GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 226: Món Tiền Khổng Lồ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trần Khác lắc đầu, liền nghe Tiền Thăng nói:

- Cậu ta nói, bản thân nếm qua nhiều mỹ vị thế gian, vẫn cảm thấy… cục đắng ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trước ăn qua vẫn hương vị ngon nhất.

- Một câu nói này, làm cho chúng ta nhớ lại những gian nan những chán nản năm đó.

Tương Thương Đồ Dương vẻ mặt cảm khái nói:

- Hồi tưởng lại quá trình trở nên giàu sang trong mấy năm ấy, những mưa gió những đắng cay ngọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bùi trải qua trong đó, có thể mạnh hơn gấp trăm lần so với cả ngày ăn chơi đàng điếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi.

- Chúng ta mấy năm nay cũng chơi đủ rồi, chán đến chết, thật sự không muốn tiếp tục như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa.

Giản ha hả nói:

- Liền hợp lại cùng đến kinh thành, xem xemthể kiếm cho mình một mảnh trời hay không.

- Tốt!

Trần Khác nâng chén rượu lên nói:

- Hãy uống cạn vì chí lớn của tất cả chư vị!

Uống hết một ly, Trần Khác đặt chung rượu xuống, từ từ cười nói:

- Muốn nói tới sớm, không bằng tới đúng dịp, các vị đang gặp được cơ hội tốt ngàn năm khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gặp.

- hội gì?

Mọi người rất ràng Trần Khác chưa từng buông lời nói dối, nhất thời kích động nói:

- Mau mau nói đi!

Trần Khác kể lại sự tình êm taiThập Tam Hành Phố cho mọi người. Ai nấy nghe thấy cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đều trầm trồ khen ngợi:

- Chuyện tốt như vậy, chúng ta nên mỗi người mua một mảnh đất!

- Đúng thế, ta nghe nói, thành Biện Lương nơi phồn hoa, tiền cũng khó mua đất đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Lý Giản nói:

- Nếu chúng ta bỏ qua cơ hội lần này, chỉ sợ lần sau sẽ không còn.

- Việc mua đất khẳng định rồi. Nhưng việc này thì liên quan tơi việc kinh doanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phụ nói.

Thái Truyền Phú hỏi.

- Ngu ngốc, ý của Tam Lang là, chúng ta mua thêm đất, về sau thể xây nhà ở, mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bán cho người khác. Tiền lãi phải tăng nhiều hay không?

Giản cười nói. Từ “Lang” đời Tống, dùng để tôn xưng người thanh niên, chứ không ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Giản cậy già lên mặt.

- Không đúng, không đúng.

Đồ Dương nói:

- Ta cảm thấy, chúng ta nên xây cửa hàng đó. Để lại cho con cháu về sau làm chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuê nhà, không lo phải chết đói.

Tiền Thăng không thích nói chuyện, chỉ ngồi một bên gãi cằm cười.

- Lão Tiền, ngươi cười cái gì?

Giản cười mắng:

- Mấy biện pháp của chúng ta khôngkhả năng kiếm tiền sao?

- Đều có có thể kiếm tiền.

Tiền Thăng cười ha hả nói:

- Tuy nhiên, việc bán nhà chỉ lãi nhất thời, còn cho thuê nhà thì lãi lâu dài. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hai biện pháp này đều không kiếm nhiều lợi nhuận bằng việc chúng ta bán rượu, bán than, bán© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dầu. Cho nên sao thể coi đây vụ kinh doanh lớn?

Nói xong, y nhìn về phía Trần Khác, cười mỉm nói:

- Các ngươi vẻ coi thường Tam Lang rồi!

- Vậy sao?

Thái Truyền Phú nói:

- Vậy thì chúng ta đừng đoán già đoán non, cứ nghe sư phụ nói.

- Ha ha ha…

Trần Khác cười rộ lên, cầm chiếc đũa chỉ vào chén đĩa nói:

- Mau nếm thử món Tam Trân Quái này. đất Thục chúng ta không ăn đâu.

Tam Trân Quái, quái ở đâynghĩa thịt tươi cắt thành miếng nhỏ. Để chế biến các món hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sản ăn sống, cần phải rửa sạch máu tanh, rồi dùng tỏi, gừng, dấm chua ngâm cho hết mùi. Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thời Tiền Tấn, các quý tộc đã rất thích kiểu ăn này. Đến thời Tống, thành Biện Kinh, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trở thành thức ăn dùng cho những bữa tiệc xa hoa.

Mọi người thuận theo tay hắn chỉ, nhìn từng miếng thịt mềm ngon bày biện chỉnh tề trong những chiếc đĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nông màu xanh, vì được đầu bếp đã rất tỉ mỉ gia công nên các món ăn này đều nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thấy không quá nhiều máu, vẫn giữ được vẻ tươi ngon. Khiến người khác nhìn vào liền thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến nhỏ nước miếng…Quả thực, đất Thục không được ăn những món hải sản tươi sống này. Dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cá nước ngọt để làm thực phẩm sống, làm sao thể so sánh vớibiển đây?

Truyền Phú vẫn giữ được vẻ cung kính của người học đồ. Y lấy chiếc đũa nhẹ nhàng gắp một miếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cá, giơ lên trước ngọn nến nhìn, không ngờ có thể thấy ánh sáng lộ qua miếng thịt. Mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người không khỏi thở dài nói:

- Ồ! Quả nhiên là chế tác tinh xảo, quái không nề nhỏ. Cái gọi mỏng như tờ giấy cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ như thế này thôi.

Trần Khác thì bị hấp dẫn bởi cái đĩa chứa nước chấm màu xanh. Lúc hắn mới ăn lần đầu món © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tam Trân Quán, nước chấm nước tương đặc chế của Nhâm điếm này, đưa vào trong miệng thật có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể gọi vào miệngtan, non mềm trơn tuột. Hắn cảm thấy vừa tiếc nuối vừa thỏa mãn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiếc nuối ăn hải sản sống lại không có tạc, cảm giác thấy thiếu thiếuđó. Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thỏa mãn, là đây của ngàn năm trước a, không lo bị ô nhiễm, tuyệt đối tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khiết, nếu mang đến đời sau, chỉ sợ giá của mỗi đĩa thức ăn này phải lên tới mấy trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến ngàn Đồng.

Khi đó, nghe thấy hắn cảm thán, vị tiểu nhị đứng cạnh đó liền hỏi:

- Quả thật bột tạt làm từ củ cải?

- Không phải, quốc sản của chúng ta đó tạt vàng. ăn sống thì dùng mù tạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xanh. Trần Khác cười nói:

- Tuy nhiên, loại nước chấm này ở nước takhông có. Đó đặc sản của Nhật Bản.

Lúc ấy hắn chỉ tùy tiện nói. Nhưng cách mấy tháng, lại tới ăn món Tam Trân Quái này, thì thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tửu lâu này đã cung cấp ngoài tương chấm ban đầu, còn thêm nước chấm tạc màu xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn đã nhắc tới.

Trần Khác kể lại chuyện này cho Truyền Phú nghe. Khiến Truyền Phú rấtkính nể. Đại tửu lầu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thành Biện Kinh, quả nhiên không phải danh.

Ăn xong bữa cơm, mọi người đều hướng đôi mắt trông mong về phía Trần Khác. Không phải cảm động, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bịtạc cay xông vào mắt:

- Bây giờ thì cũng nên nói ra a!

- Ha hả…

Trần Khác khẽ mĩm cười nói:

- Năm đó ta đã dạy các ngươi thế nào? Việc buôn bán luôn phải nghĩ tới kiếm lợi nhuận lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sao thể như ong vỡ tổ. Đất Thập Tam Hành Phổ,bao nhiêu ánh mắt soi mói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn chằm chằm? Trong thành Biện Kinh đềutàng long ngọa hổ, nơi sói thì nhiều, thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì ít. chúng ta người ngoài tới làm ăn, kiểu cũng khiến ngườiđây để ý. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Mọi người đều ngậm miệng, rất nghiêm túc nghe hắn giảng dạy về việc buôn bán. Đây chính buổi dạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm giàu a!

- câu là, không phải là mãnh long thì đừng nên sang sông. Nhưng cho mãnh long, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thể đấu đá lung tung. Cần phải suy nghĩ mọi việc cẩn thận.

Trần Khác nói tiếp:

- Người bên ngoài đến kinh thành kinh doanh, nên kinh doanh lực cản nhỏ, làm giàu nhanh? Đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177suy nghĩ tới việc cấu kết với quan lại. Bối cảnh của những người khác rất thâm hậu, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta không được đâu. Như vậy đơn giản chỉ ba hướng kinh doanh. Đó làm những việc mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người khác không thể làm, làm những việc người khác cần, làm những việc người khác chưa từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ tới.

- Chưa ai làm, ai cũng cần, chưa ai nghĩ tới…

Ba người đều gật đầu. Những lời này chính là cánh cửa bước vào con đường kiếm tiền. Nhưng muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được, phải quá khó khăn?

- Làm được một điều,thể làm giàu. Làm được hai điều, thìthểđược thành tựu. Làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được ba điều, thì ngươi địch thiên hạ.

Trần Khác trầm giọng nói:

- Lúc này, chúng ta cơi hội để hoàn thành ba điều này.

- Tam Lang, đệ cũng đừng thừa nước đục thả câu. Chúng ta đều nhịn đến khó chịu rồi.

Giản cười khổ nói.

- Điều mấu chốt đã ở trước mắt. Chỉ cần suy nghĩ sâu hơn vào một chút.

Trần Khác cười nói:

- Các vị nghĩ xem, nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, Thập Tam Hành Phố tám ngàn mẫu đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này, thể kiếm ra được bao nhiêu tiền?

-khả năng một ngàn vạn quan.

- Bọn họ mua đất thì phải xây nhà? Trang trí? Xây hoa viên?.

Trần Khác cười nói:

- Nếu bọn họ thấy hàng xóm xung quanh đều nhà giàu, thì không thể thua chị kém em. Tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên sẽ chi thêm tiền trang hoàng thêm. Vậy thì phải tốn bao nhiêu tiền đây?

- Sợ phải thêm một ngàn vạn quan, khi nhiều hơn.

Mấy người này đều sở hữu tòa nhà lớn, tiêu tiền như nước. Nên việc này rất tường tận.

- Vậy coi như ít nhất phải hai ngàn vạn quan.

Trần Khác thản niên nói:

- Vậy thì tiền bọn họ sẽ lấy đâu ra? Chẳng nhẽ đào từ dưới đất lên?

- Quan tâm tới vấn đề đó làm gì?

Lý Giản đĩnh đạc hỏi.

- Ngu ngốc. Ba điểm Tam Lang vừa nói qua chính nằm ở chỗ này.

Tiền Thăng lập tức hiểu ra:

- Bọn họ cầntiền nhưng kiếm không ra tiền, cái không ngờ tớ đó làm thế nào để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiếm tiền.

- Nói rất đúng.

Trần Khác vỗ tay cười nói:

- Việc chúng ta phải làm, đó chính cho vay tiền.

- Hóa ra là làm trường sinh tiền!

Đồ Dương cũng đã hiểu ra. Cho vay tiền vốn được gọi‘Trường sinh tiền’. Bởi tiền vốn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không mất, liên tục sinh ra lãi, nên mới được gọi cái tên này.

- Vậy thì phải mở chất khố sao?

Mọi người đều hiểu ra. Cái gọi chất khố, chính của hàng, thông qua hình thức cầm đồ. Thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 qua việc cầm đồ,thể cho người khác vay nợ. Việc này vốnthời Nam Bắc triều, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 triều Tống thì đã rất thịnh hành.

- thành Biện Kinh rất nhiều hiệu cầm đồ lâu năm. Chỉ sợ cạnh tranh sẽ khốc liệt.

Đồ Dương hạ giọng nói.

- Đúng vậy, trong thành Biện Kinh có hơn ba trăm tiệm cầm đồ, nhưng phần lớn đềuquán nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vốn liếng chưa đủ một trăm ngàn quan. Cho Đại Tướng Quốc Tự lớn như vậy, nhanh nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng chỉthể xuất ra trăm vạn quan tiền cho vay.

Trần Khác bình tĩnh nói:

- Cho nên vẫn một lỗ hổng về tài chính, chỉ chờ chúng ta bổ khuyết. Hiện tại, nếu chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta tiến vào ngành này, sẽ được mọi người nhiệt liệt hoan nghênh. Hơn nữa càng thể phát triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn mạnh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 226 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc