GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62: Đi thành phố G

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi Dư Đông Đông thức tỉnh dị năng, ăn uống cũng mạnh hơn, trước kia chỉ cần ăn một chén mì gói nhỏ là có thể no, hiện tại liền ăn hai tô, ngay cả nước súp cũng húp sạch mà vẫn chưa hết thèm, nhóc quấn lấy Tô Duệ Triết muốn cậu nấu cho thêm một tô nữa.

Không biết Tiểu Hắc có phải bị Đông Đông ảnh hưởng hay không, thời điểm Đông Đông đang vùi đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn gói thứ ba, thế nhưng cũng bước lại đây, vươn đầu lưỡi nhỏ liếm hai miếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 súp mì gói.

"A, mày không thể ăn cái này!" Duệ Triết chạy nhanh lại duỗi tay cản Tiểu Hắc, cậu tuy rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa kinh nghiệm nuôi mèo, nhưng cũng từng nghe nói qua dạ dày của mèo tương đối yếu, lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muối trong gói khá nặng, đối với mèo không phải đồ ăn tốt, tuyệt đối không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn.

ChínhTiểu Hắc nơi nào thèm nghe lời cậu nói, nhẹ nhàng lướt qua tay của Duệ Triết, ngậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy một sợi hút vào bụng.

Duệ Triết cảm thấy tức muốn hỏng, nếu nó bị bệnh cũng không biết tìm thú ynơi nào! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Anh ơi, không việc gì, Tiểu Hắc cảm thấy ăn rất ngon." Âm thanh mềm mại của Đông Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vang lên.

Duệ Triết nghe vậy thì ngây ra một lúc, nhìn về phía Đông Đông, kinh ngạc hỏi, "Em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể câu thông với sao?"

Đông Đông lắc lắc đầu, "Tiểu Hắc không thể nói chuyện với em, nhưng em giống như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm giác thật cao hứng."

Duệ Triết cảm thấy hẳntinh thần lực của Đông Đôngthể cảm nhận được cảm xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Tiểu Hắc, nghĩ đến Tiểu Hắc cũng không phải một con mèo bình thường, cậu cũng chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tự an ủi chính mình, lẽ dạ dày của động vật tiến hoá không giống động vật bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường.

Trịnh Gia Hoà đến giữa trưa ngày hôm sau đã tỉnh lại, nhưng không biết cái gì, Triển Vân vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sốt cao không lùi.

"Anh... sao anh vẫn chưa tỉnh lại? Em thật lo lắng, anh không thấy đói sao? Em thể phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cơm của anh lại." Duệ Triết một bên dùng khăn lông lau người hạ nhiệt độ cho Triển Vân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một bên nhẹ giọng cói chuyện với anh, tuy rằng cậu tin tưởng Triển Vân nhất định sẽ thành công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thăng cấp, nhưng vẫn không nhịn được lo lắng. Cứ cách nửa giờ liền lau người giúp anh, còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngừng cho anh uống nước trái cây cùng nước uống, miễn cho anh vì phát sốt lâu mất nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Lần thăng cấp này của Triển Vân sốt tới một ngày một đêm, khó khăn lắm đến sắp giữa trưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày thứ ba mới tỉnh lại.

"Triển đại ca! Anh tỉnh rồi?!" Duệ Triết vẫn luôn chú ý động tĩnh trong phòng Triển Vân, thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn thấy Triển Vân từ trong phòng đi ra, trên mặt cậu liền không giấu được vui sướng, "Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đói bụng không? Đồ ăn em đã nấu sẵn, lập tức mang tới cho anh."

Triển Vân hôn lâu như vậy, khẳng định đói lả, cho nênDuệ Triết đã sớm chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồ ăn, vẫn luôn hâm nóng trên nồi, chỉ chờ anh tỉnh lại thể ăn ngay lập tức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Không vội." Lúc này mọi người đều đang ngủ, 501 nhiên chỉ hai người bọn họ, Triển Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòng vừa động, liền đi qua đem người ôm vào trong ngực.

"Ca..." Mặt Tô Duệ Triết lập tức đỏ lên, lắp bắp một tiếng.

"Thời điểm anh phát sốt, luôn nghe thấy có người cùng anh nói chuyện." Triển Vân từ phía sau vây quanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người yêu nhỏ của anh, cố ý chơi xấu lại gần sát lỗ taiDuệ Triết nói chuyện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Ca... Em..." Duệ Triết nói chuyện, thanh âm chút phát run, lỗ tai càng đỏ đến lợi hại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thời gian Triển Vân hôn thật sự quá lâu, Duệ Triết không yên tâm, cho nên vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủ bên cạnh, thời điểm cậu khẩn trương liền nhịn không được muốn nói chuyện, nói lải nhải một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy tuy rằngchút xấu hổ, nhưng không nghĩ rằng tất cả đều bị Triển Vân nghe được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thậtmất mặt chết người!

"Thời điểm anh phát sốt, trong lòng cũng đều nghĩ đến em..." Triển Vân cảm giác người trong ngực hơi run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên một chút, lông mi của cậu loạn run, bộ dáng thật sự rất đáng yêu, anh cười khẽ cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu, hôn lên đôi môi của Duệ Triết, môi của người yêu anh thật mềm thật thơm, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút hương vị trái cây nhàn nhạt, khẳng định trước đó từng ăn vụng trái cây đấy.

Triển Vân hôn môi không đạo hay kịch liệt, mang theo một chút hương vị lưu luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ôn nhu. Hai người môi lưỡi giao triền triền miên, cả hai đều trầm trong sự thân mật này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Ca..." Một nụ hôn kết thúc, Duệ Triết dựa vào trong lòng ngực Triển Vân nhẹ nhàng thở phì phò, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết quả liền cảm thấy trên đùi mình tựa hồ bị vật cứng rắn gì đó chống lại, thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý thức được đó thứ gì, gương mặt cậu lập tức đỏ lên.

Rốt cuộc cũng không thể đem người khi dễ quá mức, Triển Vân hít sâu một hơi, buông cậu ra, thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 âm khàn khàn nói, "Đi lấy đồ ăn cho anh đi, anh đói bụng."

Thời điểm nói xong hai chữ cuối cùng, tầm mắt Triển Vân cố ý dừng trên người Duệ Triết, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó chuyển sang bộ vị không thể nói, càng khiến cho Duệ Triết xấu hổ đến không dám ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu lên.

May đồ ăn vẫn luôn được hâm nóng, không mất bao nhiêu thời gian đã được bưng lên bàn. Cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trắng nóng hầm hập, canh xương hầm bắp, thịt kho tàu, hương vị lan ra bốn phía khiến tay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn động không ngừng.

"Tiểu Triết, em ăn chưa?"

"Tụi em đều đã ăn qua, đây chuẩn bị riêng cho anh, tranh thủ còn nóng thì mau ăn đi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Được."

"Anh, hôm nay đội trưởng có tới đây, tối nay lúc 6 giờ tập hợp trước cổng lớn của căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cứ." Thừa dịp Triển Vân đang ăn cơm, Duệ Triết đem chuyện Minh đến đây nói một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với anh.

bên kia, Minh vẫn luôn chờ Triển Vân hồi âm, mắt thấy buổi tối hôm nay liền phải xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phát, nhưng Triển Vân vẫn chậm chạp không động tĩnh, Minh thật sự chút chờ không kịp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rạng sáng hôm nay liền tự mình tới một chuyến, ai biết Triển Vân vẫn còn đang hôn mê, những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người khác cũng không thể làm chủ.

Cuối cùng vẫn là Tô Duệ Triết ra mặt, cho Minh hồi đáp, nói chỉ cần đêm nay Triển Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tỉnh lại, bọn họ nhất định sẽ tham gia hành động với quân đội, lúc nàyMinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới an tâm rời đi.

"Được, vậy đêm nay xuất phát." Triển Vân gật gật đầu, hành động lúc này đây, bọn họ khẳng định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tham gia.

Buổi tối 6 giờ, bọn Triển Vân lái xe việt dã, đúng giờ tập trung cổng lớn căn cứ. Trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cổng căn cứ có bốn chiếc xe tải quân dụng, cùng một chiếc xe tải đựng hàng cỡ lớn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chờ xuất phát.

Minh nhìn thấy bọn Triển Vân xuất hiện, tức khắc thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Triển đội trưởng, hoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghênh các cậu gia nhập!"

Triển Vân cũng gật đầu đáp lại hắn, "Lý đội trưởng, hợp tác vui vẻ."

Hai bên cũng không phải hợp tác lần đầu, bởi vậy nên không nói nhảm quá nhiều, trực tiếp lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe lên đường.

Xe của Minh phụ trách phía trước mở đường, xe việt của bọn Triển Vân theophía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau là được.

Trước khi xuất phát, Minh cho bọn họ một cái bộ đàm, để tiện cho bọn họ tiến hành giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưu, khoảng cách giữa bộ đàm là hai km.

Trừ cái này ra, Minh còn cho bọn họ mỗi người một phần cơm nắm to ngang ngửa bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của một nam nhân trưởng thành, bên trong không chỉ dưa muối,còn cả xúc xích.

Chính gọingười là sắt, cơm thép, cần phải có ăn no mới thể hành động, đến cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoàng đế đều không bỏ đói binh lính của mình.

Cơm nắm vẫn còn nóng, hương vị cũng không tồi, chỉđối với dị năng giảnói, cơm nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này vẫn chút thiếu. May mắn bọn họ tự lái xe việt của chính mình,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong xe trộm ăn chút đó cũng dễ hơn, không cần lo sợ sẽ bị người khác phát hiện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Từ căn cứ đi đến thành phố G ước chừng mất 2, 3 ngày. Trước đóđội cứu viện đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quét sạch tang thi trên đường, cho nên bọn họ dọc theo đường đi cũng tính thông thuận, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngẫu nhiên xửmột vài tang thi du đãng trên đườngthôi.

Trước hừng đông, bọn họ tìm một thôn nhỏ dừng chân, nơi này đã không còn người sống, chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con tang thi giương nanh múa vuốt hướng về phía bọn họ.

Đem tang thi trong ngoài thôn nhỏ xử một lần, sau đó binh lính đem tinh hạch bên trong đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tang thi đào hết ra, đem những thi thể kia chống chất lên nhau, phóng một ngọn lửa đốt sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ, sau đó mới về phòng nghỉ ngơi.

Nhưng đến khi Minh nhìn thấy đội ngũ của Triển Vân đem đứa nhỏ 4 tuổi cùng một con mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mang ra ngoài, tức khắc cảm thấy chútngữ. Chỉ chuyện này việc riêng của đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngũ bọn họ, chỉ cần bọn họ năng lực bảo hộ đứakia cùng con mèo, không ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hưởng đến nhiệm vụ lúc này đây, vậy hắn cũng không xen vào phá rối làm gì.

Ngày hôm sau, chờ cho đến khi mặt trời xuống núi, mọi người lại lập tức lên đường, chỉ là thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điểm xe đang chạy trên đường, Đông Đông vẫn luôn an tĩnh đột nhiên mở miệng, "Ca ca, đằng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe."

Hiện tại Đông Đông dị năng giả hệ tinh thần, tinh thần lực của nhóc cảm ứng hẳn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có sai. Bọn họ lập tức quay ra đằng sau, chỉ là bóng đêm thâm trầm, lại không có đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường, căn bản không thấy tình huống phía sau.

Thẳng đến một khúc cua, nhờ ánh trăng chiếu rọi mới hồ thấy được ánh sáng phản quang từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân xe.

Kia hẳn chiếc xe màu đen, còn cố ý không bật đèn xe, không biếttừ khi nào bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu lái theo đằng sau bọn họ, nương theo bóng đêm yểm hộ, lái cách xa xe của bọn họ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nếu không Đông Đông nói, chờ bọn họ phát hiện không biết khi nào.

Triển Vân lập tức đem tình huống này nói vớiMinh thông qua bộ đàm.

Minh cảm thấy rất kinh ngạc, dọc theo đường đi trước không thôn sau không tiệm, chiếc xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia từ đâu chạy tới? cái muốn đi theo bọn họ?

Nếu người sống sót, không phải hẳnnên nghĩ cách tới nhờ giúp đỡ sao? Lén lút đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phía sau như vậy là ý tứ gì?

Mặc kệ chiếc xe phía sau ý tứ gì, cần phải biết do mới có thể giải quyết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Xe việtcủa bọn Triển Vân đột nhiên tắt đèn, chiếc xe lặng yên không một tiếng động dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214một bên, đoàn xe củaMinh vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Trên đường tối đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dần dần mất đi ánh sáng, dưới bóng tối bao phủ, ai cũng không phát hiện nhiên nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này lại một chiếc xe đang dừng lại.

Không bao lâu sau, chiếc xe đằng sau vẫn luôn "theo dõi" bọn họ chạy qua. Triển Vân đột nhiên mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đèn pha lên, đèn nhập khẩu khiến cho con đường phía trước sáng ngời cùng, chiếc xe thương vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 màu đen không biết đã theo bọn họ bao lâu cứ như vậy bại lộ dưới ánh đèn.

Chiếc xe kia hiển nhiênhoảng sợ, vội vàng nhấn chân ga, muốn bỏ xa bọn Triển Vân, kết quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại không nghĩ rằng đằng trước sáng lên một loạt đèn xe, hai chiếc xe quân dụng không biết khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào đã chặn lại con đường phía trước, mấy chục quân đội tay cầm vũ khí nhắm về hướng chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe màu đen kia.

Tiếng thắng xe chói tai vang lên, chiếc xe thương vụ màu đen kia rốt cuộc cũng không thể không dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại.

"Đừng nổ súng, đừng nổ súng!" Cửa xe thương vụ mở ra, một nam nhân béo béo lùn lùn đi xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai tay giơ lên trời.

"Đang làm cái gì?!" Minh lạnh giọng quát.

"Tôi chính là dân chúng bình thường! Trên xe là vợ con tôi!" Gã vừa nói vừa chạy lại mở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe, bảy người ngồi trên xe thương vụ nhanh chóng đi xuống, một người phụ nữ trung niên, ba nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân, còn hai gái xinh đẹp, "Đây vợ tôi, hai con gái, một con trai, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai người bạn."

"Các người trộm đi theo sau chúng tôi muốn làm gì?!"

"Chúng tôichạy ra từ N thị, muốn đi thành phố G tìm ba mẹ tôi, gần đây trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều không yên ổn, chúng tôi lại ba nữ nhân, thật sự không an toàn, trên đường nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đèn xe của mọi người, liền nghĩ người nhiều thể an toàn hơn chút, cho nên mới trộm theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau, chúng tôi thật sự không ác ý!" Người đàn ông mập mạp ngữ khí thành khẩn nói.

Nghe xong giải thích, tựa hồ là không có ác ý gì thật, bọn Lý Minh thân là quân nhân, cũng không có khả năng khó xử với dân chúng bình thường, nếu là bọn họ chấp hành nhiệm vụ cứu hộ, những người này có thể mang theo sẽ liền mang theo. Nhưng hiện tại bọn họ đang chấp hành nhiệm vụ quan trọng, có liên quan đến toàn bộ căn cứ, có tính nguy hiểm nhất định, không có khả năng mang theo bọn họ, huống chi là đi thành phố G.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung full, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung online, read Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Túy Nhiễm Khinh Ca Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc