GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 213: Một Đêm Dài

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tin tức Triệu Tông Hán bị xét nhà lập tức làm khiếp sợ cả kinh thành, Nhữ Nam vương phủ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đứng mũi chịu sào.

- Được, được…

Nhữ Nam quận vương Triệu Doãn Nhượng hai mắt phóng lửa nhìn chằm chằm vào Triệu Tông Sở vừa báo tin. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lúc nói hai từ “được” thì khóe miệng với râu lão cũng run rẩy theo, như kiểu bị bệnh trúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gió của người già vậy.

Vốn mấy người con trai đang tức giận nhưng nhìn thấy phụ thân như thế đều lộ vẻ hoảng hốt. Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Ý Triệu Tông Phụ nhanh chóng chạy tới giúp đỡ, vỗ vỗ lưng lão:

- Phụ thân, đừng gấp, đừng gấp. Người phải giữ gìn thân thể.

- Không chết được...

Triệu Doãn Nhượng dần dần ngừng run rẩy, hai mắt vẫn chằm chằm nhìn Triệu Tông Sở như muốn ăn tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 y, giọng khàn khàn nói:

- Hôm qua ta bảo lão Tứ báo cho các ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ, ngươi không nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thấy sao?

Lão cố nhịn xuống, oán hận sao mình lại sinh ra lắm “tai họa” như vậy.

- nghe thấy...

Triệu Tông Hán cúi đầu, nhỏ giọng nói.

- Vậy ngươi còn dám!

Triệu Doãn Nhượng vỗ mấy phát thật mạnh lên bàn, rít lên như tử gầm đầy tức giận:

- Còn dám!

- Cha, con vẫn nghe lời mà.

Triệu Tông Hán oan ức nói:

- Kỳ thật Thập Lục cũng không dám làm bậy, nhưng đám thủ hạ Đảo Tử của lại tự ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 to gan làm loạn, nhìn chằm chằm hơn mười ngày thấy hội liền hành động luôn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 báo.

- Ta đã sớm nói rồi, cả ngày giao thiệp với đám Đảo Tử này sẽ một ngày bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm hại!

Lão Cửu Triệu Tông Dũ là một tên kiêu ngạo đặt nặng vấn đề dòng dõi, phản cảm nhất với hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 huynh đệ này, suốt ngày đi với đám Đảo Tử đê tiện. châm chọc:

- Thế nào, ta không nói sai chứ!

- Câm mồm!

Triệu Doãn Nhượng lạnh lùng liếc hắn:

- sao cũng hơn ngươi, cả ngày ngâm mình trong viện.

Triệu Tông mất mặt rụt đầu không nói tiếp.

- Haiz…

Triệu Doãn Nhượng thở dài một hơi:

- Đa Tử đa tôn đa oan gia (lắm con nhiều cháu đầy chuyện xấu/cừu địch), người xưa đúng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sai.

- Phụ thân, việc đã rồi, nói nhiều cũng ích. Chúng ta cần hợp lại nghĩ kế qua được vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này trước đã.

Triệu Tông Ý nói khẽ.

- Đúng thế phụ thân.

Triệu Tông Phụ tiếp lời:

- Cũng may cửa cung đã đóng. Nhanh nhất thì cũng phải sáng mai Bao Chửng mới thể báo cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quan Gia. Còn một đêm, việccũng thể xảy ra.

- Ừm!

Triệu Doãn Nhượng lên tinh thần, chậm rãi nói:

- Lão Tứ, ngươi thấy sao?

- Nơi này đứng dưới chân thiên tử. Chuyện lớn thế này muốn che đậy không thể, chỉ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ cách đưa Thập Lục ra.

Triệu Tông Phụ túc trí đa mưu, thể coitúi khôn tin cậy của Triệu Doãn Nhượng. Gã nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phụ thân nói:

- Có ba cách. Một làm Hình bộ tiếp nhận vụ án. Hiện tại quản Hình bộVương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tố, cũng người của chúng ta. Chỉ cần ông ta nắm vụ án thì tất cả sẽ dễ làm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Triệu Doãn Nhượng gật đầu, ra hiệu nói tiếp.

- Hai là thuyết phục Phạm Chẩn Đường Giới cầu xin, hai người đó xưa nay khá thân với Bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Chửng.

Triệu Tông Phụ nhìn mặt trầm như nước của Triệu Tông Thực, nói:

- Cho đều quan chính trực nhưng bọn họ cố chấpcùng, đặc biệt trong việc lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thái tử. Việc lớn sắp thành, sao thể để dây dưa được? Con nghĩ nếu bọn họ lo cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại cục thì sẽ giúp việc này.

- Còn thứ ba là tìm Hàn tướng công xin trợ giúp, vấn đề thể xong luôn…

Triệu Tông Phụ nói khẽ:

- Nhưng chỉ điều nếu đáp trên thuyền của ông ta rồi thì về sau sẽ bị ông ta làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chủ mọi việc rồi.

Xem ra họ thực sự thấm sâu sự mạnh mẽ của Hàn Kỳ.

- Vậy cũng chưa chắc.

Triệu Doãn Nhượng cười lạnh nói:

- Để tự lão phu tới chiếu cố y. Ai chủ đạo ai vẫn còn chưa biết đâu.

...

Sau khi tra xét xong nhà Triệu Tông Hán thì trời đã tối.

- Cung nỏ quân dụng hai mươi cái, tên một trăm bình, các loại miêu đao, mạch đao dụng cụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cắt gọt năm mươi thanh, trường thương mười cái, các loại dược, độc dược số.

Bao Chửng ngồi tại Niêm áp phòng phú Khai Phong, nghe Chưởng thư báo cáo danh sách tịch thu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Danh sách cái bang năm bản, sổ kế toán năm bản.

- Thật làm người khiếp sợ, làm người khiếp sợ...!

Trên mặt Bao Chửng mất đi vẻ tươi cười, trở nên đen như đáy nồi, nói:

- Thân vương tử Đại Tống, vậy mà dám dưới chân thiên tử chứa chấp kẻ xấu, tàng trữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 binh khí, cấu kết phường trộm cướp, y muốn làm gì, làm vậy?!

Trần Khác ngồi dưới, vẻ mặt im lặng nhưng trong lòng lại tương phản hoàn toàn… Lúc này đây, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ Triệu Tông Hán gặp nạn cả Triệu Doãn Nhượng cũng không chống được. Quan Gia à Quan Gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lần này mông của lão già kia đã bày trước mặt rồi, không đá thì còn đợi đến khi nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa?

Điều hắn hi vọng nhanh tới sáng để đem đống sổ sách này bày trước mặt Quan Gia… Đáng tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người làm chủ không phải hắn lão Bao đối diện.

- Nói với hai vị thôi quan Tả Hữu sảnh, phá án xét hỏi ngay trong đêm, trước trời sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải lấy được khẩu cung.

Cảm thán xong, Bao Chửng trầm giọng nói:

- Ngoại trừ Triệu Tông Hán ra, tất cả những người còn lại đều thể dùng hình tra tấn.

- Rõ.

Chưởng thư bước nhanh ra ngoài truyền lệnh.

- Một đêm không ngủ rồi.

Bao Chửng hít sâu một hơi, cứ như tuyển thủ quyền anh sắp lên đài. Ông ta nhìn Trần Khác, cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Trong lúc chờ đêm dài đằng đẵng này, ngươi nguyện đánh cờ bồi lão phu không?

- Rất vinh hạnh.

Trần Khác hơi ngạc nhiên, trong lòng tự nhủ ta cũng không phải người phủ Khai Phong của ngài, sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không cho ta về nhà?

- Tốt, vậy chúng ta đi ăn cơm trước.

Bao Chửng cười nói:

- Đừng chê thức ăn nhạt của lão phu được.

- Cơm chiều đơn giản cũng tốt mà.

Bao Miễn người nhà của Bao Chưởng bưng một mâm cơm vào, bày ít cháo gạo, bánh đavài thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ăn nhẹ. Cạnh bánh đa đĩa tương.

- Đâytương của quê nhà ta, vị khá nặng, sợ ngươi ăn không quen.

Bảo Chửng nói với Bao Miễn:

- Ngươi đem đống đậu bỏ vỏ quan gia cho hồi năm mới ra đây.

- Không cần, đấy tương quê nhà, ăn cũng không sao, coi như đổi vị.

Trần Khác cười nói.

- Cũng được.

Bao Chửng cười gật đầu, dạy Trần Khác dùng bánh đa bọc đồ ăn, chấm tương rồi cứ thế mồm to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngoạm ngấu nghiến. Phương pháp ăn tục tằn ý vị này làm sao thành Biện Kinh, chắc chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nông thôn phương Bắc mới thấy.

Nhưng Trần Khác lại ăn no sảng khoái. Cũng không phải bánh đa chấm tương ngon cỡ nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 loại cảm giác ăn thô thiển hào sảng này khiến hắn cực thoải mái.

Thấy hắn ăn quen, Bao Chửng cũng không quan tâm nữa. Lão cũng cuốn bánh đa, rộng miệng ăn liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hồi, sau đó húp cháo khò khè. Một bữa cơm ăn như đất rung núi đổ.

Chỉ chốc lốt sau Bao Chửng đã xơi xong hai miếng bánh đa, một chén cháo, vỗ vỗ cái bụng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- No rồi! Ngươi cứ ăn từ từ.

Trần Khác cũng ăn đủ, bưng cháo, mở miệng hỏi:

- Long Đồ, ngài dụng hình tra tấn mấy tên kia, không sợ bị vu oan giá họa à?

- Tương lai làm quan địa phương ngươi sẽ biết.

Bao Chửng chậm rãi nói:

- Cái gọi lưu manh lại? Mạnh mồm mà nhát gan, xấu xa sợ chết. ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dọa dẫm dụ lợi, hao hết mồm cũng đừng hỏi được cái gì… Nhưng đánh vài phát thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chắc chắn khai sạch.

Lão thản nhiên nói:

- Đương nhiênthời gian quá ít nên chắc bọn họ cũng chỉ có thể ở trong nhà lao phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khai Phong một đêm.

- Sau đó thì sao?

- Phỏng chừng sẽ được đưa tới nhà lao của Hình bộ.

Bao Chửng cười cười nói:

- Lão phu tại chốn quan trường vài chục năm, thấy nhiều rồi nhưng cũng chỉ thể mắt điếc tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngơ. Tuy nhiên đêm nay ngươi ngược lại có thể mở mang được chút kiến thức.

- Mở mang kiến thức?

Trần Khác hạ giọng nói.

- Chơi cờ, chơi cờ nào.

Bao Chửng để Bao Miễn dọn mâm rồi mang bàn cờ lên. Trần Khác nhìn, không ngờ đó không phải cờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vây cờ tướng.

- Lão phu không muốn chơi cờ vây.

Bao Chửng giải thích nói:

- Ngày bình thường tính kế còn chưa đủ sao còn phải tính toán trên bàn cờ? Trong ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta, trong ta có ngươi, quấn nhau triền miên, lâm li bất tận, thật chẳng thoải mái nào.

- Vẫn thứ này tốt hơn, bài binh bố trận, đánh thẳng lui thẳng, giống đàn ông.

Lão vừa xếp quân cờ vừa hỏi:

- Ngươi biết chơi chứ?

- Cũng tàm tạm.

Trần Khác không khỏi cười khổ. Khi nào cờ tướng và cờ vây phân biệt nam nữ rồi hả?

...

Ngay sau đó một thời gian, Bao Chửng bắt đầu “dẫn pháo”:

- Nguyên nhân bọn họ bắt cóc Lục Lang dường như không khác so với lúc ám sát ngươi.

- Bọn họ nói vãn sinh lấy mấy chục vạn quan.

Trần Khác không cần nghĩ ngợi đưa “Mã” nhảy lên nói:

- Vãn sinh cũng hết cách.

- Không phải lão phu không tin ngươi.

Bao Chửng đưa “Mã” lên:

- khi vụ án được đưa lên thì Quan Gia chắc chắn sẽ hỏi ba mươi vạn quan đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải trong tay ngươi không!

- Không có. Bọn chúng muốn tiền đến phát điên rồi.

Trần Khác ra “Xe”, quả quyết nói.

- Không tốt rồi.

Bao Chửng dẫn “Tốt” nói:

- Kỳ thi mùa xuân sang năm Tam Lang chắc chắn vào đỗ cao. Không đến vài năm bằng năng lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ngươithể thăng chức rất nhanh. Tuy lão phu trong chốn quan trường vài chục năm nhưng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quan rất kém, cũng không có để dạy ngươi.

- Long Đồ quá khiêm tốn rồi.

Trần Khác lên “Xe” nói:

- Ngài thể dạy vãn sinh rất nhiều thứ nữa…

- Lão phu chỉ dạy ngươi một điểm, đó chính phải dùng lòng thành, thiên tử Đại Tống độ lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn xa trước kia.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 213 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc