GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 89

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bởi vì mưa to, cho nên những người canh gác ở chỗ của Lâm Gia đều tiến vào bên trong, bên ngoài một người cũng không có, Ngô Tĩnh nương theo bóng đêm mà dễ dàng tiến tới bên ngoài toà nhà. Thân ảnh của cô hoá thành sương mù, nhẹ nhàng bay lên lầu hai, xuyên qua cửa nhìn trộm mà tiến vào phòng Lâm Gia.

Trong phòng chỉ một mình Lâm Gia, giờ phút này ông đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất không yên ổn.

Ngô Tĩnh hoá thành người, nhẹ nhàng đẩy đẩy Lâm Gia.

Bởi thân thể không thoải mái nên Lâm Gia ngủ không sâu giấc, bởi vậyvừa chạm vào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông lập tức tỉnh dậy.

Vẻ mặt ông kinh ngạc nhìn gái xinh đẹp trước mắt, "Cô ai? vào đây bằng cách nào?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Xin chào, tôi Ngô Tĩnh." Ngô Tĩnh đè thấp thanh âm, nói đơn giản về lai lịch của bản thân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đó lấy ra mấy viên tinh hạch trong suốt đưa đến trước mặt Lâm Gia, "Cái này là tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạch, năng lượng kết tinh trong cơ thể của tang thi, thể trợ giúp cho dị năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả bổ sung dị năng bị tiêu hao quá mức. Đây cũng chính là nguyên nhân ông bị suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yếu, chỉ cần bổ sung một viên tinh hạch thì thể sẽ dễ chịu hơn rất nhiều."

Lâm Gia nửa tin nửa ngờ nhìn tinh hạch trong tay mình, chút nghi hoặc hỏi, "Cái này dùng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào?"

"Ăn vào."

"Ăn vào?" Vẻ mặt Lâm Gia không dám tin nhìn về phía cô, đồ vật lớn như vậy thì ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiểu gì?

"Tin tôi, chỉ cần bỏ vào miệng thì ông sẽ biết."

Lâm Gia do dự một hồi, ôm tâm tình thử xem, đem tinh hạch bỏ vào trong miệng. Quả nhiên, tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạch vừa vào miệng liền nhanh chóng hoá thành một cổ chất lỏng, tiến vào trong thể ông, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể suy yếu của ông cũng chậm rãi khôi phục một ít sức lực.

Vậy thật sự hữu hiệu?

"Ngô tiểu thư, trước đó nói nguyện ý mang tôi rời khỏi chỗ này?"

"Đúng vậy, không biết ngài có nguyện ý rời đi không?"

Lâm Gia trầm mặc lại, trên thực tế, nội tâm của ông đang giãy giụa kịch liệt, trong khoảng thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này ông giống như một nhân bị giam giữ nơi này, không thể nhìn thấy mặt trời, mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày đều cố nén thân thể không khoẻ chữa trị cho bọn hắn theo như yêu cầu, ông đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm chịu đủ rồi, ông muốn rời khỏi nơi này từ rất lâu rồi. Nhưnggái trước mặt này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông không quen biết, miêu tả qua tình huống của căn cứ Phương Nam cứ như thiên đường vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thật sự sẽ một chỗ như vậy sao? Nếu ông đồng ý rời khỏi căn cứ Lâm Thành để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến căn cứ Phương Nam, vậy có phải thoát khỏi hang hổ lại tiến vào hang sói hay không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ngô Tĩnh cũng không thúc giục, chỉ ngồi một bên an tĩnh chờ đợi ông trả lời.

Cuối cùng Lâm Gia vẫn đồng ý, ông lựa chọn đánh cược một lần, nếu cược thắng, ông sẽ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự do, được một cuộc sống mới, nếu thua cuộc thì cũng chỉ đổi một nơi bị nhốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại, không khác biệt.

"Mọi người định mang tôi rời khỏi đây như thế nào?"

"Cái này cần phải hỏi đội trưởng, tôi chỉ tới truyền lời." Ngô Tĩnh cười nói, "Ông yên tâm, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc đó ông sẽ biết."

Hai người đơn giản trò chuyện vài câu, sau đó Ngô Tĩnh lại hoá thành sươngrời đi.

Lâm Gia nhìn thân ảnh biến mất của Ngô Tĩnh, trong lòng ẩn ẩn chút chờ mong.

Ngô Tĩnh lặng yên không một tiếng động về tới chỗ ở, không kinh động đám người Trương Mậu Vinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang nghỉ ngơi lầu một, trực tiếp từ cửa sổ phóng lên lầu hai, thuật lại đoạn đối thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho Triển Vân cùng Duệ Triết. Nếu Lâm Gia đã đồng ý rời đi, vậy những chuyện khác cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không lớn.

"Nghỉ ngơi sớm một chút, đợi mưa tạnh, lẽ chúng ta sẽ một trận đánh ác liệt."

Một đêm ngon giấc.

Nhưng khiến bọn họ không ngờ là, trận mưa này rơi một ngày một đem mới tạnh.

Thẳng đến sáng sớm ngày thứ ba, mưa mới chậm rãi yếu bớt, tới giữa trưa thì hoàn toàn ngừng lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trận mưa to này làm khắp nơi bên trong căn cứ Lâm Thành đều tích rất nhiều nước, sức lao động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong căn cứ đều được sử dụng để dọn dẹp các vũng nước này.

bọn Triển Vân lại bắt đầu thu thập đồ vật, nếu trời đã tạnh mưa thì bọn họ cũng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuẩn bị rời đi.

Bọn Trương Mậu Vinh một chiếc xe Minibus nát, có thể chứa được bảy tám người, thực hiển nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không đủ. Triển Vân liền đưa cho Trình Khải một túi vật tư, để hắn đi tìm Từ Phượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Anh, nhờ cô hỗ trợ thuê một chiếc xe đổ đầy xăng.

Thân hoả hệ dị năng, Từ Phượng Anh trong căn cứ vẫn chút tiếng nói, không tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bao nhiêu công sức đã tìm được một chiếc xe buýt trở về. Hơn nữa Từ Phượng Anh còn nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói bọn họ không chỉ rời đi, còn mang theo một đám người quen biết chuẩn bị rời đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền chủ động hỏi có thể mang đi theo hay không, điều này làm bọn họ đỡ tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một phen công phu đi thuyết phục cô.

Chiếc xe này thể chứa được mười sáu người, thể chứa đủ đám người Trương Mậu Vinh, còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể chừa vị trí cho Lâm Gia cùng Từ Phượng Anh.

Chân của Trương Mậu Vinh đi lại không tiện, bởi vậy nhiệm vụ lái xe liền giao cho Đỗ Giang, Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phượng Anh cũng theo lên xe. Triển Vân kêu Đỗ Giang trực tiếp lái xe ra khỏi căn cứ, chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra khỏi Lâm Thành, đến đầu đường cao tốc chờ bọn họ tới hội họp. Bọn họ muốn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ cách đem Lâm Gia cứu ra ngoài.

Bọn Trương Mậu Vinh lúc nàyluôn nói nghe nấy với mệnh lệnh của Triển Vân, hoàn toàn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỏi nhiều liền trực tiếp lái xe chuẩn bị ra khỏi thành.

Lúc ra khỏi căn cứ cũng gặp một chút nghi vấn, nhưng bởi trong đội ngũ hai dị năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả là Trương Mậu Vinh cùng Từ Phượng Anh, những người canh cổng cũng không có hoài nghi gì, thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dứt khoác để bọn họ đi.

Nhưng thời điểm bọn Triển Vân đi ra khỏi chỗ thì gặp lại Ngũ gia.

Kỳ thật cũng không thể nói là gặp gỡ, phải nói Ngũ gia cố ý lại đây tìm bọn họ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngũ gia cũng không quên lời bọn họ từng nói, sau khi tạnh mưa sẽ lập tức rời khỏi đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nên cố ý lại đây xem thử, sợ bọn họ ăn vạ không chịu đi.

Bây giờ nhìn thấy bộ dáng mọi người chuẩn bị xuất phát, Ngũ gia liền yên tâm.

"Ha ha ha, xem ra tôi tới vừa kịp lúc tiễn mọi người đi."

"Cảm ơn Ngũ gia, bất quá chúng tôi muốn đổi một ít xăng, không biết Ngũ gia biết nơi nào đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái này không?"

"Đương nhiên, đương nhiên!" Nghe nói bọn họ muốn đổi xăng, Ngũ gia càng thêm an lòng, chủ động muốn dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn họ đi đổi.

"Tiểu Triết, mọi người lên xe chờ chúng tôi, tôi cùng lão Tống đi một chút sẽ trở lại."

"Được." Hai người trao đổi ánh mắt một chút, đều hiểu ý tứ đối phương.

Trình Khải cùng Trình Kiều cầm chìa khoá xe, đi ra khỏi công lớn chờ tiếp ứng. Duệ Triết mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo những người còn lại tiến đến chỗ Lâm Gia.

Cũng vận khí của bọn họ khá tốt, gần nơi Lâm Gia ở đều tích đọng nước khá nhiều, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phụ trách trông coi Lâm Gia đều đang vội vàng dọn dẹp nước, không chú ý đến động tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên ngoài.

Mấy người thuận lợi tiến tới phía sau toà nhà của Lâm Gia, Đông Đông phát động dị năng,quét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động tĩnh bên trong một chút, sau khi xác nhận trong phòng Lâm Gia không người, Duệ Triết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền để Ngô Tĩnh mang theo một cọng dây thừng, tiến vào phòng Lâm Gia nhắc nhở ông không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên tiếng.

Duệ Triết theo sau thả ra Phệ Bia Đằng, lặng yên không một tiếng động mở ra một cái cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động trên tường, để Lâm Gia từ bên trong chui ra.

Lâm Gia cố định dây thừng trên cửa sổ song sắt, chậm rãi leo xuống dưới, chờ đến khi ông xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngô Tĩnh lại lặng lẽ đem cái tủ lấp kín cửa động lại, cũng cởi bỏ dây thừng, lặng yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không một tiếng động trở lại.

Duệ Triết từ trong ba lấy ra một cái áo choàng, để Lâm Gia mặc vào, lại để ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mang khẩu trang quàng khăn cổ, lúc này mới làm như không việc gì đi ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tất cả mọi người đều đang vội vàng dọn dẹp, không ai chú ý đến đoàn người này có gì khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường.

Thẳng đến khi lên xe, Lâm Gia còn chưa phục hồi tinh thần lại, ông cảm thấy bản thân như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nằm mơ. Ông làm sao cũng không thể tưởng tượng được, bản thân lại thể trốn khỏi cái lồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giam giữ ông mấy tháng qua dễ dàng như vậy!

Đồng thời ông cũng thực khiếp sợ với năng lực hành động của mấy người này, từ lúc bắt đầu cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến lúc kết thúc, những người này đều chưa từng mở miệng nói một câu, lại phối hợp ăn ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với nhau, hành động nhanh chóng, đối với dị năng cũng rất thuần thục, ông cảm thấy bản thân vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần phải thay đổi cách nhìn đối với những người này.

"Lâm tiên sinh, uỷ khuất ông phải nằm phía sau cốp xe một chút." Kỳ thật vị trí phía sau cốp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe cũng tương đối rộng, rất thích hợp để giấu người, Trình Khải cùng Trình Kiều ngồi đằng sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lâm gia nằm nghiêng dưới đáy xe thì rất khó bị phát hiện.

Lâm Gia không hề oán giận câu nào nằm xuống, tuy rằng thế có chút khó chịu, nhưng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần ra khỏi thành thì không cần phải trốn trốn tránh tránh như vậy nữa.

Triển Vân cùng Tống Thành Thư rất nhanh đã trở lại, trên tay bọn họ cầm theo hai thùng xăng, phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đám người Ngũ gia.

"Bây giờ chúng tôi phải đi rồi, cảm ơn ngài đã chiêu đãi."

"Không cần khách khí, hội lại đến đây."

Hai bên dối trá khách khí vài câu, Triển Vân cùng Tống Thành Thư cũng lên xe.

Thời điểm ra khỏi thành, ai cũng không khỏi căng thẳng một phen, Ngũ gia từng nhắc nhở qua, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những người canh cổng cũng thôgiản lược nhìn một chút, sau đó để cho bọn họ đi, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không phát hiện trên xe lại nhiều thêm một người.

Xe lái khỏi căn cứ Lâm Thành, một đường nhanh như chớp trực tiếp đi tới nơi hội hợp, chiếc xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 màu vàng đang dừng ở trên đường cao tốc.

"Xin lỗi, chúng tôi nhiệm vụ trong người, cần phải đến căn cứ Tây Bắc, không thể đồng hành cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi người, bất quá khoảng cách từ đây đến căn cứ Phương Nam cũng không xa, mọi người ngày đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lái xe khoảng hai ngày thể tới." Triển Vân đưa Lâm Gia xuống xe, đi lên chiếc xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 màu vàng kia, lại đưa cho bọn họ một phần bản đồ, để bọn họ dựa theo bản đồ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đến căn cứ Phương Nam, chỉ cần báo tên của anh, tự nhiên sẽ người tiếp đón.

Triển Vân còn nhờ Lâm Gia cứu chữa cái chân của Trương Mậu Vinh, trên đường không biết có gặp nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiểm nào hay không, thêm một sức chiến đấu cũng tốt.

Từ Phượng Anh không nhận thức được Lâm Gia, nhưng sau khi biết được ông dị năng giả hệ chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trị liền ngây ngẩn cả người, làm sao cũng không nghĩ tới, bọn Triển Vân thế nhưng lại đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 "báu vật của căn cứ Lâm Thành" trộm tới đây.

Căn cứ Lâm Thành vẫn luôn chiêu mộ dị năng giả, khiến cho thế lực của căn cứ chút hỗn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tạp, nếu không phải lãnh đạo căn cứ nắm giữ dị năng giả hệ chữa trị duy nhất này, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lực khác đã tranh đấu với hắn, chứ không phải thái bình như hiện tại.

"Mọi người yên tâm, bên kia không biết chúng tôi đến từ căn cứ Phương Nam, chỉ biết chúng tôi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tây Bắc, chờ những người đó phát hiện không đúng, cũng sẽ đuổi đến Tây Bắc, sẽ không hoài nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến mọi người đâu." Triển Vân nhìn ra được sự khiếp sợ của Từ Phượng Anh, cho rằngđang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lo lắng bị liên luỵ, liền mở miệng giải thích.

"Không không không, ngài hiểu lầm!" Từ Phượng Anh không có lòng trung thành gì với căn cứ Lâm Thành, bằng không cũng không nhất thiết rời đi với bọn họ, đến căn cứ Phương Nam, cô cảm thấy năng lực của đội ngũ này bất phàm, lại nhớ tới tình bạn cũ với đám người Trương Mậu Vinh đang nghèo túng mà ra tay tương trợ, cô cảm thấy bọn họ rất tốt. Hơn nữa, đội ngũ như vậy có thể đi ra khỏi căn cứ đó, khẳng định nơi đó sẽ là một nơi không tồi. Cô rất muốn nhìn một cái.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung full, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung online, read Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Túy Nhiễm Khinh Ca Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 89 — Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc