GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 118: Tiểu Vương Gia Phát Điên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Kỳ thực đề nghị của Âu Dương Tu, sở như đá chìm xuống biển,quan hệ rất lớn đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 với việc đi ngược dòng chảy của ông ta.

Trước khi xem xét kỹ, phương án “khôi phục lại con đường cũ” của Cổ Xương Triều, hay

“hà nhập Lục Tháp”, thực ra chỉ tranh luận về phương pháp, còn mục đích thì rất ràng, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 là khôi phục Hoàng chảy về hướng đông.

Âu Dương Tu lại nói, các ông đều gây sức ép, sông Hoàngthay đổi dòng chảy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177đường sông ban đầu tắc nghẽn rất cao, nước chảy dồn vào chỗ thấp, mới thay đổi thành bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lưu. Bây giờ chúng ta đem đường sông này sửa cho tốt, từ nay về sau không để nứớc tràn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ra ngoài mới đúng.

Kỳ thật, mọi người đều biết, theo đạo những lời ông ta nói đểu không sai chút nào. Vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Sông Hoàng triều Tống, trước nay không chỉ vấn đề dân sinh, còn vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quốc phòng rất quan trọng.

Thời Ngũ Đại, Thạch Kính Đường cắt mười sáu châu của U Vân cho Khiết Đan, vương triều Trung Nguyên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mất đi bức bình phong Trường Thành Yến Sơn, dẫn đến sau khi triều Tống lập quốc, bình nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Bắc gần như không nguy hiểm thể phòng thủ, thiết kỵ Khiết Đan thể tự do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 qua lại.

Ung Hi bắc phạt thất bại, sau khi khai quốc tinh nhuệ tổn thất hầu như không còn gì. Bắc Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hoàn toàn vứt bỏ hi vọng giành lại vùng đất U Vân đã mất, chiến lượn của quốc gia từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tiến công điều chỉnh đến phòng thủ toàn diện.

Sau hiệp ước Thiền Uyên, hai nước Tống Liêu lấy tuyến ven sông Bạch Cầu làm ranh giới Tống Liêu, gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177“giới hà”, hiệp ước dừng binh qua, không dùng bất kỳ hành vi đối địch nào.

Nhưng ai mà dám đem sự an nguy, ủy thác lên trên tờ minh thư? chống đỡ Liêu binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lại xâm lược một lần nữa, ngoài việc Bắc lộ tập kết trọng binh ra, triều Tống còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lợi dụng địa hình ao hồ tự nhiên củaBắc, hy vọng giới hà, tạo thành một trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 địa phòng ngự nước sâu không thể đi thuyền, nước cạn không thể lội qua. che dấu mục đích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quân sự này, cách nói công khai khai thác, phát triển nguồn nước…

Trải qua vất vả thiết kế tổ chức vài chục năm, biên giới Tống Liêu, cuối cùng xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 một vùng ao hồ phòng ngự từ sông Bạch Câu hướng về nam cho đến Thương Châu, từ chân Thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hành Sơn hướng về đông cho đến biển lớn, hơn ba trăm dặm về hướng đông tây, hơn tám mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dặm về hướng nam bắc.

được vùng phòng ngự bán nhân tạo này, triều Tống thể tập trung lực lượng phòng ngự phía tây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm giác thực tại quá tốt rồi.

Tự nhiên luôn ưu ái cho người dũng cảm, chính sách rùa từ đầu chí cuối này, gặp phải sự giễu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cợt của Thượng đế tình, trong khoảng mười năm sông Hoàng đã đổi dòng hai lần, khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 dòng sông lớn chảy về đông lại đổi sang phía bắc, từ giới đổ ra biển. Phòng tuyến ao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hồ Đại Tống lấy làm tự hào, lập tức trở thành trò cười.

Một lượng bùn cùng lớn Hoàng đem lại, dễ dàng chon vùi ao hồ độ sâu sáu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảy thước kia, đại quân như đi trên đất bằng. Vào mùa nước lớn, lại thể lái những chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thuyền lớn, nguy hiểm của hồ không còn nữa rồi.

Điều làm cho triều Tống lo lắng nhất là, Hoàng đã từ con sông trong nước, trở thành giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của hai nước cùng sở hữu. Nếu như tiếp tục đổi dòng về hướng bắc, thì sẽ đổ ra biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ cảnh nội Liêu quốc, còn chỗ dựa cuối cùng của vương triều Tống Hoàng nơi hiểm yếu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng theo đó mất đi hoàn toàn. Đến khi đó, phía trước Khai Phong không còn hiểm trở, Đại Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 triều thật sự phải chịu bị người ta xâm lược rồi.

Cho nên hoàng đế các tướng công đều biết rõ, mình đang hành sự trái ngược đang đấu với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tự nhiên, nhưng lại vẫn kiên trì đem Hoàngkhôi phục lại đường cũ.

Đây dũng cảm sao? Không, đó là biểu hiện của nhát ngan, cách làm đem việc trị thủy nhường chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho quân sự, chính hậu quả xấu của việc trọng văn khinh qua nhiều thế hệ Hoàng đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 của triều Tống. Tự cho đám quan văn đúng, thà rằng đem an nguy của quốc gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thác lên ao hồ, cũng không nguyện tín nhiệm tướng quân đội của mình.

Nhưng kết quả thì sao? Lịch sử sớm đã cho chúng ta biết đáp án, lấy nơi nguy hiểm nhất làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nơi phòng ngự, chỉ có thể làm mình mất cảnh giác, không thể ngăn trở được kẻ thù. Đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 biên giới quốc gia mấy nghìn dặm, kẻ địch làm sao không tìm thấy điểm công phá, mà phải dẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lên cái ao bùn lầy của ngươi?

Quốc lực dân tâm của Bắc Tống, cũng nhiều lần từ trong “trị thủy thất bại- lại trị thủy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 – lại thất bại” bị tiêu hao đến tan tác, toàn Bắc lộ cũng trở thành khu vực không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người.

Mà quân thần Bắc Tống lần đầu tiên nếm thử việc hồi (tìm lại dòng chảy ban đầu), bèn bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đầu từ sông Lục Tháp. Trong thời không ban đầu của Trần Khác, chính trong đêm hôm đó chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thức hoàn công, nước sông tăng vọt, không thể ngăn chặn. Chỗ vỡ Thương Hồ vừa được đắp lại, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hàng vạn dân phu binh chưa kịp từ trên đê lui xuống, thì lại bị sụp đổ…

Không chỉ có các châu phủ tại hạ du bị lụt nhấn chìm, ngay cả kinh đô nơi thượng du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 các vùng lân cận đều bị nước lũ chảy ngược trở về làm hại, kinh sư bị ngập, tổn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thất về con người của cải nhiều không kể hết.

Từ trong cơn ác mộng bỗng nhiên bừng tỉnh, Trần Khác mở to hai mắt, cảm giác trên người dính dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khó

chịu, đưa tay sờ mới phát hiện chính mình đã chảy mồ hôi đầy đầu.

.

- Thực đáng chết.

Trần Khác há to mồm thở hổn hển:

- Sao thế nào ta lại nhớ lại việc đó?

Hắn đến thế giới này đã hơn mười năm, ức kiếp trước bản đã bị chôn vùi, cũng ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khi suy nghĩ xem lịch sử có bộ dạng như thế nào nữa. Nhưng sau khi nhìn thấy trên công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 báo, Âu Dương Tu “Luận tu đệ tam trạng”, sắp phát sinh ‘khó khăn sông Lục Tháp’, dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mỗi khi ngủ ác mộng đều thường xuyên hiện lên trong đầu hắn.

Ngày hoàn thành công trình càng ngày càng gần, hắn càng bị ác mộng tra tấn mãnh liệt hơn, cứ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bắt đầu từ ngày đầu tiên vào kinh, chưa một đêm nào ngủ ngon đến sáng.

Nhưng ngay cả Âu Dương Tu cũng bị Hoàng thượng và nhóm tướng công cao cao tại thượng không thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhìn đến, hắn chỉ là một thanh niên trẻ tuổi nhỏ, không đáng kể gì, làm sao năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lực, chỗ lợi để cho bọn họ nhìn đến?

Tuy rằng nói như vậy nhưng rồi hắn lại dừng không suy nghĩ nữa, không biện pháp nào ngăn cản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bi kịch sắp phát sinh… Nan đề lớn nhất chính chưa đến một khắc trời sụp đất nứt kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì không aicách nào chứng minh ‘Sông vào Lục Tháp’ là sai, cũng không thể cách nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 từ ngay chính diện trên chiến trường mà có thể đánh bại, chiếm cứ ưu thế tuyệt đối trước quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 địch.

Trần Khác không khỏi thầm than một tiếng, việc này Âu Dương Tu hoàn toàn không am hiểu hết...

Đại Tống Sảo giá vương (chỉ người tranh cãi), chỉ trên chiến trường chính đại quang minh, thì mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thể phát huy ra sức chiến đấu, nếu nói về âm mưu quỷ kế thì thực sự có thể bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 người ta chống lại đến mức cặn cũng không thừa.

Suy đi nghĩ lại, trăm kế đều không dùng được, hắn uể oải nằm nghỉ trên giường:

- Liên quanđến ta chứ, sao lại dính sát vào ta,cớ Hoàng đế không vội thái giám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đã cấp bách…

Cứ như vậy một đêm không ngủ, ngày hôm sau tự nhiên vẻ mặt mệt mỏi, các huynh đệ phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 vẻ mặt hắn dị thường, đều hỏi hắn gần đây bị làm sao vậy?

Nói cho bọn họ cũng khôngtác dụng, chỉ làm cho bọn họ cũng phiền não theo, cho nên Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Khác chỉ cười cười nói:

- thể không hợp với khí hậu, thân mình cũng không quá nhanh nhẹn, lúc thích ứng được sẽ tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thôi.

- Hôm nay ngươi cũng đừng đi ra ngoài, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.

Tống Đoan Bình thân thiết nói:

- sao ngày còn rất dài, đợi cho khỏe mạnh rồi tiếp tục đi chơi.

Vốn hôm nay ước hẹn, mấy người con trai của Âu Dương Tu sẽ mang theo bọn họ đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chỗ vui chơi của thành Biện Lương.

- Cũng tốt,

Trần Khác tâm trạng không tốt, quả thật cũng không hứng thú đi chơi.

Sau khi ăn điểm tâm, mọi ngườiÂu Dương đi ra ngoài hội họp, vốn Ngũ Lang muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhà bồi tiếp hắn, nhưng lại bị Trần Khác đuổi đi, đang muốn thanh tĩnh, chẳng lẽ dùng một tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Hắc hán tử như ngươi để bồi?

Đợi mọi người trong nhà đi hết, Trần Khác liền đem cái ghế trúc, ra ngoài sân ngồi phơi nắng. Suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nghĩ trong chốc lát cũng khó giải quyết vấn đề sông Lục Tháp, lại bắt đầu nhớ đến tiểu Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 gia đáng thương kia… làm cái túi dự phòng cũng không thật đáng buồn, nhưng khi sinh ra thành cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 túi dự phòng của cái túi dự phòng thì làm cho người ta không nói được lời nào, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ông trời muốn đưa người sống ra đùa giỡn.

Nghĩ đến chính bản thân mình, người khác không biết tương lai ra sao, sống được thoải mái tự tại, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình cũng đang muốn quên đi trí nhớ kiếp trước, đời này tự nhiên, phóng khoáng sống, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngờ chuyện vẫn cứ tới trước mắt, không cách nào quên đi được. Mắt thấy bi kịch sắp sửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phát sinh thống khổ, lại bất lực không làmđược càng thống khổ hơn, tiểu Vương gia Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tông Tích kia thực sự đồng bệnh tương liên…

- Chắc ta nên đi xem hắn,

Trần Khác đứng dậy, vừa đi vừa thẩm nhủ:

- Đến kinh thành nhiều ngày như vậy, ngay cả đến chào hỏi cũng không có, hắn biết khẳng định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 sẽ rất khó chịu.

Về phần Âu Dương Tu dặn dò, tất cả đều bị hắn ném ra sau đầu...

Nghĩ đến phải làm, đây mới tính cách của hắn, hắn liền đi rửa mặt, thay đồ sạch sẽ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên đường phố tìm một người rảnh rỗi, nhờ hắn dẫn đường đến Bắc Hải quận vương phủ...

Bắc Hải quận vương phủ nằm trong nội thành, đi qua Thái học, qua cầu Long Tân, qua Chu Tước môn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cửa chính ngay trên phố Khai Ngự, bên cạnh Linh Tây cung.

Sau khi người dẫn đường rời đi, Trần Khác đứng trước cửa của vương phủ, quan sát tượng đá tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hùng tráng uy vũ, thở dài một tiếng:

- Đúng là hàng mẫu.

Rồi từ trong ngực lấy ra một phong thư, nhìn đám vệ đã sớm chú ý tới mình, nói:

- Ngươi, lại đây.

Cái gọi trước cửa tướng phủ quan thất phẩm, trước cửa vương phủ vệ sĩ, tự nhiên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177phong phạm, nghe Trần Khác gọi chính mình cũng giống như gọi con chó nhỏ, nhất thời sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mũi cay cay. Nhưng cũng không biết đối phương người thế nào, đành phải sa sầm mặt nói:

- phải làm sao?

- Đưa cái này cho nhị Công Tử nhà các ngươi,

Trần Khác cầm bức thư đưa cho tên vệ nói:

- Ta đợi y quán trà đối diện, sẽ đợi y thời gian một chén trà nhỏ, uống hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 không thấy thì ta sẽ đi.

Nói xong liền rời khỏi.

- Ngươi là ai chứ…?

Vệ sĩ bị hắn dùng thế lên mặt, làm cho tức giận quá mức, nhìn bóng dáng của Trần Khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhỏ giọng than thở nói:

- Ngươi nghĩ đây nơi nào vậy?

Hắn không biết nhiều chữ, đem bức thứ hỏi người bên cạnh hỏi:

- Nhìn xem viết cái vây?

- Trọng Phương huynh đích thân mở, tiểu đệ Tông Tích khấu đầu.

Người nọ đọc từng chữ một, thì thầm.

- Có nghe hắn nói không?

Vệ trợn to mắt nói.

- Ngươi nói cái gì?

Người bên cạnh trừng mắt liếc hắn một cái rồi nói:

- Câu đề tặng tục danh nhị công tử nhà chúng ta đó.

Trần Khác đi vào quán trà đối diện với vương phủ, tìm một gian phòng đơn trên tầng hai.

Nói nhà một gian,

chính dùng bình phong để ngăn cách, mặc không nhìn thấy kháchbên vách, nhưng lời nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì một câu cũng lọt đi không được.

Trần Khác tùy tiện gọi một ấm trà, mấy thứ bánh, lại bảo người hầu trà đưa lên cốc nước trắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 uống một ngụm rồi bắt đầu ăn điểm tâm. Sáng sớm không ăn cơm tử tế, bây giờ cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất đói bụng.

Vừa ăn, một bên nghe thấy khách nhân cách vách nói cười bằng tiếng kinh đô, thực tế nghe một lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lâu, Trần Khác mới nghe hiểu được bọn họ nói cái gì. Sau khi nghe hiểu, hắn nhíu mày lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bởi vì bọn họ đang bàn luận, đúng nhị công tử Bắc hải quận vương Triệu Tông Tích.

- Hóa ra tiểu tử thật tốt đó, khoảng hai năm nay bệnh lại tái phát…

- Thời điểm tốt, giống như con người tốt, những lúc không tốt, liền si ngốc ngơ ngơ ngác ngác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trên đường cái chạy đuổi theo một nương, ôi...Ngươi nói đây có phải tạo nghiệt?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 118 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc