GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 122: Đông Anh Em Tốt Thật

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong cửa chính khắc Bàn Long, treo từng lớp màn che màu vàng sáng, sau mỗi màn che là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cánh cửa, cứ thế chạy dọc đến sâu bên trong thẩm cung.

Trên chiếc ghế lót một miếng đệm màu vàng sáng, người ngồi trên đó Quan gia triều Đại Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Triệu Trinh. Y mặc trên người chiếc áo bào màu xanh nhạt, dùng vải lụa khảm ngọc bích để buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tóc, mặt nở nụ cười nhìn hai đứa con nuôi đang ngồi đó.

Người ngồi trên đôn cẩm bên tráimột chàng thanh niên mặt mày thanh tú, nho nhã lịch sự, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người y khoác quan phục màu tím, vẻ mặt đầy sự ân cần quan tâm.

Người ngồi trên đôn cẩm bên phải, một chàng thanh niên khuôn mặt chữ điền, mày rậm mắt sâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 y cũng mặc quan phục màu tím, trông nét mặt đầy vẻ ưu tư.

Đây chính hai đứa con ông ta đã nuôi dạy từ bé, đứa lớn tên Triệu Tông Thực,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đứa con trai thứ mười ba của đường huynh Triệu Doãn Nhượng quận Nhữ Nam, đứa nhỏ tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Triệu Tông Tích, đứa con trai thứ hai của đường huynh Triệu Doãn Bật quận Bắc Hải, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đứa chênh nhau hai tuổi, năm xưa đều được y nuôi nấng trong cung.

Tuy rằng sau này y đã đưa chúng ra ngoài, nhưng Triệu Trinh chưa bao giờ thôi lo lắng cho chúng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngay cả chuyện cưới xin của hai đứa nó, đều là do ôngHoàng hậu một tay sắp đặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hai người họ cũng đối đãi với ông ta như cha ruột, định kỳ vào cung thăm hỏi, có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói tình cảm giữa họ cứ như cha con ruột thịt.

Nghe thấy hai người đến vấn an, Quan gia mỉm cười nói:

- Sức khỏe của ta đã khá hơn nhiều rồi, các con không phải lo lắng nữa.

- Thúc phụ vẫn phải nghỉ ngơi nhiều, chuyện quốc sự gì, đãcác Tướng công xử lý.

Giọng nói của Triệu Tông Thực cũng êm dịu như dung mạo của y vậy:

- Lần này nhất định phải an dưỡng cho khỏi hẳn, không được để lại di chứng gì.

- Ừ.

Triệu Trinh gật đầu, giọng ấm áp nói:

- Bệnh sởi của Đại Lang nhà con đã khỏi hẳn chưa?

- Hôm trước đã khỏi hẳn rồi ạ, giờ lại tung tăng nhảy nhót lại rồi.

Nhắc đến con trai, nụ cười trên mặt của Triệu Tông Thực cuối cùng cũng rạng rỡ lên một chút, đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con trai tám tuổi kia của y tên Triệu Trọng Châm, là một đứa trẻ kháu khỉnh thông minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lạnh lợi, rất được Quan gia yêu mến.

- Đã lâu không gặp rồi.

Triệu Trinh trách móc nói:

- Sao không dẫn nó đến thăm ta vậy?

- Con sợ bệnh chưa dứt, lại mang bệnh khí đến.

Triệu Tông Thực ôn tồn nói:

- Hai ngày nữa, hoàn toàn bình phục rồi, con nhất định sẽ dẫn vào thăm thúc phụ.

- Cũng được.

Triệu Trinh gật gật đầu, lại xoay sang nói với Triệu Tông Tích:

- Còn con trai của con thì sao?

- Cả ngày hết ăn rồi lại ngủ.

Triệu Tông Tích nào có sung mãn như Triệu Tông Thực, 15 tuổi lập gia đình, 16 tuổi đã con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 con trai của y giờ mới đầy tháng thôi… cũng chính đã làm cha, nên y cũng không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 giả ngây giả dại nữa, như vậy sẽ khiến con xem thường mình:

- Có điều chẳng bệnh tật gì.

- Đừng lơ là, con còn nhỏ phải cẩn thận chứ…

Triệu Trinh cảm thán một câu, dường như chạm vào nỗi niềm trong lòng, ông ta im lặng nửa buổi trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sau mới dịu lại quay sang nói với hai người:

- Bài tập của các con, đã làm xong chưa?

- Làm xong rồi ạ.

Cả hai cùng gật đầu, mỗi người rút từ trong tay áo ra một quyển vở, cùng đứng dậy.

Ngay tức thì có Hoạn quan tiến lên trước nhận lấy vở, trình lên cho Triệu Trinh xem.

Triệu Trinh gật đầu, ra hiệu đặt lên bàn, nhìn hai người họ nói:

- Nói tóm lược lại xem.

- Tiểu bối chúng con tài thô học thiển, nào biết đến đại sự quốc chính? Phần lớn đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lối mòn, ngẫu nhiênmột chút ý kiếnnhân, Thúc phụ xem rồi đừng cười.

Đương nhiênTriệu Tông Thực nói trước, y khiêm tốn vài câu, sau đó chậm rãi nói:

- Hài nhi cho rằng, muốn đạt được mục đích dòng sông chảy về Đông, phương pháp thiết thực nhất, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 là mở sông Lục Tháp, khiến nước sông Hoàng chảy về biển theo đường sông Kinh Đông cũ.…Trong các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường sông Hoàng cũ, con sông này chảy xuôi hơn cả, cự ly cách biển cũng tương đối ngắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hơn nữa mình sẽ áp dụng thêm các biện pháp như đào thông bùn đất, phá bỏ vật cản, biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 méo thành thẳng, tăng cường tu sửa bờ đê….

lu la nói hết nửa ngày trời, thật chất trọng tâm chỉ tóm gọn một câu, phương án sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Lục Tháp hay!

Quan Gia lại vẫn duy trìthế lắng nghe, nhẫn nại nghe y nói hết, lúc này mới mỉm cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói:

- Rất tốt, con đã bỏ ra không ít tâm tư.

- Thúc phụ quá khen rồi.

Triệu Tông Thực khiêm tốn nói.

-Tích Nhi, còn con thì sao?

Quan Gia nhìn Triệu Tông Tích nói.

- Hồi bẩm Thúc phụ.

Triệu Tông Tích hít thở sâu, cất cao giọng nói:

- Hài nhi cho rằng phương áp sông Lục Tháp, một sai lầm nghiêm trọng.

- Ồ….

Quan Gia hơi kinh ngạc nói:

- Sao lại thế?

Triệu Tông Thực cũng hơi biến sắc, thoáng chốc chỉ cười không nói.

- Đạo rất đơn giản, nếu đườngHoành Lũng có thể dùng được, tất phải đổi dòng Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa?

Triệu Tông Tích trầm giọng nói:

- Sông Hoàng vốn đã có ba phần nước, bảy phần bùn, lý nào lại không bị đọng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hơn nữa bùn đất ùn tắc, đều bắt nguồn từ hạ lưu, bùn đất đọng hạ lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 càng cao, dòng chảy càng trở nên chậm chạp. Tốc độ trên dòng thượng lưu lại quá nhanh, tốc độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hạ lưu thì quá chậm, vỡ đê vùng trung lưu, đấy chuyện hiển nhiên thôi.

- Hài nhi đặc biệt tìm đọc cácliệu thủy văn, phát hiện ra từ năm cuối triều Đường, dòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chảy hạ lưu đã đầy ắp bùn đất, ngày một tăng nhiều. Hơn nữa đến triều đại ta, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đường Kinh Đôngcứ hết vỡ lại sửa, rồi hết sửa lại vỡ, đã tới mức độ không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cứu vãn được nữa. Đây rốt cuộc là nguyên nhân do đâu? Hài nhi lại phái người đi điều tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thực tế, còn phỏng vấn cả những lão tánh kinh nghiệm phong phú, theo đó con được biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rằng sông Hoàng từ phía Đông Bộc Dương, đều đã cao, đồng thời không đúng như lời đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người Trọng Xương nói, chỉ đất trên Đồng Thành mới gọi đất cao.

- Trên thực tế từ trên Đồng Thành trở lên được xem “đặc biệt cao” rồi, vả lại dòng chảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 càng sang Đông càng cao, nơi cao nhất cũng chỉ cách Thương Hồ Khẩu gần trăm trượng, tránh cao thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải xuống, từ cao xuống chỗ thấp, đóbản tính của nước, cho nên nếu dòng chảy đã rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bỏ vùng đất cao, khó mà khôi phục lại đường cũ. Cho dùng biện pháp mạnh miễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cưỡng khôi phục lại, nhưng không bao lâu sau chắc chắn đê hạ lưu sẽ lại vỡ lần nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dẫn tới cải tạo đường mới, còn đường vẫn đường cũ, sông Lục Tháp không thể khai thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 được,do căn nguyên bên trong chínhnhư vậy!

- Lúc mới khởi công, đám người Trọng Xương nói, sông Lục Tháp tác dụng phân dòng chảy, giảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thiểu áp lực Hồng Thủy đối với Hoàng Hà. Nhưng theo Hài nhi được biết, trên thực tế sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phân lưu, hai châu Ân và Ký vẫn bị lũ như thường, nguy rình rập tứ phía. Hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 do việc phân lưu,hạ lưu không lối thoát nước, khiến cho nhiều châu như Tân, Thương, Đức, Bác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tề gặp nạn. Nếu để hội tụ lại hết, tai họa càng tăng gấp mấy lần trước kia. Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nữa, năm châu trên, dân số đông đúc, một đường dọc Bắc, của cải sung túc, nay dẫn nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vào, không chỉ dân chúng năm châu gặp nạn, phá hoại đồn điền, suốt đường Bắc, sẽ thấy cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bần hàn trống rỗng. Tổn hại thực tế càng không thể tính hết. thể thấy rằng, kiến nghị xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mở sông Lục Tháp, thật sự hoang đường không tưởng, toàn hại không lợi, tuyệt đối không thể dùng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Lúc Triệu Tông Tích khẳng khái trình bày, so với lúc Triệu Tông Thực thao thao bất tuyệt, thái độ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Quan Gia, dường như không khác biệt, ông ta đều lắng nghe một cách rất nhẫn nại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỉ người thân cận với ông ta nhất, mới nhìn thấy được sự khác biệt đó từ trong những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 động tác nhỏ nhặt nhất.

Lúc mới nghe người trước trình bày, tai của Triệu Trinh khẽ động đậy, còn sau khi nghe người thứ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nói hết, tai của Quan Gia cứ thẳng đơ suốt.

Sau một hồi, Quan Gia mới cười nói:

- Tích Nhi, con phải biết là, lời này của con truyền ra ngoài, sẽ đắc tội người khác đấy.

- Nhưng Hài nhi càng lo sợ con dân của Thúc phụ gặp phải thảm họa nước lũ vô vọng.

Hai chữ “vô vọng”, làm Triệu Trinh đau nhói, ánh mắt nhỏ dài kia của Quan Gia khẽ híp lại, xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại hỏi Triệu Tông Thực nói:

- Thực Nhi thấy thế nào?

- Hài nhi nghe đệ đệ nói, dường như rất có đạo lý.

Triệu Tông Thực mỉm cười nói:

- Nhưng con nghĩ thủy thần ba đời nhàGia, Trọng Xương tài học uyên thâm, chắc chắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không phạm phải lỗi lầm nhỏ nhặt này,vậy Hài nhi vẫn tin vào phán đoán của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vị Tể Tướng.

- Ừm…

Triệu Trinh nghe xong, gật đầu, vẻ ông ấy cũng nghĩ như vậy.

- Thúc phụ!

Trong lòng Triệu Tông Tích thầm than thở, đứng phắt dậy tay nắm chặt nói:

- Mấy chục vạn tính mạng thân gia của con dân Đại Tống, không thể bất kỳ mạo hiểm nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đâu!

- Ừm…

Triệu Trinh cũng gật đầu, dường như chút tán đồng với ý kiến này.

Bước ra từ trong điện Phúc Ninh, hai huynh đệ kề vai nhau đi ra ngoài.

- Hiền đệ, bệnh của đệ khỏi chưa?

Triệu Tông Thực ôn tồn hỏi.

- Huynh trưởng, đệ không bệnh, đó chỉnhàn quá sinh chán, chơi vui thôi.

Triệu Tông Tích mỉm cười nói.

- Đã làm cha rồi, phải bộ dạng của người lớn đi.

Triệu Tông Thực đưa tay ra, vừa cười vừa nhặt một chiếc khô từ trên vai của y xuống, mỉm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cười nói:

- Biểu hiện hôm nay của đệ rất tốt.

- Đa tạ đại ca khích lệ.

Triệu Tông Tích gượng cười nói:

- Đệ chính thẳng tính như vậy, những lời vừa rồi tới tai cha đệ, đệ chịu đòn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cái chắc.

- Làm chứ, Vương Thúc vui mừng còn không kịp nữa.

Triệu Tông Thực lắc đầu cười nói:

- Phải rồi, ta một bộ “Đại Hoang Kinh”, cũng khá thú vị, khi nào đệ rảnh qua thưởng thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cùng đây?

- Tiểu đệ không thiếu thời gian, hôm nào ca cangày rỗi, phái người đến gọi đệ được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bất kỳ lúc nào.

- Ha ha…được.

Trong lúc nói chuyện hai người đã đến cửa cung điện, vừa bước ra khỏi cổng, liền thấy phố lớn phồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoa. Hoạn quan dắt ngựa tới, cầm lấy dây cương, Triệu Tông Thực cười nói:

- Thế thì hôm khác gặp lại.

- Chào ca ca.

Triệu Tông Tích chắp tay thi lễ.

Trông theo dáng Triệu Tông Thực khuất xa dần, lúc này y mới xìu mặt xuống, gượng cười nói:

- Nửa người của ta sắp đông cứng rồi đây.

- Sao ngươi không nói.

Người dắt ngựa không ngờ lại Trần Khác, hắn cười ha hả nói:

- Nửa người y sắp bị nướng cháy rồi?

Quan hệ của hai người đã không giấu được nữa, tất phải giấu giấu diếm diếm làm gì?

- Ha ha…

Triệu Tông Tích cười nói:

- Còn chưa biết tức giận thế nào đây.

- Tức thì tức đi.

Trần Khác cười nói:

- Còn sợ y à?

- Ngươi đừng nói thế

Triệu Tông Tích lo lắng nói:

- Y 27 người huynh đệ.

- Ôi dào, cha y cũng khá đấy nhỉ?

Trần Khác trợn tròn mắt nói.

- Đấy cũng bản lĩnh mà.

Trần Tông Tích gật đầu nói:

- Huynh đệ nhiều rồi, thế nào cũngkẻ cực đoan hung tàn, nghe nói lão bát và lão thập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lục nhà y, quan hệ sâu đậm với “Vô Ưu Động” “Quỷ Phàn Lầu”.

- Ưu Động, Quỷ Phàn Lầu ư?

Trần KHác khẽ nhíu mày nói:

- Đógì?

- Tòa thành Biện Lương này trải qua nhiều năm xây dựng, mương máng dưới đất cực kỳ sâu rộng.

Triệu Tông Tích chỉ chỉ dưới chân nói:

- Nên khá nhiều kẻ liều mạng, ẩn mình trong đó, tự xưng “Vô Ưu Động”, nghe nói cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 to nhất một trong số đó “Quỷ Phàn Lầu” do Cái Bang dựng nên, chuyên bắt các phụ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xuống dưới để cưỡng bức bán dâm.

- Không phải chứ.

Trần Khác nhìn tòa thành Biện Kinh phồn hoa sầm uất, khó tin lời:

- Trong thành Biện Kinh cứ cách năm dặm là có một cửa hàng, mỗi quầy lại kinh doanh mặt hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khác nhau, biết bao nhiêu quân cảnh? Tại sao lại không diệt trừ bọn chúng?

- Sao mà chưa từng diệt qua chứ? Nhiều thế hệ phủ doãn khai Phong, cũng chẳng phải đã phái người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xuống càng quét đó thôi.

Triệu Tông Tích lắc đầu nói:

- Nhưng mà, thành Biện Kinh này có đến một triệu mấy trăm người, trong đó biết bao nhiêu tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại phố phường? Mỗi ngày lại sinh ra biết bao du côn? Quét hết một đám rồi lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đám, giống y như nhặt rau hẹ vậy, không làm sạch được đâu…

Ngừng một lúc, y nén giọng thấp xuống nói:

- Hơn nữa, những bang phái còn sống sót sau vụ càn quét, tất cả đều bối cảnh cả đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chẳng phải vừa rồi ta đã nói đó sao…

- Thì ra là có ô che chắn…

Trần Khác hiểu ra vấn đề.

- Nói tóm lại, ngươi muôn ngàn lần phải cẩn thận

Triệu Tông Tích nói:

- Trong số những ăn mày bên đường, tám phần những loại người đó, bọn chúng không dám làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ta, chỉ sợ chúng sẽ để mắt đến ngươi, để ta bảo đám lão Tiền đi theo ngươi vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Lão Tiền, trưởng vệ của Triệu Tông Tích.

- Cũng tốt.

Trần Khác gật đầu, chẳng cần thiết đóng vai hảo hán.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 122 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc