GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
súng trong tay, cảm giác an toàn lập tức quay trở lại.chuyến đi đến Ninh Ba những ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước đã làm chậm tiến độ quay phim, từ ngày này, Văn Đình Lệ hầu như không rời khỏi trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quay. thường xuyên vừa thoát ra khỏi cảnh khóc trong Song Châu, lại lập tức bước vào cảnh quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trong nhà máy u tối của Gió Xuân Lại Thổi Sinh. May mắn thay, Hoàng Viễn Sơn đã kiên trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mua loại đèn than mới nhất, vừa tái hiện chân thực môi trường bẩn thỉu của xưởng dệt Hồng Miên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vừa đảm bảo ánh sáng hoàn hảo trước ống kính. Hiệu ứng trên phim thực sự ngoài mong đợi.

Văn Đình Lệ càng làm việc hăng say.

Trong khoảng thời gian này, Hoàng Viễn Sơn quyết định thành lập phòng kịch bản. Sau khi trải qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khó khăn trong việc mua bản quyền Song Châu, họ nhận ra rằng, Phong cần phải sở hữu đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngũ biên kịch riêng để không bị động khi chọn kịch bản.

Qua một đợt tuyển dụng, họ mời được hai biên kịch chuyên nghiệp, trong đó Kha Khánh một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tên nhỏ nhưng đã có tiếng trong ngành. Hai bộ phim Hồng Mai Oán Một Dòng Sầu do anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sáng tác đều đạt thành công vang dội về doanh thu phòng vé.

Kha Khánh ban đầu không muốn tham gia, nhưng sau ba lần mời chào nhiệt tình của Hoàng Viễn Sơn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Văn Đình Lệ, cuối cùng anh cũng đồng ý. Ngày phòng kịch bản được thành lập, Hoàng Viễn Sơn vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như đứa trẻ, đích thân ra trước cổng công ty đốt hai dãy pháo chúc mừng.

Văn Đình Lệ cùng Tào Nhân đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống, pháo nổ vang bao nhiêu thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng cười của họ càng sảng khoái bấy nhiêu.

Ngày hôm đó, Tào Nhânnói với Văn Đình Lệ:
“Bà chủ Văn, người nhờ tôi hẹn gặp cô.”

“Là ai vậy?”

“Là nữ công nhân Đinh Tiểu Nga xưởng dệt Hồng Miên. Nghe nói chúng ta đang quay phim về câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện của họ, ấy rất cảm động, muốn nói vài lời trực tiếp với cô.”

Văn Đình Lệ lập tức đồng ý. Cuộc gặp được sắp xếp tại con hẻm sau xưởng dệt Hồng Miên, vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lúc 6 giờ 30 tối thời điểm duy nhất công nhân nữ thể “thả gió” trong mười phút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tào Nhân Tú, người làm việc phòng kế toán của xưởng từ khi tốt nghiệp, rất thông thạo tiếng Nhật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56đã quen biết với các quản đốc trong xưởng. vậy, vẫn phải trải qua không ít khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khăn mới có thể đưa được Đinh Tiểu Nga ra ngoài.

Để tránh bị quản đốc Nhật phát hiện, Văn Đình Lệ và Hoàng Viễn Sơn nấp trong xe. Một lúc sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ thấy Tào Nhân dẫn một người nhanh chóng chạy tới.

Cảnh tượng này khiến Văn Đình Lệ Hoàng Viễn Sơn sững sờ. đã quen thuộc với thực trạng nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 công nhân tại xưởng dệt Hồng Miên, nhưng hình ảnh trực tiếp trước mắt vẫn làm họ choáng váng.

Nữ công nhân bên cạnh Tào Nhânmặt vàng vọt, mắt hồn, tay áo ống quần phất phơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 theo bước chân, trông như một “xác khô” đang bị vắt kiệt sức sống.

“Đây Đinh Tiểu Nga.”

Văn Đình Lệ xuống xe, nắm chặt tay Đinh Tiểu Nga, muốn nói đó nhưng không thốt được lời nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

vốn gầy gò, nhưng từ khi bắt đầu quay Gió Xuân Lại Thổi Sinh, để tái hiện chân thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nỗi khổ của nữ công nhân trong xưởng, đã tự ép mình giảm năm đến sáu cân trong thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gian ngắn. Tuy nhiên, khi thấy Đinh Tiểu Nga, mới nhận ra rằng, những mình làm còn xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mới đủ.

Cánh tay của Đinh Tiểu Nga còn nhỏ hơn tay trẻ con, như thể chỉ cần khẽ bóp gãy.

không khỏi kinh ngạc, đau đớn xót xa. Kỹ thuật hóa trang của Cố Kiệt cao siêu đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mấy cũng không thể tái hiện hết sự khổ cực này.

Cuối cùng, Hoàng Viễn Sơn người phá vỡ sự im lặng:
“Chào cô, tôi Hoàng Viễn Sơn, đạo diễn bộ phim về lao động này. ĐâyVăn Đình Lệ, nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chính.”

Không ngờ câu đầu tiên của Đinh Tiểu Nga là:
“Cô Tào nói với tôi rằng sau khi phim chiếu, sẽ rất nhiều người đến xem. Vậy thì tôi hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lo lắng. Xưởng của chúng tôibị đóng cửa không?”

Trên đường trở về, tâm trạng của ba người cùng nặng nề. Họ tưởng rằng Đinh Tiểu Nga chủ động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hẹn gặp để cung cấp thêm bằng chứng về sự bóc lột của nhà máy Nhật. Không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại lo sợ mất việc dù căm ghét sự tàn nhẫn của nhà máy.

“Năm sau, em trai tôi sẽ lấy vợ,” Đinh Tiểu Nga nói với giọng rụt rè, “gia đình vẫn mong tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gửi tiền về hàng tháng.”

Nhớ lại câu nói ấy, Hoàng Viễn Sơn tức giận đập mạnh khung cửa sổ:
“Bóc lột! Bóc lột khắp nơi! Bóc lột sức lao động! Bóc lột tưởng! Bóc lột nhân cách! Qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bao năm bị bóc lột, họ đã quên mất mình con người!”

Văn Đình Lệ nghiến răng, không nói gì. Điều đau lòng nhất là,hội không chỉ một Đinh Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nga.

“Xin lỗi.” Tào Nhân ôm mặt thở dài. “Tôi không ngờ lại như vậy. Giờ phải làm sao? Bộ phim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nàytiếp tục quay không?”

“Dĩ nhiên phải quay!” Hoàng Viễn Sơn dứt khoát. “Đó là những sinh mạng sống động. Nếu chúng ta không lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiếng, ai sẽ làm điều đó? Các nhìn Đinh Tiểu Nga đi, ấythể sống qua năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau không? Trước đây tôi chưa nhận ra vấn đề nghiêm trọng đến vậy. Giờ tôi nghĩ, chúng ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngại đẩy mạnh hơn nữa! Nếu Gió Xuân Lại Thổi Sinh chưa đủ sức lay động, tôi sẽ làm thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vài bộ nữa. Không tin không thể đánh thức lương tri mọi người!”

Nói đến đây, Hoàng Viễn Sơn càng thêm hăng hái:
“Về thôi, tôi sẽ bàn với Kha Khánh viết kịch bản mới!”

Văn Đình Lệ tinh thần phấn chấn hẳn. Điều khiếnnể phục nhất ở chị Hoàng chính sự kiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 định,trong hoàn cảnh nào cũng không lay chuyển được niềm tin trong lòng.

Tào Nhân Tú lo lắng nói:
“Nhưng chỉ hai bộ phim hiện tại thôi cũng đã ngốn gần hết vốn của công ty. Gió Xuân Lại Thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Sinh ràng sẽ không thu được lợi nhuận. Nếu doanh thu phòng lỗ quá nhiều, chúng ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể chỉ trông cậy vào Song Châu để lại. Đến lúc đó, tiền đâu quay phim mới?”

người phụ trách tài chính của công ty, Tào Nhân hiểu tình hình hơn ai hết.

Văn Đình Lệ thầm nghĩ: Đúng, tiền vấn đề cấp bách nhất.

điềm tĩnh đáp:
“Đừng lo, chúng ta từng bước thực hiện. Đừng quên, sắp tới Hoàng Kim tổ chức lễ kỷ niệm, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hội tốt. Tối hôm đó sẽ rất nhiều nhà doanh nghiệp tham dự. Chỉ cần chúng ta vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được hội trường…”

Hai ngày sau, Hoàng Viễn Sơn đưa cho Văn Đình Lệ hai mời tham dự buổi tiệc tri ân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hoàng Kim Điện Ảnh.

Văn Đình Lệ thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi:
“Ai sẽ mặt tại đó?”

“Xem danh sách này đi.”

Cái tên đầu tiên Lục Thế Trừng.

Ánh mắt dừng lại hồi lâu trước tên anh ấy, rồi chậm rãi lướt xuống hàng tiếp theo: “Cát Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Vân.”

“Người nàyai? Sao tên lại đứng vị trí quan trọng vậy?”

“Tiểu thư nhà họ Cát Quảng Đông, mọi người gọi Cát tiểu thư. Em từng gặp ta rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mà.”

“Đúng, em gặp.” Văn Đình Lệ mò. “Nhưng em tưởng ta đã về Quảng Đông lâu rồi.”

Hoàng Viễn Sơn lắc đầu:
“Chưa đâu. Tôi nghe Đổng Thấm Phương nói ấy nhận nhiệm vụ gia tộc, trước hết đi chơi ở Thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hải, Hàng Châu vài tháng, rồi tới miền Bắc để làm việc. Đêm cô ta đến Bắc Bình, Thứ trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tài chính đã đích thân tiếp đón. Gần đây xong việc nên cô ta quay lại Thượng Hải.”

Đúng lúc này, Đàm Quý Vọng bước vào nghe được đoạn hội thoại liền xen vào:
“Nghe nói Cát có mối quan hệ tốt với nhà họ Lục. Lần đầu tới Thượng Hải là do nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ Lục tiếp đón. Chắc lần này cũng nể mặt Lục Thế Trừng nên ta mới tham dự.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Hoàng Viễn Sơn vội lườm anh một cái.

May thay, Văn Đình Lệ không để tâm, chỉ mỉm cười, đưa trả danh sách khách mời cho Hoàng Viễn Sơn: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56
“Xem xong rồi, chúng ta bắt đầu chuẩn bị thôi.”

Hai ngày sau, trường mẫu giáo Thương Vụ nơi Tiểu Đào học thông báo tổ chức chuyến du lịch đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Châu, kéo dài ba ngày hai đêm, với chi phí năm đồng đại dương mỗi bé. Hiệu trưởng yêu cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mỗi trẻ phải ít nhất một phụ huynh đi cùng.

Đây lần đầu trường mẫu giáo tổ chức hoạt động này. Tiểu Đào phấn khích đến mức về nhà ríu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rít kể chuyện với chị. thậm chí còn không chịu ăn cơm tử tế, chỉ mải đếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngón tay xem còn bao nhiêu ngày nữa khởi hành.

Văn Đình Lệ thấy em gái vui mừng như vậy liền không do dự đến trường đóng tiền. Nhưng đúng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngày diễn ra chuyến du lịch, cũng là ngày lễ kỷ niệm của Hoàng Kim, không thể đi cùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Sau khi bàn bạc với hiệu trưởng, cuối cùng quyết định để thím Chu đi cùng Tiểu Đào.

Sáng hôm ấy, Văn Đình Lệ lái xe đưa thím Chu Tiểu Đào đến trường, sau đó vội vàng trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại công ty để quay phim. Buổi tối, vừa xong việc, lập tức lái xe đến dự lễ kỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 niệm.

Khi bóng dáng Văn Đình Lệ vừa xuất hiện trước cổng khách sạn, mấy vị lãnh đạo cốt cán của Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Kim liền hoảng hốt.

“Sao ta lại vào được? Không phải đã dặn các anh ngăn người của Phong Hoa Mỹ rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sao?”

Quản lý Lễ tân Triệu lau mồ hôi trán:
“Tôi đã chặn lại, nhưngấy thiệp mời với chữ tay của ông Lưu. Hơn nữa, xung quanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất nhiều phóng viên. Ai cũng biết Văn Đình Lệ hiện tại lượng lớn người hâm mộ. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kiên quyết đuổi ấy, e rằng sẽ gây ra cảnh tượng khó coi.”

“Thật hồ đồ! Thiệp mời đó chắc chắn giả. Mau báo với ông Lưu. Buổi lễ hôm nay nhằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thu hút đầu tư, không phải chỗ để người ngoài khuấy động!”

Một nhóm người tìm thấy Lưu Mộng Lân giữa đám đông. Ông mỉm cười đáp:
“Sự kiện quan trọng thế này,ta không đến góp vui mới lạ! Cứ để ta vào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khi Hoàng Viễn Sơn cũng sẽ tới. Đừng cản, tôi muốn họ thấy thế nào yến tiệc Hồng Môn! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đừng lo, tôi đã sắp xếp. Tôi dám chắc tối nay Văn Đình Lệ sẽ không còn tâm trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đào góc tường của chúng ta. Nhìn xem…”

Ông cười, hướng mắt về phía cửa chính. Mọi người nhìn theo, thấy Lục Thế TrừngCát tiểu thư cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước vào. Trong ánh đèn, họ trông thật xứng đôi. Điều kỳ lạ là bước chân hai người hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đồng điệu, như thể đã hẹn trước.

Đám đông lập tức xôn xao.

“Cậu Lục, lâu rồi không gặp!”
“Cát tiểu thư, từ Bắc Bình về khi nào vậy?”

Thậm chí vài phóng viên nhanh nhảu hỏi:
“Hai vị đi cùng nhau sao?”
“Cát tiểu thư, nghe nói cậu Lục nảy sinh hứng thú đầu điện ảnh.đúng vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không? Phải chăng dự định học theo cậu Lục, thử nghiệm đầu tiên với Hoàng Kim?”

Văn Đình Lệ nhìn chằm chằm hai người, không rời mắt.

Lưu Mộng Lân thấy vậy, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Ông nói nhỏ với người bên cạnh:
“Thấy chưa? Ai cũng điểm yếu. Tâm rối loạn thì không làm được việc. Đây mới chỉ món khai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vị, còn món chính đang chờ họ phía sau.”

Văn Đình Lệ nhanh chóng bình tĩnh lại, cầm ly rượu từ khay phục vụ gần đó, bước thẳng đến chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cát tiểu thư. Không ngờ Cao Đình Tân đã nhanh tay kéo cả hai người đi mất.

chỉ đành đứng lại, không quên mục đích đến đây.

Trước khi xuất phát, trường quay xảy ra sự cố, khiến Hoàng Viễn Sơn phải lại giải quyết. vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 toàn bộ nhiệm vụ giao tối nay đặt hết lên vai cô.

chuyện cũng không thể cản bước hoàn thành công việc.

Thấy Phó Chủ tịch Hiệp hội Điện ảnh Ông vừa đến, lập tức mỉm cười chào hỏi. Nhưng chưa kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước tới, hai phu nhân đi ngang đãxào:
“Cậu Lục Cát tiểu thư chắc sắp thành đôi rồi. Mấy hôm trước thấy họ ăn tối ở nhà hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cẩm Dương, nay lại cùng xuất hiện tại yến tiệc.”

“Lục Thế Trừng Cát tiểu thư cùng ăn tối? Chị không nhìn nhầm chứ?”

“Hôm đó, tôi Nhất Minh vừa từ Thiên Tân đến Thượng Hải, được phu nhân Tào mời cơm nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hàng Cẩm Dương. Chúng tôi ngồi tầng hai, gần cửa sổ, vừa cúi đầu xuống liền thấy một nam một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữ bước ra từ cửa sau, lên chiếc xe Rolls-Royce. Phu nhân Tào lập tức kêu lên: ‘Cậu Lục!’ Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó tôi mới biết đó Lục Thế Trừng lừng danh. Anh ta còn đích thân cầm áo khoác giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cát tiểu thư, cùng chu đáo. Khi giày ấy lỏng, anh ta còn cúi xuống buộc lại dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giày nữa.”

Nhìn thấy Văn Đình Lệ bước tới, hai người kia lập tức im bặt.

Nhưng vừa lướt qua cô, họ lại cố ý tiếp tục cuộc trò chuyện:
“Nghe nói, ông cụ Lục bị bệnh nặng, ông cụ Cát đã đích thân đến Nam Dương để bàn chuyện hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sự giữa con cháu hai nhà. Giờ Lục Thế Trừng vừa về Thượng Hải, người nhà họ Cát đã thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuyên tới Lục gia. Chắc chuyện hôn sự đã gần xong. Chưa hết, hôm trước, phu nhân Tào phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhân Cao cùng đi lấy trang sức, còn bắt gặp Lục Thế Trừngphòng VIP chọn đồng hồ. Đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chiếc đồng hồ đính kim cương nữ, nghe nói cả Thượng Hải chỉ một chiếc. Cứ nhìn xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tối nay Cát tiểu thư có đeo không ngay.”

Trong khi đó, Lưu Mộng Lân đang vui vẻ tiếp đón Cao Đình Tân những người khác. Việc Lục Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Trừng mặt cùng với thành công rực rỡ của Cát Thời Gian đã trở thành quảng cáo sáng giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhất. Chỉ trong thời gian ngắn, đã có vài công ty bày tỏ ý định hợp tác với Hoàng Kim. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Lưu Mộng Lân cười tươi như hoa, lập tức cho người đưa ra các đề cương phim mới đã chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sẵn, quyết tâm hợp đồng đầu ngay tại chỗ.

Đang lúc bận rộn, một người vộibước tới. Lưu Mộng Lân nói lời xin lỗi khách rồi dẫn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này ra ngoài. Ông nhướn mày hỏi:
“Sao rồi?”

Người kia báo cáo:
“Cô Văn ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng hoa, đã được sáu bảy phút không nhúc nhích.”

Lưu Mộng Lân bật cười: “Làm gì? Ngẩn người à?”

“Ban đầu ấy vẻ như đang tìm ai đó trong hội trường, sau đó, khi Cát tiểu thư từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vườn hoa quay lại, cô Văn liền dừng lại, chăm chú nhìn chiếc đồng hồ kim cương trên cổ tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cát tiểu thư. Sau đó ấy ngồi xuống, không ăn gì, chỉ uống từng ly champagne, trông như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất bực bội.”

Lưu Mộng Lân cười nhạt, thầm nghĩ: Quả đúng trị đúng bệnh.

Khi làm việc lớn, cảm xúc điều tối kỵ.Văn Đình Lệ cố chen chân vào buổi lễ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cuối cùng vẫn trắng tay mà thôi.

“Sau đó,Văn viết một mẩu giấy nhờ người đưa đi, không biết phải gửi cho Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không.”

“Còn không mau chặn lại!”

“Nhưng… lỡ ấy trực tiếp đi tìm Lục Thế Trừng hoặc nổi cơn ghen rồi gây sự với Cát tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thư ngay tại đây, chẳng phải chúng ta sẽ tự chuốc lấy rắc rối sao?”

Lưu Mộng Lân hừ lạnh:
“Cô ta không bằng chứng chứng minh chúng ta bày trò. Ai không buôn chuyện vài câu? Cùng lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56ta nghi ngờ, tiếp theo sẽ không làm được bị chi phối. Nếu ta gây sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với Cát tiểu thư, càng tốt! Lúc đó, khách khứa sẽ cười nhạo ta, thậm chí Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng sẽ khó chịu. Đó là cái bẫy hoàn hảo, tôi còn mong ta gây chuyện nữa khác.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Nửa giờ sau, quản Bào lại đến gặp Lưu Mộng Lân.

“Tờ giấy đã bị chặn lại. Đúng gửi cho Lục Thế Trừng, nội dung viết: ‘Tôi đợi anh đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bát giác sau vườn.’ Giờ Văn vẫn đang ngồi đợi.”

“Xé ngay tờ giấy đó đi! Lục Thế Trừng đâu?”

“Anh ta đang bàn chuyện với Vạn trưởng của Cục Hàng hải trên tầng hai, chắc chưa xuống ngay được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Lưu Mộng Lân nhếch mép:
“Mẩu giấy gửi đi nhưng Lục Thế Trừng không tới, đòn này sẽ khiến cô ta tổn thương sâu sắc.”

Ông thầm hỏi:
“Giờ Văn Đình Lệ thế nào? Ngồi không yên hay cúi đầu ủ rũ?”

“Ở xa quá nên tôi không nhìn rõ, nhưng ấy vẻ không còn tâm trí làm khác. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khi đó, chúng ta chỉ trong chốc lát đã được bốn hợp đồng đầu tư.”

Lưu Mộng Lân mãn nguyện nhìn đống tài liệu trước mặt. Tuy nhiên, điều làm ông tiếc nuối nhất Cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiểu thư không hề hứng thú đầu điện ảnh, mặc ông ra sức thuyết phục, ta vẫn chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mỉm cười giao. Dẫu vậy, bốn bản hợp đồng cũng thành công lớn, quan trọng hơn, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã ngăn chặn được mối nguy mang tên Văn Đình Lệ.

Đôi khi, cái bẫy không cần quá tinh vi, miễnhiệu quả.

Lòng tham con người vốn dễ tổn thương. Nếu Văn Đình Lệ không tự giữ mình, thì chỉ có nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tay trắng.

Ông cười nhạt:
“Với tính cách của ta, chắc chắn sẽ không ngồi yên đợi. Hoặc bỏ về trong giận dữ, hoặc… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất thể sẽ tìm Cát tiểu thư gây chuyện. Mau rút hết người quanh Cát tiểu thư đi, tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hội cho Văn hành động.”

Văn Đình Lệ từ đình bát giác bước ra, đi thẳng qua con đường nhỏ trong vườn. Vừa ngẩng đầu,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã thấy Cát tiểu thư đang ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng khách, tay cầm ly champagne.

Chỉ mỗi ta, không ai bên cạnh.

Ánh mắt Văn Đình Lệ kiên định, bước nhanh về phía Cát tiểu thư.

“Ông Lưu.” Một người vội vàng chạy tới bên Lưu Mộng Lân, hạ giọng thì thầm:
“Quả nhiên, Văn đang hầm hầm khí thế đi tìm Cát tiểu thư.”

Đôi mắt Lưu Mộng Lân lóe lên tia thích thú:
“Mau cho người chúng ta đến gần, nếu cần thì thêm dầu vào lửa. Nhất định phải khiến Văn Đình Lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mất mặt trước đám đông. Tối nay không ít phóng viên, tôi đã nghĩ sẵn tiêu đề cho bài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 báo ngày mai: ‘Chủ tịch Phong tranh giành đàn ông ghen tuông náo loạn’. Thấy thế nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Khi rời đoàn làm phim Kiều Kiều Trinh Thám 3, Văn Đình Lệ hành động cùng dứt khoát, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 còn tận dụng điểm yếu của Hoàng Kim để giành được Song Châu. Điều này khiến Lưu Mộng Lân ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hận suốt mấy tháng. Ông cảm thấy nếu không dạy cho một bài học thì thật uổng phí công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lao bồi dưỡng ban đầu. Huống hồ, lần này chính Văn Đình Lệ chủ động bước vào cạm bẫy của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ông.

Phải, ông kẻ nhỏ nhen, hay nhớ thù dai, điều này Hoàng Viễn Sơn tuyệt đối không nói sai.

Năm phút sau, quản lý Bào lại xuất hiện. Lần này, Lưu Mộng Lân không chờ ông ta đến gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chủ động bước tới.

“Cãi nhau rồi chứ? Hay đánh nhau rồi?” Ông mỉm cười hỏi.

Quản lý Bào lắc đầu, vẻ mặt bối rối:
“Không, hai người đó vẫn nói chuyện lịch sự với nhau.”

Lưu Mộng Lân giơ tay ra hiệu:
“Đừng vội, đây sự yên bình trước cơn bão. Cứ tiếp tục theo dõi.”

Mười phút sau vẫn không thấy quản Bào quay lại, Lưu Mộng Lân mất kiên nhẫn, quyết định tự mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi kiểm tra. Nhưng vừa đi được nửa đường, quản Bào đã thở hổn hển chạy đến.

“Không hay rồi,Văn vừa trò chuyện lâu với Cát tiểu thư, lại còn đưa cho ấy một bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phác thảo kịch bản phim mới. Cát tiểu thư không những nhận còn chăm chú xem.”

Lưu Mộng Lân hốc miệng:
“Không thể nào!”

“Nếu không tin, ông tự đến xem. Họ còn nói chuyện rất hợp.”

Lưu Mộng Lân mạnh quản lý Bào qua một bên, nhanh chóng bước đến phòng khách ở vườn sau. Khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mặt ông tái mét.

Không chỉ đơn thuần trò chuyện hợp ý, Văn Đình Lệ Cát tiểu thư dường như đang nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rất sôi nổi.

Không biết Văn Đình Lệ nói Cát tiểu thư, vốn nổi tiếng đoan trang, lại cười rộ lên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngớt.

“Trời ơi, đúng là… quá tuyệt! Nhưng tôi thật sự thích cái kết này. Liễu Diệp Hương không chỉ báo thù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cho em gái, còn mật đặt hộp tro cốt của em gái mình vào từ đường của nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ Triệu. Thật nực cười khi nghĩ rằng người nhà họ Triệu, từng hành hạ chị em ấy, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây mỗi năm đều cúi lạy trước tro cốt của em gái ấy không hề hay biết.”

“Châm biếm nhất họ còn nghĩ rằng đang lạy tổ tiên mình!”

Cả hai cùng phá lên cười sảng khoái.

Văn Đình Lệ vừa cười vừa nói:
“Chúng tôi dự định sẽ đặt cảnh cả gia đình họ Triệu quỳ lạy ‘tổ tiên’ vào đoạn cuối phim. Máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quay sẽ từ gần ra xa, thể hiện rõ sự mê tín yếu đuối của họ. Hiệu ứng châm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biếm sẽ được đẩy lên đ.ỉnh điểm.”

Cát Thanh Vân vỗ tay:
“Tuyệt vời! Bình thường tôi cũng hay xem phim, hiếm khi một bộ chưa quay đã khiến tôi mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đợi thế này. Bản thảo này thật sự do chínhchủ Hoàng nghĩ ra?”

“Tất nhiên. Nếu gặp chị ấy, cô sẽ thấy đầu óc chị ấy tràn ngập những ý tưởng độc đáo. Bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phim Cuộc Đời Hoang Tàn mấy năm trước cô xem chưa? Đó tác phẩm nổi tiếng của chị ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Kịch bản gốc có cái kết rất nhàm chán, nhưng nhờ chị Hoàng sửa lại nên mới thành công vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dội. Không ai hiểu cách kể chuyện bằng chị ấy.”

Cát Thanh Vân ngạc nhiên:
“Tôi từng xem Cuộc Đời Hoang Tàn, phần tôi thích nhất chính đoạn kết. Hóa ra do chị Hoàng sửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sao? Được, cô đã thuyết phục tôi rồi. Tôi sẽ sớm đến công ty các tham quan trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện trực tiếp với đạo diễn Hoàng. Nhưng hai ngày tới tôi bận, để tuần sau nhé?”

Văn Đình Lệ vui mừng khôn xiết nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
“Vậy quyết định thế nhé. Chủ nhật tuần sau, tôi và chị Hoàng sẽ chờ công ty.”

Cát Thanh Vân bất ngờ thu lại nụ cười, nhìn Văn Đình Lệ với ánh mắt sâu xa:
“Cô Văn, nói thật, từ lúc tiếp cận tôi, tôi đã đoán ra ý đồ của cô. Nhưng trớ trêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thay, những nói đều là thứ tôi quan tâm. làm tôi cảm giác như trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình một tấm gương soi thấu nội tâm. Đừng nghĩ tôi không biết, đã dày công để làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thân với tôi. Nói thử xem, giữa bao nhiêu nhà đầu tối nay, tại sao lại chọn tôi? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nếu nói về tuổi trẻ, Lục Thế Trừng hay Cao Đình Tân đều không thua kém gì. Nếu cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hai chúng ta đều là phụ nữ, thì vẫn còn rất nhiều quý khác quan tâm đến đầu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phim ảnh.”

“Tôi thích tên của cô.” Văn Đình Lệ điềm nhiên đáp. “Hồi còn đi học, khi chúng tôi diễn kịch Hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lâu Mộng, tôi rất thích một câu trong sách: “Hảo phong bằnglực, tống ngã thượng thanh vân.”(Gió lành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhờ sức, đưa ta lên mây xanh). Tình cờ thay, công ty Phong của chúng tôi giờ cũng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trên đà phát triển. Đây chẳng phải một sự trùng hợp duyên phận sao? Hơn nữa, ngay từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khi nhìn thấy cô, tôi đã biết người nhân hậu thú vị.”

Cát Thanh Vân nhướng mày:
“Cô Văn nhìn từ đâura điều đó?”

Văn Đình Lệ chỉ vào chiếc túi xách củaấy:
“Áo mới, túi mới, nhưng khăn tay trong túi lại kỹ. Đồ dùng đến mức này vẫn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nỡ bỏ, chứng tỏ ý nghĩa đặc biệt với cô. Một người trọng tình nghĩa như vậy, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tin sẽ không phải người xấu. Không, phải nói rằng, người trọng tình cảm luôn tâm hồn phong phú, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phim ảnh thì cần những cảm xúc ấy. Nếu không, trong quá trình hợp tác,nhà đầu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56rót bao nhiêu tiền, cũng chẳng vui vẻ.”

Cát Thanh Vân bật cười:
“Hóa ra Văn còn biết xem tướng.”

“Không còn cách nào khác. Trong bữa tiệc này, không chỉ các nhà đầu chọn dự án, tôi, với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cách một trong những chủ nhân của Phong, cũng đang chọn người hợp tác.”

Cát Thanh Vân gậtcười:
“Tốt, tốt lắm! Tôi thích sự thẳng thắn và… ngông cuồng của cô. Vậy nhé, chủ ngông cuồng của Tú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phong, chúng ta gặp lại vào tuần sau. Tôi danh thiếp của rồi, tôi sẽ chủ động liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lạc.”

ta nghiêng người bắt tay Văn Đình Lệ. tiễn Cát Thanh Vân ra ngoài, vừa bước ra, bắt gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ánh mắt giận dữ của Lưu Mộng Lân. Văn Đình Lệ mỉm cười rạng rỡ với ông, sau đó quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại tiếp tục trò chuyện cùng Cát Thanh Vân.

Lưu Mộng Lân liền bước tới:
“Cô Cát, cô định rời đi? Để tôi tiễn cô.”

Văn Đình Lệ vui vẻ nhường đường, quay đầu lại thì thấy Lục Thế Trừng vừa từ trên lầu bước xuống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Xung quanh Lục Thế Trừng nhiều người, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn về phía này, không nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cát tiểu thư hay ai khác.

Văn Đình Lệ ngẩng cao đầu bước tới. Khi lướt qua anh, cô nói khẽ:
“Không đi tiễn à?”

Lục Thế Trừng chăm chú nhìn vào gương mặt ngay khichưa đến gần. Văn Đình Lệ không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bận tâm, cứ thế bước thẳng ra cổng. Vừa đến nơi, cô đã nghe thấy giọng nói giận dữ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lưu Mộng Lân từ phía trước:
“Văn Đình Lệ!”

Xem ra ông ta vừa tiễn Cát tiểu thư xong.

“Ai cho phép lẻn vào bữa tiệc của tôi?!” Lưu Mộng Lân hùng hổ lao đến.

Văn Đình Lệ cười đáp:
“Không cần ông tiễn đâu. Tôi rất quen đường, không phiền ông đâu.”

“Tiễn cô?!” Lưu Mộng Lân không giữ nổi bình tĩnh, nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Tôi muốn đuổi đi! Cô tưởng mình ai dám lần lượt đào góc tường của tôi?”

Văn Đình Lệ làm vẻ ngây thơ:
“Nếu tôi thật sự muốn làm vậy, thì tối nay đâu chỉ nói chuyện với mỗi Cát tiểu thư. Cao Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tân, ông Cổ… tôi đã thử tiếp cận hết rồi. Nhưng ông quên rồi à? Trong lúc ông bận bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hợp tác, tôi cố tình tránh xa mà.”

Lưu Mộng Lân nghẹn họng.

“Thấy chưa.” Văn Đình Lệ mỉm cười ngọt ngào. “Chúng ta chỉ đang sử dụng khả năng của mình thôi. Cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiểu thư vốn không phải là khách hàng ông thể thuyết phục. Tôi hợp tác với cô ấy chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 động chạm đến lợi ích của ông, đúng chứ?”

Lưu Mộng Lân chỉ thấy nụ cười củađầy chế giễu, ông chỉ tay mạnh về phía cổng:
“Cổng đó, cút ngay! Đừng để tôi gặp lại bất kỳ sự kiện nào liên quan đến Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Kim, nếu không tôi sẽ đuổi bằng gậy đập chó!”

Văn Đình Lệ định bước đi, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, đứng lại, khuôn mặt thoáng lạnh lùng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56
“Lâu rồi không gặp, tính khí ông vẫn nóng nảy như thế. do tôi rời Hoàng Kim ngày trước, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biếthơn ai hết. Giờ tôi tự thân lập nghiệp, từ đầu đến cuối không nợ ông.”

Sau đó, cô lại nở nụ cười thoải mái:
“Tất nhiên, ông bậc tiền bối, tôi sẽ không chấp nhặt.”

Lưu Mộng Lân tức nghẹn lời, muốn chửi mắng nhưng sợ làm trò cười. Chỉ đành nhìn theo bóngrời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi.

Văn Đình Lệ rạng rỡ rời khỏi bữa tiệc, đi đến chiếc xe đậu bên kia đường. Gió đêm thổi tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lạnh buốt như dao, khiến rùng mình. phải vội nắm lấy cột điện ven đường để giữ thăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bằng.

Chắc chắn do nhịn đói quá lâu.

Từ khi gặp Đinh Tiểu Nga, nhận ra hình thể mình vẫn quá khỏe mạnh so với các nữ công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhân nhà máy thực sự. Để nhập vai, bắt đầu ăn kiêng nghiêm ngặt, thường chỉ ăn một mẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bánhkhô mỗi ngày, khi đói quá thì uống nước ấm. Hôm nay, chỉ ăn một quả táo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào buổi trưa. Dù có tham dự tiệc, cũng không dám đụng đến thức ăn, chỉ uống vài ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 champagne.

Đói bụng khiến say nhanh hơn. Lại thêm tác động của champagne, cảm thấy chóng mặt, không thể lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xe về nhà. Nhìn quanh, đường phố vắng lặng, quyết định quay lại bữa tiệc để gọi xe.

Khi đi được nửa đường, tiếng xe hơi vang lên phía sau. Quay lại, thấy Lục Thế Trừng đang lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xe chậm rãi theo sau.

nhắc nhở:
“Đi Lục gia không phải hướng này. Nếu định tìm Cát tiểu thư,ấy đường Bội Đăng, anh nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi hướng đó.”

Không ngờ, Lục Thế Trừng dừng xe, bước xuống chặn lại:
“Trông em tái nhợt, để anh đưa em về.”

“Không cần anh đưa!” đẩy tay anh ra. “Tờ giấy tôi gửi anh, anh còn chẳng buồn để ý, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại muốn dạy tôi gì?”

“Giấy gì?” Lục Thế Trừng tỏ vẻ ngạc nhiên, trông không giống giả vờ.

Văn Đình Lệ nhướng mày, đoán ngay là trò của Lưu Mộng Lân, nhưngkhông định dừng lại đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Tôi viết giấy chỉ để bàn hợp tác với anh. Nhưng tôi nên biết anh bận với ý trung nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của mình.”

bật cười, hai đỏ ửng say.

“Nhưng anh không ngờ đúng không? Tôi đã trực tiếp nói chuyện với Cát tiểu thư. ấy rất hứng thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với các kịch bản sắp tới của chúng tôi, còn muốn thử hợp tác với Tú Phong.ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người thẳng thắn và đáng yêu. Không ai, kể cả anh hay Lưu Mộng Lân, thể cản bước Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đình Lệ này!”

cố bước tiếp, nhưng cảm giác choáng váng lại ập đến, thức nắm lấy áo anh, đầu tựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào ngực anh. thì thào:
“Anh không tránh ra thì tôi sẽ nôn lên người anh đấy…”

Chưa nói hết, đã bị anh bế lên, đặt vào ghế sau xe. Lục Thế Trừng lo lắng sờ trán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cô, nhanh chóng cởi áo khoác phủ lên người cô.

Trên đường, liên tục nói mớ:
“Đói quá… đau bụng… muốn nôn…”

Rồi bất chợt khóc thút thít:
“Cha, đừng nói cha dụng nữa… con sẽ chứng minh cho cha xem…”

Lục Thế Trừng nghe lòng đau như cắt. Anh hít thở sâu, cố nén cảm xúc. Đến giữa đường, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dừng lại gọi điện cho bác Louis.

Khi về đến nhà cô, anh bế lên cầu thang. Cú sốc nhẹ khiếntỉnh táo hơn đôi chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56yếu ớt nhìn quanh:
“Về đến nhà rồi? Thả tôi xuống.”

Anh vừa nhấn chuông cửa vừa dịu giọng an ủi:
“Bác Louis sẽ đến ngay. Tôi đưa em về để ăn chút gì. Thím ChuTiểu Đào không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhà sao?”

“Họ đi Châu rồi.”

Lục Thế Trừng quyết định ngay:
“Vậy tôi đưa em đến bệnh viện Huệ Quần.”

“Không!” bám vào cổ áo anh. “Tôi không muốn đến bệnh viện, sợ phóng viên viết linh tinh. Chờ bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Louis đây thôi… chìa khóa trong túi xách tôi, anh tìm đi.”

Không còn cách nào, anh đành quỳ một chân, vừa giữ trong lòng, vừa thò tay tìm chìa khóa.

Văn Đình Lệ tựa đầu vào cổ anh, cảm nhận được thể anh nóng hơn mình, mạch đập nhanh.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không còn sức nhưng vẫn lẩm bẩm, môi tình chạm vào da cổ anh, như thể đang hôn.

Mắt anh vẫn nhìn xuống đất, nhưng tai anh chợt đỏ bừng, hồ nhận ra điều đó, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 anh cũng thành thật, tuy nhiên, anh nhanh chóng lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong túi như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện xảy ra nhanh chóng nhặtlên, mở cửa bế vào nhà.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc