GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 276: Truyền Lư

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đành phải tiếp tục diễn luyện... Gần tới giờ Thìn mới thái giám ra, dẫn bọn họ vào Đông Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 môn tới trước điện Tập Anh chờ. Quan gia cũng từ điện Thùy Củng ngay ngắn ngồi kiệu tới điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tập Anh thăng tọa... Trong hoàng cung rất nhiều điện đường, mỗi điện đường đều chỗ dùng chuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 môn. Nhiệm vụ mỗi ngày của Hoàng đế chính di chuyển qua lại mấy điện. Cử hành đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triều ở điện Đại Khánh, tiếp đãi ngoại tân điện Tử Thần, tiếp đãi quan viên triều đình ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần điện Thùy Củng. Còn điện Tập Anh này chính chuyên dùng để tiếp kiến thí sinh khoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cử.

So với đại truyền cùng long trọng, tiểu truyền cả quá trình cực kỳ im tĩnh, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghi thức, khôngtấu nhạc, cũng không lớn tiếng truyền gọi tên họ của người nào.

Trước khi yết kiến, tên của mười tiến đỗ đầu đã viết lên danh sách, quan viên Lễ bộ khom © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người bước nhỏ đi tới trước ngự tọa quan gia, trình cho Hoàng đế. Sau đó theo điểm danh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan gia, tiếnyết kiến theo thứ tự truyền gọi. Thời gian dẫn kiến rất ngắn, chỉ cần để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan gia nhìn tướng mạo, trả lời mấy câu hỏi ngắn ngọn, như quê quán, tuổi tác, v.v.. thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhận được lời động viên của Quan gia và được thưởng cho một đai ngọc, đó cũng tín hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chấm dứt yết kiến, người trước lùi ra sau. Quan gia lại gọi tiếp một người, cả quá trình sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không kéo dài quá nửa canh giờ.

Quan gia đang cầm tờ danh sách tên bọn họ, cuối cùng xác nhận trong mười người này ai đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thứ nhất,thứ tự của chín người còn lại. Nếu trong dẫn kiến không xảy ra, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự chính theo kết quả lúc luận bài thi.

…..

Trần Khác đang đợi ngoài điện Tập Anh, thấy chín người cùng đỗ khóa thi đi vào, hắn thầm nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem ra ta tám phần thứ mười, không khỏi chút mất mát nhỏ, chợt thầm mắng mình quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tham lam... thể trong mười người đã may mắn thiên hạ rồi, chẳng lẽ còn muốn đậu Trạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nguyên hay sao?

Chờ người thứ chín vững vàng đi ra, cuối cùng quan viên Lễ Bộ gọi tới tên của Trần Khác. Chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau khi đưa hắn vào, quan viên đó lại vòng ra ngoài, nói với chín người khác:

- Đi thôi.

- Còn một người chưa ra…

Thức nhỏ tiếng nói.

- Quên rồi sao? Không được huyên náo.

Quan viên Lễ bộ nghiêm khắc trừng mắt liếc y một cái, nhỏ tiếng nói:

- Đây là ý của quan gia, không cần đợi hắn.

Đơn độc giữ lại Trần Khác làm gì? Mọi người không khỏi miên man bất định, hay hắn mới chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mệnh Trạng Nguyên?

Không tới bảng vàng truyện lư, bọn họ cũng không biết mình rốt cuộcthứ mấy trong danh sách mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đứng đầu.

Quan viên Lễ bộ dẫn các tiến rời khỏi, trong điện Tập Anh, Trần Khác đang hướng về quan gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hành lễ.

- Ngươi tên thế? Chỉ thấy quan gia vuốt vuốt tờ danh sách, tám phần chính viết tên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, đầu cũng không ngẩng lên.

Trần Khác tự nhủ nói cái này không vô nghĩa sao? Cho dù ngài dễ quên, chẳng lẽ còn không nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra ta? Nhưng trên miệng vẫn phải thành thật đáp:

- Học sinh tên Trần Khác, chữ Trần gồm chữ “nhĩ” “đông”, chữ “Khác” gồm chữ “tâm” “các”. (*) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

(*) Trần Khác nguyên văn 陈恪, chữ 陈gồm hai chữ 耳(nhĩ) 东(đông), chữ 恪gồm hai chữ 心(tâm) 各(các) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ghép lại.

- Trần Khác, biết mình đậu thứ mấy không?

- Không biết.

- Muốn biết không?

- Muốn.

- Trạng Nguyên.

- Hả...

Tim Trần Khác nhất thời loạn nhịp, ai nói ta không quan tâm? Chỉ không quan tâm ngoài miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi...

- Không tin à?

- A, hồi bẩm quan gia, triều đình lệ thường, có quan nhân không thể đậu Trạng Nguyên.

- Cho nên xếp cho ngươi thứ hai.

Triệu Trinh chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt giễu cợt nói:

- Vui không?

- À...

Trần Khác trong đầu chút kịp thời nói:

- Vui...

- Đừng vui quá sớm.

Ai biết quan gia thuần túy tìm hắn trêu chọc:

- Rất có khả năng “trên bảng hoàng kim, ngẫu nhiên mất long đầu vọng”.

(*) Trên bảng hoàng kim, ngẫu nhiên mất long đầu vọng: xuất xứ từ “Hạc xung thiên” của Liễu Vĩnh. Thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần đầu rớt, ông viết bài từ này thể hiện sự tự tin cao ngất về tài năng của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Khi thi lần hai, Hoàng đếbiết bài từ đó nổi giận nên bài thi của ông không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được chấp nhận.

Trần Khác dựng tóc gáy, nhớ tới vẻ mặt tình của vị nhân quân thiên cổ này... Vị đại tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử Liễu Tam Biến (tức Liễu Vĩnh) đó, chỉ một thơ lời từ than oán sau khi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rớt, thì bị quan gia ngăn ở ngoài cửa tiến sĩ, bị hủy cả cuộc đời, hắn liền vội cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo:

- Không phải nói khoa này không đánh rớt sao? Nói thế nào thì người cũng là dượng của thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tuyệt tình như vậy sao.

- Đúng vậy, nhưng phàm chuyện cũngngoại lệ.

Triệu Trinh cũng cười nói:

- Quả nhân nhớ rõ, trong điều lệ thi đình viết rõ, trong lúc khoa cử phạm pháp, hoặc người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị tra ra phạm pháp, không những không thể trúng tuyển, còn phải xử theo pháp luật.

Trần Khác nuốt nước bọt nói:

- Vi thần chínhtrong sạch.

- Trong sạch?

Triệu Trinh mỉm cười nói:

- Da mặt đủ dày, ngươi làm qua bao nhiêu chuyện phạm pháp, phải chăng muốn quả nhân kể ra từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện?

- Vi thần quả thật trong sạch.

Trần Khác trong lòng tự nhủ, con hả, lừa ta à?

- Không chỉ da mặt dày, còn cứng miệng.

Triệu Trinh nhìn Hồ Ngôn Đoái nói:

- Đọc cho hắn nghe thử.

- Dạ.

Hồ Ngô Đoái liền xốc cuốn sách nhỏ trong tay, ra tiếng đọc:

- Tháng ba năm Khánh Lịch thứ năm, Mi Châu huyện Thanh Thần thôn Hoành Loan, cầm khí đâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị thương đại mẫu Hầu thị, lúc đó mười tuổi...

Vừa nghe thời gian đó, Trần Khác lúc đó muốn hộc máu, chuyện của mười năm trước cũng lôi ra, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân Hoàng đế này thật tra mình tới tận xương tủy.

- Năm Hoàng Hữu thứ tư, cùng đám người Tống Đoan Bình tập kích cấm quân, nửa đêm xông vào Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phủ bắt cóc quận chúa, cưỡng ép vương tử...

Trần Khác nhất thời sởn tóc gáy, trong lòng điên cuồng cầu nguyện: “Long Địa động ngoan ngoãn, nhất định đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tra ra ta lừa bán lão đầu Tĩnh”.

Rất may, thật may mắn, tiếp theo liền nhảy thẳng tới năm ngoái:

- Tháng năm năm Gia Hựu đầu tiên, sau khi tiêu diệtƯu động, làm tôn thất Triệu Tông Sở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triệu Tông Hán cuồng điên báo thù, nghi ngờ nuốt riêng tiền tham ô một trăm ngàn quan trở lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tháng hai năm Gia Hựu thứ hai, lấy long bào giả vu oan hãm hại tôn thất Triệu Tông Huy.

Chờ Hồ tổng quản đọc xong, Trần Khác đã mồ hôi ướt đẫm, tuyệt đối cái này không phải giả.. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hắn vốn cho rằng những chuyện đó mình làm không chút kẽ hở, không ngờ Hoàng đế nắm như lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bàn tay, lạnh lùng nói:

- Tội danh nào cũng thể làm ngươi vạn kiếp bất phục!

Cái tiến sĩ Bảng nhãn, toàn bộ mây khói,thể giữ cái mạng nhỏ thì A Di Đà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phật rồi.

“Quan trường quá đen tối, Hoàng đế quá âm hiểm, không chơi nữa, không chơi nữa...”. Giữa lúc hắn hồn bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phách lạc, liền nghe Triệu Trinh lạnh lùng nói:

- Trần Khác, ngươi biết tội không!

- Vi thần, vi thần oan uổng quá...

Trần Khác lau sạch mồ hôi trên mặt, vội vàng lớn tiếng nói:

- Những tình báo này bẻ cong sự việc nghiêm trọng, phiến diện, không phù hợp tình hình thực tế!

- Ngươi nói thử, phiến diện thế nào?

Quan gia trầm giọng nói.

- Thần lúc nhỏ đâm thím bị thương, nhưng đó ấy hành hạ đánh hai đệ đệ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần trước. Thần cho rằng bọn họ bị ấy đánh chết rồi, nhất thời choáng váng đầu óc, mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng cây trâm cài của ấy dọa ấy một chút.

Trần Khác vội vàng giải thích.

- Không hổ tài tử đấy.

Triệu Trinh nhìn nhìn Hồ Ngôn Đoái, cười nói:

- Đâm, đổi thành hù dọa, mức độ nghiêm trọng lập tức giảm đi.

- Dạ.

Hồ Ngôn Đoái gật đầu phụ họa nói:

- Lão thật sự mở mang kiến thức.

- Ngươi tiếp tục.

Triệu Trinh ra hiệu Trần Khác nói.

- Về lần năm Hoàng Hữu thứ tư, cha vi thần điều tra vụ án văn Lĩnh Nam tham © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhũng, bị hãm hại, thân vùi chốn lao tù, mạng tuổi xế chiều.

Trần Khác nói:

- Thần nhiều lần liều chết, đi tìm Văn Soái năm đó báo tin, nhưng bị ông ta bắt giam. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lo lắng an nguy của cha, càng lo lắng bình định đại cuộc, mới quá hóa liều, thoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi nhà lao nha môn. Ai ngờVương quận Bắc Hải ở lại cách vách, lúc này mới đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bậy đánh bạ, đụng trúng quận chúa, nhưng tuyệt đối không ý muốn tổn thương ấy. Sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu vương gia bảo vệ muội muội, hứa lấy thân làm con tin, đưa thần ra thành đi tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Âu Dương công đại tangnhà. Quan gia thấy quan hệ của chúng thần sau này, thì biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc đó tuyệt không xảy ra bạo lực tổn thương.

- Vậy chuyện Ưu động tham ô thì sao?

- Cái này chỉ suy đoán lung tungthôi.

Trần Khác kích động nói:

- Vi thần đánh giết Đại Long Đầu của bọn họ, bọn họ tất nhiên chỉ mục tiêu nghi ngờ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần. Nhưng chuyện này Bao Long Đồ phủ Khai Phong đã nghiêm điều tra. Nếu chuyện, với tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cách thiết diện của ông ta, sao có thể tha cho thần tham gia khoa cử?

- Về phần chiếc long bào giả ngoài phủ Triệu Tông Huy.

Trần Khác biết, cũng không thể hoàn toàn chối bỏ, như vậy vẻ quá dối trá, liền thẳng thắn nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Quả thật thần lén bỏ vào, không vì lý do khác, chính ghét y, để y nếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thử mùi vị bị hãm hại.

- To gan lớn mật! Triệu Trinh mạnh mẽ vỗ án nói:

- Trẫm sao có thể trao Bảng nhãn cho loại người cuồng đồ này!

- Vi thần từ lâu không hy vọng rồi!

Trần Khác rũ nói:

- Mặc cho quan gia xử phạt.

- Đương nhiên phải xử phạt! Xử phạt nặng!

Triệu Trinh nghiêm nghị nói.

Trần Khác cúi đầu không lên tiếng.

- Sao.

Triệu Trinh nghiền ngẫm nhìn hắn:

- Sợ rồi à?

- Dạ.

Trần Khác thành thật gật đầu.

Ngẩng đầu lên. Cơn tức giận của Triệu Trinh mất hết, đột nhiên nửa cười nửa không nói:

- Để trẫm xem thử trên mặt ngươi có vẻ sợ hãi hay không!

nó, cái này làm khó người ta mà. Trong lòng Trần Khác chửi một tiếng, bất đắc ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên, dùng sức chớp mắt vài cái.

Nhìn thấy khuôn mặtmuốn biểu hiện sợ hãi bắt đầu méo mó, cuối cùng Triệu Trinh bật cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khì khì, nói với Hồ Ngôn Đoái:

- Thế nào, lão Hồ, quả nhân đoán không sai chứ, thằng nhóc này không biết sợ là gì!

Hồ Ngôn Đoái cũng không nhịn được cười:

- Phục rồi, lão phục rồi. Hầu hạ đại quan hơn ba mươi năm, vẫn chưa từng gặp qua tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử ngang ngược không sợ như vậy.

- * *Tại sao ngươi không sợ?

Ngưng cười, Triệu Trinh hỏi Trần Khác.

- Quan gia thật sự muốn xử phạt thần, sớm đã bảo quan sai bắt thần, sau đó giao cho Hữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ti rồi.

*Trần Khác thở dài, thầm nói ta không phải thằng ngốc, trả lời:

- Sao lại xử thần trong khi tiểu truyền chứ? Như vậy quá mất mặt triều Đại Tống rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Đúng vậy, chút thủ đoạn nhỏ này, sao thể che mặt Trần Tam Lang can đảm cẩn thận da © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt dày chứ?

Triệu Trinh ngoài cười trong không cười.

- * *Vi thần, hổ thẹn không dám nhận...

Trần Khác đổ mồ hôi.

- * *Ngươi cho là đang khen ngợi ngươi sao?

Triệu Trinh cười mắng.

- * *Quan gia nói thần da mặt dày, vi thần chỉ thể là miễn cưỡng làm dày mặt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút.

Trần Khác cười khổ, hắn phát hiện Triệu Trinh vẫn chụp mũi mình, không chừng nguyên nhân từ trước tời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ không người dám dùng loại giọng điệu này nói chuyện với y.

- Ngươi biết tại sao quả nhân không lập tức xử ngươi không?

Quan gia dần dần thu lại nụ cười, trầm giọng nói:

- Bất luận ngươibao nhiêu do toàn vẹn, chỉ dựa vào một chuyện ngươi đả thương mẫu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì đủ xăm chữ lên mặt sung quân rồi!

- Nghĩ là vi thần.

Trần Khác nuốt nước bọt nói:

*- Còn có chỗ có thể dùng được.*

- Ngươi ngược lại hiểu rõ.*

Triệu Trinh phỉ nhổ, nghiêm mặt nói:

- Không sai, điều quả nhân xem trọng ngươi tuy cả gan làm loạn, nhưng cũng không làm ác. Theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như lời ngươi nói, đâm bị thương mẫu vì bà ấy hành hạ đánh huynh đệ ngươi trước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tập kích cấm quân, tự ý xông vào Vương phủ cứu cha ngươi, cũng đại nghĩa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Còn về phần hãm hại Triệu Tông Huy, đó là thù báo thù, cũng bỏ qua. Nhưng ngươi dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi dụng trẫm, bất luận thế nào cũng không bỏ qua chứ?

Triệu Trinh giận trừng mắt nói với Trần Khác:

- Nếu chẳng may quả nhân nhất thời nóng nảy, thật sự giết cháu của mình, ngươi mấy cái mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để đền đây?

- Vi thần biết, quan gia nhân quân thể so với Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, cho y giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 long bào thì người cũng sẽ không làm hại tính mạng của y

Trần Khác nói:

- Huống hồ, thần dùng diễn bào, quan gia mắt sáng như đuốc, vừa nhìn thì có thể nhận ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều nhất cũng trách phạt y một chút.

Nói xong hắn nghiêm mặt:

- Nhưng vi thần xin thề, thần đối với quan gia một chữtrung, một chữ kính, tuyệt không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý bất trung bất kính.

- Nếu không phải thấy trên người ngươi còn trung nghĩa, dám làm dám chịu, quả nhân sao thể lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phí miệng lưỡi với ngươi?

Quan gia hừ lạnh một tiếng, dịu giọng nói:

- Sông Lục Tháp, ngươi mạo hiểm đắc tội công tướng đương triều, cũng muốn kiên trì dân chờ lệnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ưu động, ngươi bỏ mặc an nguynhân, tính Biện Kinh quét sạch họa lớn trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm nay. Còn Thập Tam Hành Phố, Bao Chửng đã mật tấu với quả nhân, ít nhiều ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng cứu vãn được tổn thất lớn, triều đình mớithể tiếp tục qua đông đến xuân.*

Nói tới đây, Triệu Trinhchút cảm động nói:

- Quả nhân nhìn thấy trung nghĩa của ngươi, càng ghi nhận tình cảm của ngươi!*

- Ngươi là tên tiểu tử thối làm người ta vừa thích vừa hận...

Ánh mắt của Triệu Trinh lại chút từ ái nhìn Trần Khác nói:

- Làm trẫm nhớ tới một người!

- Người nào?

- Khấu Lai Công!

- Quan gia khen sai rồi.

Trần Khác mặt đổ mồ hôi nói:

- Vi thần sao thể so với Khấu Lai Công?

- Quả nhân sẽ không nhìn sai, Khấu Lai Công còn to gan lớn mật hơn ngươi, năm đó lại dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cưỡng ép tiên đế lên tiền tuyến. Ông ta làm chuyện khác người, có thể hơn ngươi rất nhiều. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông ta lập được công, cũng đệ nhất trăm năm!

Triệu Trinh thở dài nói:

- * *Cuối cùng bị người ta hãm hại, buồn giận chết...

Trần Khác biết, lúc này ngoan ngoãn câm miệng là thượng sách.

- Quốc triều lấy văn giáo lập quốc, bây giờ đã có ba đời, tạo được quân tử thuần càng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng nhiều. Nhưngphong này càng ngày càng ít, hơn nữa người người xu lợi trốn tránh, bo bo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữ mình.

Triệu Trinh đau đớn nói:

- Bản lĩnh lớn giống như Khấu Lai Công ngươi, to gan, nhưng lạingười trung tâm chính phái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Những người này rất khan hiếm Đại Tống, cho muốn dựng một tấm gương mẫu, quả nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng muốn giữ ngươi.

Y lắc đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Trần Khác:

- Nhưng Trần Tam Lang, đừng cho rằng quả nhân hôm nay tha cho ngươi, thì vĩnh viễn tha cho ngươi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Món nợ trước đây của ngươi quả nhân luôn nhớ, sau này vào triều làm quan còn dám làm xằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm bậy, nhất định xử lý!

- Vi thần tất nhiên phụng sự làm việc, kiến cũng không dám dẫm chết một con.

Trần Khác cung kính nói.

*- Cũng không phải như vậy.

Triệu Trinh lặng lẽ cười nói:

- Nhớ một chữ trung, một chữ nghĩa, cái khác chỉ lo nước tới chân mới làm.

Lại gằn giọng nói:

- Quả nhân hậu thuẫn kiên cường nhất của ngươi!

- Vi thần tuân chỉ! Trần Khác thật lòng bị cảm động rồi.

- Được rồi, trưa rồi.

*Thấy tiểu thái giám bưng bàn cơm đi vào, Triệu Trinh bưng chén trà lên, nhấp thông cổ họng rồi nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Dùng bữa với trẫm đi.

- Dạ.

Trần Khác trả lời một tiếng.

- Trần đại nhân, đây vinh hạnh đặc biệt đấy.

Hồ Ngôn Đoái cười nói:

- Lần trước quan gia dùng bữa với thần tử, chính tiễn Địch nguyên soái xuất chinh:

- Vi thần sợ.

- Sợ cái gì?

Quan gia không để ý khoát tay nói:

- Đừng nghe y nói, chỉ là một bữa cơm thôi.

Giữa lúc nói chuyện thì bàn đã dọn xong, tổng cộng hai bàn, một đơn giản một phong phú. Quan gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi trước một bàn đơn giản, nói với Trần Khác:

- Bàn đó của ngươi. Quả nhân biết, bảo ai ngồi cùng Hoàng đế, họ cũng không dám to gan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn, vì vậy để ngươi một bàn cho thoải mái.

Trần Khác vội vàng nói:

- Thần sao dám ăn ngon hơn quan gia? Nói xong thở dài:

- Ngự thiện này cũng quá hàn rồi? Cái này cũng gọi bốn món một canh? Ba món đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chay, nước canh không thế này, nào giống thức ăn của quan gia dùng.

Nghe hắn nói như vậy, Triệu Trinh rất vui, cảm thấy mình cho đi nhận lại, thu phục lòng của thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử này. Ông vừa gắp rau vừa cười nói:

- Người thanh niên không đâu, thanh đạm canh đạo sinh dưỡng.*

Nói xong nhìn Trần Khác mặt bừng bừng sức sống, thở dài nói:

- Trẻ tuổi rất tốt, trẻ tuổi thì nên ăn thịt!

Nói xong khoát tay:

- Mau dùng đi, ăn xong quả nhân còn chuyện nói với ngươi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 276 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc