GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: Quan phác

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mấy ngày sau đó, Trần Hi Lượng đều đi sớm về muộn, khi về nhà thì toàn thân mệt mỏi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không hề chuyện học hành của các con, cho mệt như thế nào cũng đích thân kiểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tra, giải thích những chỗ khó hiểu.

Ngày nào Trần Khác cũng lẩn ra ngoài, Nhị Lang can ngăn cũng không can ngăn được. Thấy ngày mình phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về thư viện đã đến, cậu nghĩ cần phải nói chuyện với tiểu đệ.

Hôm nay Trần Hi Lượng vừa bước chân ra khỏi cửa, Trần Khác cũng định đi luôn nhưng bị Trần Thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kéo lại:
- Đệ khoan hãy đi.

- Lại muốn ra ngoài làm gì?
Trần Thầm sa sầm mặt nói.

- Không phải đã nói với huynh rồi sao, có việc.
Trần Khác hất tay cậu ra nhưng cũng đứng lại.

- Rút cục việc gì?
Trần Thầm nghi ngờ nói:
- Cả ngày tỏ ra thần bí, hỏi đệ cũng không chịu nói.

- Vẫn chưa phải lúc.
Trần Khác nói:
- Đến lúc đó đệ sẽ nói với huynh đầu tiên.

- Không được, hôm nay cần phải nói với ta.
Trần Thầm kiên quyết nói:
- Ta phải về thư viện bây giờ, đệ cả ngày không nhà như vậy, Ngũ Lang và Lục Lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải làm thế nào? - Ôi, được rồi...
Trần Khác không cách nào đành nói thật:
- Mấy ngày hôm nay đệ ra ngoài để điều tra mấy nhà đang nợ tiền nhà chúng ta.

- Điều tra bọn họ...
Trần thầm không thể tin nổi nói:
- Đệ muốn làm gì?

- Phí lời, đòi tiền!
Trần Khác bĩu môi nói:
- Nợ tiền trả tiền, điều đương nhiên!

- Càn quấy!
Trần thầm tức giận nói:
- Cha còn không đòi được, đệ phận con dựa vào đâu đòi tiền người ta?!
Nói bằng điệu bộ của một người lớn:
- Tam Lang, mấy ngày hôm nay vẫn không nhận ra sao? Trong bốn anh em chúng ta, cha kỳ vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất vào đệ, đệ tuy rằng chất thông minh nhưng nếu không dùng tâm để đọc sách thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng khôngtiền đồ.

- Đệ nhất định phải đòi lại tiền!
Trần Khác không chịu khuất phục kiên quyết nói:
- Tất cả do đệra, đệ không thể giả vờ như không chuyện gì được!

- Tam Lang, không ai trách đệ.
Trần Thầm tận tình khuyên bảo:
- Mọi việc đều do cha làm chủ, đệ yên tâm đọc sách được rồi!

- Đệthể yên tâm được sao?
Trần Khác mặt trầm như nước nói:
- Huynh đi cùng đệ tới một nơi.

- Chuyện ở nhà thì làm thế nào?

- Đã có Ngũ Lang rồi.

Trần Thầm bèn nhốt hai em trong nhà, cùng Trần Khác đi theo đường ven sông ra bến thuyền.

Nước trong suốt lặng lẽ chảy,thế bãi cát hai bên bờ rất rộng lớn, khiến thuyền chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể dừng cầu gỗ ngoài thành xếp dỡ hàng hóa, khoảng cách từ cầu gỗ đến kho hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khoảng hai dặm thuận tiện cho công nhân xếp dỡ hàng, dùng xe cútkít để chở hàng.

Tam Lang dẫn Nhị Lang đi, họ nấp bãi cỏ phía sau cầu gỗ, ánh mắt hướng về phía đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công nhân đang xếp dỡ hàng hóa trên thuyền như con thoi, cuối cùng nhìn chằm chằm vào một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214chỉ cho Nhị Lang thấy.

Cứ nhìn theo, Nhị Lang không ngờ lại nhìn thấy cha mình. Cậu ngây người, không thể nào tin được dụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dụi mắt, cảnh tượng trước mắt vẫn rất ràng, hai tay siết chặt ghi đông xe, dây kéo xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vắt qua cổ, đẩy xe cút-kít kêu cọt kẹt cọt kẹt, run rẩy đi qua cầu gỗ, không phải Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hi Lượng thì còn ai nữa?

Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Trần Hi Lượng vẫn quyết định tới bến thuyền làm công.

Muốn làm việc bến thuyền, không phải chuyện đơn giản, cần phải tìm người đáng tin cậy đứng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảo lãnh, sau đó phải nộp một khoản tiền “hạ tiền” để nhập môntiền bảo đảm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một khoản tiền thuê xe cút-kít để dùng, còn phải tự mình mua một số dụng cụ thô như: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái sọt, đòn gánh...

Mất cả một ngày trời mới làm xong hết những việc này, ông chỉ có quyền bỏ ra chăm chỉ, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính để đảm bảo thu nhập. Về cơ bản thì mỗi ngày bờ sông đều việc làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ cần chịu khó thì thu nhập sẽ rất khả quan, thu hồi vốn rất nhanh.

Nhưng làm thì cũng vạn sự khởi đầu nan, người khác một xe thể chở được 3.5 đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 4 tạ, nhìn vẻ không hề nặng nhọc gì, nhưng vào tay ông thì xe cút-kít lại là việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó khăn, khiến ông mất nhiều sức vẫn không giữ được thăng bằng, vừa mới đi hai bước đã suýt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa bị lật xe. Nếu không phải đốc công sớm đã dự đoán trước đỡ lấy ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì số hàng chất đầy trên xe đã bị đổ hết xuống nước.

Nhưng ông người rất kiên trì, không đẩy 2.5 đến 3 tạ được thì đẩy 1 đến 1,5 tạ, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua phải chở thêm chuyến mà thôi.

Mấy hôm nay ông cũng đã mắm được cách điều kiển loại xe cút-kít này rồi, vậy số hàng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông ta chở cũng đã tăng lên hai tạ, khiến những người thợ phu lúc đầu cười chê ông giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng phải thầm bái phục.

Nhưng Nhị Lang lại muốn gào khóc, cậu nhảy lên, định đi gọi cha về nhà, liền bị Tam Lang kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại.

Trần Khác bịt mồn cậu lại, kéo cậu tới bụi cỏ lau phía xa, hai người cùng thở dài.

- Tại sao lại cản ta?
Nhị Lang hai mắt đỏ hoe nói.

- Huynh còn nhỏ không hiểu được lòng tự trọng của người đàn ông.
Trần Khác lau mồ hôi trên trán, trong lời nói mang theo sự cảm kích sâu đậm đối với Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hi Lượng:
- Người đàn ông đích thực cần phải biết chịu trách nhiệm, trừ phi huynh cách làm giảm bớt gánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nặng cho cha nếu không bất cứ lời khuyên nào cũng làm nhục cha.

- Ta lớn hơn đệ ba tuổi đấy... Trần Thầm buồn bực nói.

- Nếu không ta cũng không đưa huynh đến.
Trần Khác quay đầu lại, nhìn Trần Thầm nói:
- Thế nào, cảm nghĩ gì?

- ...
Trần Thầm sau một hồi im lặng, cuối cùng mới nói với vẻ mặt kiên quyết:
- Nói đi, đệ định làm thế nào?

- Tổng cộng nhà chúng ta chủ nợ của mười một nhà, trong đó có sáu nhà huyện Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thần. Mấy hôm nay đệ ở bên ngoài chính để điều tra sáu nhà này.
Cuối cùng Trần Khác cũng đã nói ra chủ ý.

- Thế nào, khả năng đòi lại được tiền không?
Thái độ của Trần Thầm đã thay đổi, bắt đầu kỳ vọng nói.

- Rất tiếc không có.
Trần Khác có chút bùi ngùi, lắc đầu. Hắn vốn cho rằng bọn họlại như vậy thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Hi Lượng vẻ dễ bị bắt nạt, tiền nhưng cố tình không trả. Nhưng quan sát mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày hôm nay phát hiện quả thật nhà nào cũng chuyện khó nói... hoặckhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để ăn, hoặc tất cả chủ nợ đều đến đòi chỉ đành không thể trả cho ai.

Tuy rằng đối với chủ nợ nói, con nợ nghèo túng quẫn bách như vậy vẫn là một tin xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất. Nhưng nghĩ theo chiều hướng tích cực thì ít nhất người Tống cũng coi trọng chữ tín.

Không sợ không tiền, chỉ sợ tiền không trả.

- Sở cha không đòi được tiền ông không muốn làm chuyện họa vô đơn chí, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không được làm trái ý cha.
Trần Khác cười nói:
-thế chúng ta giúp người gặp khó khăn hoạn nạn.

Sáng sớm hôm sau, Trần Hi Lượng vừa đi, Nhị Lang Tam Lang bèn dặn hai em nhà, buổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trưa sẽ mang đồ ăn ngon về.

Nhưng Ngũ LangLục Lang kiên quyết không chịu bị nhốt nhà, hai người kéo tay hai anh trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất định đòi đi theo.

Trần Thầm nhìn Trần Khác, tuy hôm nay y người làm chủ nhưng Tam Lang mới đạo diễn.

- Dẫn bọn chúng cùng đi vậy.
Trần Khác cười cười nói:
- Tất cả đánh một bữa ăn ngon.

Lục Lang liền hoan hô.

Mỗi người dẫn một tiểu đệ đi ra ngoài, trước tiên Trần Khác dẫn bọn họ tới con phố phía trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa hàng thợ mộc của nhà họ Phan, nói mình đã đặt một món đồ trong đó. Vừa định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bước chân vào, Trần Thầm hết hồn giữ chặt hắn nói:
- Tam Lang, chúng ta chỉ có một trăm năm mươi tiền thôi đấy.

- Yên tâm không cần tiền, bọn họ còn phải thối lại tiền ấy chứ.
Trần Khác nói xong bèn dắt Lục Lang vào cửa hàng. Mặt tiền của cửa hàng không rộng lắm, Nên Nhị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lang và Ngũ Lang không vào theo.

Xuyên qua hàng loạt bàn ghế đóng sẵn bày trước của hàng, liền nhìn thấy ông Phan chủ tiệm mộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang dạy hai đồ đệ làm mộc trong vườn.

Thấy có người đến thợ mộc Phan không phiền não, ngược lại vẻ mặt vui mừng nói:
- Tam Lang đến rồi à, mời qua phía trước ngồi.

- Phan đại thúc, đây em trai cháu Lục Lang.
Trần Khác bảo Lục Lang chào thợ mộc Phan.

Tiều Lục Lang làm theo.

- Được, được.
Thợ mộc Phan vừa cười vừa xoa đầu Lục Lang, tiện tay cầm cái kiếm mộc nhỏ đưa cho nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214
- Cầm lấy chơi.

Tiểu Lục Lang không món đồ chơi nào cả nên mong chờ nhìn Tam Lang.

- Bao nhiêu tiền?

- Tiền nong gì chứ làm từ vật liệu vụn ấy mà.
Thợ mộc Phan cười sang sảng nói.

- Đa tạ đại thúc.
Tam Lang nói cảm ơn, cũng bảo Lục Lang cảm ơn.

- Đừng khách sáo, đừng khách sáo.
Thợ mộc Phan lấy từ trong túi ra bộ chìa khóa, bước đến quầy bán hàng nói:
- Nói đến tiền, ghế quan (một loại ghếhình giốngquan) đó của cậu đã đặt vượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua mười chiếc rồi, trận này ta thua.
Nói rồi ông mở ngăn kéo lấy ra năm xâu tiền sắt Đương Thập nói:
- Đây năm xâu tiền của cậu, còn thứ cậu muốn làm cũng đã làm xong cho cậu rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lát nữa ra ngoài đừng quên nhờ láng giềng làm chứng nhé.

Tuy rằng miệng thì nóithua rồi, nhưng trên mặt lại phảng phất nụ cười phát ra từ nội tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói:
- Tam Lang lần sau còn bản vẽ nào như vậy nhớ tới tìm ta so tài.

- Ai biết là liệu còn nghĩ ra hay không? Cháu sẽ cố gắng hết sức.
Tam Lang nhét tiền vào trong ngực, nhấc cái hòm gỗ đặt góc nói
- Chính là cái này à?

- Đúng vậy, tinh sảo và tỉ mỉ, mất hai ngày công phu của ta đó.
Thợ mộc phan hiếu kỳ nói:
- Ngươi cần cái rèn này làm gì?

- Rèn sắt.
Chỉ một câu nói khiến thợ mộc Phan nghẹn chết.

Trần Khác vừa tới cửa, các vị thương gia gần đó đều kéo nhau đến cười nói:
- Trần gia Tam Lang, thắng hay thua?

Đạo tài không lộ, Trần Khác đương nhiênbiết, nhưng ngànhquy tắc của ngành, người thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuộc tiền thì phải công bố cho công chúng được biết, để chứng minh người thua không nuốt lời. Hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đành lấy tiền từ trong túi ngực ra giơ lên cao, mọi người bèn tung hô, y như chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình người thắng cuộc vậy.

Nhị Lang vốn không biết chuyện này, thấy vậy lập tức hiểu ra vấn đề nói:
- Tam Lang đệ vẫncược với người ta à?!

- Đừng ngạc nhiên như vậy.
Trần Khác ném tiền cho cậu nói:
- Qua phía trước nói chuyện.

Cái gọi “quan phác” chính đấu tranh tưởng, nói trắng ra giống như lực đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cược tiền vậy. Người Tống đánh cuộc đã trở thành một thói quen, từ vương công đại thần cho tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dân thường, dường như không ai là không đánh không ai không cược.

Nếu như dùng luật của hậu thế để bắt kẻ đánh bạc thì dự đoán tất cả đều bị bắt. Cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tưởng này được nảy sinh do đây là lần đầu tiên Trần Khác thấy cảnh toàn dân đánh bạc hỗn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loạn như vậy. Đi dạo một vòng quanh phố họ mới biết, tất cả các sản phẩm của các cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hàng trên phố vừa bày bán nhưng cũng thểcược... Chỉ cần hai bên mua bán căn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào chất lượng sản phẩm để định giá.

dụ như một cái thùng đựng nước phải mua mất mười đồng, nhưng nếu đánh cược thì chỉ mất năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồng. Người thắng thì được đồ còn người thua thì mất tiền, đơn giản dễ thực hiện, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền đồ được

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc