GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 182: Bảo Tàng Của Đại Long Đầu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ra khỏi trường thi, nhà nghỉ ngơi một ngày, Trần Khác dẫn theo Tống Đoan Bình đi về vùng cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tạm hướng đông nam. Sau mấy tháng như bóng với hình, Hoàng Thành Ti cho rằng cảnh báo đã giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trừ, những tên vệ đáng ghét rốt cục cũng bỏ đi.

lụt đã rút nửa tháng, nhưng thảm họa lụt thành Biện Kinh thể dễ dàng thấy được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Những cửa hàng trên phố đều cần phải sửa chữa, trên đường đầy bùn đất từ kênh dẫn nước tràn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra... Tình hình này càng về phía đông nam càng nghiêm trọng, bởi thành Khai Phong địa hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cao tây bắc, thấp hướng đông nam, càng đi về hướng đông nam địa thế ngày càng trũng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tai họa cũng càng nghiêm trọng. Hiện tại, nơi này vẫn đang một mảnh bùn đất, nơi nơi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể thấy được những phòng ốc đổ sụp xuống.

Hai người xắn ống quần, bước thấp bước cao lầy lội ngõ nhỏ, chỉ thấy trước mắt họ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đống đổ nát thê lương, hoàn toàn không đường phố ban đầu.

Bọn họ lòng vòng cả một buổi trưa, cũng không tìm được mục tiêu. Giữa trưa, họ tìm một quán trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gần đó, gọi một bình trà nóng, vài cái bánh bao, ăn qua loa để lấp đầy bụng.

Tống Đoan Bình nuốt một ngụm trà khỏi khô miệng, nhẹ giọng nói:

- Tìm mãi không thấy, chúng ta phải đi hỏi mọi người thôi. Nếu như vẫn tìm không được, hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến tìm người đại diện kia đi.

Kỳ thật tùy ý tìm một người hỏi đơn giản nhất, nhưng đời Tống, mọi người trong quê nhà liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết bảo hộ nhau quá lợi hại. Nếu gặp người xa lạ hỏi thăm địa chỉ, bọn họ tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ hỏi lại bạn muốn tìm ai, một chút vội vội vàng vàng rời đi.

- Ừ.

Trần Khác gật gật đầu, lấy từ trong ngực ra một cái chìa khóa, liếc mắt một cái liền thu lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chìa khóa này chính là cái ngày đó lục soát được trên người Cái Bang Đại Long Đầu, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được tên này liều mình cất giấu, Trần Khác dám đánh cuộc, của cải của thực sự Cái Bang, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được giấu đằng sau chiếc chìa khóa này.

Nhưng người hiểu sự tình đã chết, chỉ còn lại một manh mối duy nhấtbộ chìa khóa này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Khác tỉ mỉ nhìn chiếc chìa khóa mới tinh làm từ đồng thau này, được buộc vào một tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài gỗ khắc số bằng một sợi vải lụa.

Ban đầu bọn họ vẫn nghĩ đây chìa khóa cất giấu của cải của gia, thương nhân hoặc nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trọ để lại. Nhưng sau nhiều lần tìm hiểu mới phát hiện các nhà đều có nghiệp vụ cất giữ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng không cung cấp quầy trữ đồ, càng không nói tới chìa khóa. Cũng may bỏ công sức ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không phụ lòng người. Sau hơn hai tháng tìm hiểu bọn họ rốt cục biết ràng, khối mộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài này kỳ thật của người mối lái khi chờ bán phòng, đã cột vào mặt sau chiếc chìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khóa. Không lâu sau cũng tìm hiểu ra đây mộc bài của nhà mối lái nào…

Một ngày trước kỳ thi Hương, ba người bọn họ đi tới nhà mối lái nàyphía đông nam thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Người quản tòa nhà nghe nói bọn họ muốn mua phòng, lập tức vui mừng quá đỗi... Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi này úng ngập, giá trị phòng ốc đông nam thành trên thị trường bị giảm giá. Rất nhiều hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia đình đều muốn bán nhà, di chuyển đến phía bắc thành, càng khôngngười muốn mua phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nơi này. Quảnphòng ốc thấy giá nhà trên thị trường không ngừng giảm, đang lo lắng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lửa đốt, khó khăn lắm mới gặp mấy Đại Dương Hộ này, làm sao thể để bọn họ chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thoát?

Người đại diện bưng trà rót nước, còn đưa ra một danh sách đăng ký, tha thiết giới thiệu chất lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phòng. Trần Khác tỏ vẻ lo lắng thể lạithủy tai hay không, người đại diện lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vỗ ngực cam đoan, loại ngập úng này lần tiếp theo diễn ra một trăm năm sau. Hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất nhiều người buồn lo cớ khiến phòng giảm giá không ít, hiện tại đúngthời© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mua với giá thấp. Phải biết rằng, kinh thành rộng lớn như vậy, không quá vài ngày nữa phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi này sẽ lại nâng giá. Đến lúc đó, khách quan chính qua tay bán, cũng có thể kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi nhuận lớn đầy chậu đầy bát...

Y đứng thao thao bất tuyệt bên cạnh Trần Khác, bên kia Ngũ Lang nghiêm mặt, Tống Đoan Bình thì đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lật xem danh sách đăng giống như đang tìm căn phòng hợp ý mình. Người đại diện vài lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn cầm lại danh sách của mình, nhưng thấy bộ bặt đen của Ngũ Lang, sợ tới mức không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dám mở miệng, đành phải mặc cho bọn hắn nhìn thỏa thê.

Cho đến lúc miệng khô lưỡi khô, Trần Khác thấy Tống Đoan Bình hướng mình gật đầu liền hẹn ngày đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem phòng với người đại diện, sau đó liền rời khỏi.

Sau khi rời khỏi, Tống Đoan Bình nói với Trần Khác y nhìn thấy trong đó đánh số tòa nhà ‘Bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mươi lăm’, hộ thứ bảy trong ngõ Vĩ, biểu hiện mới bán vào hai tháng.

Lúc ấy bất hạnh phía sauquỷ bám, nên Trần Khác không thể động thủ tìm kiếm. Cho đến bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ mới tìm đến ngõ nhỏ gần cầu tạm, ai biết khu vực này đã hoàn toàn thay đổi, căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản tìm không thấy phố ngõ ban đầu.

Ăn no đầy bụng, hai người trở lại gặp người mối lái, cũng khéo, quản lý phòng ốc vẫn đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhìn hai người Trần Khác, trên mặt gã tự nhiên không có ý tốt. Người Tống rất chú trọng hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hẹn, đối với người không tuân thủ lời hứa thì rất xem thường.

Trần Khác vội cười xin lỗi, nói vì kỳ thi Hương làm chậm trễ, vân vân, sắc mặt người đại diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc này mới dịu đi một chút nói:

- Tương lai các ngươi muốn làm quan nhân thì càng phải giữ chữ tín.

- Nhất định nhất định, sẽ không có lần sau nữa.

Trần Khác thấp giọng nói.

- Đi thôi, nhìn phòng đi.

Hiển nhiên gần đây mua bán đất không tốt, phòng của sáu, bảy ngày trước vẫn còn đó.

- Không xem căn đó, chúng ta đã dạo qua một vòng.

Tống Đoan Bình nói:

- Ta muốn đất ngõ Vĩ.

- Nơi đó...

Người đại diện nói:

- Vị trí rất xa, ra vào cũng không phương tiện.

- Chúng ta muốn yên tĩnh.

- Được rồi...

Người đại diện liền mở ngăn tủ lấy ra một chuỗi chìa khóa, quả nhiên mặt sau mỗi cái chìa khóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều một khối mộc bài. Tìm kiếm hồi lâu, người đại diện tìm được hai chiếc, đưa đến nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

- Đi thôi...

Hai người liền đi theo ra ngoài cửa, đi trên đường cái, người kia mới nói:

- Ta cũng không giấu diếm các ngươi, phòng đều bị nước ngâm hỏng rồi, các ngươi muốn ở, khẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định phải sửa chữa lại. Nếu không, cũng không có giá rẻ như vậy.

Nhìn đống đổ nát thê lương, Trần Khác gật đầu nói:

- Ta biết.

dẫn bọn họ rẽ trái rẽ phải, không lâu sau, tới một đầu ngõ hoang tàn:

- Nơi này chính là hộ thứ hai của ngõ Vĩ, thứ sáu hộ bán.

- Nhìn hộ thứ sáu đi.

Tống Đoan Bình nói:

- Hộ thứ hai quá sát đường.

-...

mối lái trong lòng nói, đều biến thành như vậy còn ngại náo, thực sự đủ biến thái.

Lão mối lái dẫn bọn họ đến hộ thứ sáu, ai ngờ khóa đã bị gỉ, hơn nửa ngày mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở ra được. Vừa đi vào đã thấy bảy gian nhà sụp một nửa, trong viện nơi nơi đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bùn đất.

Lão mối lái vừa thấy, trong lòng nói hỏng rồi.cũng không ôm hy vọng, ai ngờ hai khách nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biến thái lại cùng nhau gật đầu nói:

- Không tồi, chính là nó.

Trần Khác giao năm lượng bạc làm tiền đặt cọc, ước hẹn ngày mai đến quan phủ khế ước, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại diện liền đem cái chìa khóa cho hắn, yên tâm rời đi.

- Như thế nào, ngươi thật muốn mua phòng này?

Tống Đoan Bình nói:

- Tiền vốn bỏ ra cũng quá lớn đi.

- Không lớn, 20 lượng bạc mua bảy tòa nhà lớn như vậy, bình thường không thể có giá rẻ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế này.

Trần Khác cười cười nói:

- Ngươi tới đây canh chừng, ta đi thăm dò xung quanh một chút.

- Ừ.

Tống Đoan Bình gật gật đầu, Trần Khác liền bước đến tường viện đã sụp đổ, rồi đi vào trong viện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trước tiên hắn quan sát hộ bên trái không thấy lạ mới yên lòng, thầm quan sát tòa nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của tên Đại Long Đầu này.

Chỗ đình viện này vách lớn, so với bên cạnh nhỏ xấp xỉ nhau, căn nhà vẫn còn đầy đủ tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên trong nhà không ít bùn đất. Trần Khác cẩn thận điều tra trong ngoài một lần, thấy trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phòng một đống hỗn độn, nơi nơi đều dấu vết của nước đọng qua. Bùn đất phủ kín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên mặt đất, hiển nhiên đã rất lâu không người đến đây.

- Thế này làm sao tìm thấy?

Tống Đoan Bình cách tường sân sụp xuống, nhìn xem rành mạch.

- Khẳng định không trên mặt đất trở lên.

Trần Khác nói:

- Chuột vĩnh viễn không đổi được tập tính đào thành, phỏng chừng chôn đây.

- Trong phòng hay ngoài phòng?

- Có khả năng ở trong phòng lớn hơn.

Trần Khác xách hai thùng nước vào trong viện.

- Ngươi muốn làm gì?

- Rửa đất...

Trần Khác buồn bực nói. Nếu không rửa sạch đám bùn đấy đi làm sao biết bên dưới có cái gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Cũng may hậu viện còn giếng, hơn nữa giếng ngập đầy nước, cũng không cần dùng ròng rọc múc nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Khác cởi áo, liên tiếp múc tám thùng nước mới rửa sạch nền nhà. Sau đó hắn cầm dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 găm đâm vào gạch, làm như thế cho đến tận hoàng hôn mới suy sụp nói:

- Không có...

- Không vội, còn tám gian nhà nữa.

Tống Đoan Bình luôn luôn đừng trông chừng một bên nói:

- Trước tiên về nhà ăn cơm đi.

- Ừ.

Trần Khác thở dài nói:

- Đi, về nhà ăn cơm.

Về đến nhà, hai người tắm rửa một cái, nhưng vẫn muộn cơm chiều. Trần Hi Lượng thấy hai người vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt mệt mỏi, không đứng dậy được, không khỏi nhíu mày nói:

- Các ngươi muốn đi thanh lâu cũng phải biết tiết chế a...

Mặc nam nhân triều Tống đi dạo thanh lâu hợp pháp, nhưng bậc làm cha mẹ vẫn thấy những đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con chưa kết hôn nếu trầm mê chốn kỹ viện hiển nhiên hại.

Hai người mặt đầy mồ hôi vội vàng thề thốt phủ nhận, khó khăn lắm mới ứng phó được Tiểu Lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ca.

Ngày hôm sau, Trần Khác Ngũ Lang cùng đi ký kết khế ước. Còn Tống Đoan Bình thì lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đến ngõ Lư Vĩ tiếp tục tìm kiếm.

Làm xong thủ tục sang tên đã giữa trưa, Trần Khác mua chút đồ ăn liền đi đến ngõ nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đường phốcùng im lặng, hắn đột nhiên khẽ nhíu mày, sau đó đi đường ngược lại.đoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoặt phía sau phút chốc lóe lên hai bóng người.

Một lúc sau, hai bóng dáng lén lút đi đến, nhìn trái nhìn phải không thấy bóng dáng của Trần Khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một người nhẹ “a” một tiếng:

- Người đâu?

- Hắn phát hiện ra chúng ta rồi sao?

Người còn lại trầm giọng nói:

- Mau đuổi theo!

Sau đó hai người vộichạy đi.

Tiếng bước chân đi xa dần Trần Khác mới hiện ra thân hình, quay trở lại đường cũ...

Trần Khác vội trở lại ngõ Vĩ,cửa.

Cửa mở, Tống Đoan Bình cười bước ra. Nửa ngày nay tâm trạng Trần Khác căng thẳng đến bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ mới thả lỏng một chút. Hắn lắc mình đi vào, đóng cửa lại nói:

- Mới vừa rồi người theo dõi ta.

Tống Đoan Bình nhất thời cười không nổi:

- Người nào?

- Không biết, ta không vọng động, chỉ cắt đuôi bọn họ.

Trần Khác nhíu mày nói:

- Nơi này bị phát hiện sao?

- Không có.

Tống Đoan Bình nói:

- Không ai di chuyển, cũng không phát hiện ra dấu vết.

- Vậytốt rồi, xem ra hôm nay mới theo dõi chúng ta.

Trần Khác nhẹ giọng nói.

- Sẽ không nhất thời nảy sinh lòng tham chứ?

- Không giống.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Nhìn cách ăn mặc của hai người này không giống như kẻ xấugiống một tên mật thám.

Sau đó hắn liền nói:

- Mặc kệ như thế nào, chỉ cần bọn họ theo dõi chúng ta thì rất nhanh sẽ tìm tới nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

- Làm sao bây giờ?

Tống Đoan Bình nhíu mày nói.

- Tìm được rồi!

Bỗng nhiên một tiếng nói hưng phấn vang lên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 182 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc