GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Vâng. Dù mấy năm nay em ở nước ngoài, không gặp mặt, nhưng hầu như tháng nào cũng nhận được quà từ anh ấy. Tháng trước là dây chuyền, tháng kia là đàn cello.”

Thì ra người nhận quà không chỉ mình tôi.

Nhưng quà của Gia Tĩnh luôn những thứấy yêu thích.

Còn tôi…

Tháng trước đôi khuyên tai, nhưng tôi không lỗ tai.

Tháng kiađàn piano, mà tôi chẳng có chút năng khiếu âm nhạc nào.

lẽ chỉ tiện tay.

Còn tôi lại ngốc nghếch đến mức đi bấm lỗ tai, đăng học piano.

Nhìn tất cả trước mắt, tôi không biết lấy đâu ra can đảm để buông ra một câu nửa cười nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giễu:

“Anh đối xử tốt với em gái như vậy, bạn gái anh biết không?”

Gương mặt Thời Dục Niên thoáng cứng lại.

Còn Văn Gia Tĩnh thì bị bóng dáng ai đó ngoài xa thu hút sự chú ý:

“Tiểu thúc em về rồi, em qua đó chút nha.”

Cô ấy đi rồi, Thời Dục Niên kéo tôi ra sau vườn nơi không ai lui tới.

Đangmùa đông, tôi chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, lạnh đến phát run.

Nếutrước đây, anh chắc chắn sẽ lập tức cởi áo khoác khoác lên vai tôi, rồi ôm tôi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng thật ấm áp.

Nhưng lần này… anh không làm cả.

Anh nhíu mày, tâm trí vẫn vương vấn câu nói khi nãy của tôi:

“Tiểu Tranh, em lại giở trò thế hả!”

Gió lạnh làm mắt tôi cay xè, tôi nhắm mắt, cố đè nén nghẹn ngào trong lồ ng ngực, khẽ hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Anh còn nhớ hôm nay là ngày không?”

Anh sững lại, ràng quên mất.

Tôi hít một hơi thật sâu, nói tiếp:

“Là kỷ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, Thời Dục Niên. Anh từng nói, đến hai năm sẽ công khai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện này.”

Ánh mắt anh nhìn tôi đầy phức tạp, lúng túng mấp máy môi:

“Anh xin lỗi… dạo này anh bận chuẩn bị tiệc đón Gia Tĩnh về nước.”

Người có địa vị cao, thường hay đãng trí.

Chỉ điều… họ chỉ quên những chuyện không quan trọng với mình.

Còn tôi kỷ niệm của chúng tôi… lại không quan trọng bằng một bữa tiệc.

Thật nực cười.

“Bận đến mức không thời gian để chính miệng nói chia tay với em à?”

Thật ra mấy hôm nay tôi cũng đã dần nguôi ngoai.

Chỉ cần anh nói lời xin lỗi đàng hoàng, chúng tôi chia tay trong hòa nhã, tôi sẽ không oán trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cả.

Nếu tôi kể với anh trai, chắc chắn anh ấy sẽ tìm anh đánh cho một trận.

Nhưng nể tình tuổi thơ, tôi không muốn mọi thứ kết thúc quá tệ.

lẽ thấy câu hỏi của tôi quá gay gắt, mặt anh sa sầm, nhíu mày nói:

“Trước đây em hiền lành nghe lời biết bao nhiêu, giờ sao lại nói năng khó nghe như vậy? Anh đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói chia tay đâu!”

Ngực tôi đau nhói.

Lại “hiền lành, nghe lời”…

tôi ngoan ngoãn, nên anh mới chọn tôi làm người thay thế khi đơn sao?

Giọng tôi run lên trong gió lạnh:

“Vậy đểbạn gái không được công khai, chỉ là chơi bời như em… thay anh nói lời chia tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.”

7

Anh thở phào như trút được gánh nặng, định nói gì đó… nhưng cuối cùng lại im lặng.

Tôi biết rõ, thứ anh định nói tuyệt đối không phải lời níu giữ.

Có lẽ trong lòng anh đang thấy nhẹ nhõm không cần phải làm người xấu, vì tôi đã giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh mở lời.

Tôi nuốt nghẹn trong ngực xuống, tiếp tục:

“Còn nữa… anh lấy cách để thương hại em? Thứ cảm xúc đó khiến em thấy bản thân thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nực cười. Hoa cũng đừng gửi nữa, em thật sự rất ghét mấy hoa anh tặng.”

Ánh mắt anh thoáng qua chút hồ, sau đó nhanh chóng quay đi.

Quả nhiên, những hoa đó… không phải do anh chọn.

Gió lạnh cuốn tâm trạng tôi thành mớ hỗn loạn, từng mảnh vụn vỡ tung.

Thời gian như đóng băng trong khoảnh khắc ấy. Tôi ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt chẳng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải nói gì.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, không đúng lúc chút nào.

Chỉ cần nhìn sắc mặt Thời Dục Niên, tôi đã đoán được ai đang gọi.

Anh lập tức quăng chuyện hoa cỏ ra khỏi đầu, chân mày giãn ra, giọng nói dịu đi thấy rõ:

“Gì vậy? A Diễn bọn họ tìm anh à? Ừ, anh tới ngay.”

Cúp máy, tâm trạng anh ràng khá hơn, hắng giọng nói:

“Tiểu Tranh, chuyện của chúng ta để sau hẵng nói.”

Anh quay lưng bỏ đi, bước chân dứt khoát.

Tôi đứng lặng nhìn mảnh đất nơi chiếc lọ điều ước từng bị đào lên, lòng ngổn ngang.

Mười hai năm trước, chính nơi này, anh đã tự tay chôn lọ điều ước cho tôi.

Còn giờ… anh tự tay đào lên chiếc lọ của Văn Gia Tĩnh.

Một người ưa sạch sẽ đến mức ga giường cũng phải thay mỗi ngày, vậylại không ngại tay lấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bùn đất ấy.

Thế còn lọ điều ước của tôi, bị chôn ở bên kia góc sân – anh còn nhớ không?

Đúng tôi ngu thật.

Sự dịu dàng quan tâm anh từng cho, khiến tôi ngốc nghếch nghĩ rằng tình cảm đơn phương của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã được hồi đáp.

Nhưng hóa ra… nhân vật phụ cố gắng thế nào cũng chẳng thể phát sáng. Cũng chẳng thể khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh động lòng.

Anh chỉ thích cái cảm giác được tôi ngưỡng mộ khi đau khổ thất tình.

Hoặcdo anh mềm lòng.

Hoặc chỉ là đồng cảm.

gì… thì cũng không phải yêu.

Tôi chầm chậm ngồi xuống đất, ôm đầu òa khóc.

Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, nhưng vườn hoa thì bỗng dưng tối lại.

Không ai nghe thấy tiếng tôi khóc trong gió lạnh.

Giống như thuở nhỏ, không ai từng thấy tôi chạy phía sau họ, cố đuổi kịp.

Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.

Chỉ nhớ tới lúc khản cả giọng, cổ họng đau rát, nước mắt chảy mãi không ngừng.

Cho đến khi tiếng của Văn Gia Tĩnh vang lên từ xa:

“Tiểu thúc! Tiền tiêu vặt của em sắp thua sạch rồi! Mau đến giúp em gỡ vài ván đi!”

Tôi ngước nhìn theo tiếng gọi một người đàn ông cao lớn, đang đứng trên ban công tầng hai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chỗ đó… có thể nhìn mọi thứ xảy ra dưới vườn.

Ngược sáng, tôi không nhìn vẻ mặt anh.

Không biết anh đã đứng đó từ bao giờ.

Cũng không biết… anh nghe thấy đoạn đối thoại giữa tôiThời Dục Niên không.

“Tiểu thúc, sao anh đứng đây làm vậy?”

Văn Gia Tĩnh đẩy cửa bước ra, gọi anh.

Tôi vội vàng lau nước mắt, định tìm chỗ trốn thì tiếng người đàn ông cất lên:

“Đừng ra ngoài, trời lạnh. Anh xuống ngay.”

Anh quay người, tiện tay đẩyấy trở lại phòng.

Điện thoại Mục Diễn cũng gọi tới:

“Em đangđâu đấy? Ăn chút rồi lên đây, chào tiểu thúc một tiếng.”

Bên ngoài phòng đánh bài, đông nghịt người tụ tập.

Người đàn ông ngồi trong cùng, gương mặt góc cạnh ràng, khí chất trầm ổn trong bộ vest sẫm màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13chính anh.

Chỉ một cái giơ tay nhẹ, đám người xung quanh lập tức tản ra.

Mục Diễn ngồi đối diện, kéo tôi lại gần, cười nói:

“Chào tiểu thúc cái nào.”

Tôi nhí:

“Cháu chào tiểu thúc.”

Người đàn ông ấy Văn Yến Sinh ngẩng đầu, ánh mắt mang chút tìm tòi quét qua người tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không lên tiếng.

lẽ anh không nhớ tôi ai.

Tôi vốn luôn chút sợ anh, vội cúi đầu nép sau lưng Mục Diễn.

May anh không nhắc đến chuyện vừa gặp tôi ở sau vườn.

Xem ra… anh không nghe thấy đoạn đối thoại kia.

Tôi tạm thời nhẹ nhõm.

Mục Diễn chơi bài dở tệ, số chip còn lại chẳng được bao nhiêu.

Văn Yến Sinh cũng vậy – nãy giờ Gia Tĩnh đã thua sạch.

ChỉThời Dục Niên thắng lớn, trước mặt toàn là chip.

Mục Diễn tức đến mức tìm cớ:

“Không chơi nữa, tay anh đau. Tiểu Tranh, em ngồi xuống thay anh một ván.”

Tôi bị kéo ngồi xuống đối diện Văn Yến Sinh, bất đắc phải nhìn thẳng vào anh.

Đôi mắt anh rất đặc biệt sâu thẳm, lạnh lẽo, đen đến mức không thấy đáy.

Tôi đánh ra một con ngũ vạn.

Thời Dục Niên theo, cũng đánh ngũ vạn.

Văn Yến Sinh ù – bài tứ lục vạn, chờ độc ngũ vạn.

Thời Dục Niên khó xử lên tiếng:

“Tiểu thúc, ngũ vạn trước anh không ù, giờ lại ù của cháu…”

Văn Yến Sinh nhếch môi, cười nhạt:

“Xin lỗi, bài chết rồi.”

Thời Dục Niên mở bài cho mọi người xem:

“Cháu cố tình tách bài để không cho anh ù đấy.”

Văn Yến Sinh hờ hững đáp:

“Bỏ bài đẹp, mất đáng.”

Anh không nhìn bài.

Cũng chẳng nhìn Thời Dục Niên.

Ánh mắt anh… rơi thẳng lên người tôi.

Tôi như bị điện giật, tim đập loạn nhịp, vội quay đầu tránh đi.

Trực giác mách bảo tôianh đã thấy hết.

8

Ván bài sau đó, tôi đánhtâm trí đãng.

Chơi thêm vài vòng, toàn bộ chip gần như đều chảy về trước mặt Văn Yến Sinh.

Văn Gia Tĩnh vui vẻ hẳn lên, hét đòi giải tán để kéo mọi người đi ăn khuya.

Nhưng không ai dám nhúc nhích.

Chỉ cần Văn Yến Sinh còn ngồi đó, cả phòng im phăng phắc. Không ai dám cười đùa như thường, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả đều ngoan ngoãn như học sinh nghe giảng.

Về bối phận, anh tiểu thúc của Văn Gia Tĩnh, người được ông cụ Văn chỉ đích danh làm người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kế nhiệm.

Từ nhỏ đã trung tâm mọi sự kỳ vọng, vây quanh anh toàn ánh mắt ngưỡng mộ.

Năm đó Mục Diễn mới mười tuổi, còn tôi mới lên nămđang mải nghịch bùn đất, thì Văn Yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sinh đã ngồi trên bậu cửa sổ, đọc báo tài chính.

Anh khi ấy mười ba tuổi.

ràng chỉ hơn vài tuổi, nhưng đã phải gánh vác kỳ vọng cả gia tộc, nhìn qua lúc nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điềm tĩnh trưởng thành.

Bởi thế, trẻ chúng tôi đều sợ anh, gặp lễ phép răm rắp gọi “tiểu thúc”.

Chỉ cần anh chưa lên tiếng, không ai dám đứng dậy trước.

Tôi vươn vai, lưng còn hơi đau do chấn thương nhẹ sau vụ tai nạn lần trước, ngồi lâu bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỏi.

Văn Yến Sinh liếc tôi một cái, giọng trầm thấp:

“Giải tán đi.”

Thời Dục Niên lập tức úp bài, quay sang Văn Gia Tĩnh cười niềm nở:

“Đói rồi à? Em muốn ăn gì?”

Mục Diễn bèn phụ họa trêu:

“Ôi chao, sao quan tâm Gia Tĩnh dữ vậy? Không thèm hỏi tụi anh ăn luôn à?”

Mặt Văn Gia Tĩnh lập tức đỏ bừng, lén nhìn Thời Dục Niên, anh cũng cười đầy ẩn ý.

Cảnh tượng ấy, tôi chưa từng có.

Hai năm yêu nhau, trước mặt người lớn hay ngay cả trước mặt anh trai tôi, Thời Dục Niên cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám trao cho tôi một ánh mắt dịu dàng nào.

Chứ đừng nói tới mấy lời bày tỏ thẳng thừng như vậy.

Cơn chua xót lại trào lên, tôi cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn, sợ người ta thấy gương mặt mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc này.

Bỗng một bàn tay thon dài, ràng từng khớp, vươn tới trước mặt tôi.

Văn Yến Sinh – anh đẩy toàn bộ chip đến chỗ tôi.

Tôi ngỡ ngàng ngẩng lên nhìn anh, thì nghe giọng anh trầm thấp vang lên:

“Tiền tiêu vặt, coi như quà gặp mặt.

“Lâu rồi không gặp, Mục Tranh.”

Lúc tôi chào anh ban nãy, anh còn làm ngơ. Vậy giờ lại chủ động mở lời không đầu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đuôi.

Hơn nữa còn đưa cho tôi một đống chip ước tính cũng phải cỡ gần bảy con số.

Căn phòng toàn người tinh tường, không ít ánh mắt đang dõi theo giữa tôi anh.

Mặt tôi nóng bừng.

Còn Văn Yến Sinh lại như không chuyện gì, môi khẽ nhếch, nhìn tôi như như không.

Văn Gia Tĩnh thấy bầu không khí vẻ kỳ lạ, lập tức phá vỡ bằng giọng nũng nịu:

“Tiểu thúc chẳng phải thắng giúp em sao? Em đòi anh mua xe mà anh cứ làm lơ, sao lại rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rãi với Tiểu Tranh vậy chứ?”

Văn Yến Sinh tựa người vào lưng ghế, khẽ nhắm mắt, hờ hững đáp:

“Muốn thì đi chọn đi. Ghi tên anh được.”

ấy lập tức reo lên sung sướng, lôi kéo Thời Dục Niên đòi anh ngày mai đi cùng xem xe. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhưng Thời Dục Niên không phản ứng, tay buông thõng hai bên.

Ánh mắt anh khóa chặt lấy tôi, trong đáy mắt cuộn lên cảm xúc lạ lùng.

Lần đầu tiên, trước mặt người khác, anh để lộ vẻ bất ổn như vậy.

“Tiểu thúc với Mục Tranh… thân thiết từ bao giờ vậy?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư full, Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư online, read Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư, Lạc Vị Ương Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc