GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 256: Nghịch Thiên Tặc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sở lão dẫn Trần Khác đi gặp Vương Lang Trung cũng không tin tưởng lắm người như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn cần tài liệu.

- Mặc kệ cần hay không…

Vương Lang Trung quả quyết nói:

- Hắn cũng đã làm, hơn nữa hắn cũng không thể tự chứng minh mình trong sạch.

Trong mắt lão, hơn mười lăm vạn chữ, ngay cả thần tiên cũng khó thoát.

- thể thực sự bị vu oan…

- Bọn họ hắn không oán không thù,sao phải vu oan cho hắn?

Vương Lang Trung quả quyết nói:

- Nói vậy thể quyết rồi…

Nói xong, ánh mắt rời về phía đống tang chứng đã được tìm ra, hạ giọng nói tếp:

- Bằng không cái đống này ở đâu ra?

Cung Lang Trung im lặng, Vương Lang Trung lo lắng như vậy cũng dễ hiểu… Nếu lật lại án Trần Khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì nghĩacác phương pháp bắt gian trường thi đã có sơ hở, toàn bộ chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tài liệu này đều phải kiểm tra lại. Chỉ cần xuất hiện một hở nhỏ,nghĩa là tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cả kết quả đã đều không đáng tin Đãngười thể vu oan. Khẳng định cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể có người thông đồng, ai cũng có hiềm nghi, kỳ thi này còn đáng tin nữa?

Đâynói phức tạp như thế. nói đơn giản, các thí sinh đã bị đuổi này tất nhiên sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gây rối, hai người bọn họ làm Giám Lâm quan, sẽ miệng nói không được, làm hỏng mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại lễ tuyển tài của triều đình, làm sao thể chịu nổi.

bảo toàn đại cục, chỉ hy sinh Trần tài tử. Ai bảo hắn trêu chọc vào kẻ thù khốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiếp như vậy?

Trong mắt Vương Lang Trung, tám ngàn sĩ tử, thiếu một mình hắn cũng hoàn toàn không ảnh hưởng gì… Bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhốt trong phòng, Trần Khác lạnh lùng nhìn binhđiều tra mình. Hiện giờ chỉ còn hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn họ trong phòng, đều biết chân tướng sự việc.

- sao ngươi lại làm như vậy?

Giọng Trần Khác âm u như ác ma.

Binh kia nhắm mắt lại không dám nhìn hắn.

- Ngươi cho rằng không nhìn ta thì sẽ không sao sao?

Trong căn phòng lạnh như băng, Trần Khác cởi áo, lộ ra mộtthể đầy vết thương đỏ hồng. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 may mình người thích hưởng thụ, trong ngoài đều mặc quần áo lụa, mới không khiến cho máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thịt dính vào nội y.

Từ trong rương sách, hắn lấy ra một ít bình rượu nhỏ, bỏ nắp, nhất thời mùi thơm tràn ngập cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 căn phòng.

Binh kia cho rằng hắn muốn mượn rượu giải sầu. Ai ngờ Trần Khác cắn chặt răng, rót toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai bình rượu lên lưng.

Trần Khác đau đến mức mặt đỏ tai hồng, hai mắt trợn trừng to như mắt trâu, lại không chút chần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chờ, giơ tay lấy ra thuốc của Vương thái y chuẩn bị cho thương thế của mình, trầm giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Lại đây!

Trong phòng chỉ hai người bọn họ. Binh kia đã mở mắt ra, cũng không nhắm lại nữa… Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người cũng coi như cao lớn, nhưng hoàn toàn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể chống cự lại nổi chí khí của Trần Khác, đành phải chậm chậm đi qua.

- Đắp thuốc cho ta!

Trần Khác lạnh lùng nói:

- Ngươi nên thành thật là tốt nhất, tathể suy xét tha cho ngươi một mạng…

Trắng trợn uy hiếp! Đây người đọc sách sao? Binh kia run tay suýt nữa đã ném rớt bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuốc kia xuống. Tuy nhiên, Trần Khác lanh tay lẹ mắt kịp đỡ được, lại đặt vào tay hắn:

- Bằng không ai cũng không thể cứu được ngươi…

binh gian nan nuốt nước bọt, mở nắp bình, rắc một lớp thuốc mỏng lên khoảng lưng bầm tím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hắn.

- Ngươi tên là vậy?

Thuốc kia công hiệu tiêu viêm, nhưng đau hơn rượu mạnh nhiều. Trần Khác nắm chặt hai tay, gằn lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từng tiếng hỏi.

Binh không đáp, chỉ rắc thêm thuốc cho hắn.

- Dừng tay, ngươi cho thuốc không cần tiền mua à?

Trần Khác giật lấy bình thuốc, đóng nút, bỏ lại vào trong hòm sách, nói:

- Ngươi không nói lời nào thì ích gì? Quân tịch của ngươiđâu chẳng lẽ ta không tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra được hay sao?

-

Binh vẫn câm điếc như trước.

- Ngươi nên biết tangười như thế nào.

Trần Khác không mặc lại áo, cũng không băng bó, cởi trần nửa người ngồi trên bàn, giọng nói bình bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không chút khoe khoang:

- Lúc trước người Hắc Báo Đường chỉ tập kích ta một lần, đã bị ta dọn sạch cả ổ. Đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ Hắc Báo Đường, ngay cả Đại Long Đầu Cái Bang cũng bị ta giết chết!

Nghe câu cuối cùng của Trần Khác, binh kia ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ oán hận.

- Xem ra ngươi Yến Ất kia quan hệ.

Trần Khác thản nhiên cười:

- Đây mới lạ, trên hồ Phủ Khai Phong lão nhi.

- Ta không biết Yến Ất…

Binhlắc đầu, rốt cuộc cũng lên tiếng. Y không ý thức được, mình vừa mở miệng đã chứng minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất nhiều điều.

- Vậy chính người bồi lão xuống hoàng tuyền cùng rồi.

Trần Khác nhếch khóe môi cười ác nghiệt:

- Nói nhiều như vậy mong ngươi biết, con người của ta cho tới bây giờ vốn thù tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 báo, hơn nữa lại thích liên lụy.

- Ta không người thân!

Nếu đã mở miệng, tên binh cũng không ngại nói thêm vài lời nữa, y lắc đầu nói:

- Liên lụy với ta cũng ích.

- Rốt cuộc ngươi cũng thừa nhận.

Hai mắt Trần Khác sáng như điện:

- Tại sao phải hãm hại ta?

- Ngươi giết đệ đệ duy nhất của ta,mới hai mươi hai tuổi!

Tên binh cũng kích động, giơ tay tóm lấy yết hầu Trần Khác, lại bị hắn đẩy ra.

- Đa tạ ngươi nhắc nhở.

Trần Khác lãnh khốc đáp trả:

- Nghe lời này của ngươi, hẳn ngươi còntỷ muội, bằng không thì nên nói “thân nhân duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhất” rồi. Vả lại đệ đệ ngươi không có khả năng cũng lưu manh, ta sẽ từ đây điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tra tiếp. Cho bọn họ chạy đến chân trời góc bể, ta cũng sẽ tìm cho ra!

- Không được hại đệ đệ của ta!

Tên binh sĩ kia như bị bóp chặt yết hầu, cùng kích động:

- Tên súc sinh ngươi… Á…

Trả lời hắn một đá của Trần Khác.

Đá y ngã xuống đất, Trần Khác lạnh lùng nói:

- Học người ta đi theo hội đen, thì phải giác ngộ sẽ bị người chém! Ngươi dám báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thù cho nó, đáng lẽ nên tỉnh ngộ giúp cho thê nhi nó!

- Không được…

Khí thế của binh triệt để bị áp chế, lập tức quỳ xuống…

Đã sắp đến trưa, trên quảng trường Thái Học đã đầy người, các tử sau khi thông qua tầng tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiểm tra, theo lệ phải đây đợi chủ khảo đại nhân đến tuyên bố khai mạc kỳ thi.

Giằng co cho tới trưa, các tử đều hơi đói bụng, năm bảy người tập trung với nhau lại, bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu chia đồ ăn, tế ngũ tạng miếu.

Vào thời điểm này năm ngoái, các tử đều đang yên lặng ăn cơm không nói gì. Nhưng hôm nay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bọn họ nhịn không nổi sự tức giận trên khuôn mặt, rất nhanh đã truyền ra cái tin người nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó gặp chuyện không may.

Người Gia Hựu Học đều đã phẫn nộ, Trần Khác có được khả năng nhìn qua không thể quên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đọc sách không cần đến lần thứ ba thể nhớ kỹ toàn bộ. Thử hỏi, trí nhớ siêu phàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy còn cần mang theo tài liệu sao?

Mà Tứ Lang, Ngũ Lang, Tống Đoan Bình đều có thể chứng minh, khi Trần Khác đi thi, trong hòm đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không Hiệp Đái Bản!

Mọi người trong học đều nhìn Lã Huệ Khanh. Y nhân vật số hai trong học xã, suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chu đáo quyết đoán, khi Trần Khác khôngđó, y cũng là người đứng đầu.

Hai tròng mắt Huệ Khanh đỏ rực, y ý thức được, nguy này của Trần Khác không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 do kẻ gian đâm lén sau lưng, còn do toàn bộ chế độ thi cử. Người trước mặc dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hung ác nhưng cũng dễ tránh, cái sau hình lại trí mạng. Lúc này, muốn cứu Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hay không, y phải cân nhắc trở ngại.

Nếu quyết tâm cứu hắn, một khi không thành công thì thể sẽ khiến mọi người lâm vào nguy hiểm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ít nhất cũng dẫn đầu hàng người bồi tiếp hắn cùng nhau về nhà.

Nhưng nếu không cứu hắn thì…, Gia Hựu Họcđã cực cực khổ xây nên tất nhiên sẽ thành “cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đổ khỉ tan”!

Hơn nữa La Huệ Khanh cách suy nghĩ khác với người thường… Y cho rằng, kẻ thù càng trăm phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngàn kế muốn diệt trừ Trần Khác, càng nghĩa Trần Khác lợi hại, như vậy thì tự bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thân hắn cứu được mình thì hắn đã làm rồi..

Quyết định chỉ trong nháy mắt, y lập tức thống nhất nội bộ, sau đó để mọi người phát tán lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đồn ra ngoài… Nhất định người nào đó hãm hại Trần Khác, do ân oán nhân, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 có nghĩa khoa cử quyết định tiền đồ của tất cả cử nhân đã xuất hiện kẽ hở, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này không chỉ nghĩasẽ có người bị hãm hại, đồng dạng cũng nghĩa người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể gian dối! Khoa cử này còn công bằng?

Hiện tại Trần Khác đang ôm quyết tâm chết cũng phải vén được tấm màn đen này lên, đem lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một cuộc thi công bằng. Nếu chúng ta không lên tiếng ủng hộ hắn, cuối cùng thua thiệt chính là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình!

Thức xem như đã hiểu được thế nào gọi đổi trắng thay đen rồi. Thầm nghĩ: ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không phải thế, bị y nói cho như thật. Huệ Khanh thật là một gian thần từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 máu! Nhưng sự tình liên quan đến vận mệnh của muội phu, nào dám mặc kệ, cũng liều mạng mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ba tấc lưỡi chỉ hận không thể nói nát miệng rát cổ, cổ động mọi người.

Giờ lành vừa đến, quan chủ khảo Âu Dương Tu lúc này mới cùng các Phó chủ khảo, Lâm Giám Quan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Giám Thí quan, Khảo Thí quan, Đồng Khảo Thí quan, Tuần Xước quan, Sưu Kiểm quan một hàng bước ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khỏi Chí Công Đường, dẫn theo các cử nhân cung kính thi lễ trước bài vị Tiên Khổng Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước Đại Thành. Âu Dương Tu cao giọng nói:

- quốc gia tắc chọn hiền tài, không thuận tư tình, không chịu nhờ vả, không nhận hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lộ - Trái lời này, thần minh cùng phạt!

Còn chưa dứt lời đã nghe tiếng reo dưới đài, ban đầu chỉ vài người, rất nhanh tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kêu,hét ngày càng nhiều, đảo mắt đã trở thành cả đám người huyên náo.

- Trật tự, trật tự!

Giám Thí quan cố gắng duy trì trật tự, lại bị Âu Dương Tu ngăn lại, hỏi chúng thí sinh:

- Các ngươi làm vậy?

- Công đạo, chúng ta cần một công đạo!

Dưới đài huyên náo.

- Loạn hết cả lên không nghe được!

Âu Dương Tu lên tiếng:

- Tìm một người lên nói chuyện với ta!

Bình thường với tình huống này, người dám đứng ra không nhiều lắm, nhưng hôm nay, người can đảm không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 256 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc