GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 124: Địch Nguyên Soái Càng Oai Hơn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày thứ hai, lão Học dụ đó cầm một quyển “Tự điển”, gọi Trần Khác đến bên ngoài học trai, hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hắn tác giả phảicùng một người không.

Trần Khác gật đầu nói phải, học dụ chấn kinh nói:

- Ngươi làm sao lại trẻ như vậy?

- Năm mười tuổi ấy, nghĩ ra cách chú âm bằng phiên âm, lại dùng thời gian mười năm, dưới sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ dẫn của trưởng, mang toàn bộ từ ngữ trong “Quảng vận” sắp xếp, chỉnh lại.

- Mười năm mài một kiếm! Hậu sinh khả úy, hổ thẹn, hổ thẹn!

Ngoài khâm phục, Học dụ hành lễ với hắn, thở dài nói:

- Ta không làm nổiphụ của trò.

Trần Khác sợ lặp lại số phận bi thảm năm đó của Thức, cũng hành lễ với lão nói:

- Mỗi người mỗi chuyên môn của mình, học trò những năm này, đều phí thời gian vào mặt này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn về con đường ứng thí thì còn kém cạnh rất nhiều.

Học dụ thấy hắn khiêm tốn như vậy, vô cùng cảm động, gật đầu nói:

- Nhưng phàm người học qua phiên âm, đều nên dùng lễ bái sư với trò. Học trò không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự xưng mình thầy, hay chúng ta xưng như bằng hữu đi.

- Lễ không thể phế bỏ.

Trần Khác kiên quyết nói:

- Học trò không dám làm ngược đạo lí.

- Cũng đúng.

Học dụ vài phần vừa lòng, nghe vậy, gật mạnh đầu nói:

- Các trònhững học giả lớn, đều tôn trọng đạo, ta không thể làm tổn hại danh tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của trò…

-….

Trần Khác đổ mồ hôi, đây cái nào với cái nào, hắn lúc nào biến thành học giả lớn rồi? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Bất luận thế nào, tin tức hắn tác giả của “Tự điển” nhanh chóng lan truyền trong Thái học, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ học trò Thái học cùng trai với hắn cùng hiếu kì, ngạc nhiên với hắn. Đến giờ nghỉ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 học trò, lão của các trai khác cũng đi đến nhìn hắn. Nhưng mọi người đối với cái người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gương mặt trẻ măng này, không khỏi nghi ngờ. Một tác phẩm lớn, được viết một cáchcùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chặt chẽ, cẩn thận như thế, lẽ phải là hai lão đầu râu tóc bạc phơ, bụng đầy kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sử, học vấn cao thâm cùng viết….Ngay cả ‘Tô tiểu muội’ cũng bị bọn họ đoán hóa danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của một vị đại học sĩ nào đó dùng trong dân gian. Tóm lại, tác giả trẻ tuổi như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quả thật làm bọn họ khó tin.

Nhưng bốn tên học trò Thái học đứng lên, nói đó thật, mọi người phải tin thôi… Bởi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bốn người đó,ba người họ Tăng, gọi là Tăng Bố, Tăng Mưu, Tăng Phụ…hai người đầu là thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 huynh đệ của Tăng Củng, người sauanh em chú bác. Người duy nhất không mang họ Tăng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 muội phu của Tăng Củng, gọi là Vương Phụ Chi.

ba tên họ Tăng làm chứng, mọi người đương nhiên không hoài nghi nữa, ùn ùn lấy Tự điển của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình ra, xin hắntên trang bìa.

Trần Khácmột học trò mới đến, đương nhiên không thể làm cao, chỉ thể không từ chối những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người đã đến, vừa kí tên, còn phải vừa trả lời các câu hỏi nhảm nhí.

- Ngươi thật lúc mười tuổi sáng tạo ra bính âm không? Chẳng lẽ thần tiên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mơ tương trợ?

- Quyển Tự điển này thật sự là ngươi tiểu muội hợp tác viết hả?

- tiểu muội rốt cục nam hay nữ?

Hỏi tới hỏi lui cũng vấn đề này, trả lời lặp đi lặp lại, không khỏi cảm thấy phiền. Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khái khoảng năm sáu chục quyển, trả lời một trăm tám mươi câu, hắn cuối cùng không còn kiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhẫn, gác bút nói:

- Hôm nay đến đây thôi, còn lại để mai nói.

Nói xong, đột nhiên đứng lên, vỗ vỗ vai Tăng Bố, nắm lấy y chen chúc ra ngoài.

Đi đến bên ngoài, nhìn thấy Thức, Tống Đoan Bình đó vui khi thấy người khác gặp họa, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngừng cười khặc khặc:

- Danh nhân, thật phiền não!

- Cái rắm!

Trần Khác mắng một câu, kéo Tăng Bố qua:

- Nhìn xem, đây ai?

- Ha ha, Tử Huyên, các ngươi!

Tống Đoan Bình không lo chọc Trần Khác nữa, nhảy lên ôm hai huynh đệ Tăng Bố.

- Tử Huyên, hai huynh đệ này, chính là nhị chúng ta nhắc suốt cả ngày.

Trần Khác giới thiệu hai bên, nói:

-Tử Chiêm, ba huynh đệ này, chính ba người trong Nam Phong Thất Tăng chúng ta nhắc suốt, còn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị muội phu của Tử Cố huynh.

Nam Phong cách Lăng rất gần, khi mấy người Trần Khác theo Âu Dương Tu học nghệ, Tằng Củng thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẫn theo đám đệ đệ tới hỏi thăm, dần dần thành quen nhau.

- Được, được. Đội ngũ của chúng ta lại mở rộng rồi!

Thức thích náo nhiệt nhất, lập tức vui vẻ cười nói:

- Nên đi ăn mừng một phen!

- Cái đó đương nhiên…

Tăng Bố là người vóc người nhỏ nhắn, nhưng ngũ quan ràng, ánh mắt sáng ngời, quanh người tỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầy khí khái hào kiệt, hiển nhiênngười làm chủ trong mấy huynh đệ, y cũng cười lớn nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Bọn ta tới sớm một bước, phải làm chủ khao!

Thế mở rộng thành đội ngũ mười mấy người, bước đi hiên ngang ra khỏi Thái học. Những thanh niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trẻ tuổi khoảng độ hai mươi tuổi, mỗi người đều tinh lực thừa, cười nói không cố kị…nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ai nhìn bọn họ lấy một cái.

Không phải các học trò tại Thái học thanh cao, mọi người đều vội vàng đi ra ngoài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hình như trên phốcảnh tượng kì lạ, hiếm có.

- Xảy ra chuyện rồi?

Trần Khác kéo lấy một Thái học sinh hỏi.

- Địch tướng công hôm nay về thành, lúc này đang đi qua Thái học chúng ta.

Người đó thuận miệng đáp một tiếng, liền hất tay đi mất.

- Địch tướng công?

Trong đầu của Trần Khác đột nhiên xoẹt qua vị chiến thần phong hoa cái thế…

- Sớm nghe nói Địch tướng công xuất môn,tánh kinh thành tranh nhau bu quanh xem, trên đường lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể chật như nêm cối.

Tăng Phụ hưng phấn nói:

- Chúng ta mau đi xem đi.

Một đám người nhanh bước ra khỏi đại môn của Thái học, chỉ thấy mọi người đều đổ về ngự nhai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phía tây. Nói không khoa trương, đó gọi dòng người như nước thủy triều. Mọi người chen chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đẩy nhau, hét, như cuồng như say. Tranh giành nhau, ngắm nhìn vị chấp trưởng bình dân với khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mặtvết xăm đầu tiên từ khi lập quốc đến giờ!

Quan sai của phủ Khai Phong binh lính tuần vệ hiển nhiên sớm chuẩn bị. Bọn họ tay nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chặt tay, người liên tiếp nhau, mở đường cho Địch tướng công, mỗi người đều mệt đến mồ hôi đầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đìa, nhưng không hề oán giận… Không như vậy, sao thể đến gần thần tượng trong lòng đến vậy! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Địch Thanh vận một bộ áo màu lục đen, cưỡi trên một con ngựa cao lớn, trên khuôn mặt tuấn lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tựa thiên thần mang theo nụ cười thành thục đầy mị lực, ngay cả kim ấn trên ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấy cũng làm mẩn mọi người!

Trên thực tế, điểm ông ấy làm dân chúngthành Khai Phong mẩn, sùng bái nhất khối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kim ấn đại biểu cho sự sỉ nhục này.

Triều Tống ở nhiều điểm tuyệt đại đa số đều văn minh hơn nhiều so với tiền triều, nhưng cũng còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 những thói quen dã man kéo dài. Giống với năm đời trước, để đề phòng quân tốt phạm nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chạy trốn, phải xăm lên mặt bọn họ, cho nên đàn ông bình thường không đi lính!

Năm đó, bình định Lĩnh Nam khải hoàn, Địch Thanh vinh quang thăng vào Xu Mật sứ. Lúc tiến cung tạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ơn, hoàng thượng kích động nắm lấy tay ông ta, ngưng nhìn một lát, sau đó ôn hòa, thương xót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Ái khanh, quả nhân có thái y, thể xóa kim ấn trên mặt, khôi phục nguyên mạo của ái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khanh, đừng mãi mang kình tự (vết xăm) năm đó.

Địch Thanh cảm động lệ nóng lưng tròng, ông ta đương nhiên biết... Đại Tống khai quốc trăm năm, chưa bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giờ một vị chấp chính Lưỡng phủ mặt mang kình văn, đây sỉ nhục, cũng dấu hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của sự ti tiện, thấp hèn. Hoàng thượng muốn xóa kim ấn cho ông ta, hoàn toàn nghĩ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông ta, để ông ta thể làm lại cuộc đời, thay đổi thân phận, từ đó không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người tầng lớp thấp kém!

Nhưng Địch Thanh cự tuyệt, ông ta nói với Hoàng thượng một câu, từ lúc này, ông ta trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoàng đế Đại Tống, trong lòng hàng vạn tánh bình dân trong thiên hạ càng lưu lại ấn tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không bao giờ xóa nhòa.

Ông ấy nói:

- Bệ hạ đề bạt thần, không để ý đến thân phận, thần chính mang kim ấn trên mặt mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể báo quốc. Thần nguyện giữ lại kình tự trên má, để mọi tầng lớp thấp hèn trong thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạ biết, triều đình biết cách đối đãi với thần tử của mình!

Địch Thanh người Hán, một người có xuất thân hèn mọn, đứng lên từ quân ngũ, dựa vào bản lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của mình, từng bước trở nên hiển hách, công lớn đương thời, là người đứng đầu của quan tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phủ, danh tiếng kỳ thật đã đến đỉnh cao của đời người! Nhưng chưa từng quên xuất thân của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không che dấu quá khứ hèn mọn, một nam tử hán chân chính!

Ông ấy sống một cách tràn đầy hào khí, tình nghĩa, cùng với tưởng hào hùng, với công lao thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tại nói, sẽ không vùi thân vào chốn quan trường âm mưu,bẩn, làm sao một người khoái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoạt, hào kiệt như vậy chịu được!

Nam tử hán mang đầy hào quang vạn trượng như vậy, được cả sự kính yêu ngưỡng mộ xuất phát ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ nội tâm thực sự của toàn thể tánh Đại Tống, cũng không có gì lạ. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ông ấy, còn nơi gửi gắm mộng tưởng của hàng bao nhiêu người dân thường. Câu chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông ấy sớm đã trở thành truyền đại nhất, khích lệ cả một thế hệ con người!

Càng không cần phải nói đến cấm quân trong kinh thành. Mỗi khi những lúc thế này, bọn họ đều kích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 động đến khó khống chế, đây niềm kiêu ngạo của những người luyện võ, gần hơn trăm năm bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chèn ép, khuất nhục, cuối cùng cũng có thể hãnh diện!

Bên cạnh Địch Thanh còn một vị tiểu tướng tuấn mỹ song, vận áo bào trắng, không biết biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bao nương, mang theo giỏ tung hoa, ném quả về phía y, kêu thét chói tai:

- Địch Vịnh, Địch Vịnh…

Nhìn thấy một màn nhân tâm cuồng nhiệt, kích động, trên mặt Trần Khác lại không lấy một nụ cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Nguyên soái, quả nhiên đã làm đến Xu Tướng rồi…

Tăng Bố đứng bên cạnh hắn, hai người khôngchen đến gần, chỉ ở trước phủ học môn xa xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn tới. Trên mặt Tăng Bố cũng không lấy một nụ cười, ngược lại chút bi thương nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

- Địch nguyên soái, cái chết của ông ấy không còn xa nữa.

Trần Khác nghe vậy cả kinh, hắn cúi đầu nhìn Tăng Bố nói:

- Tử Tuyên, đừng nói lời hù dọa người khác!

- Trọng Phương, ta không nói lời dọa.

Tăng Bố lạnh giọng nói:

- Địch nguyên soái càng được yêu mến, những người càng khó chịu!

- Người nào?

- Ta cũng chỉ nghe sao nói vậy.

Tăng Bố thản nhiên đáp:

- Chỉ là nghe nói Hàn tướng công thà chịu đi làm Tam ti sứ, cũng không muốn làm Xu Mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phó sứ…điều này sao? Còn không phải không thể chấp nhận việc than phận thấp hơn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấy sao?

- Hàn tướng công không làm, sẽ người khác làm, tiếp nhận chức Xu Mật phó sứ Vương Nghiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thần. Ông tavị năm đó Hàn tướng công nói với Địch nguyên soái “ngoài đông hoa môn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người được xướng danh trạng nguyên mới hảo hán”! Bây giờ, ông ta lại do Địch nguyên soái cai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quản, trong lòng mùi vị gì? Nghe nói, mỗi sáng, ông ta thỉnh an Địch nguyên soái đều nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chằm chằm vào kim ấn nói: “Xu Tướng đại nhân, thật ngày càng sáng ngời!”

- Thậm chí tể tướng đương triều Văn Ngạn Bác, phỏng chừng cũng hận ông ấy. Bởiluôn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đem lão Địch Thanh so sánh với nhau, năm đó thu phục thành Bối Châu, thì được nhậm chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tể tướng, lấy cái để so sánh với Địch Thanh bình phục cả nam phương? Lại đứng trên Địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thanh, e ngại hay không? Sợ chỉ cần Địch nguyên soái một ngày, ông ta sẽ phải chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một ngày.

Tăng Bố trầm giọng nói:

- Nói đến chuyện lớn, ông ấy đường đường là một tướng, lại khoan thai, bình đạm hơn so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mọi quan viên thành Biện Kinh, ai thể thoải mái trong lòng chứ? Nếu đã cả một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tập thể như vậy, lại người đứng đầu, cục diện nguy hiểm đã hình thành, ông ấy lại vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không biết kiềm chế như vậy, tuyệt đối đừng để kẻ khác nắm lấy được hội, bằng không….

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 124 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc