GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 220: Mùi Thuốc Súng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Phạm Trấn nổi danh kiên cường, lớn tiếng nói:

- Đại thần không nói, đương nhiên quan nhỏ phải nói rồi!

Hàn Kỳ híp mắt nhìn qua, như một đầu tử uy mãnh, nói:

- Đương trị Ngự Sử đâu? Sao còn chưa đuổi tên này ra!

- Quan Gia chưa nói không được, ngài vội cái gì?

Phạm Trấn cười lạnh nói.

- Phạm tri gián.

Thanh âm Bao Chửng vang lên:

- Nghe Hàn tướng công đi.

Phạm Trấn nhìn qua, thấy Bao Chửng đang nháy mắt với mình, Đường Giới một bên cũng khẽ lắc đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Cho lòng đầy phẫn uất nhưng anh vẫn tin vào phán đoán của hai vị lão ca này, đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải ngưng lại. Vì quá cảm xúc kích thích nên hắn thấy trong miệng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phun ra.

Người bên cạnh vội tiến lên đỡ thì bị hắn hung hăng đẩy ra. Không thèm nhìn tới Quan Gia cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cao trên kia mấy vị tướng công, Phạm Trấn lập tức phẩy tay áo bỏ đi…

Trên mặt Triệu Trinh hiện lên vẻ đáng tiếc, thấy Phạm Trấn hộc máu lại cảm giác hơi áy náy, hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu mới nói:

- Các vị còn ai muốn tiến cử không?

Cả sảnh đường lạnh ngắt như tờ.

- Vậy chuyện này để quả nhân suy nghĩ mấy ngày rồi lại thảo luận.

Triệu Trinh hơi mỏi mệt phất tay, Hồ Ngôn Đoái liền lớn:

- Bãi triều…

Sau khi các đại thần bãi triều thì tản ra các phươngnha môn khác nhau,người về Tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đức môn, người ra Đông Hoa môn. Triệu Doãn Nhượng được con nâng đi, chân bước nặng nề về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phía Tuyên Đức môn, lên xe ngựa của vương phủ.

Vừa ngồi lên, nước mắt Triệu Doãn Nhượng liền tuôn ra.

Triệu Tông Ý ba mươi mấy năm nay còn chưa từng thấy cha thương tâm như vậy, không khỏi tức giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Không nghĩ tới họ Hàn lại thù địch với chúng ta lớn như vậy. Đúng chúng ta mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rồi, đã vậy hôm qua còn phải hạ mình cầu xin hắn!

- Nói bậy.

Triệu Doãn Nhượng lắc đầu nói:

- Con đừng hiểu nhầm Hàn tướng công.

- Hiểu lầm?

Triệu Tông Ý trợn mắt nói:

- Nhưng chính tai con nghe ràng! Nếu không phải hắn cứ cố chối từ, lúc sau lại ngang ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cản trở thì việc của chúng ta đã sớm xong rồi!

- Không thể.

Triệu Doãn Nhượng thở dài nói:

- Ngay từ đầu vi phụ cũng khiếp sợ, nhưng trở về chỗ mới ngẫm lại. Càng nghĩ càng sợ, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thêm khâm phục Hàn tướng công. Không hổ người tài một thế, quả thật bình tĩnh đáng sợ. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loại hoàn cảnh này, lập tức biết nguy hiểm, giúp chúng ta thoát khỏi sự đả kích trí mạng.

- Cha, sao con càng nghe càng mơ hồ vậy.

Triệu Tông Ý vò đầu nói:

- Anh ta ràng ngăn việc tiến cử Thập Tam, sao cha lại nói hắn giúp chúng ta?

- đôi khi, không giúp mới chính giúp, nếu ngược lại thì mới hại Thập Tam.

Triệu Doãn Nhượng nói:

- Con không phát hiện thấy Quan Gia có gì khác thường sao?

- Khác chỗ nào?

- Nói quá nhiều.

Triệu Doãn Nhượng nói:

- Từ lần phát bệnh xuân vừa rồi tới giờ, trên bản ông ta lên triều đều im lặng, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vài vị tướng công điều khiển buổi triều. Cả một buổi sáng cũng không nóihai ba câu, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177con xem lần này ông ta nói bao nhiêu?

- Đúng bất thường.

Triệu Tông Ý nhớ lại gật đầu:

- Vậy đó ý gì?

- Ý này tức ông ta muốn điều khiển buổi triều lần này.

Triệu Doãn Nhượng vẻ mặt uất hận nói:

- Chắc chắn đã sớm biết chuyện của Triệu Tông Hán, cũng biết đám quan gián ngôn kia sẽ làm khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dễ trong buổi triều…

Triệu Doãn Nhượng cực khôn khéo. Khi tỉnh táo lại đã lập tức phát hiện Quan Gia như một tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thợ săn chuyên nghiệp, đặt bẫy cực khéo léo. Mai phục bí mật, đợi đến con mồi đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họng súng.

- Cho nên ông ta không tiếc ra vẻ khoan dung, nhưng thực chất thuận thế giải trừ chức quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ta, hơn nữa còn để Bao Chửng tiếp tục tra xét. Đây chính là một loại tín hiệu gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho các vị tướng công vốn giỏi về đoán ý qua lời nóisắc mặt, cũng một cạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bẫy đặt trước để đối phó Thập Tam.

Triệu Doãn Nhượng xiết chặt hai bàn tay khô gầy đến mức trắng bệch:

- Hôm nay ông ta đã có ý định phế bỏ Thập Tam!

- Hả?!

Triệu Tông Ý biến sắc nói:

- Không thể nào!

- Nếu không phải giải thích thế nào. Ông ta ràng đã nắm cục diện trong tay, vậy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tỏ thái độ khác thường trong việc lập thái tử, vậy sao?

Triệu Doãn Nhượng oán hận nói:

- Nếu sớm hào phóng như vậy sao còn kéo dài đến tận hôm nay? Thế nên trong chuyện này chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chắn có vấn đề!

- Chẳng lẽ muốn đợi người nói ra tên của Thập Tam sao?

Triệu Tông Ý sợ hãi hỏi.

- Đúng vậy, một khi tên của Thập Tam bị đề xuất thì dựa theo cục diện hôm nay, ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ cần nhẹ nhàng lắc đầu thể biến tất cả thành tro bụi.

Triệu Doãn Nhượng nghĩ sợ, nói:

- Cái tên một khi bị Quan Gia phủ nhận thì chắc chắn ngày sau sẽ không được nhắc tới nữa! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ông ta thật sẽ lắc đầu sao?

Triệu Tông Ý không cam lòng, nói.

- Khó nói được.

Triệu Doãn Nhượng lắc đầu:

- Nhưng một khi bị phủ nhận thì Thập Tam sẽ không còn hội, chúng ta không thể mạo hiểm! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Nhưng theo lời cha thì sợ Thập Tam sẽ bị Quan Gia ngứa mắt.

Triệu Tông Ý nói:

- Như vậy tương lai muốn đi lên chẳng phải quá xa vời?

- Ôi…

Triệu Doãn Nhượng thở dài nói:

- Lần này thật ra tại ta quá coi thường Triệu Trinh.sao Quan Gia cũng Hoàng đế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đương nhiên không chấp nhận quyền uy bị khiêu chiến.

Nhưng thật ra do lòng trả thù Triệu Doãn Nhượng bị đè nặng dài ngày khiến lão làm quá trớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cuối cùng tất cả bị hủy. quá muốn dẫm lên đứa con của Triệu Hằng dùng sức ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghị luận của nhiều người bức bách Triệu Trinh gật đầu.

Có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục. Lúc không thể nhịn được thì tự nhiên không cần nhịn nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Cho nên bi kịch của cha con Triệu Doãn Nhượng đã được định trước.

Nghe xong lời của cha, Triệu Tông Ý thấp giọng:

- Vậy tương lai của Thập Tam còn hi vọng không?

- Có!

Triệu Doãn Nhượng rốt cục lộ vẻ tươi cười:

- Hàn tướng công làm một lần, sau còn làm mười lăm lần. Anh ta trời sinh kẻ thắng, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dám đánh cuộc vào Thập Tam thì chắc chắn sẽ không thua.

Nói xong than dài một tiếng:

- Chỉ sợ lẽ ta không nhìn được ngày đó rồi…

- Cha…

Trong phòng Trần Khác tại Trần gia.

Bị lão Bao giữ đến canh bốn mới được về, Trần Khác đến quần áo cũng lười cởi, đổ ập xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giường ngủ.

Đang ngủ được trời đất u ám thì cửa bị đẩy mạnh, Triệu Tông Tích xông tới, hưng phấn xốc lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chăn của hắn nói:

- Đừng ngủ, đừng ngủ… Ối giời, sao anh chẳng mặcthế này!

- Nhìn thấy vóc dáng ta ngon nên tự ti à?

Trần Khác cười, giật lấy chăn che phần dưới rồi ngồi hỏi:

- Có tin tức tốt gì?

- Tin cực tốt!

Triệu Tông Tích không nén được kích động nói:

- Hôm nay vào triều Quan Gia đưa lên chuyện lập thái tử, nhưng không ai dám nói ra tên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Triệu Tông Thực!

- thể làm lãnh đạo cũng không phải đồ ngốc.

Trần Khác đễnh nói:

- Còn ai không biết đạo gió chiều nào che chiều ấy?

- Còn nữa, bị Vương thúc kia của ta không còn làm trong Tông Chính tự nữa, cha ta đã tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhận vị trí của ông ta.

Triệu Tông Tích kích động nói. Đây mới việc cực kì quan trọng, bởi Tông Chính tự nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quản hoàng thất họ Triệu. Tất cả tiền lương bổng lộc, tước vị thừa kế, tăng chức, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ốm yếu bệnh tật của hoàng thất đều do nha môn này quản lý. Triệu Doãn Nhượng đảm nhiện chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vụ Đại Tông Chính mười năm, không biết đã làm bao chuyện lấy công xử tư, xảo quyệt thu lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người rồi. Không biết bao người nịnh bợ ông ta nịnh hót cả Triệu Tông Thực, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mới khiến danh tiếng của Triệu Tông Thực tăng lên.

Triệu Tông Tích thì ngược lại, có bao nhiêu người nịnh hót Triệu Tông Thực thì bấy nhiêu người chèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ép anh ta. Làm bất việccũng bị chèn ép, lòng giết tặc cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xoay chuyển được tình hình. Cuối cùng chỉ đành giả ngốc, nhìn vào bóng lưng Triệu Tông Thực.

Tình huống bây giờ lại xoay chuyển, Triệu Tông Tích không mong hơn, chỉ muốn sau này thể được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đánh giá công bằng là đã đủ mãn nguyện.

- Chúc mừng cha ngươi, cũng chúc mừng ngươi.

Trần Khác ôm chăn nói:

- Còn tin tốt thì nói nốt đi, rồi chúng ta đi ăn cơm. Đương nhiên là ngươi mời.

- Còn một việc cuối cùng.

Triệu Tông Tích cười xin lỗi:

- Hôm nay ta phải đi thỉnh an Quan Gia. Ngài nói với ta phải chuẩn bị để mấy ngày nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến trường.

- Đến trường?

Trần Khác kỳ quái nói:

- Ngươi lớn thế rồi còn học hành gì?

- Quan Gia nói phải mở một khu trường hoàng gia cho con cháu hoàng thất, mời giáo viên tốt nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến dạy. Sau khi học xong thì cho phép chúng ta tham gia thi khoa cử, thậm chí còn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm quan nữa!

Triệu Tông Tích hưng phấn nói:

- Rốt cục cũng nhìn thấy hi vọng thoát khỏi lồng chim, ngươi nói ta còn phải buồn nữa!

- Đây ràng kế hoãn binh để chặn mồm mọi người.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Học cũng cần vài năm đúng không? Đi rèn luyện thực tập cũng phải vài năm nữa đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thế cũng đủ thời gian cho Quan Gia sinh một vị hoàng tử rồi.

- Anh định nói là…

Triệu Tông Tích thấp giọng nói.

- Cho ta xin, ta cũng không dám chắc.

Lịch sử đã thay đổi trong im lặng, Trần Khác cũng không dám nói trước chuyện xảy ra.

- Không sao cả.

Triệu Tông Tích suy nghĩ rất cởi mở:

- Chỉ cần không phải ăn rồi chờ chết ta mãn nguyện rồi.

- Nguyện vọng không cao nhỉ.

Trần Khác cười rộ lên nói:

- Cứ giữ tâm tính này đi, bởi ngươi sẽ gặp phải một hồi cạnh tranh dài. Hơn nữa mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần đám Hậu phi thai thì đều sẽ trở thành ác mộng của ngươi, hơn nữa còn là loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ác mộng không tỉnh được. Cần phải thần kinh vững chắc mới kiên trì được!

- Sao ta lại thấy ngươi đang sung sướng khi người khác gặp họa vậy.

Triệu Tông Tích cười mắng.

- Thế à.

Trần khác mặc quần áo tử tế, đi giầy rồi nói:

- Chỉ tốt bụng nhắc nhở thôi.

- Tuy nhiên cũng phải nói thật.

Triệu Tông Tích nhìn thật sâu vào Trần Khác:

- Ta không biết phải cám ơn ngươi thế nào!

Nếu khôngTrần Khác ủng hộmưu tính thì cậu ta không thể tìm được đường sống trong chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chết, biến việc không thể thành có thể.

- Anh em trong nhà, khách sáo làm gì.

Trần Khác cười nói:

- Vả lại ta làm thế cũng là để tự bảo vệ mình. Nếu để Triệu Tông Thực lên làm Thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tử thì Trần gia ta đành phải trốn sang nước ngoài rồi.

- Cám ơn không thể nói bằng lời.

Triệu Tông Tích lắc đầu nói:

- Đi, ta mời ngươi ăn cơm, ăn xong sẽ dẫn ngươi đi một chỗ.

- Ta bây giờ rất nghiêm chỉnh nhé.

Trước kỳ thi xuân, Trần Khác không dám qua ngõ Hoa Nhai tránh vạch áo cho người xem lưng.

- Ngươi đi luôn đi!

Triệu Tông Tích bực bội:

- Ta không dám đặt chân đến chỗ đó đâu!

- Vậy ngươi còn đau khổ hơn ta. Ta cũngkỳ hạn, còn ngươi thì vĩnh viễn luôn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Trần Khác rửa mặt, chải đầu soi gương nói:

- Ta cũng thấy hơi bực mình. Ngươi nói đàn ông để tóc dài thế này làm gì, lại còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được xõa. Ngày nào cũng như đàn bà vậy, chải đầu cũng mất nửa buổi sáng. Không biết sao lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tổ tông lại nghĩ được ra trò này nữa.

- Thân thể tóc da đều của cha mẹ chứ sao.

Triệu Tông Tích cười nói.

- Móng chân móng tay cũng của cha mẹ, sao không thấy ngươi để?

Trần Khác bĩu môi.

- Việc này còn phải tranh cãi sao? Để móng dài thì ta khỏi phải đi giầy, khỏi phải dùng tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa rồi.

Triệu Tông Tích cười khổ:

- Được rồi được rồi, ngươi cũng đừng lằng nhằng nữa, ta biết phải đưa ngươi đi đâu mà!

Xong cười nói:

- Ngươi nói xem, ngươi bây giờ một phú ông, một tài tử lớn, thậm chí còn danh nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lớn. Vậy lại không ai hầu hạ bên cạnh, như vậy có phù hợp không?

- Cha ta nói “Phải tự lực cánh sinh”. Trước hai mươi tuổi không được thuê kẻ hầu.

- Nhưng giờ anh đã hai mốt rồi.

- Việc này không giống, cũng chẳng để ý.

Trần Khác cười nói:

- Sao? Ngươi định tặng ta vài cung nữ trong vương phủ à?

- Tặng ngươi vài người cũng không sao, nhưng mật thám Hoàng thành ti trong đó hay không thì chịu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ta nghĩ chắc tự kiếm vẫn hơn.

- Đúng rồi.

Triệu Tông Tích nói:

- Ta cũng nghĩ thế. Lát nữa ta dẫn ngươi đi một chuyến chọn vài người ưng ý.

- Ngươi có vẻ kinh nghiệm nhỉ.

- hì…

Triệu Tông Tích ngượng ngùng cười:

- Ta mới biết vài ngày thôi mà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 220 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc