GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 102

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Rời Mỹ Kỳ với vẻ mặt nặng trĩu, hai người tiếp tục đến các rạp Đại Thượng Hải, Nam Kinh, Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hoa, Đại Quang Minh, Quốc Thái.

Nhưng rạp nào cũng vậy, hoặc từ chối thẳng thừng, hoặc để nhân viên viện cớ:

“Ông chủ chúng tôi vừa đi công tác… không khi nào về.”

Đến đây, Văn Đình Lệ Hoàng Viễn Sơn gần như chắc chắn Hoàng Kim Hoa Mỹ đứng sau chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này.

Họ không ngồi yên chờ chết, quyết định chia nhau hành động. Văn Đình Lệ tìm đến phó chủ tịch Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của Hiệp hội Điện ảnh để bàn đối sách, trong khi Hoàng Viễn Sơn dùng hết các mối quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lâu năm để tìm hiểu sự việc. Đến tối, cuối cùng nỗ lực của Hoàng Viễn Sơn cũng kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quả.

Chủ rạp Lệ Đô, ông chủ Cố, miễn cưỡng tiết lộ sự thật.

Chiều hôm qua, hai ông chủ Hoàng Kim Hoa Mỹ hiếm hoi lần đầu hợp tác, gọi điện mời các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chủ rạp lớn đến dự tiệc tại khách sạn Cẩm Đông.

Bữa tiệc có sự góp mặt của các ông lớn trong ngành như Thẩm Thị, Xuân Quang, Viễn Thanh, Quần Nghệ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Khi khách ngồi vào chỗ, Lưu Mộng Lân lập tức lên tiếng, tỏ vẻ phẫn nộ, liệt hàng loạt “bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chứng” về hành vi “cạnh tranh không lành mạnh” củaPhong. Sau đó, ông ta thẳng thắn đề nghị: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Để tránh Phong lớn mạnh, gây nguy hiểm cho ngành, chi bằng tiêu diệt từ trong trứng nước.”

Trước đó, các hãng phim đã đạt thỏa thuận: yêu cầu các rạp từ chối chiếu phim củaPhong, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không họ sẽ ngừng cung cấp phim.

So với Phong còn non trẻ, các rạp tất nhiên nghiêng về các hãng phim lớn như Hoa Mỹ, Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Kim.

Hoa Mỹ “Nữ hoàng điện ảnh” Ngọc Bội Linh, cùng các ngôi sao Diêu Linh Châu, Diệp Tiểu Hồng. Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thị sở hữu những tên tuổi lừng lẫy như Tiểu Điệp Quân, Lạc Tri Văn. Còn Hoàng Kim với các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gương mặt đình đám như Đoạn Diệu Khanh, Thẩm Oanh Oanh đang rất được yêu thích.

Trong khi đó, Tú Phong chỉ một mình Văn Đình Lệ,Gió Xuân Lại Thổi Sinh là một bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phim phản ánh cuộc sống cực của nữ công nhân một đề tài không mấy hấp dẫn khán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giả.

Chủ rạp Mỹ Kỳ, vốn người hâm mộ Ngọc Bội Linh, ngay lập tức nhượng bộ. Ông lo rằng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không hợp tác, Hoa Mỹ sẽ không cho rạp mình chiếu phim của Ngọc Bội Linh nữa.

Với rạp Hỗ Quang, Lưu Mộng Lân vừa đe dọa vừa dụ dỗ, hứa rằng nếu rạp từ chối hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồng chiếu phim của Phong, ông sẽ giảm giá chi phí phân phối phim mới của Hoàng Kim.

Kết quả,Phong bị các hãng phim lớn hợp lực ngăn chặn không hề hay biết.

Khi hiểu sự việc, cả nhóm không ai nói nên lời, chỉ cảm thấy phẫn nộ bất lực.

Trấn, người vốn luôn nhiều mưu mẹo, lần này cũng chỉ biết bồn chồn:

“Không phải một, hai rạp, liên minh của nhiều công ty phim lớn ép chúng ta. Ai dám chống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại? Chiều nay, tôi đã tìm đến hàng trăm mối quan hệ, nhưng chẳng thấy mặt mũi ông chủ rạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nào. Không rạp nào chịu chiếu phim, chẳng lẽ chúng ta mang phim ra chiếu ngoài đường sao?”

Câu nói như gợi ý cho Hoàng Viễn Sơn, lập tức đứng dậy, nói dứt khoát:

“Tôi sẽ liên hệ ngay với rạp Kim Môn Quang Hoa. rạp nhỏ, nhưng rạp chiếu đủ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Chúng ta không tin phim mình lại không nổi lên được!”

Tuy nhiên, hai rạp này chỉ chuyên chiếu phim vòng hai, vòng ba hoặc suất cuối. Nếu đem phim mới đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiếu đó, gây chút tiếng vang, doanh thu phòng chắc chắn sẽ thảm bại.

“Chị Hoàng!” Tào Nhânkéo tay Hoàng Viễn Sơn lại. “Chị đã dồn hết tâm huyết vào bộ phim này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chẳng lẽ chịu kết cục như vậy sao?”

“Không cam tâm.” Hoàng Viễn Sơn nghiến răng ken két, ánh mắt rực lửa. “Người không cam tâm nhất chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi! Nhưng còn cách nào khác? Lần này, Trần Mậu Thanh Lưu Mộng Lân đã quyết tâm đánh gục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chúng ta. Chúng ta chỉhai lựa chọn: rút lui hoặc chờhội phản công.”

nhìn quanh, ánh mắt giận dữ dần biến thành nụ cười cay đắng:

“Là chủ công ty, tôi không thể phụ lòng tin của mọi người. Tôi phải giữ cho Phong sống. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn rạp nào chịu đàm phán, điều kiện khắt khe, chúng ta vẫn phải chấp nhận. Đợi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi phim nóng hạ nhiệt, chúng ta còn chẳng hội thương lượng.”

Cô vỗ vai Tào Nhân Tú, cười miễn cưỡng:

“Đừng lo, tôi sẽ tìm cách. Các người… chờ tin tốt từ tôi.”

Khi rời đi, bóng lưng của Hoàng Viễn Sơn dường như gầy guộc hơn. Nhìn thấy dáng vẻ ấy, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đều trầm mặc. Một người từng kiêu hãnh, mạnh mẽ như chị Hoàng, giờ đây phải cúi đầu trước âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mưu.

“Chị Hoàng!”

Từ đầu đến giờ, Văn Đình Lệ vẫn im lặng, lắng nghe mọi người bàn bạc. Giờ đây, đã© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quyết định.

“Em một cách để phá bẫy.” bước đến bên Hoàng Viễn Sơn, ánh mắt kiên định. “Người thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giải vây cho chúng ta đã hứa giúp em từ nhiều tháng trước. Nếu chúng ta tìm được người này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mọi chuyện sẽ thay đổi. Chị dám thử không?”

“Đi.” Hoàng Viễn Sơn đáp không chút do dự.

Văn Đình Lệ cảm động. Chị Hoàng người trọng tình, trách nhiệm, chưa bao giờ áp đặt ý kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lên người khác. Từ khi công ty thành lập, chị luôn ủng hộ mọi quyết định của cô. Làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cùng người như vậy, khó khăn đến đâu cũng bớt nặng nề.

“Được, nhưng bất kể chị thấy hay nghe gì, đừng xen vào nếu em chưa ra hiệu.”

Hoàng Viễn Sơn gật đầu, cả hai chạm tay, như một lời thề.

Hai người vội xuống lầu, không ngờ gặp ngay Lưu Mộng Lân trước cổng công ty.

vẻ ông ta đi ngang qua, đậu xe bên lề đường, đứng nhìn bảng hiệuPhong với vẻ thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thú.

Thấy hai người, ông ta không rời đi mà còn mỉm cười chào:

“Hai vị đi đâu gấp vậy?”

Hoàng Viễn Sơn Văn Đình Lệ không để ý, mỗi người mở một cửa xe, nhanh chóng ngồi vào.

Lưu Mộng Lân thong thả bước đến gần, giọng châm chọc:

“Đã biết hôm nay như thế, sao phải phí công từ đầu? Chúng ta vốnbạn cũ, tôi thật không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn ép người đến cùng. Chỉ cần hai người đăng thông báo xin lỗi lên báo ba ngày liên tiếp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tuyên bố sáp nhập Phong vào Hoàng Kim, đổi tên thành Xưởng phim Hoàng Kim 2, tôi thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xem xét bỏ qua. Một người vẫn làm minh tinh, người kia làm đạo diễn, chẳng phải nhẹ nhàng hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tự gánh vác công ty sao?”

Trong lúc ông ta nói, Văn Đình Lệ đã khởi động xe.

“Ông Lưu, ông chắn đường tôi rồi.”

Lưu Mộng Lân nghĩ rằng, sau bao nhiêu chuyện, hai người này hẳn đã phải nhún nhường. Không ngờ họ vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngạo mạn như cũ, khiến ông ta không khỏi cười khẩy:

“Xem ra, cô Văn định đi nhờ cậy Lục Thế Trừng? Hừ, phụ nữ các chỉ có vậy. Đúng, nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ Lục giàu có, nhưng liệu Lục Thế Trừng thể ép cả ngành điện ảnh phải cúi đầu không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm vậy, anh ta cũng sẽ trở thành kẻ thù chung của cả giới điện ảnh Thượng Hải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đáng để liên lụy người khác sao?”

Hoàng Viễn Sơn hạ cửa kính định cãi lại, nhưng Văn Đình Lệ giữ vai chị lại, bình tĩnh nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lưu Mộng Lân:

“Ông Lưu, khuyết điểm lớn nhất của ôngxem thường phụ nữ. Chúng ta đã làm việc cùng nhau không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ít lần, ông thấy tôi từng phải nhờ cậy ai để giải quyết vấn đề chưa? Tôi không phải ông.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Lưu Mộng Lân nghẹn lời. Điều khiến ông ta uất ức không phải thái độ khinh miệt của Văn Đình Lệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 việc dám gọi kế hoạch hủy diệt Phong của ông là “chuyện nhỏ”.

“Chuyện nhỏ? Ha!” Ông ta nhìn theo chiếc xe đã đi xa, tức tối nhổ nước bọt:

“Cứ mạnh miệng đi, tôi muốn xem giải quyết ‘chuyện nhỏ’ này thế nào.”

Văn Đình Lệ lái xe đến một căn nhà nhỏ trên đường Ái Đa Nha. Xuống xe, cẩn thận quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sát xung quanh, chắc chắn không có chiếc xe nào quen thuộc mới tiến đến nhấn chuông.

“Tôi bạn của Ngọc Bội Linh, muốn gặp ấy ngay.” đưa danh thiếp cho người giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 việc.

“Tiểu thư nhà tôi dặn không tiếp khách, tâm trạng hôm nay không tốt.”

“Tôi đến không phải việc khác, lời hứa cách đây nửa năm. Cứ nói với ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như vậy, ấy sẽ đồng ý gặp tôi.”

Hoàng Viễn Sơn kéo Văn Đình Lệ sang một bên, thì thầm:

“Hóa ra em định tìm Ngọc Bội Linh? Em nghĩ ấy sẽ giúp? ta ngôi sao của Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mỹ, không đẩy chúng ta xuống hố may rồi.”

Bất ngờ thay, người giúp việc nhanh chóng quay lại, mời họ vào với vẻ lịch sự:

“Cô Ngọc mời hai vị vào.”

Hôm sau, tại văn phòng công ty Hoa Mỹ, Trần Mậu Thanh đang ngồi vắt chân lên bàn, lật qua lật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại một xấp ảnh.

Đó những tấm ảnh của các thanh niên trẻ muốn gia nhập ngành điện ảnh, tự gửi đến để xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một hội thử vai.

Nhanh chóng, ông ta chọn ra hai gương mặt sáng giá nhất, một nam, một nữ, rồi gọi điện đến phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhân sự:

“Báo cho Vương Ngọc Kỳ Lưu Lâm đến thử vai ngày mai.”

Sau khi gọi điện, Trần Mậu Thanh đắc ý huýt sáo với tấm áp phích trên tườnghình Ngọc Bội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Linh.

“Thật nghĩ mình đủ lông đủ cánh? không nghe lời, khối người khác sẵn sàng.”

Vừa ngâm nga một khúc hát, ông ta vừa mở két sắt bên tay phải. Bên trong các loại hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồng, con dấu, và một đống vàng thỏi. Ánh sáng vàng rực lóe lên làm chói mắt ông ta. Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mậu Thanh hài lòng thở phào, cầm hai thỏi vàng lên nghịch trong tay, không nhận ra vị trí con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dấu đã bị dịch.

Với ông, làm phim chỉ có một mục đích: kiếm tiền. Ai cản trở con đường đó, ông sẽ xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngay. Như hiện tại, ông đang bận tay hạ bệPhong. Thị trường phim Thượng Hải vốn đã chật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hẹp, nếu ai cũng chia phần, ông chỉ còn cách húp gió Tây Bắc.

Điều tuyệt vời nhất trong kế hoạch lần này không ai ngờ ông đối thủ truyền kiếp Lưu Mộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lân lại hợp tác. Chỉ trong vài ngày, họ đã đẩy Văn Đình Lệ Hoàng Viễn Sơn vào ngõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cụt. Nghĩ đến cảnh hai người họ rối ren, ông ta không nhịn được cười, gọi thư ký:

“Tin tức hôm nay sao vẫn chưa mang đến?”

Không ngờ, người của ông lại hốt hoảng lao vào trước:

“Ông chủ Trần, bản tuyên bố này thật hay giả? Sao trên đó lại dấu công ty?”

Trần Mậu Thanh giật lấy tờ báo:

“Chủ tịch công ty Hoa Mỹ, Trần Mậu Thanh, vạch trần mật kinh thiên của ngành điện ảnh.”

Bài báo tả chi tiết chiến dịch “tẩy chayPhong” do các công ty Hoàng Kim, Hoa Mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thẩm Thị đồng loạt phát động.

“Ông Trần, người luôn thẳng thắn, không hài lòng với hành động độc tài của Lưu Mộng Lân, đã quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rút khỏi liên minh này. Để phản đối sự độc quyền trong ngành, ông Trần còn chủ động nhường suất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiếu giờ vàng của mình tại rạp Mỹ Kỳ cho Phong…”

Bên dưới ảnh chụp hợp đồng chiếu phim của Hoa Mỹ với rạp Mỹ Kỳ, đã bị đôi.

Phụ chú: “Để thể hiện sự phản đối, ông Trần đã tự tay xé bỏ hợp đồng.”

Trần Mậu Thanh nhìn chằm chằm vào tờ báo, mắt long lên sòng sọc. Hợp đồng, con dấu, chữđều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thật, nhưng bản hợp đồng bị chắc chắn là giả!

Điện thoại đột ngột reo vang.

“Trần! Mày dám giở trò với tao?!” Lưu Mộng Lân gào lên giận dữ. “Chính màyngười bày kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khởi xướng liên minh, giờ lại đẩy tao ra làm kẻ ác? Tao thề sẽ lật đổ Hoa Mỹ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mày!”

Các ông chủ của Thẩm Thị, Quần Nghệ Viễn Thanh cũng lần lượt gọi điện, trách móc. Không ai nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ông ta giải thích, bởi hôm hợp đồng với rạp Mỹ Kỳ, tất cả đềumặt. Ai cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 biết Trần Mậu Thanh quý hợp đồng như sinh mạng, không bao giờ để lộ hở.

Cuối cùng, ông ta tức điên, ném điện thoại xuống, vội mở két sắt. Bên trong, hợp đồng của rạp Mỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Kỳ đã biến mất!

Trán ông ta đổ mồ hôi lạnh. Không cần nghĩ cũng biết đây việc củaPhong. Nhưng két sắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này chỉ ông ta biết mật mã, lẽ nào…

Ý nghĩ về kẻ phản bội lóe lên trong đầu. Nhìn quanh, ông nhớ lại những lần bàn công việc trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 văn phòng với các thuộc hạ thân tín, lẽ ai đó đã tình thấy mật mã.

Ông ta định gọi cảnh sát, nhưng chợt dừng lại. Nếu đối phương đã vào được két sắt, họ chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã biết những mật khó nói. Báo cảnh sát chẳng khác nào tự hủy hoại mình.

Cả người Trần Mậu Thanh lạnh toát, ngồi phịch xuống ghế.

Bất chợt, ánh mắt ông va phải tấm áp phích của Ngọc Bội Linh. Một ý nghĩ không tưởng hiện lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6phảita không?

ChỉNgọc Bội Linh người duy nhất được tự do vào văn phòng ông mà không cần xin phép. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nhưng không, ta chỉmột “bình hoa” ngốc nghếch, làm sao thể tính toán được như vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

gạt bỏ nghi ngờ, ông vẫn không yên tâm, liền kiểm tra lại từng hợp đồng. Khi thấy hợp đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 của Ngọc Bội Linh, ông thở phào, nhưng rồi sững sờ: hợp đồng vẫn còn nhưng đã mất hai trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quan trọng!

Một nhân viên vội lao vào:

“Ông chủ! Ngọc vừa tổ chức họp báo, tuyên bố không gia hạn hợp đồng với Hoa Mỹ, và sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gia nhậpPhong!”

“Không thể nào!” Trần Mậu Thanh nhảy dựng lên như bị điện giật.

“Là thật! Họp báo đang diễn ra ở khách sạn Carlton. Ông đến ngay đi!”

Khi Trần Mậu Thanh đến nơi, buổi họp báo gần kết thúc. Ngọc Bội Linh đứng giữa sân khấu, hai bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Văn Đình Lệ và Hoàng Viễn Sơn.

Cả ba người cùng mỉm cười chụp ảnh chung. Dưới sân khấu, máy ảnh “tách tách” không ngừng.

Một biểu ngữ đỏ rực treo trên cao:

“Hoan nghênh Nữ hoàng điện ảnh Ngọc Bội Linh gia nhập Phong.”

Trần Mậu Thanh giận dữ chen qua đám đông, định lao lên sân khấu, nhưng bảo vệ Phong sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xếp đã nhanh chóng xông tới bịt miệng, lôi ông ta ra ngoài.

Bị ném xuống đất, Trần Mậu Thanh vội vàng gọi điện cho quảnkhách sạn Carlton, đe dọa sẽ kiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 họ tội giam giữ diễn viên của mình nếu không được vào. Cuối cùng, ông ta được lén dẫn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 từ cửa sau, nhưng ngay lập tức đụng phải đoàn người của Văn Đình Lệ đang bước ra.

thân mật khoác tay Ngọc Bội Linh, khiến Trần Mậu Thanh phẫn nộ lao tới:

“Ngọc Bội Linh! Đúng là cô! Đồ vong ân bội nghĩa! Tôi đối xử tệ bạc với chỗ nào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại hợp tác với kẻ khác để hại tôi?”

Chưa kịp đến gần, ông ta đã bị bảo vệ chặn lại. Trần Mậu Thanh nhảy cẫng, mắng chửi ầm ĩ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Đồ ơn! Loại đàn không biết điều! Sớm biết thế, tôi đã không nâng đỡ cô!”

Ngọc Bội Linh lạnh lùng nhìn ông ta. Văn Đình Lệ vỗ nhẹ tay cô:

“Đừng để bẩn tai mình.lên xe trước, để tôi xử lý.”

Nhìn thấy Ngọc Bội Linh được bảo vệ đưa đi, Trần Mậu Thanh càng giận dữ, hét lớn:

“Cô nói đi! đã cấu kết với Văn Đình Lệ bao lâu rồi?”

Văn Đình Lệ nghiêm giọng:

“Ông Trần, hãy giữ chút thể diện cho mình.”

“Thể diện? Một kẻ phản bội và một kẻ âm mưu như cũng dám nói đến thể diện?!” Trần Mậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Thanh tức tối, chỉ hận không thể lao tới đạp Văn Đình Lệ.

“Phản bội?” Văn Đình Lệ mỉm cười lạnh lẽo. “Tôi chỉ muốn hỏi, Ngọc tiểu thư còn do gì để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại công ty ông?”

Trần Mậu Thanh sững sờ.

“Ông một mặt nâng đỡ, mặt khác lại bày trò ép buộcấy. Ông vừa lợi dụng ấy kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiền, vừa bắtấy tìm nhà đầu tư. Ông chẳng khác con đỉa, hút cạn từng giọt máu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Trước ấy, còn Chương Tiểu Phượng, từng mang lại biết bao lợi nhuận cho ông, giờ thì sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Ông chưa bao giờ coi nữ diễn viên của mìnhcon người! Nếu tôi, tôi đã sớm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ông một nhát dao, làm sao để ông hành hạ lâu thế này?”

Văn Đình Lệ bước đến gần, ánh mắt sắc như dao, khí thế bức người như một La Sát ngọc.

Trần Mậu Thanh run rẩy, nhưng vẫn cố gắng cãi:

“Không tôi, họ chẳng cả!”

“Ông tự biết đúng sai.” Văn Đình Lệ cười nhạt. “Một ngày nào đó, ác giả ác báo. Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chínhquả báo ông phải nhận.”

Trần Mậu Thanh hầm hừ, cố gắng che giấu sự sợ hãi.

Ông ta luôn tự hào mình tính toán kín kẽ, nhưng lại để một Ngọc Bội Linh qua mặt.

Nhìn bóng dáng ung dung của Văn Đình Lệ rời đi, Trần Mậu Thanh phun ra một câu chửi:

“Cô mới là kẻ ti tiện nhất, thủ đoạn còn bẩn thỉu hơn bất kỳ ai!”

Văn Đình Lệ chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Đối phó với ông, chỉ cần thông minh, chẳng cần ‘quang minh’.”

Trần Mậu Thanh nghẹn lời, tức đến suýt ngất.

Tối Chủ nhật, lúc tám giờ, bộ phim đầu tiên của Phong, Gió Xuân Lại Thổi Sinh, chính thức công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chiếu tại rạp Mỹ Kỳ.

Tin tức về việc bộ phim suýt bị ngừng chiếu đã lan truyền khắp nơi, k.ích thích sự của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khán giả.

Tối hôm đó, rạp Mỹ Kỳ chật kín người, không còn một chỗ trống.

Văn Đình Lệ Hoàng Viễn Sơn nấp sau sân khấu, nín thở theo dõi.

Giữa buổi chiếu, Văn Đình Lệ đột nhiên lặng lẽ rời đi.

“Hả?” Ông chủ Lưu ngạc nhiên. “Phim còn chưa hết, Văn đi đâu vậy?”

Hoàng Viễn Sơn nhắm mắt, đáp:

“Chuyện thôi. Phim chiếu xong, ấy sẽ quay lại.”

Trong nhà vệ sinh, Văn Đình Lệ vịn tay lên bồn rửa, nhìn mình trong gương, cố gắng hít sâu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trấn tĩnh.

Nhớ lại buổi chiếu đầu tiên của Nam Kỳ Giai Nhân, cô đã căng thẳng đến mức trốn vào nhà vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sinh, khiến Đàm Quý Vọng phải lùng sục khắp nơi.

Chỉ mới chưa đầy hai năm, nhưng với cô, dường như đã cả một đời.

Trải qua bao sóng gió, tưởng mình đã trưởng thành, mạnh mẽ. Nhưng đến khoảnh khắc này, vẫn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mình nhỏ bé, cần tìm chỗ trốn.

chưa bao giờ để lộ sự yếu đuối trước bạn bè, đồng nghiệp hay người thân. Lúc này, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn nghe giọng Lục Thế Trừng. Anh luôn hiểu chấp nhận mọi cảm xúc của cô.

đã dặn anh không đến để tránh gây chú ý, định chờ sau buổi chiếu sẽ chia sẻ cảm xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với anh, dù thắng hay thua.

Nhưng hiện tại, không chờ được. Đáng tiếc, gọi mãi vẫn không ai nghe.

Văn Đình Lệ thẫn thờ trước gương, bỗng nhiên tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên ngoài kia.

Mưa ư? Không đúng, đó là… tiếng vỗ tay!

ngập ngừng bước ra. Một người lao đến ôm lấy vai cô, xúc động hét lên:

“Bà chủ Văn!”

thích cách gọi này, vẫn bối rối:

“Sao vậy?”

Mọi người ùa đến, đẩy về phía trước:

“Cô ngẩn ngơnữa, mau nhìn đi!”

Văn Đình Lệ bối rối đứng ngây người. Ánh sáng rực rỡtiếng vỗ tay như sấm dội ùa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khiến cuối cùng cũng nhận ra điều đang xảy ra. sững sờ, hạnh phúc vỡ òa, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt lăn dài trên má. miệng, biểu cảm hoàn toàn không thể kiểm soát, đứng yên như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứa trẻ lạc giữa tình yêu của khán giả.

Sau buổi công chiếu, phải mất cả tiếng đồng hồ Văn Đình Lệ mới bình tĩnh lại. Nhìn vào gương, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt sưng đỏ như hai quả đào, nhưng lòng cô đầy mãn nguyện.

Tại bữa tiệc mừng công tối đó, cô Hoàng Viễn Sơn cùng nhau tuyên bố một quyết định khiến tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cả ngỡ ngàng:

“Thưa quý vị, toàn thể nhân viên Phong đã nhất trí sẽ quyên góp toàn bộ doanh thu của Gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Xuân Lại Thổi Sinh cho hội.”

Cả hội trường lên.

Trước ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Văn Đình Lệ khẳng định:

“Nhân vật chính trong phimhiện thân của những nữ công nhân chịu nhiều bất công. Không họ, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không bộ phim này. Giờ đây, khi phim đã thành công, Phong không thể nhận hết công lao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Chúng tôi muốn dùng sức lực của mình để thực sự giúp đỡ những người Xuân Hồng Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngoài đời.vậy, chúng tôi quyết định dùng số tiền này để thành lập quỹ từ thiện Gió Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Lại Thổi Sinh, nhằm hỗ trợ nữ công nhân tại thành phố. Quỹ sẽ cung cấp sự giúp đỡ về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lương thực, y tế, pháp lý, giáo dục bổ túc. Mọi yêu cầu trợ giúp từ các nữ công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhân sẽ được đáp ứng vô điều kiện.”

Một giọng nói vang lên từ giữa đám đông:

“Bà chủ Văn, quỹ của có nhận quyên góp từ người ngoài không?”

Mọi người quay lại, nhận ra gái với chiếc voan phong cách phương Tây đôi môi đỏ mọng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Đó là đại tiểu thư nhà họ Cao, Cao Tiểu Văn.

Văn Đình Lệ mỉm cười đáp:

“Chúng tôi rất hoan nghênh. Tất cả hoạt động của quỹ sẽ được giám sát bởi quan pháp độc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lập, minh bạch mọi khoản thu chi.”

“Tốt lắm! Tôi xin quyên góp 1.000 đồng đại dương.” Cao Tiểu Văn hào sảng nói.

Nguyệt Chiếu Vân tiếp lời: “Tôibiên kịch bộ phim này, xin góp 500.”

Bầu không khí trở nên sôi động, mọi người lần lượt quyên góp, người 10 đồng, người 20 đồng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Những khoản tiền nhỏ nhưng khiến không khí càng thêm náo nhiệt.

góc xa, hai cậu công tử nhà giàu đứng lặng, mắt không rời khỏi đám đông, vừa tìm kiếm vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thì thầm:

“Tin tức của cậu chính xác không? Lục Thế Trừng không có đây mà.”

“Không thể nào, lẽ nào anh ta đã cắt đứt với Văn Đình Lệ? Nghe nói khi Hoàng Kim Hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mỹ liên thủ chèn ép Tú Phong, Lục Thế Trừng không hề ra tay giúp đỡ. Tối nay anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng không xuất hiện buổi công chiếu.”

Người kia trầm ngâm nhìn Văn Đình Lệ trên sân khấu, nói khẽ:

“Chẳng có lạ. ta trông xinh đẹp, nhưng ràng không phải người đơn giản. Ai cũng yên vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 làm minh tinh, riêngta luôn bày trò. Đến cả những lão làng như Lưu Mộng Lân hay Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Mậu Thanh cũng bị ta qua mặt. Nếu tôi Lục Thế Trừng, thà tìm một gái ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngoãn còn hơn dây vào ta. gì Thượng Hải cũng đâu thiếu mỹ nhân.”

Đột nhiên, tiếng ồn ào vang lên từ giữa hội trường.

“Mười vạn đại dương?”

“Không thể nào! Ai lại hào phóng như vậy?”

“Thật sự mười vạn.” Tào Nhâncầm tấm séc, dụi mắt nhìn kỹ. “Người quyên góp ghi là… Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Quýt.”

Cả hội trường nổ tung.

“Chắc chắn biệt danh. Ai đólòng thì ra đây chào mọi người một tiếng đi!”

Văn Đình Lệ nhanh chóng bước đến bên Tào Nhân Tú, cầm tấm séc. Thật sự “Tiểu Quýt.”

đảo mắt tìm kiếm xung quanh, nhưng không thấy ai quen. Bỗng linh cảm mách bảo,ngước lên tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hai.

Dưới ánh sáng mờ ảo, khu vực ghế VIP trên tầng hai đã vắng người. Nhưng phía sau lan can, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dáng người quen thuộc đứng dựa, hai tay khoanh lại, lặng lẽ nhìn từ xa.

Ánh mắt anh chuyên chú, tựa như đã đứng đó rất lâu. Thấy phát hiện ra mình, anh khẽ nhướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mày, môi nhếch lên thành nụ cười mỏng.

Tim Văn Đình Lệ khẽ rung lên. mỉm cười đáp lại, đôi mắt tràn ngập niềm vui.

Khoảnh khắc ấy, trong thế giới của cô, chỉ còn lại anh cô…

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Một Đời Danh Tiếng full, Một Đời Danh Tiếng online, read Một Đời Danh Tiếng, Đang cập nhật Một Đời Danh Tiếng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Một Đời Danh Tiếng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc