GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 203: Diễn Trong Diễn Ngoài

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Triệu Tông Huy trả lời. Trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra đúngđang lo lắng, tổn thất hơn mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trăm ngàn xâu, cũng vô cùng đau lòng, chẳng qua là không nói mà thôi”.

Y không khỏi thầm tán thưởng: “Thập Tam đệ tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng dày dạn kinh nghiệm đến khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tin, thể giấu được chuyện này trong lòng, xem ra thực sự đã được dự đoán làm Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đế!”

Vừa nghĩ tới việc gã sẽ lên làm Hoàng đế, còn mình Thân vương, Triệu Tông Huy trong lòng chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tức giận, trầm giọng nói:

- Thập Tam đệ, đệ muốn làm như thế nào với hắn thì cứ nói một tiếng, còn lại cứ giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho ca ca, bảo đảm sẽ không để đệ thất vọng.

- Ừm.

Triệu Tông Thực gật đầu nói:

- Huynh làm việc thì đệ yên tâm rồi.

Liền chắp tay sau lưng chậm rãi bước hai bước, buồn nói:

- Đệ không muốn gặp lại người này trong kinh thành.

- Trong Cử tử lần này, danh vọng của người này rất cao đấy…

Triệu Tông Huy nói:

- Đó thể chủ yếu hắn ra tay hào phóng, vừa nãy còn tùy tiện cho tiểu đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giữ cửa một miếng vàng lá.

- Điều này rất đơn giản, không để cho hắn thi đậu vậy mọi việc dễ rồi.

Triệu Tông Thực thản nhiên nói:

- Đến lúc đó chohắn tiền đi nữa, đám người thi đỗ năm đó cũng sẽ không thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 coi hắn ra gì.

- Đây cũng một ý kiến hay.

Triệu Tông Huy nói:

- Nhưng giải Nguyên Biệt Đầu như hắn đến khi thi hội vẫn hình thức thi Tỏa thính, lúc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ sợ muốn thi rớt cũngđiều khó khăn.

- Phải tìm cách làm cho hắn không có cơ hội để tham gia thi.

Ánh mắt Triệu Tông Thực lộ ra tia lạnh lẽo:

- Không thi thì sao thể đậu?

- Điều này…

Nghe nói phải can thiệp vào vấn đề thi cử, Triệu Tông Huy không thể không đau đầu, nhưng y đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mạnh miệng nói ra, đương nhiên chỉ thể bất chấp khó khăn đồng ý:

- Không thành vấn đề, bảo đảm làm cho hắn bản lĩnh lớn thế nào đi nữa cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đất dụng võ!

- Ừ.

Triệu Tông Thực phần hào hứng gật đầu:

-Tùy ý đuổi hắn đi đi, không đáng để lãng phí thời gian.

Triệu Tông Huy phát thiệp mời cho hắn chẳng qua muốn tận mắt nhìn thấy Trần Khác, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã nhìn thấy rồi, cũng không ý lôi kéo hắn, hiển nhiên phải để hắn trở về.

- Phòng đã được dọn sạch sẽ.

Triệu Tông Huy đứng lên nói:

- Vẫn gian phòng lần trước đệ tới ở, sáng sớm mai chúng ta sẽ trở về phủ.

- Ừm.

Triệu Tông Thực gật đầu, liền đi ra ngoài nói:

- Đệ mệt rồi, đi nghỉ ngơi trước đây.

Thân thể gầy yếu, sức khỏe lại không tốt, lúc nãy ngoài kia đứng lâu như vậy nên cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thấy không thể chịu đựng được nữa rồi.

- Hãy để Nịnh Nương xoa bóp cho đệ một chút đi.

Triệu Tông Huy nói:

- Thủ pháp của nàng rất tuyệt diệu.

Triệu Tông Thực liếc nhìn Nịnh Nương, khuôn mặt tuyệt mỹ kia thẹn thùng làm tim không khỏi đập thình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thịch. Nhưng sức mạnh ý chí vẫn vượt qua được sự kích động, chậm rãi lắc đầu nói:

- Không cần, ta chỉ cần ngủ một giấctốt rồi.

Nói xong liền rời đi.

Triệu Tông Thực vừa đi, Nịnh Nương liền xụ mặt xuống, nghiêng người ngồi trên ghế không lên tiếng.

Nguyên nhân khiến nàng không vui, Triệu Tông Huy trong lòng hiểu rất rõ, nhẹ nàng đi tới ôm nàng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Ta đã sớm biết sẽ không đồng ý, chẳng quamuốn gây thiện cảm thôi.

- Người làm sao chắc chắn như thế chứ?

Nịnh Nương mặc trong lòng vẫn không vui, nhưng không kiềm nén được hiếu kỳ hỏi:

- Hay gã…. thích nam nhân?

Người con gái có thể được bầu làm hoa khôi ở Biện Kinh, đều do ông trời dày công tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra hoặc chúng sinh. Nịnh Nương không hề nghi ngờ mị lực của mình, cho nên chỉ có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoài nghi về Triệu Tông Thực.

- Đừng nói bậy.

Triệu Tông Huy căng thẳng nhìn ra bên ngoài, hạ giọng nói:

- Về phương diện kia không vấn đề, chỉ giả vờ không gần nữ sắc đấy thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Giả vờ?

Nịnh Nương ngạc nhiên nói:

- Chuyện đó cũng có thể giả vờ sao, nhưngnhìn thật lắm.

- Ha ha.

Triệu Tông Huy cười rộ lên, từ từ nói:

- Giả vờ như đã đạt đến cảnh giới cao nhất của thánh nhân, ngay cả bản thân cũng tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rằng mình một thánh nhân.

Y nói xong vỗ nhẹ vào mông nàng một cái nói:

- Nàng đi đuổi hai tên tiểu tử đó đi đi, nói ta đã đi ra ngoài…

- Như vậy không ổn đâu, sao cũnglão gia mời người ta tới.

Nịnh Nương hạ giọng nói:

- Nếu ngay cả gặp cũng không gặp, lại đuổi bọn hắn đi, sẽ khó tránh khỏi bị người khác đàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếu.

- Đàm tiếu cái gì?

Triệu Tông Huy hừ lạnh một tiếng nói:

- Lúc trước ta mời hắn ba lần hắn cũng không thèm tới. Dùng lần này để trả thù cho ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lần đó, hắn còn lời chán.

Hổ phụ sinh hổ tử, con trai của Triệu Doãn Nhượng cũngtâm trả thù mãnh liệt. hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tốt như vậy, Triệu Tông Huy sao thể bỏ qua?

Thấy Nịnh Nương còn đứng đó, Triệu Tông Huy không nhịn được nói:

- Hay nàng đã thích hai tên cao to lực lưỡng ấy rồi phải không, sao lại quay sang bênh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vực bọn hắn?

- Lão gia nói đùa, trong mắt thiếp chỉ một mình người.

Nịnh Nương nũng nịu liếc y một cái:

- Thiếp đi đuổi khách.

Nàng liền sửa sang váy áo nghiêm chỉnh, đi tới tiền sảnh.

Trong phòng, Trần Khác Tống Đoan Bình đã đợi được một canh giờ, mặc bên trong tỳ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dâng trà và bánh ngọt, nhưng trong lòng hai người khó tránh khỏi khó chịu, bực bội không yên.

Nhìn Trần Khác chút thông cảm, Nịnh Nương không khỏi cảm thấy ảm đạm… Bất kỳ người con gái nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trông thấy hắn tràn đầy khí khái của một nam nhân như thế, cũng khó tránh nảy sinh thiện cảm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho các gáigiống như Nịnh Nương quen nhìn việc đời như vậy, cũng không thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thở dài cho vận mệnh của hắn. Nhưng biết phải làm thế nào đây? Thiên hạ này vốn chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kẻ mạnh chi phối kẻ yếu, nàng ngay cả vận mệnh của mình, không phải cũng mặc cho người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điều khiển sao?

- Thậtlỗi với hai vị.

Nịnh Nương khẽ chào, vẻ mặt hối lỗi nói:

- Chủ nhân nhà ta tạm thời việc gấp đi ra ngoài, sợ là đêm nay không về được.

Sắc mặt Trần Khác vừa mới chút dịu lại, nhất thời cảm thấy không còn mặt mũi nào, hắn đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nén cơn giận dữ nói:

- Đã như vậy, tại sao không sớm báo cho bọn ta biết?

- Rất xin lỗi, chủ nhân nhà ta vốn tưởng rằngthể nhanh chóng trở về kịp thời.

Từ Nịnh Nương cảm thông nhìn hai người bọn họ nói:

- Chỉ còn biết ngày khác sẽ lại cho gửi thiệp mời, xin mời hai vị đến phủ sau.

- Không cần…

Trần Khác cuối cùng nhịn không được, cơn giận bùng phát lên nói:

- Hôm nay cuối cùng thể lãnh giáo đạo đãi khách của Bác Nghệ Hiên, ngưỡng cửa nhà các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quá cao, học trò không dám trèo cao!

Nói xong quay sang nói với Tống Đoan Bình:

- Phương Chính huynh chúng ta đi, bây giờ đi chợ đêm còn thể nhét đầy cái bao tử!

- Y cô nương bỏ qua cho, người này tính khí nóng nảy.

Tống Đoan Bình ôm quyền nói với Y Nịnh Nương, rồi vội vàng đuổi theo. Cũng không đề phòng Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đột nhiên dừng bước, thiếu chút nữa không dừng được tông vào người hắn.

- Trần công tử còn chuyện gì?

Từ Nịnh Nương hạ giọng nói.

- Nghe nói nguồn gốc danh tiếng của “Bác Nghệ Hiên” các ngươi.

Trần Khác nói:

- từng vị khách được mời đến, đều phải lưu lại một tác phẩm. Đúng việc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chứ?

- Đúng vậy.

Y Nịnh Nương gật đầu nói.

- Tại hạ bất tài, cũng vị khách do chủ nhân nhà mời tới!

Trần Khác đem hai chữ “vị khách” nói rất nặng:

- Cũng nên theo lệ lưu lại chút đó đúng không?

- Cái này…

Nịnh Nương khó xử:

- Chủ nhân nhà ta đi vắng, ta không dám tự tiện nhận ý tốt.

- Đây được coi tự tiện nhận ý tốt? Ta viết ra, chủ nhân nhà trở về xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được.

Trần Khác quả quyết nói.

- đây không bút mực giấy nghiên.

- Không sao, ta có mang theo bút.

Trần Khác phóng mắt nhìn, ánh mắt dừng lại trên tườngvị trí treo bài Lậu Thất Minh (tác phẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của thi nhân Lưu Tích thời Đường), cười lạnh nói:

- Còn về phần giấy thì dùng được rồi!

Không giải thích, từ trong người lấy ra cây bút lông, tháo nắp bút, đi đến trước bức tường trắng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tuyết, thoải mái bắt đầu.

“Cánh không cần lớn, trong rộng là ổn, giả vờsài, đồ cổ đầy nhà.

Ngôi nhà này, kiêu căng ngạo mạn, nói không giữ lời, mắt chó nhìn người kém!

Đàm tiếu có trọng thần, đi lại toàn quyền quý. thể lập bang phái, kết tam công cửu khanh.

Ngự Sử không nghe thấy, Đại Tống không phái quân.

Bắc Ngụy phủ Trọng Đạt, Tây Hán Vương Mãn cư.

Mạnh Tử rằng: “Là ý gì?”

Viết xong liền ném bút đi, hắn sải bước rời khỏi nơi quỷ quái này.

- Nếu nhìn không vừa mắt, lấy vôi sơn lại tường.

Tống Đoan Bình hướng về phía Y Nịnh Nương cười cười áy náy, nhanh chân đuổi theo.

- Cung tiễn hai vị.

Y Nịnh Nương hờ hững liếc mắt nhìn những chữ trên tường kia, dùng thái cùng duyên dáng thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lễ với hai người.

….

Trở lại trong xe, Trần Khác giận không kiềm được đấm vào vách xe liên tục bốn quyền, nếu không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đây xe cỡ lớn được đặc chế thì thế nào cũng sẽ bị đập nát. vậy, thùng xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn bắt đầu lung lay dữ dội, khiến Tống Đoan Bình mới vừa lên xe suýt nữa ngã xuống.

Trung vội vén rèm xe lên xem xét, Tống Đoan Bình khoát tay nói:

- Không chuyện gì, mau cho xe chạy đi.

Đợi xe ngựa đi khỏi con hẻm nhỏ ra tới đường lớn, Tống Đoan Bình thấy cơn giận của Trần Khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẫn còn chưa tan hết, nói đùa:

- Ta đã nói ngươi không thích hợp để diễn kịch, thế nào, diễn được không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 203 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc