GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 199: Xin Giống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Không tranhtranh, tranh không tranh.

Triệu Tích tông như được rót trí tuệ lớn vào đầu, nói:

- Ta biết phải làm sao rồi! Những năm này, trong lòng chưa bao giờ sáng tỏ như thế này!

- Con đường này thể phát triển không nhanh. Nhưng tuyệt đối chính xác, nước chảy đá mòn, thừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cưa gỗ đứt, chỉ cần đủ thời gian, nhất định năng lượng thay đổi sẽ xảy ra biến chất, giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngươi nhảy vọt Long Môn!

Trần Khác trầm giọng nói.

- Ừ.

Triệu Tông Tích gật mạnh đầu nói:

- Như vậy xem bộ chúng ta chặn đứng đường đúng. Trước đây chúng ta cách bọn hắn quá xa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho cố gắng đuổi theo, cũng không phải sớm chiều thể được. Ngược lại bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ, thời gian càng kéo dài, trong long càng hoảng sợ.

- Chính là đạo này.

Trần Khác gật đầu cười nói:

- Được, cái nên nói lẫn không nên nói, ta đều nói cả rồi. Bụng trống rỗng, bây giờ là buổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trưa rồi, ngươi không lo cơm nước à.

- Đương nhiên là phải ăn rồi.

Triệu Tông Tích cười lớn.

Buổi cơm trưa vẫn dùng thủy đình. Triệu Tông Tích kêu người gọi Trương thị tiểu quận chúa đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng dùng cơm. Kì thực, hai nữ tử này vẫn luôn thủy tạ cách đó không xa, nhìn hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người đàn ông đang ở đó bàn luận sôi nổi, tuy không biết họ bàn những gì, nhưng thấy Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Tích tâm trạng dâng cao, không còn miễn cưỡng tươi cười, mà là cùng vui vẻ.

Trong bữa tiệc, tiểu quận chúa vẫnchút mắc cỡ, nhưng vẫn duy trì vẻ sự tao nhã cứng ngắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của một thiên hoàng quý nữ. Nàng vừa tao nhã ăn thức ăn ngon, vừa nghe huynh trưởng Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác nói chuyện. Khi đối phương nhìn về phía mình, luôn khẽ mỉm cười đáp lại, gặp đúng đề tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình cảm thấy hứng thú, cũng sẽ nhẹ nhàng thêm vào vài ba câu.

dụ như Đỗ Thanh Sương tự sáng tác khúc nhạcbiểu diễn “mộc lan từ” của Trần Khác, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho tiểu quận chúa cùng hứng thú. Nàng tán thưởng từ tận đáy lòng:

- Trước kia làm sao không nghĩ đến, cải biên nhạc phổ nguyên tác để phù hợp với loại từ ngữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tuyệt diệu đó chứ? Muội nghe Đỗ tỷ hát một lần, nhạc lời cùng phù hợp, làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ta bị mê hoặc.

Vừa nói chuyện, tiểu quận chúa nhìn Trần Khác bằng đôi mắt to tròn biết nói chuyện, cười khanh khách nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Muội cũng muốn học sáng tác nhạc, nhưng Đỗ tỷ không chịu dạy, nói phải hỏi qua công tử mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được. Tam ca, tỷ ấy hỏi huynh chưa?

- Chậc, đã lâu rồi không gặp, cũng chưa nghe theesy ấy hỏi qua.

Trần Khác hơi lung túng trả lời:

- Muội chỉ cần theo cô ấy học, cứ nói ta nói.

- Nếu như tỷ ấy cho muội gạt người thì sao.

Tiểu quận chúa ngây thơ nói.

- Ta viết vài dòng được chứ gì.

Trần Khác cười nói:

- Nguyên tắc tự sáng tác nhạc còn chưa thuần thục, đang cần cao nhân am hiểu âm nhạc như tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quận chúa chỉ bày cho.

- Tam ca nếu đã nói vậy.

Tiểu quận chúamiệng cười:

- Tiểu muội cả gan múa rìu qua mắt thợ.

Sau bữa cơm trưa vui vẻ, Trương thị và tiểu quận chúa hành lễ cáo biệt với Trần Khác, Triệu Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tích tiễn hắn đến phía trước.

- Ta cảm thấy…

Trên đường, y nghĩ đi nghĩ lại, nói:

- Bên Bác Nghệ Hiên, ngươi vẫn đi đi.

- Ngươi cái tên không tốt bụng này.

Trần Khác cười mắng, nói:

- Thiệp mời ta cũng vứt đi rồi, lại nói với ta như vậy.

- Không thiệp mời thì ngươi cứ đúng giờ đến được rồi.

Triệu Tông Tích cười ngại ngùng nói:

- Ta nghĩ, đây sao cũng thiện ý của bọn họ cũng tính rất thành ý, nếu ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không đi, thì mặt mũi bọn họ để nơi nào? Đến lúc đó, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thế nào? Thời tốt của ngươi sắp đến, vẫn đừng để thêm phức tạp.

- Ừ.

Trần Khác gật đều nói:

- Nếu cái nút thắt trong lòng ngươi đã mở, ta đi một chuyến vậy, xem thể làm sứ giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho ngươi không, giảng hòa với bọn họ một chút.

- Vất vả rồi.

Triệu Tông Tích nhẹ giọng nói.

Từ vương phủ trở về nhà, Trần Khác nhìn thấy vài chiếc xe xịn dừng trong con hẻm. Đang lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quái, trong nhà sao lại khách nữ, liền nhìn thấy một tên thị vệ cười dâm đãng đến chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đón.

- Sao mà cười như khách làng chơi thế?

Trần Khác cười mắng.

- Chúc mừng đại nhân diễm phúc biên.

Tên thị vệ đó vẫn cười dâm đãng như cũ, nói:

- Trưa hôm nay, có bốn cô gái Nhật Bản đến xin giống, mỗi người đều dung mạo như hoa, dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người phong lưu, tiểu nhân to gan giữ lại cho đại nhân.

- Xin giống?

Trần Khác lúc đầu ngẩn ra một lúc, chợt bật cười nói:

- Không ngờ rằng ta cũng người nổi tiếng.

Cái gọi ‘xin giống’ lại gọi ‘độ giống’. Kì thực tục xưng về việc nam nữ hoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ái. Đây bắt đầu từ thời Đường, Trung Quốc xuất hiện một hiện tượng độc đáo... Rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các tiểu quý tộc tánh bình dân các quốc gia trong khu vực xung quanh như Nhật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bản, Triều Tiên, Hồi Hột, vv…sẽ nghĩ cách để gửi con gái xinh đẹp đến thành Trường An của Tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 triều hay thành Biện Kinh của bản triều.

Nhữnggái này tự nguyện miễn phí phục vụ đám văn nổi tiếng trong kinh thành, đợi đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mang thai, sẽ cáo từ về nước. Trước lúc lên đường, còn xin người đàn ông họ đã phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vụ qua một phong thư, chứng minh huyết thống cao quý của đứa trẻ trong bụng…Nói cao quý, một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không ngoa. Không nói đến thời Đường vạn bang đổ đến sinh sống, làm thân. Chỉ sợ bây giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thời đại bị hậu nhân khinh bỉ là ‘nhược Tống’, vẫn quốc giatrình độ văn minh cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn nhiều so với bất kì quốc gia nào trên thế giới. Vả lại, bảy mươi phần trăm tổng giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trị sản lượng trên toàn thế giới đều do người Tống tạo ra. Do đó, lúc ấy triều Tống trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mắt man di, dị quốc thiên quốc, chế độ quốc giađại. Người Tống nước ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ưu tú, cao quý. Cho nên nước ngoài, man di đề cao triều Tống, đề cao người Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như vậy cũng không lạ.

thực hành vi ‘độ giống’ này cũng không lạ, chỉ cần nghĩ đến những nữ đồng bào đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau, sợ bị lạc hậu, bám lấy những người Âu Mĩ, giống như được người khác ngủ cùng một đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì chứng minh được mị lực của mình vậy. Càng thể giải sự ‘sùng Tống mị Hán’ dữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dội của người ngoại quốc lúc này, tâmtrở nên phức tạp.

Lại nói đến nơi cuồng nhiệt với việc ‘độ giống’Nhật Bản Triều Tiên. Những đứa trẻ được triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tống ‘độ giống’ sinh ra, nếu là nam, quá nửa thể trở thành người kế thừa của gia tộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nếu con gái, sẽ được tranh giành về để làm phu nhân chính thất. Thật không thể tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nổi.

Nhưng Trần Khác đối với trò này cùng chán ngán. Hắn không tiếc con nòng nọc nhỏ của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiếp trước, hắn cực phản cảm với hiện tượng nhữnggái Trung Quốc có dán theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những người tây dương. Tuy triều Tống, tình hình đảo ngược, nhưng bản thân đã không thích, thì đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm với người khác. Hắn đối với loại con gái ‘sùng Tống mị Hán’ vẫn như cũ, không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hứng thú.

- Đều đuổi đi.

Trần Khác lo lắng bản thân khi nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp nhào vào mình ôm ấp, sẽ không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đựng được. Do đó, cả nhìn cũng không dám, trực tiếp để thị vệ đuổi đi:

- Bổn đại nhân tuy ham sắc đẹp, nhưng không phải con ngựa để người ta phối giống!

Thị vệ không dám nhiều lời, chỉ còn cách đem bốnoanh oanh yến yến trong viện đuổi đi. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác đứng cửa, nhìn từng mỹ nữ Nhật Bản khêu gợi tận xương, làm cho bất cứ người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông nào cũng muốn hái xuống đó, quả nhiên xém chút nữa, thì không thể giữ vững mình rồi. Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể giữ vững bình tĩnh, bởi hắn nhìn thấy bên trong còn có đàn ông, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thời tức giận, nói:

- Sao để đàn ông vào mượn giống? À, không đúng, Tiểu Bạch, ngươi sao lại đến?

- Labie phái ta đến.

Người thanh niên đó vốn Bạch Cư Dị, đệ đệ của Bạch chưởng quĩ của cửa hàng Giao tử. Gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại Trần Khác, Tiểu Bạch câu nệ rất nhiều, dường như bị thế trận trước la sau ôm của hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hù:

- Ông ấy Lợi Vi đã viết xong khế ước, xin hỏi công tử lúc nào rảnh đến khế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ước.

- Chọn ngày không bằng gặp ngày.

Trần Khác cười nói:

- Hôm nay được rồi.

Nói dứt, gọi y lên xe, cũng không bước vào cửa, trực tiếp chuyển hướng về phía phố Lam Mạo.

Trở lại phố Lam Mạo, đoàn người của Trần Khác làm cho mọi người xôn xao, mặc là dị tộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng người Do Thái đã sinh sống tại Biện Kinh gần trăm năm, đương nhiên biết thị vệ đại nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hoàng cung. Bọn họ nghĩ là nhân vật to lớn nào giá đáo. Thế một mặt khẩn cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi thông báo choDuy, một mặt cung kính nghênh tiếp trên đường lớn.

Nhìn thấy nón xanh buông xuống đầy đường, những người Do Thái tầm thường, thấp kém, trong lòng Trần Khác đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên hiểu ra…Cho kết thúc ngàn năm lang bạc, nhưng người Do Thái tại thành Biện Kinh vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm giác ăn nhờđậu như cũ. Cho nên mới cẩn thận như vậy, cùng cung kính.

Nghĩ lại cũng khó trách, trong thành này, bọn họ những kẻ không giống với người khác. Trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người của nhà Tống, dân tộc cao quý nhất của thời đại này, bọn họ mới tự ti như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Sự dung nhập chỉmột câu nói suông, người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp vẫn là chờ đợi thiên quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của họ.

Duy vội đi ra, vừa nhìn thấy Trần Khác, không khỏi thở phào, vội cung kính mời:

- Đại nhân, mời vào nhà.

Đến cửa nhàDuy, Trần Khác kêu thị vệ không cần theo vào, chỉ mang theo Tống Đoan Bình đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào nhà vị tộc trưởng này.

Nhà của Duy xem như giàu nhất trong tộc người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp. Cho tôn chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của họ trọng tiết kiệm, nhưng Duy vẫn làm hết sức để mình có cuộc sống tốt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chút. Dựa vào vật dụng trang trí trong nhà ông taTrần Khác thấy, thậm chí bức tranh chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên tường cũng hàng tốt, hiển nhiên lão quỷ rất biết hưởng thụ cuộc sống.

Bưng lên cũng bộ dụng cụ trà thượng đẳng, trà cụ cũng là sản phẩm giá trị không rẻ do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nung Ca Diêu xuất xưởng. Trần Khác luôn cảm thấy, vị lão tiên sinh này giống như cố ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm vậy, không biết muốn biểu đạt ý gì.

Lý Duy cũng không vội gọi Lan Tất, chỉ nói ông ta đang cầu nguyện, phải một lúc nữa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đến. Sau đó, bèn để đám con cháu ra bái kiến Trần Khác. Cuối cùng, y kéo một người thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 niên mặc áo bào nho nhã, trên đầu cột khăn vuông, nói:

- Đây trưởng tôn của ta, tên gọi Hàn, đây là cử nhân trong khoa thi!

Ngữ khí tràn đầy tự hào, nói:

- thi vào mùa xuân năm sau, nếu thi đậu, trong người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp bọn ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người làm quan lớn Đại Tống rồi.

- Ừ.

Trần Khác gật đầu với Hàn, cười nói:

- Không ngờ gặp được đồng niên.

Mặc Hàn thi không phải khoa tiến sĩ, khoa minh toán. Nhưng bất luậnkhoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nào, đều phải thơ ca, luận phú, đều phải kiến thức văn học thâm sâu. Hànthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thi đậu, nói rõ, một người Nhất Tứ Nhạc Nghiệp đối với học vấn Hán văn, sớm đã không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giới hạn dùng trong giao lưu ngày thường, mà là thiên về đi thi khoa cử rồi.

Hôm qua,Hàn vẫn bên ngoài Trạng Nguyên lầu, ngẩng nhìn phong thái hai vị giải nguyên siêu cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đại chiến, không ngờ hôm nay gặp được người thật, lời nói kích động đến nói không lưu loát.

Để bọn trẻ hàn huyên với Trần Khác vài câu, Duy liền để bọn chúng xuống trước.

Trong phòng khách, chỉ còn lại hai người bọn họ, Trần Khác nhẹ nhàng đặt chung trà nói:

- Lợi Vi chỉ giáo?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 199 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc