GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 94

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Ban nãy tôi còn tưởng mình nhìn nhầm,” hờ hững liếc nhìn anh, “hóa rangài Lục, người của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nam Dương Hồng Nghiệp. Đúng khéo thật.”

Lục Thế Trừng chỉ chăm chú nhìn vào tay cô. Cô theo ánh mắt anh nhìn xuống, phát hiện trên mu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bàn tay hai vết xước mới, chắc do lúc giả làmlão “đánh nhau” bị trầy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Không đợi anh hỏi,nhanh chóng giấu tay ra sau lưng: “Đây phòng của ngài Lục?”

thản nhiên vừa giấu tay, vừa tỏ vẻ đang “tham quan” phòng. Bất kểđi đến đâu, cô đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm nhận được ánh mắt anh dõi theo sau lưng, khiến chút bối rối. Khi mua vé,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ nghe nói đây tàu Nam Dương, nào ngờ lại tàu nhà họ Lục. Vậy anh vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 về nước? Chuyện trong tộc đã xửxong? Nghĩ vậy, cô lại tự nhủ, những chuyện này chẳng liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quan gì đến mình.

Nhìn kỹ quanh phòng, đây một căn hộ lớn, bên trong phòng ngủ, bên ngoài phòng khách rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rãi với ba chiếc ghế sofa bọc nệm sắp xếp quây lại, kèm theo quầy rượu bàn dài.

Mọi thứ trong phòng đều sạch sẽ, ngăn nắp, rất đúng với phong cách của Lục Thế Trừng.

nghĩ thầm, nằm dài trên chiếc sofa kia chắc chắn rất thoải mái, hoặc tự rót cho mình một ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rượu để xua tan căng thẳng. Nhưng rồi cô lại nhớ, hai người đã chia tay, nên cô chỉ liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 qua vài lần cholệ, coi như xong.

vậy, vị trí phòng của anh tầng cao, chắc chắn từ cửa nhìn ra sẽ phong cảnh đẹp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Không kiềm chế được sựmò, bước đến gần cửa, lén áp tai nghe ngóng.

“Tàu đã chạy rồi, nhưng cảnh sát chắc vẫn đang lục soát tầng hai,” giọng anh vang lên sau lưng.

Lời này khiến Văn Đình Lệ bừng tỉnh. suy nghĩ một chút, quay lại bàn, nhấc chiếc vali nhỏ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mình lên: “Không sao, giờ đi ra ngoài lúc thích hợp nhất. Cảm ơn ngài Lục đã giúp đỡ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

xoay người định rời đi, nhưng anh lập tức đuổi theo kéo lại. Cô nghiêng đầu nhìn anh: “Ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lục còn điều dặn dò sao?”

“Có người đến.” Giọng anh trầm thấp.

Người? Sao không nghe thấy gì? Bỗng tiếng gõ cửa vang lên. Trước khi Văn Đình Lệ kịp phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ứng, Lục Thế Trừng đã đẩy cùng hànhvào phòng trong.

dùng ánh mắt hỏi anh: Tôi trốn đâu? Lại vào tủ quần áo sao?

Anh chỉ xuống chân cô, ra hiệu: đây được.

Người cửa có vẻ một nhân viên phục vụ.

“Ngài Lục, bữa tối của ngài đây.”

“Cứ để trên bàn. Dưới lầu cảnh sát đã đi chưa?”

“Họ vẫn đang lục soát từng phòng, vẻ chưa tìm được hung thủ thì chưa chịu dừng. Ngài Khuông đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nghiêm khắc phản đối, họ hứa sáng mai sẽ rời tàu. Ngài Khuông bảo tôi hỏi, khi nào ngài Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6thể gặp ngài ấy?”

“Nói với ông ấy không cần lên đây, lát nữa tôi sẽ xuống.”

Sau đó là tiếng cửa đóng lại. Văn Đình Lệ thò đầu ra nhìn, thấy Lục Thế Trừng đã quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứng trước cửa phòng ngủ. Ánh mắt họ giao nhau, anh khẽ gật đầu với cô.

Bước ra ngoài, mùi thơm nức của đồ ăn lập tức xộc vào mũi cô. Trưa nay, vì lo chuyển vali © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho y trưởng,chỉ ăn qua loa ở quán ven đường, giờ bụng đói cồn cào.

Cô không kìm được, liếc vài lần về phía bàn ăn. Lục Thế Trừng dõi theo ánh mắt cô, trong khoảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khắc, ánh nhìn của anh trở nên dịu dàng. Anh im lặng vài giây rồi đi vào phòng trong, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từ bàn làm việc một tập hồ sơ: “Tôi phải ra ngoài một lát.”

Văn Đình Lệ cũng không muốn lại lâu: “Tôi cũng phải đi.”

“Không được. Bên ngoàingười đang quét dọn boong tàu, cảnh sát dưới lầu đang lục soát rất gắt gao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Phải đợi đến tối mới tính tiếp. Đừng lo, chỗ này an toàn.”

Cô đành dừng lại, chỉ vào bàn ăn: “Ngài Lục không ăn tối sao?”

“Đó phần của cô. Tôi sẽ ăn dưới lầu.”

Thấy Lục Thế Trừng bước ra cửa, Văn Đình Lệ cũng theo sau vài bước. Tới cửa, anh thấp giọng dặn: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Những người ngoài kia chỉ cần nửa tiếng xong việc. Để an toàn, sau khi ăn xong nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vào phòng trong chờ.”

Đợi anh đi khuất, Văn Đình Lệ không nhịn được cười khẽ. Thật khéo anh nói chuyện chính trực đến vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chẳng phải chỉ muốn lại đây thêm chút nữa sao?

Anh đã cố tình giữ lại, cũng chẳng việc phải làm khó bản thân. thoải mái ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xuống sofa, thả lỏng thể. Giữ vẻ lạnh lùng trước mặt anh bấy lâu quả thực khiến mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mỏi. Cố xem anh như một người xa lạ chẳng liên quan, nhưng điều đó lại hao tốn không ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sức lực.

Nghỉ ngơi một lát, cô cảm thấy khỏe khoắn hơn, liền hào hứng ngồi vào bàn ăn ăn sạch bữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tối vốn dành cho anh.

Ăn xong, vào phòng ngủ để tránh gây tiếng động khi đi lại ngoài phòng khách.

Phòng ngủmột chiếc giường tròn lớn, đủ rộng để nhảy múa trên đó. Bộ ga gối trắng tinh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một nếp nhăn, như thể chưa từng ai ngủ qua. Ngược lại, chiếc bàn làm việc bên trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ràng được sử dụng thường xuyên, trên đó bày đầy sách sổ ghi chép.

Lục Thế Trừng đúng một kẻ cuồng công việc, điều này thấy rất giống mình.

ngồi trên chiếc ghế đơn cạnh giường, nhìn quanh căn phòng. Đây không phải lần đầu bước vào phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh, phòng tại biệt thự nhà họ Lục hay căn phòng trên tàu này, tất cả đều cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một phong cách: sạch sẽ, sáng sủa, không bất kỳ thứ gì thừa thãi.

Tất cả toát lên vẻ lãnh đạm, như thể anh thể rút lui khỏi sự xa hoa này bất cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc nào.

Đúngmột người đàn ông khó lường.

buồn chán nghịch ngợm bông hoa trên bàn. Chợt cảm thấy đaumắt cá chân, cúi xuống thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy da chân bị trầy xước. Lật tay lên, phát hiện thêm hai vết thương dài trên cánh tay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Tất cả là do cố ý ngã khi dẫm lên vỏ chuối lúc đóng giả lão, để thu hút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự chú ý của mọi người. Cả tay, chân, lưng đều bị sượt, thậm chí mông cũng đau âm ỉ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

tìm trong phòng thuốc sát trùng bông băng nhưng không thấy. Lục Thế Trừng không đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại ngại lục lọi đồ đạc, đành bỏ cuộc.

Nhìn đồng hồ trên bàn, đã 7 giờ 30 tối. Bình thường, giờ này vẫn tràn đầy năng lượng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không hiểu sao tối nay lại mệt mỏi, lẽ do bữa ăn vừa rồi quá no.

Cố gắng giữ tỉnh táo, cô dùng tay giữmắt mở ra. Nhưng làm vậy một lúc, mắt bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đầu cay, khiến cô phải nhắm lại nghỉ ngơi. Cứ như vậy, cô ngủ thiếp đi trên sofa lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không hay.

Không biết bao lâu sau, giật mình tỉnh dậy. Ánh đèn ấm áp bao trùm quanh cô, khung cảnh xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quanh phần xa lạ. Sau một lúc ngẩn ngơ,mới nhận ra đồng hồ đã chỉ 10 giờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khiến giật mình bật dậy.

Lúc này, mới phát hiện trên người mình được đắp một chiếc áo vest, hình như của… Lục Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Trừng.

Ngạc nhiên, thò đầu ra ngoài nhìn. Thấy Lục Thế Trừng đang ngồi một mình trên sofa phòng khách. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Anh… ngài Lục về từ khi nào?”

Trên bàn trước mặt anh một số tài liệu. Anh ngước lên nhìn cô, rồi lại cúi đầu vào giấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tờ: “Không để ý, chắc khoảng 9 giờ.”

Vậy đã ngủ hơn một tiếng trong khi anh ngồi ngoài này làm việc?vẫn còn chút ngơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngác, xoa mắt, lấy áo vest trên người xuống rồi bước ra ngoài.

ngủ quá lâu, giờ miệng khô khốc. Đến quầy rượu, phát hiện chỉ toàn rượu, không bình hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cốc nước. Loay hoay tìm quanh một hồi, càng khát càng không thấy.

Lục Thế Trừng đứng phía sau nhìn cô, rồi bước tới kéo ngăn tủ ra. Thì ra bình nước được cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 định bên trong, để nước không tràn khi tàu lắc lư.

Anh rót cho một cốc, uống một hơi hết sạch.

Anh lặng lẽ nhìn cô, sau đó rót thêm một cốc nữa rồi trở lại chỗ ngồi.

Khi đã uống no, Văn Đình Lệ quay đầu liếc nhìn anh. Lúc này, từ bên ngoài vọng vào tiếng ồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ào.

Cô kinh ngạc lắng nghe: “Có chuyệnvậy? Họ bắt được tên tội phạm Lưu Khải rồi sao?”

“Đúng vậy, nhưng chỉ cònmột xác chết. Có vẻ đồng bọn trên tàu đã nhân lúc hỗn loạn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thủ tiêu hắn. Cảnh sát cho rằng đây nội chiến, đang tìm cách bắt hung thủ.”

Văn Đình Lệ hít một hơi sâu: “Vậy chẳng phải tối nay không được yên thân sao?”

Không chỉ thế, sau mấy vòng lục soát, cảnh sát đã nhận diện hầu hết khách trên tầng hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tầng một. Nếu bây giờ, – một gương mặt lạ xuất hiện tại tầng hai, chắc chắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bị họ nghi ngờ.

Lục Thế Trừng vừa ký giấy tờ vừa nói: “Cô đành chịu thiệt ngủ lại đây một đêm vậy.”

“Thế sao được?”nhíu mày lắc đầu vẻ phản đối.

Anh ngừng bút, nhìn như chờ đợi một ý kiến hay hơn.

Bình thường, Văn Đình Lệ luôn nghĩ ra hàngcách mới, nhưng giờ vừa tỉnh giấc, đầu óc chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hoạt động nhanh nhạy. Nghĩ một lúc cũng không ra giải pháp nào khả thi.

hít một hơi sâu, đặt cốc nước lên bàn trà, định nói đó nghiêm nghị, nhưng chợt thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lọ thuốc tím bông gòn bên cạnh tay anh.

Lục Thế Trừng đẩy chúng về phía không ngẩng đầu lên: “Trời nóng, vết thương dễ nhiễm trùng. Tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhất nên xử ngay.”

Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Trong ngăn tủ đầu giường có vài loại thuốc sát trùng chống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 viêm thông dụng.”

Văn Đình Lệ im lặng cầm lấy đồ, mang vào trong.

Lục Thế Trừng không hề hỏi bị thương thế nào, cũng như trước đó anh chẳng bận tâm tại sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảnh sát lại truy đuổi cô. Anh đơn giản đứng ra bảo vệ cô, như thể đó là điều hiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhiên.

Những phẩm chất này anh vốn từ trước, nhưng cảm giác rằng bây giờ anh càng dịu dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao dung hơn.

Anh dường như thấu hiểu mọi thứ nhưng vẫn chọn cách chấp nhận.

Cô không khỏi tự hỏi, điều đã làm anh thay đổi?

Trong khi bôi thuốc trong phòng, anh tiếp tục làm việc ngoài phòng khách. Chỉ có âm thanh ngòi bút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sột soạt trên giấy vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Đột nhiên, tiếng bút dừng lại.

Văn Đình Lệ ngẩng lên nhìn. Thấy anh mở cửa bước ra boong tàu. cúi xuống kiểm tra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vết thương trên khuỷu tay, nhưng tay áo quá chặt khiến vô tình xuýt xoa đau đớn. Cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tốt nhất cởi áo ngoài để xem kỹ, nhưng bên trong chỉ mặc một chiếc áo mỏng.

Mặc chỗ anh đứng không thể nhìn thấy giường, nhưng hai phòng lại không cửa ngăn.

Anh chắc chắn đã nhận ra bất tiện nên mới chủ động rời đi.

Nhân lúc này, đứng bên giường cởi áo kiểm tra vết thương. Với tính cách của anh, chắc chắn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ không quay lại đột ngột.

Cởi được một nửa, lại đổi ý, cài lại cúc áo. Ra ngoài phòng khách, áp tai nghe thử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sau đó cửa nhìn ra. Lục Thế Trừng đang đứng quay lưng về phía cửa, ngắm nhìn mặt biển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xung quanh không có ai khác.

“Này.” gọi khẽ, giọng thấp. “Vào đây một chút.”

Lục Thế Trừng bước vào nhìn cô. nói: “Nóng quá, tôi muốn tắm rồi mới bôi thuốc. Phòng tắm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đâu?”

Anh dẫn cô đến phòng ngủ, chỉ ra cánh cửa ẩn bên cạnh giường tròn, hóa ra đó phòng tắm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Không lạ khi lúc trước không tìm thấy.

Anh mở vòi nước nóng, rồi hỏi: “Cần khăn tắm và phòng không?”

“Trong vali của tôi rồi.” không nhìn anh, lẽhơi nước trong phòng làm cả hai đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thấy bối rối.

Anh không nói thêm, ra ngoài nhẹ nhàng khép cửa lại. Văn Đình Lệ nhìn vào gương, thấy mặt mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đỏ lênhơi nóng.

Sau khi tắm xong, lấy ra chiếc váy ngủ quen thuộc, nhưng nghĩ mặc như vậy đi lại trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh thì không ổn. thay một bộ sườn xám sạch sẽ rồi ra ngoài. Anh vẫn ngồi ở sofa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm việc. Cô ngồi xuống, nói: “Tối nay tôi ngủ trên sofađược.”

“Tôi làm việc đến khuya.”

“Không sao.” Văn Đình Lệ ngồi trên ghế đối diện, “Tôi đợi anh làm xong rồi mới ngủ.”

Lục Thế Trừng dường nhưchút lơ đãng, đột nhiên dừng bút nói: “Cô vẫn nên ngủ trong phòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lỡ chuyện gì, trong phòng sẽ thêm thời gian ứng phó. Tôi ngủ sofa.”

bị anh thuyết phục, nhưng chưa vội quay lại phòng. Ánh mắt dừng trên cây bút trong tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chính là món quà sinh nhật tặng anh năm ngoái, vẫn được anh giữ.

mím môi, quay mặt đi, rồi nói: “Thời tiết nóng thế này, anh cũng nên tắm đi. Tôi đợi ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này.”

Anh vốn ưa sạch sẽ, nếu vào trong ngủ trước, anh chắc chắn sẽ không bước vào phòng nữa, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đó sẽ khiến anh thấy khó chịu cả đêm.

Lục Thế Trừng tiếp tục thêm vài tài liệu, rồi khẽ gật đầu: “Tôi sẽ ra ngay.”

Văn Đình Lệ tuy ngồi ngoài, nhưng đôi mắt không chịu yên. Vừa thấy anh bước vào phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã lén liếc vào, nhìn thấy Lục Thế Trừng mở tủ quần áo đối diện giường tròn. Bên trong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từng hàng trang phục được phân loạiràng: bên trái là đồ mặc ngoài, bên phải đồ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong.

Chỉ một ánh nhìn, đã nhận ra bộ đồ ngủ quen thuộc nằm trong hàng bên phải. Đã lâu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vậy anh vẫn còn giữ lại. Quả một người hoài niệm.

Chỉ mười phút sau, Lục Thế Trừng bước ra, tóc ngắn còn vương vài giọt nước. Anh không mặc đồ ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6giống như cô, thay một bộ đồ mặc ngoài.

Không nhìn cô, anh rót cho mình một cốc nước: “Khuya rồi, cô vào phòng nghỉ đi.”

Văn Đình Lệ nhận thấy từ nãy anh luôn cố ý tránh ánh mắt cô.

nhìn vạt áo ẩm ướt trên cổ anh, rồi cúi xuống nhìn mái tóc dài ướt sũng của mình, khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mỉm cười, sau đó bước vào phòng ngủ.

nằm xuống chiếc giường tròn, vẫn mặc nguyên quần áo.

Chiếc giường rộng lớn như không điểm dừng, chăn nệm mềm mại như ôm trọn thể cô, mang lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cảm giác dễ chịu lạ thường.

Với khả năng thích nghi mọi hoàn cảnh, vui vẻ lăn qua lăn lại trên giường, tự mình tận hưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 niềm vui.

Đột nhiên, ngoài phòng khách vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ. vội bước ra, thấy chiếc cốc của Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thế Trừng rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh.

Lục Thế Trừng đứng lặng người, nhưng nhanh chóng cúi xuống nhặt những mảnh vỡ.

bước tới giúp, nhưng tay vừa chạm vào đống thủy tinh thì anh đã giơ tay ngăn lại: “Để tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tự làm.”

Anh cẩn thận thu dọn từng mảnh, đặt chúng lên bàn trà.

Cô nhận ra anh lại tránh ánh mắt mình. Sau khi dọn dẹp xong, anh quay người định ra ngoài.

“Anh đang trốn tránh vậy?”

Lục Thế Trừng đứng khựng lại.

“Việc phải bối rối, coi như tôi không tồn tại chẳng phải dễ hơn sao?”

ràng, anh không làm được điều đó.

bước vòng ra trước mặt anh: “Tôi hỏi anh, sao ban nãy lại kéo tôi vào phòng anh giấu đi? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Anh không sợ tôi đồng bọn của tên cướp sao?”

Anh không trả lời, nhón chân ghé sát tai anh thì thầm với vẻ tinh quái: “Thật ra tôi chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người giết tên Lưu cướp đó!”

“Ồ.”

“Không tin à?” cười nhạt. “Anh nghĩ xem, nếu không phải tôi, sao đám cảnh sát lại bám riết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi ngay từ đầu? Sợ chưa? Giờ anh tống tôi ra ngoài vẫn còn kịp.”

đứng chống nạnh, nói đầy khiêu khích.

Lục Thế Trừng bỗng hỏi: “Cô thấy bức bối khi trong phòng này lắm sao?”

nghẹn lời. Đúng chút khó chịu, nhưng đâu phải thế kiếm chuyện với anh.

“Nếu thật sự chán, tôi dẫn đi dạo.” Văn Đình Lệ im lặng. muốn xem anh định dẫn mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đi đâu.

Nào ngờ, anh đưa vào phòng ngủ.

Ban đầu, còn bình thản, nhưng khi anh dẫn tới cửa phòng tắm, lòng bắt đầu hoảng loạn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6không ngờ sau buồng tắm lại một cánh cửa sàn. Lục Thế Trừng vặn tay nắm sắt đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra hiệu cho nhìn ra ngoài.

Bên ngoài một chiếc thang nhỏ.

Anh leo lên trước, đẩy nắp phía trên ra, rồi cúi xuống nói: “Lên đi.”

Văn Đình Lệ không do dự, lập tức theo sau. Đến giữa thang, đưa tay cho anh. Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kéora ngoài.

Vừa bước lên, sững sờ. Trước mắt cô một đài quan sát hướng biển.

chưa từng biết bầu trời đêm trên biển lại rực rỡ đến vậy. Bầu trời như một tấm nhung xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biếc, lặng lẽ trải rộng trên đầu. Những sao gần đến mức như chỉ cần vươn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể chạm tới. Lần đầu tiên,cảm thấy mình gần gũi với vũ trụ đến vậy, như thể bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cứ lời nào cô nói, trời sao đều nghe thấy.

bị cảnh tượng trước mắt cuốn hút, đứng lặng hồi lâu không rời mắt, cũng không nhấc nổi bước chân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Giữa cơn mộng mị, nghe tiếng Lục Thế Trừng bên cạnh: “Đài quan sát này được thiết kế đặc biệt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không lo bị người dưới tầng nhìn thấy.”

hoàn toàn yên tâm, dang rộng hai tay đón gió.

Làn gió mát lạnh từ mọi phía ùa tới, dường như gột rửa mọi u sầu.

nhắm mắt hít một hơi sâu, để tất cả những lo âu theo gió cuốn đi.

Lục Thế Trừng đứng sau, nhìn mái tóc dài của tung bay trong gió, rồi ngẩng đầu ngắm trời sao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Một lát sau, anh ngồi xuống gần đó, đôi lúc liếc nhìn biển đêm, nhưng ánh mắt vẫn dừng lâu trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bóng lưng cô. Văn Đình Lệ tận hưởng gió biển thêm một lúc, rồi quay lại ngồi bên anh. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người lặng lẽ ngồi bên nhau, không nói gì, cũng không cần phải nói, bởi thiên nhiên tựa như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 liều thuốc chữa lành tâm hồn.

Khi trở về phòng, Văn Đình Lệ cảm thấy như được tái sinh.

không kiếm chuyện với Lục Thế Trừng nữa, lặng lẽ vào giường ngủ.

vừa nằm xuống không lâu, Lục Thế Trừng cũng tắt đèn ngoài và nằm xuống sofa.

Cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Trong bóng tối, Văn Đình Lệ mở mắt, cô vẫn không tài nào ngủ được.

Thực tế, họ đang ngủ trong cùng một phòng, khoảng cách rất gần.

không biết lúc này anh đang nghĩ gì, nhưng cô biết rằng hơi thở của một người khi tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 táo khi ngủ say hoàn toàn khác nhau. Qua tiếng động, thể chắc chắn anh vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa ngủ.

gối đầu lên cánh tay,thức nghịch một lọn tóc trên vai.

“Khẩu súng của tôi mất rồi.”

“Trong lúc cảnh sát lục soát tầng hai, tôi đã giấu súng vào thùng rượu. Người thì thoát được, nhưng súng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thì mất.” nói với chút tiếc nuối.

biết anh đang lắng nghe rất nghiêm túc, bởi hơi thở của anh đột nhiên chậm và nhẹ hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn nói thêm vài điều, nhưng lại sợ rằng nếu tiếp tục, cả hai sẽ mất ngủ cả đêm.

Không lâu sau, thiếp đi, giấc ngủ đến nhẹ nhàng yên bình hơn bao giờ hết.

Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên Văn Đình Lệ làm là xuống giường, nhìn ra ngoài. thấy Lục Thế Trừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vẫn đang ngủ trên sofa.

Anh đắp một chiếc áo vest, nghiêng người về phía phòng ngủ, đầu gục xuống ngực, ngủ rất say.

nhẹ nhàng vào phòng tắm rửa mặt. Khitrở ra, anh vẫn chưa thức. không nhịn được nghĩ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh ngủ sâu như vậy, lẽ đêm qua phải thức khuya.

cố ý không đoán nguyên nhân khiến anh mất ngủ. Không việclàm, lặng lẽ ngồi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ghế đối diện anh, chống cằm lên tay, kiên nhẫn chờ anh tự thức dậy.

Lục Thế Trừng khi ngủ trông thật tĩnh lặng, đẹp đẽ, như một chú bồ câu trắng đang dùng cánh che © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt.

Văn Đình Lệ bật cười không thành tiếng trước hình ảnh mình tưởng tượng. Bất chợt, ngoài cửa vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiếng “cốc cốc cốc”.

nhíu mày, đúng như dự đoán, Lục Thế Trừng giật mình tỉnh dậy.

Anh ngơ ngác ngẩng đầu, như đang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh. Khi anh quay đầu, bắt gặp ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt của cô, anh bất ngờ lăn khỏi sofa, nhưng nhanh chóng chống tay lên bàn lưng ghế, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với vẻ ngạc nhiên lẫn bối rối, như thể đang tự hỏi liệu mình đang mơ.

Văn Đình Lệ chưa bao giờ thấy anh luống cuống như vậy, không khỏi vừa buồn cười vừa bất lực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vẫy tay bảo anh ra hiệu về phía cửa.

Lục Thế Trừng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, chút xấu hổ vì sự vụng về của mình. Anh đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dậy, kéo tay đưa vào phòng trong.

Sau đó, anh bước ra cửa, giọng trầm hỏi: “Ai đấy?”

“Ngài Lục, tôi mang bữa sáng đến.”

Lục Thế Trừng nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ sáng. Anh bất ngờ mình ngủ sâu đến vậy.

Chỉ trong thoáng chốc, anh đã lấy lại vẻ bình thản. Anh mở cửa, nhận bữa sáng từ người phục vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rồi quay lại phòng. Đứngcửa phòng ngủ, anh hỏi, giọng hơi khó xử: “Cô dậy từ lúc nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Văn Đình Lệ vui vẻ đáp: “Chỉ sớm hơn anh một chút.”

Anh bước qua cô, vào phòng tắm rửa mặt.

Khi anh trở ra,đang ngồi bên giường tròn, cầm chiếc gương nhỏ, chỉnh lại tóc.

Cảnh tượng này khiến ngực anh bỗng nhiên ấm áp, tim đập nhanh hơn, nhưng anh vẫn giữ nét mặt điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tĩnh, bước ra ngoài.

Văn Đình Lệ cũng theo sau, vì bụng đã réo.

Nhìn lên bàn, bữa sáng nhiều món nhưng mỗi món lại không nhiều, vì chỉ dành cho một người.

ngồi xuống, chống tay lên bàn, thầm nghĩ hoặc anh sẽ phải ra ngoài tìm thêm đồ ăn, hoặc cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hai sẽ chia sẻ phần ăn này. Lần này, Lục Thế Trừng ngồi thẳng xuống đối diện cô.

liếc nhìn anh, bắt đầu chia phần:

“Phần này của tôi, phần kia của anh. Bánh trứng chia đôi, xúc xích thì mặn quá, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ăn, để anh.”

Bất kể phân chia thế nào, anh cũng không ý kiến. Đột nhiên, hỏi: “Cốc của anh đâu?”

Anh đứng dậy, lấy một chiếc cốc từ quầy rượu đưa cho cô. rót hơn nửa cốc nước trái cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho anh, chỉ giữ lại một ít cho mình. “Buổi sáng uống nhiều đồ lạnh không tốt.” nói.

Anh gật đầu, đợi vài giây, thấy bắt đầu ăn, anh mới cầm đĩa đồ ăn bị cô bỏ lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 yên lặng ăn tiếp.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 94 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc