GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cô ấy đưa cho tôi mấy tấm ảnh vừa rửa:

“Xem này, ảnh chụp tối qua nè, biểu cảm của cậu buồn cười lắm!”

Trong ảnh, nụ cười của Văn Yến Sinh khiến tôi như nghẹt thở.

Tôi thức quay đầu nhìn ra cửa sổ sát đất, nơi anh đang đứng nghe điện thoại, bóng lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc lạnh lùng, như một người chẳng thể với tới.

Tôi thậm chí còn nghi ngờ bản thân nhìn nhầm — Văn Yến Sinh sao thể cười rạng rỡ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy?

Cụ ông nhà họ Văn nhìn chúng tôi với ánh mắt hiền hậu:

“Tối qua cháu chạy đâu mất tiêu vậy? Đâu, để ông xem ảnh với.”

Tôi lễ phép đưa ảnh cho ông xem, cụ ông đỡ cặp kính lão lên, chỉ một giây sau, nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền đông cứng lại.

Nhưng ông rất nhanh đã lấy lại phong độ, lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, rồi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với ba mẹ tôi:

“Đám nhỏ lớn nhanh thật đấy. Trong đám hậu bối chỉ hai cô bé, Tiểu Tranh nhà các anh ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoãn hiểu chuyện, ông thích lắm, chỉ tiếc là ông chỉ một đứa cháu gái không biết nghe lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như Giai Tĩnh thôi.”

Ba tôi cười nói:

“Ông nói vậy oan cho Giai Tĩnh quá, còn Yến Sinh chưa lập gia đình mà, chờthành gia thất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông lại có cháu trai ngay ấy mà.”

Cụ ông xua tay:

“Yến Sinh càng không đáng lo. Ba mươi tuổi đầu rồi còn chưa từng dắt gái nào về nhà. Đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhắc nữa.”

Rồi ông bất chợt chuyển chủ đề:

“Ông thật sự rất thích Tiểu Tranh nhà các cháu, lại cùng tuổi với Giai Tĩnh, hai đứa cũng thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiết với nhau, hay là để ông nhận làm cháu gái nuôi đi, sau này hai nhà mình qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nhiều hơn.”

Lời vừa nói ra, ba mẹ tôi cùng bất ngờ, vội gật đầu:

“Được ông nhận làm cháu gái nuôi, đó phúc phận của Tiểu Tranh nhà chúng tôi rồi.”

Kết thân với nhà họ Văn không chỉ mối quan hệ đơn thuần, đằng sau còn vàn lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ích không thể tưởng tượng.

Cụ ông nhà họ Văn kéo tôi lại gần, bảo người mang ra một đôi vòng tay.

“Nếu đã cháu gái nuôi của ông, thì phong bao kia chưa đủ đâu. Đây đôi vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 taynội cháu để lại, chia cho hai đứa – cháuGiai Tĩnh mỗi người một cái, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này nhớ thường xuyên tới chơi với ông nhé.”

Theo thì chuyện nhận cháu nuôi chỉ kiểu trò chơi giữa trẻ con, tôi lớn thế này rồi, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng hiểu cụ ông đang định làm gì nữa.

Tôi đành quay sang ba mẹ ý, hai người ra hiệu cho tôi mau chóng đồng ý.

Tôi đầu óc hơi mơ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nói lời cảm ơn gọi ông là ông nội.

Đúng lúc đó, Văn Yến Sinh nghe điện thoại xong quay vào phòng.

“Yến Sinh,” cụ ông gọi anh lại: “Ông nhận Tiểu Tranh làm cháu gái nuôi, sau này gọi con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú nhỏchuyện nghiêm túc đấy, con cũng phải đối xử vớinhư Giai Tĩnh như cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ruột của con vậy.”

Văn Yến Sinh dừng bước, ánh mắt lạnh như khối hàn ngọc.

Nhưng khi cất tiếng, giọng anh lại thiếu đi vẻ điềm tĩnh mọi khi:

“Ba!”

Sắc mặt cụ ông cũng sa sầm lại, lạnh lùng nói:

“Chuyện đã quyết rồi, con đừng quên thân phận của mình, qua đây cho hai đứa cháu đi.”

Văn Yến Sinh không nói thêm gì, chỉ xoay người lên lầu, để lại một câu:

“Xin lỗi, con còn việc chưa xử lý xong.”

Bầu không khí trở nên kỳ lạ.

Văn Giai Tĩnh lập tức rúc vào lòng cụ ông nũng nịu, làm ông cụ nhanh chóng vui trở lại.

Còn tôi thì đầu óc rối loạn cả lên.

Văn Yến Sinh… hình như chút ghét tôi.

Đến mức không muốn nhận tôi làm cháu gái.

14

Các bậc trưởng bối đang trò chuyện dưới lầu.

Văn Giai Tĩnh kéo tôi lên lầu, nhờ tôi giúp chọn quần áo.

“Mai tớ đi chơi với A Niên, cậu xem tớ nên mặc bộ nào thì hợp hơn?”

Trên gương mặt ấy lộ vẻ e thẹn,vẻ chuyện giữa ấyThời Dục Niên đã gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thành rồi.

Thật ra đến giờ tôi không còn cảm thấy đau lòng nữa, nhưng trong lòng vẫn như một cái gai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhọn.

Nếu như giữa họ thật sự là hai bên tình nguyện, sớm muộn cũng đến với nhau, vậy Thời Dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Niên năm xưa cần phải kéo dài mối quan hệ với tôi suốt hai năm trời?

Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng:

“Cậu thích anh ấy thật sao?”

Gương mặt Văn Giai Tĩnh thoáng sững lại, rồi nhanh chóng nở nụ cười:

“Anh ấy đối xử với tớ rất tốt, cũng rất hợp với tớ.”

Đây không giống lời Văn Giai Tĩnh sẽ nói.

Từ nhỏ đến lớn, những ấy mặc hay dùng, nhất định đều phải thứ mình thích nhất, chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao giờ chấp nhận điều miễn cưỡng.

bạn lớn lên cùng nhau, không quá thân thiết, nhưng khi nói đến chuyện tình cảm, tôi vẫn mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấythể suy nghĩ kỹ càng.

“Nếu hai người thích nhau, vậy trước kia sao lại không đến với nhau?”

ấy không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía một bức ảnh để đầu giường.

Trong ảnh khung cảnh tuyết trắng Manchester, Văn Giai Tĩnh được một người đàn ông ôm vào lòng.

Người đàn ông đó nhìn vẻ quen quen, nhưng tôi không nhớ nổiai.

Khoé mắt ấy dần ửng đỏ, bàn tay đang cầm váy siết chặt lấy vải.

Tôi nghĩ mối quan hệ giữa tôi ấy vẫn chưa đủ thân để chạm đến chuyện riêng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.

Thấy tâm trạng ấy xuống thấp, tôi cũng không tiếp tục quấy rầy, viện cớ rồi chủ động rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng.

Đi dọc hành lang, cửa thư phòng đột nhiên mở ra, một cánh tay kéo mạnh tôi vào trong.

Tôi vừa định kêu lên thì đã bị Văn Yến Sinh đè lên cửa, gương mặt anh gần sát đến mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôithể nhìn thấy cả hàng lông mi khẽ run rẩy.

“Chú nhỏ… chú đang làm vậy?”

Hơi thở anh phả vào mặt tôi, vừa nóng vừa gấp, từng chút một len vào da thịt.

“Mục Tranh, tôi chỉ hơn em tám tuổi, không cần gọi tôi chú già vậy đâu.”

Ơ kìa, Mục Diễn Thời Dục Niên chỉ kém anh ấy ba tuổi vẫn gọi là chú nhỏ, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến lượt tôi gọi thì lại thành ra gọi anh ấy “già” mất rồi?

Tôi hơi ngơ ngác nhìn anh.

Ánh mắt anh nóng rực, khiến tôi thức nghiêng đầu tránh đi.

Một lúc sau, anh khẽ nói một câu “xin lỗi”, rồi buông tay khỏi vách tường bên cạnh tôi, lùi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa bước.

Tôi như chạy trốn, mở cửa lao ra ngoài.

Văn Yến Sinh… hôm nay đó rất kỳ lạ.

Làm tôi hoảng đến mức mặt nóng bừng, hơi thở cũng rối loạn.

“Giai Tĩnh? Cậu đây à?”

Thời Dục Niên cầm ly trà bước lên cầu thang, vừa hay đối diện với tôi.

Thấy tôi tránh ánh nhìn, anh vội vàng bước lên, đưa mu bàn tay chạm vào trán tôi.

“Em sốt à? Mặt đỏ thế này. Tôi đã bảo mùa đông phải mặc dày một chút, mấy hôm trước còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhắn nhắc em chú ý giữ ấm, thế em lại chặn luôn tin nhắn của tôi.”

Giọng anh dịu dàng quan tâm đ ến mức tôi chợt ngẩn ngơ, cứ như anh vẫn Thời Dục Niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của ngày xưa.

Tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần, hất tay anh ra, nói:

“Tôi không sao.”

“Không sao cái gì? Em nhìn lại sắc mặt mình đi. Tôi không bên cạnh thì em cũng phải biết tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm sóc bản thân chứ, không ngờ em lại thành ra thế này…”

Nghe đến đây tôi bắt đầu thấy bực, đẩy anh ra, lạnh giọng:

“Đã bảotôi không sao!”

Thời Dục Niênràng không ngờ tôi lại đẩy anh, tay run lên, ly trà nóng trên tay anh lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức đổ tràn ra sàn.

Một ít bắn thẳng lên mu bàn chân tôi.

Rát bỏng, tôi hít sâu một hơi, lập tức ngồi thụp xuống.

Thời Dục Niên phần hoảng loạn, định bế tôi dậy, nhưng đúng lúc đó, Văn Giai Tĩnh nghe tiếng động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở cửa bước ra.

Cánh tay anh đang đưa ra giữa không trung bỗng khựng lại.

“Tiểu Tranh! Cậu không sao chứ?” Văn Giai Tĩnh vội vàng chạy đến, đẩy nhẹ Thời Dục Niên:

“Còn đứng đó làm gì? Mau đưa cậu ấy đi xử đi chứ.”

Được Văn Giai Tĩnh cho phép, Thời Dục Niên mới giật mình phản ứng lại, cúi người muốn bế tôi.

Một bàn tay bất ngờ chắn ngang giữa hai người.

Tôi nhận ra đó là tay của Văn Yến Sinhbàn tay thon dài, xương khớp ràng.

Bàn tay ấy từng đẩy cả chồng chip cho tôi, từng đặt trên vai tôi,giờ lại một lần nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vòng qua hông tôi, bế thẳng tôi lên, sải bước đi về phía căn phòng gần nhất.

15

Vòng tay anh rất ấm.

Tôi tựa đầu vào lồ ng ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ vững vàng vang vọng bên tai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tôi thấy Thời Dục Niên bất chấp việc Văn Giai Tĩnh lảo đảo đuổi theo, vẫn cứ lao về phía tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Sau đó, cơn đau khiến tôi không thể mở nổi mắt.

Tôi chỉ cảm nhận được anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống, cẩn thận cởi tất cho tôi, dòng nước lạnh xối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, lúc đầu càng khiến đau thêm, nhưng dần dần, cảm giác bỏng rát cũng dịu đi không ít.

Tôi chậm rãi mở mắt ra, đập vào tầm nhìn đường xương hàm nét của Văn Yến Sinh.

Ánh mắt anh sâu thẳm, chăm chú nhìn mu bàn chân đỏ ửng của tôi. Còn cánh tay tôi vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang ôm lấy cổ anh.

Khung cảnh ấy chút… ám muội.

Tôi ngượng ngùng buông tay ra, khẽ nói lời cảm ơn.

Nhưng cánh tay đang đặt dưới đầu gối tôi của anh bỗng run lên, làm tôi hoảng hốt ôm lại anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo bản năng.

“Ôm cho chắc, cẩn thận ngã xuống.”

Ngoài cửa, ánh mắt của Thời Dục Niên trở nên sắc bén, như muốn nhìn thấu tất cả.

Giọng anh lạnh đi, cắn răng nói:

“Chú nhỏ đối xử với cháu gái cũng thật tận tình quá rồi nhỉ? Có điều, chẳng phải… quá mức thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mật hay sao?”

Văn Yến Sinh không thèm quay đầu lại, từng chữ từng chữ chậm rãi vang lên:

“Tôi chỉ một cháu gái.

“Còn nữa, đây phòng riêng của tôi, mời anh ra ngoài.”

Sắc mặt Thời Dục Niên tái xanh, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.

Sau khi xác nhận tôi không sao, Văn Yến Sinh mới bế tôi xuống khỏi bồn rửa tay, rồi đặt tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi mép giường.

Tôi chợt nhớ anh vừa nói đâyphòng của anh,bây giờ tôi lại đang ngồi trên giường anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm giác thật không ổn, tôi định chống tay đứng dậy.

Nhưng anh lại ấn vai tôi xuống:

“Ngồi yên, đừng cử động linh tinh.”

Anh đặt chân tôi lên đầu gối mình, lấy khăn lau khô nước, rồi dùng tăm bông chấm thuốc mỡ xoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ lên chỗ bỏng.

Động tác của anh rất nhẹ, gần như không thấy đau.

Khác với mọi khi tôi phải ngẩng đầu nhìn anh, lần này tôi cúi xuống nhìn, thể thấy cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mái tóc dày của anh.

Không biết lấy đâu ra can đảm, tôi hỏi:

“Chú nhỏ… chú phải rất ghét cháu không?”

Tay anh khựng lại, không ngẩng đầu, chỉ hỏi ngược lại:

“Sao lại nghĩ vậy?”

Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp:

“Ông nội nhận cháu làm cháu gái nuôi, chú không đồng ý mà.”

Anh lại bật cười, giọng nói dịu dàng như ngọc:

“Ông già ấy bụng dạ xấu lắm, tôi không đồng ý, nhưng không phảighét em.”

Văn Yến Sinh thể nói vậy về chính cha ruột mình, tôi suýt rớt cả cằm.

Nhưng nghe anh nói không ghét, tôi lại lấy hết can đảm hỏi tiếp:

“Ngày Giai Tĩnh về nước, chú phải đã thấy cháu trong vườn không?”

Anh không trả lời ngay. Mãi đến khi bôi thuốc xong, đặt chân tôi xuống mới từ tốn nói:

“Có. Tôi thấy rồi.”

biết trước câu trả lời, tim tôi vẫn khẽ lệch một nhịp.

“Vậy… chú biết chuyện giữa cháu Thời Dục Niên rồi à?”

Nghe đến cái tên đó, sắc mặt anh trầm xuống, giọng cũng lạnh hơn:

“Biết.”

“Còn về phía Giai Tĩnh…”

Anh đứng dậy, dùng đốt ngón tay nhẹ lên trán tôi.

“Còn lo được cho người khác nữa à? Giai Tĩnh sẽ không thích cậu ta đâu. Cậu ta chỉđơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương thôi.”

Tôi gật đầu.

Đợi anh ra ngoài gọi Mục Diễn vào, tôi mới bàng hoàng nhận ra hành động vừa rồi của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự quá mập mờ.

Chết thật, Văn Yến Sinh đúng là kỳ lạ thật rồi.

Mục Diễn tay vẫn còn chưa lành, cuối cùng vẫn là Văn Yến Sinh bế tôi xuống lầu, rồi mới giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi cho Mục Diễn dìu về nhà.

Khi xuống đến nơi, Thời Dục Niên đang ngồi trên sofa, ánh mắt dán chặt vào tôi, không hề giấu giếm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh ta điên thật rồi sao?

Người một mực đòi giấu chuyện này anh ta mà?

Tôi trừng mắt nhìn anh ta một cái.

Mục Diễn thấy vẻ mặt tôi như vậy, phần khó hiểu:

“Sao lại nhìn A Niên kiểu đó? tình làm em bị bỏng, em còn ghi thù à?”

Tôi cười đầy ẩn ý, nói:

“Đúng vậy đó anh. Giờ em cứ thấy anh ta chân lại đau, nên thời gian tới anh đừng đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta qua nhà mình nữa nhé.”

Mục Diễn gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm như đang thật sự suy nghĩ chuyện đó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư full, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư online, read Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư, Lạc Vị Ương Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc