GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 132: Âm Thanh Của Thiên Nhiên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

gái được tám thiếu nữ vây quanh, giống như các sao đang vây quanh mặt trăng, tung chiếc váy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mỏng bằng lụa màu vàng nhạt lên, bên trong lộ ra chiếc yếm hồng. Nàng ôm cây đàn tỳ bà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tập trung nghe tiếng nhạc kia, rồi hòa tiếng đàn tỳ cùng tiếng nhạc đó. Đợi cho đến lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khúc nhạc dạo hết, chỉ thấy nàng vừa ấn đàn tỳ một cái thì giọng hát đột nhiên cất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên, từng từ trong trẻo, âm thanh uyển chuyển, như chim Oanh mới rời khe núi, chim Yến quay về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tổ, hoặc chậm hoặc nhanh, chợt cao chợt thấp, trong đó những chỗ chuyển giai điệu, bách biến bất tận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ nghe nàng hát rằng:

“Trời cao hoa rụng lười chải đầu. Không nói dựa trang lầu (phòng của con gái). Tu mi sửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mày, núi xa xanh thẳm, cùng nhau kết xuân sầu….”

Ánh đèn chiếu sáng trên sân khấu, mấy thiếu nữ dáng vẻ lẳng bắt đầu nhẹ nhàng nhảy múa trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếng nhạc kỳ ảo, tay chân uốn éo, váy áo phất phơ. Bọn họ dùng bàn tay mềm mại, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đôi mắt đẹp, dùng thắt lưng, dùng chiếc khăn vảithắt lưng, chiếc quạt trong tay, chậm rãi di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyển. Lời hát trong điệu múa ly hợp bi hoan, khiến người nghe, người xem đều bị hoặc, kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngạc cùng.

“Tiết mục ca hát này..” Trần Khác tuy cảm thấy diễn xuất rất tốt, nhưng không đến mức khiến hắn điên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đảo như say, liền hỏi nhỏ gái bên cạnh:

- Chắc hẳn đó chính Đỗ đại gia hả?

- Không phải.

gái bên cạnh Trần Khác đậm chất văn nghệ. Lúc ấy hắn muốn loại hình này suy nghĩ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các huynh đệ, sợ khẩu vị quá nặng sẽ làm hỏng bọn họ. Nhưng đây cũng không ý nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn cũng thích người con gái nhẹ nhàng thế này. Kết quả Trương Ngũ kia dâng sai, lấy khẩu vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhạt nhất đem cho hắn:

- Đây tiểu muội của Đỗ Hành Thủ, tiểu Đỗ. Giọng hát của nàng đều do Đỗ Hành Thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dạy bảo, nhưng nếu so với Đỗ Hành Thủ thì không biếtkém bao nhiêu.

- Kém chỗ nào?

Trần Khác khẽ nhấp một ngụm rượu. Rượu rất ngon, nhưng dùng chén bạc đã ảnh hưởng tới khẩu vị.

- Chỗ hay của ấy mọi người thể nói ra được, còn chỗ hay của Đỗ Hành Thủ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta không nói ra được. Chỗ hay củaấy người ta có thể học được, còn chỗ hay của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Đỗ Hành Thủ không học được. Đỗ Hành Thủ thành danh mấy năm nay, ai không học giọng điệu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nàng? Người người đều học, nhiều nhấtgiống như Tiểu Đỗ, đã học được bảy tám phần giọng hát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng sự quyến lại chưa đủ.

Chờ cho Tiểu Đỗ kia hát xong, thấy mọi người nhiệt liệt vỗ tay, rất nhanh, một đám người phục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vụ chạy lên đài, cao giọng nói:

- Chu viên ngoại gian Cúc lầu hai thưởng Tiểu Đỗ tiểu thư mười quan tiền.

- Mộ Dung công tử gian Đào lầu hai thưởng tiểu Đỗ tiểu thư hai mươi quan tiền.

- Hầu đại quan nhân gian Khôn tự lầu ba thưởng tiểu Đỗ tiểu thư năm mươi quan.

- Từ Đãi Chiếu thưởng hai mươi quan...

- Chu Hiếu Liêm tặng hai bài hát mới…

- Lưu Hiếu Liêm tặng một bài hát mới…

Trần Kháchốc miệng nghe, khả năng tính toán của hắn cực tốt, chờ phục vụ kia báo xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì hắn cũng tính ra được tổng số - ước chừng hai trăm hai mươi quan, điều này cũng thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quá điên khùng. Hát một bài hát thu nhập hai trăm hai mươi quan tiền, đây mới© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiểu nhân vật xuất hiện trước đại nhân vật thôi. Chỉ sao lại người đem tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lời do chính mình viết ra? Không ngại mất mặt sao?

Lại nghe thấy tiếng Trương Ngũ kia cười ha hả nói:

- Các vị quan nhân đều là người đọc sách. Nếu sáng tác mới vừa ý, đừng ngại để tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhân cũng đi xuống lộ diện.

- Ngươi không sợ xấu mặt?

Trần Khác cười nói:

- Ta cũng không mang nhiều tiền như vậy.

Trên người hắn chỉ đem theo mười mấy lượng bạc, chỉ e ngay cả việc thanh toán cũng không đủ.

Cũng may bên người còn giấu vài miếng vàng lá, cũng không lo bị giữ lại rửa chén gán nợ.

- Quan nhân sao lại hồ đồ thế?

Trương Ngũ cười nói:

- Tục ngữ câu “chủ chứa yêu tiền, chị em yêu tài”, quan nhân nếu có kiệt tác dâng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảo đảm sẽ khiến Tiểu Đỗ tiểu thư cảm động hơn thưởng trăm quan tiền. Nói không chừng còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hội được âu yếm nữa.

Kỹ nữ Biện Kinh luôn theo đuổi những lời hát mới giống như đại hạn chờ mưa rào thế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bởi lời hát hay thể thay đổi giai điệu của một bài hát. Một khi biểu diễn, danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếng sẽ tăng nhanh. Không tin bạn hãy xem các ngôi sao ca nhạc đời sau, thể gặp được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một bài hát hay là quan trọng như thế nào. vậy sự theo đuổi của họ đối với lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hát hay giống như thú vật chạy theo kỳ lân, chim bay theo phượng hoàng. Đối với những tài tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể sáng tác những lời hát hay thì lại càng nên dâng tặng.

Đồng thời, khi kỹ nữ đang biểu diễn cũng dần dần thể ngộ ra sự thâm thúy trong đó, học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được kỹ xảo điều từ, nâng cao sự rèn luyện văn hóa, lâu ngày ngấm dần bài hát, trong đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trình độ thơ từ đôi khi chỉ cao hơn chứ không thấp hơn những văn nhân thi thoảng mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 làm. Do đó Trương Ngũ cũng chính vì lấy lòng nói, trong lòng vốn nghĩ mấy người nhà quê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì thể có ca khúc gì hay ho, saothể lọt được vào mắt thần của các chuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gia?

Trần Khác nhìn Thức, cười thầm nói “Ở đây vừa may một người tài hơn Liễu Thất, chỉ đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiếc còn chưa đến tuổi làm ra những kiệt tác.Đông Pha này sở trường viết văn, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể làm thơ. Về phương diện ca kịch thì không thành tựu gì, vì ca kịch là để vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chơi, dùng cho kỹ nữ hát. Những người đọc sách lấy khoa cử làm mục tiêu, trước khi công chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thành danh chưa toại thì sẽ không dành công sức thời gian cho lĩnh vực này.

Trừ Liễu Thất ra…

Tuy nhiên trời đặt đó, Trần Khác vẫn người xúi giục cậu cả tới.

Thức trước giờ là người không hay mất bình tĩnh, cầm bút đến. Đang cười nói náo nhiệt, chỉ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bên ngoài bỗng nhiên lặng ngắt, bàn của bọn họ cũng vội im lặng, nhìn ra phía ngoài lan can. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Chỉ thấy trên đài đó lại xuất hiện một người con gái, nàng mặc một bộ quần áo màu xanh lơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dáng người tướng mạo không thể chê, phong thái đong đưa khiến nàng càng đẹp tuyệt vời. Tuy nhiên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con gái này vừa bước lên liền khiến cho các gái ban nãy đột nhiên biến sắc, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên người nàng một khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng, điềm đạm, phảng phất như không mảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 may để tâm tới mọi chuyện. ràng nàng đang đứng trên bục, mọi người đang chăm chú nhìn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng lại khiến người ta có cảm giác dường như nàng đang lạnh lùng quan sát thời đại hỗn loạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 này. Tóm lại trong trẻo nhưng lạnh lùng tới tột cùng.

Nếu kông thì phải nói thế nào? Nam giới đâu phải đều đồ đê tiện đâu? Người con gái này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 càng lạnh lùng thì càng hấp dẫn mọi người, dạy cho họ quên hết mọi chuyện trong lòng, một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không chịu rời ánh mắt.

Chỉ thấy nàng đứng trơ trọi một mình trên bục, ban đầu hơi cúi đầu, chờ đến lúc tiếng vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bản vang lên thì mới ngẩng đầu lên, nhìn xuống dưới khan đài. Đôi mắt ấy như nước mùa thu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 như sao lạnh, lại như gió xuân đang quất vào mặt. Trái phải đều chăm chú xem, ngay cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngồi góc xa xa cũng đều cảm thấy nàng như đang nhìn mình. Người ngồi gần thì không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói, chỉ cần liếc một cái, thì cả phòng đều im lặng như tờ, ngay cả một cây trâm rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dưới đất cũng có thể nghe thấy.

Người con gái đó bắt đầu môi, lộ ra hàm răng trắng tinh, nhẹ nhàng cất lên vài câu, âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thanh ban đầu không lớn lắm, chỉ cảm thấy như cảnh đẹp không nói nên lời lọt vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tai. Trong ngũ tạng lục phủ giống như đang bị bàn ủi ủi qua, không chỗ nào không rát. Ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vạn sáu ngàn lỗ chân lông, giống như ăn quả nhân sâm, không có lỗ chân lông nào không cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thấy thoải mái.

Sau khi hát năm ba câu, tiếng nhạc bắt đầu cất lên, tiếng hát cũng thêm tươi đẹp, du dương, miên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 man buồn, làm hoặc lòng người…Mọi người dường như đang trong buổi sáng sớm ngày cuối xuân, đứng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu trên lầu cao, gió nhẹ thổi vào mặt, dõi mắt trông ra phía xa xa, chỉ thấy màu cỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xanh biếc, làn sương thấp thoáng, tất cả đều nỗi buồn ly biệt tận ngày xuân.

Tất cả mọi người đều cảm nhận thật sâu những phiền muộn, buồn khổ trong lòng người hát. Cả năm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quan của bọn họ tất cả đều người hát. Lúc này, lấy tâm của người hát làm tâm, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 niệm của người hát làm niệm, trên đời này chỉ còn lời hát của người hát.

Người con gái đã hát xong rất lâu mọi người vẫn còn đắm chìm trong giai điệu không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự thoát ra được. Rất nhiều người thậm chí còn giàn giụa nước mắt, không thể nào dừng lại.

Mãi cho đến khi gái lại hát một ca khúc vui vẻ, mọi người nghe thấy thì mới thoát ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được khỏi cái sự thương cảm trong lòng. Không khí lại vui vẻ náo nhiệt lại. Lại nhớ lại sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sầu bi lúc trước, tâm hồn mọi người đều như được gột rửa, trở nên thuần khiết hơn.

Giữa sự bi thương và sự vui vẻ, cảm xúc của hàng trăm người đều bị lôi kéo bởi giọng ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của người con gái này, tài nghệ như thần không thể hơn được nữa.

Người con gái sau khi hát xong hai ca khúc liền cúi chào bước xuống bục. Chắc là cảm thấy tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không xứng với tiên tử, không một ai thưởng tiền, bạc, nhưng mấy phú hộ trên lầu đều tặng minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 châu, lụa là, giá trị vượt xa tiểu Đỗ.

Hơn nữa, đám phần tử trí thức nhiệt tình kia, ban nãy tặng lời cho tiểu Đỗ chỉ mấy người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ít ỏi, bây giờ thoáng cái xuất hiện mấy chục người, trên trăm bài… Thì ra mọi người không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không có mà là chờ để tặng cho vai diễn chính.

Lúc này đèntửu lầu lại sáng lên, bọn tiểu nhị lại hâm nóng lại rượu cho các bàn khách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chuyển các đồ ăn đã nguội, thay vào bằng những món ăn còn nóng hầm hập. Dưới sự trợ giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của ban nhạc, bữa tiệc vui vẻ lại như bắt đầu, nhưng mọi ngườiràng nói năng nhỏ nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn, cử chỉ nho nhã hơn ban nãy rất nhiều.

- Đỗ đại gia này đã đi rồi sao?

Bàn của đám người Trần Khác thầm nói. Tuy nàngđại danh, nhưng ngay cả một câu chào hỏi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không bỏ đi thì thật danh.

- Không có.

Trương Ngũ cười đáp:

- Đỗ Hành Thủ chưa đi, đang xem lời trong phòng. Theo lệ thường, chỉ cần viết mấy lời cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nàng, nàng đều sẽ đến trước bàn để cảm ơn. Nếu như nàng thấy hay, còn thể mời rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa.

Nói rồi hạ thấp giọng, bỉ ổi nói:

- Nếu như lời cực cực hay thì đêm nay sẽ được Đỗ Hành Thủ phục vụ nữa.

- Ồ.

Bàn này, cũng viết năm sáu lời, hiển nhiên lòng cũng chờ đợi.

Trần Khác nhìn Ngũ Lang, cười nói:

- Nói vậy thì ta cũng phải viết một bài.

Nói rồi hắn cầm bút lên, viết nhanh mấy hàng chữ, chuyển cho Trương Ngũ nói:

- Nói với Đỗ đại gia đó, chúng ta sẽ không đợi quá lâu.

Đây cũng là một cách tiếp thị của tửu lầu, bởi muốn chờ hoa khôi ra mời rượu, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mọi người đều không rời đi. Rất nhiều khách đến sớm đã kêu làm bàn tiệc thứ hai.

Thành Biện Kinh một thành phố không ban đêm, những người sống triều Tống không phải giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 triều Đường, trời tối không được ra khỏi cửa. Họ trong thủ phủ của chính mình, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự do tự tại dạo chơi cho đến khi trời sáng cũng không ai quản. mở tiệc chiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đãi, thường thường là phải đến canh ba, thậm chí canh tư.

Chờ đợi rất lâu cũng không thấy Đỗ đại gia đi ra,ngày mai còn phải đi học, đám người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Trần Khác quyết định không chờ nữa, trả tiền, thưởng cho Trương Ngũ mấy cô gái tiếp rượu, tổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cộng tiêu hết hai mươi lượng bạc… hai vạn đồng, một nhà ba người, kinh thành đơn giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể sống nửa năm… Mọi người liền đứng dậy rời đi.

Đã nhìn thấygái nhảy múa lúc đầu bước đến, nhìn đám người Trần Khác cúi chào nói:

- Xin hỏi, vị nào Trần công tử “đời người nếu chỉ như gặp lúc ban đầu” ạ?

- hắn.

Tranh trước người khác, Trần Khác chỉ vào Ngũ Lang nói:

- Vị này họ Trần.

Ngũ Lang bối rối, y vốn chưa từng viết qua lời hát bao giờ. Mọi người tuy không hiểu tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hình, bởi những lời đó đều do phân công nhau viết, giao cho Trương Ngũ, vẫn chưa trao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đổi với nhau. Nhưng nhìn bộ dạng như kẻ trộm của Trần Khác thì liền biết sẽ màn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kịch hay để xem, do đó đều gật đầu đáp:hắn, hắn.

Người con gái đó vừa nhìn chàng trai đen như thiết giáp thì ngay lập tức toát mồ hôi, thầm nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 “thật sự đừng trông mặt bắt hình dong”, rồi khó khăn nói nhỏ:

- Hành Đỗ nhà ta mời Trần công tử bớt chút thời gian để gặp mặt…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 132 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc