GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31: Não Tàn Vô Sỉ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nhưng đến lúc bọn Triển Vân đi tới nơi đỗ xe thì có linh cảm không đúng lắm, vì cớ gì mà cửa xe ngay ghế lái lại đang mở toang như vậy, nhìn kỹ thêm lần nữa thì thấy có hai bóng người đang lén lút lọ mọ làm gì đó trong xe của họ.

Triển Vân bèn nhíu mày, lập tức chạy nhanh tới chỗ xe.

Hai người nọ phát hiện có người tiến đến đây thì gấp rút thao tác nhanh hơn.

Oanh một cái, chiếc xe khởi động thành công, hai người vội vàng đóng cửa xe lại, đạp thẳng chân ga © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vọt đi mất.

Xe bị trộm rồi à...!Thế thì hơi phiền rồi đây...!
"Cái xe vừa rồi xe của mấy người phải không?" trung niên mở miệng hỏi.

Nghe những lời này, mày Triển Vân nhíu lại thật sâu, hắn cảm thấy ngày một khó chịu với thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của trung niên rồi.

"Mấy người nghĩ sao đikhông chịu khoá cửa xe thế? Hiện tại đã tình thế như thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi còn vô tâm như vậy, giờ phải làm sao hả? Khôngxe thì rời khỏi chỗ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng niềm tin hay gì..." Tên đó bắt đầu giở giọng oán trách.

"Im đi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Duệ Triết lạnh băng nói, "Ở đây tạm thời đã không còn tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thi, ngay lúc này thì đường ai nấy đi đi, tách nhau ra tại đây."
Phản ứng của Duệ Triết nằm ngoài dự đoán của gã,đâu ngờ cậu có thể nói những câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thẳng thừng tách nhau ra như vậy, ánh mắt gã loé qua tia giảo hoạt, âm thầm tính kế,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhanh chóng điều chỉnh biểu tình bản thân, gương mặt tươi cười nói, "Cậu bạn nhỏ này, vừa nãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chú sai rồi, đừng để trong lòng nha, vậy kế tiếp chúng ta làm đây?"
Ra muốn đi theo ăn bám tụi này à?
"Không có chúng ta, ông là ông, bọn tôi bọn tôi." Triển Vân lạnh giọng nói, lập tức quay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiến thẳng đến hướng khu phố bên kia, hắn cần phải kiếm một chiếc xe khác để trở về, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm chỗ không người rồi lấy xe jeep đặt trong không gian của Duệ Triết ra, bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kểchọn cách nào đi nữa thì hắn tuyệt đối sẽ cắt đứt ba cái đuôi phiền phức đằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau.

ê, mấy người từ từ đã!" trung niên vội vàng đuổi theo bọn Triển Vân.

"Cấm ông lẽo đẽo đi theo bọn này! Bằng không đừng trách tôi vô tình!" Tống Thành Thư cầm con dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ trên tay hướng thẳng mặt gã, y đồng tình với quyết định của Triển Vân, cái tên này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự khiến người ta rất chán ghét, cứu xong lại còn không biết điều, việc cứu bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ ra khỏi tiệm net cũng đã tận tình tận nghĩa rồi.

Bị lời nói sắc bén của Tống Thành Thư doạ sợ, tức khắc đứng lại, do do dự dự rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lùi trở về bên cạnhgái cùng nam nhân cường tráng.

nhìnvới ánh mắt khinh bỉ, sau đó chạy tới chỗ bọn Triển Vân, nhẹ giọng thương lượng.

Triển Vân hơi nhướng mày, nhìn về phía mấy người bọn Duệ Triết lấy ý kiến, thấy mọi người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỏ vẻ không thành vấn đề, lúc này hắn mới gật đầu.

Rốt cuộc cũng đồng ý, thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt đồng thời lộ ra nụ cười tươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rói, chạy về kéo nam nhân vóc người cường tráng đi theo.

Nhận ra chỉ một mình mình bị bỏ lại, ta liền muốn đuổi theo sau nhưng lại nhớ lời uy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiếp của Tống Thành Thư, giận càng thêm giận, toàn thân tựa hồ phát run, lập tức dùng chân phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiết lên chiếc xe nát ven đường.

Tích tích tích tích tích, một tràng chuông báo động chống trộm của xe kêu inh ỏi trên nền trời đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên ắng đến rợn người...!
"Chạy!!" Không nói hai lời, rất nhanh Triển Vân liền ôm lấyDuệ Triết chạy một mạch đến quán cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên đường.

Động tĩnh lớn như vậy sẽ khiến bọn tang thi sẽạt kéo tới đây, trong khi đó lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe, họ không cách nào chạy trốn khỏi bọn chúng được, huống chi vết thương trên chân của Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Gia Hoà vẫn chưa lành hẳn, chắc chắn chạy không được xa, hắn cũng không thể mạo hiểm để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Duệ Triết lấy xe từ trong không gian ra, dị năng này của em ấy tuyệt không được để lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với người ngoài.

Thành thử Triển Vân quyết định tìm một chỗ trốn gần đây nhất, đợi lúc sau tang thi rời đi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở ra.

Tiệm cơm hắn chọn kiểu nhà ống cỡ nhỏ hai tầng, cửa chính bên dưới thì đóng chặt, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tầng hai có một ô cửa sổ đang mở ngay ban công, họ chỉ cần leo lên được tầng hai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chui vào phía trong tiệm cơm an toàn.

Hắn thấy được động tác đám tang thi hiện tại vẫn chưa linh hoạt, hẳn khớp xương còn cứng nhắc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy sẽ không thể lên cầu thang được, chứ đừng nói tới leo tường.

Cả đám người phóng như bay tới trước tiệm cơm, vào ưu thế thân cao chân dài của bản thân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triển Vân dẫm trực tiếp lên đường ống nước, duỗi tay bám chặt lấy ban công rồi đu người lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trườn vào trong, tiếp đó vươn tay kéo Duệ Triết lên.

Duệ Triết trèo lên thành công, khom xuống làm bộ như nhặt được một mớ dây thừng dưới đất.

Thả dây thừng tiếp đất, hai người dùng sức kéo Tống Thành Thư Trịnh Gia Hoà lên trước, còn nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân cường tráng để tiết kiệm thời gian nên hắn cũng dựa theo cách thức trèo lên ban công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Triển Vân trước đó, sau đó xoay người bắt đầu kéo gái lên theo.

Cô cố gắng giữ thật chặt dây thừng, tiếp theo được nam nhân cường tráng cùng Trịnh Gia Hoà chậm rãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kéo lên.

Vừa chạm được tay tới ban công, đang tính buông dây thừng ra thì bất thình lình chân bị ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó túm chặt lấy, lảo đảo mất thăng bằng khiến cả người ngã ngửa về phía sau, xém chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa là té thẳng xuống dưới tầng.

May mắn thay, nhờ có phản ứng nhạy bén của nam nhân cường tráng, anh nhanh chóng lao tới sát ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công bắt lấy cổ tay mới có thể cứu khỏi thảm kịch sau đó.

Rắc rắc, hai âm thanh nho nhỏ phát ra từ hướng hai người làm đồng thời cả hai phải cắn răng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu đựng để không kêu la thành tiếng.

Một bên tiếng xương sườn của nam nhân đập vào thành tường ngay ban công khiến hắn đau tới mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả người đều run rẩy, còn lạitừ phía tay của nữ nhân tóc dài, cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay bị trật khớp hay gãy xương, chỉ thấy sắc mặt trắng bệch đau đớn, đang gắt gao cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 môi để không phát ra tiếng.

Trịnh Gia Hòa nhìn thấy liền cấp tốc chạy đến hỗ trợ, đúng lúc phát hiện có một người khác đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân cơ hội để trèo lên đây.

kéo chân nữ nhân tóc dài chính tên nam nhân trung niênsỉ trước đó, chứ không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tang thi nào cả.

Sau khi biết bản thân gây ra đại hoạ, thực hoảng sợ thấy rất nhiều tang thi đang ào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ào tiến tới đây nên ba chân bốn cẳng chạy theo bọn Triển Vân.

Dưới tình thế cấp bách vừa nãy không từ bất cứ thủ đoạn bỉ ổi nào, trực tiếp lôi cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng xuống làm bàn đạp để mình leo lên ban công.

"Cứu mạng!!! Tang thi đang phía sau! Mấy người mau kéo tôi lên đi aaaaa!!" càng la hét chói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tai càng làm đám tang thi vồ tới ngày một nhanh hơn.

Sau khi đạp gái xuống, bắt đầu lấy hết sức từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy dây thừng, ý đồ lên ban công trốn, giống như một con ếch xanh đang liều mạng nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như điên để thoát chết.

Một loạt diễn biến bất ngờ khiến ai nấy đều ngớ người trong chốc lát, lại hội ngàn vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho gã kịp trèo lên ban công, tay bám chặt mép tường, nhấc đùi phải chèn ngay cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang tính vào trong thật nhanh nhưng ngay lập tức, cảm nhận được giữa trán đập phải vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể lạnh băng, cứng rắn nào đó, như thể kim loại vậy.

Gã run lẩy bẩy ngước đầu lên, dưới ánh trăng nhạt nhoà mờ ảo, Triển Vân đứng trước mặt gã từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên cao nhìn xuống, tay hắn cầm một khẩu súng, họng súng đen ngòm nhắm thẳng ngay huyệt thái dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của trung niên.

"Cút xuống."
Mồ hôi lạnh chảy như thác trên trán, cố gắng nở một nụ cười, nụ cười ấy thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất khó coi, "Người anh em à...!Chuyện cũng phải từ từ, cậu phải giữ bình tĩnh cái đã..."
"Cút xuống, đừng để tôi nói thêm lần nữa." Triển Vân mở chốt an toàn của súng, ngón trỏ đặt trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 súng, ý tứ bộc bạch như mặt trời ban ngày.

trung niên cực kỳ hoảng loạn, lúc này quay đầu nhìn xuống đã thấy bốn, năm con tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thi đến sát tiệm cơm, bọn chúng đang duỗi cánh tay dài trơ xương hòng vồ cho bằng được "thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn" treo lửng giữa không trung.

Không chỉ vậy, gã còn thấy cách đó không xa trên đường phố, số bóng đen đang loạng choạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hướng tới đây.

Nếu giờ nhảy xuống thì chết cái chắc, hơn nữa còn là một cái chết vô cùng thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thảm!
liều mạng an ủi chính mình, khẩu súng nàyđồ giả! Chính phủ quản việc buôn bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khí nghiêm ngặt đến vậy, nào một thường dân nhỏ nhoi lại súng thật được! Thằng lỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này khẳng định xài súng giả để gã!
Triển Vân nhếch môi cười lạnh, mắt híp lại, đưa súng ngắm thẳng đầu con tang thi đang thiếu nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vồ lấy nữ nhân tóc dài, bópsúng.

Đoàng một tiếng, ngay đầu con tang thi đen đủi xuất hiện một lỗ cháy xém, không một tiếng kêu gào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lập tức ngã tắp lự xuống nền đất.

"Cút xuống." Triển Vân nói lần thứ ba, đồng thời đưa thẳng họng súng đối mặt gã.

Đến mức này còn nghĩ đóđồ giả thì chính thằng não tàn, tay chân luýnh quýnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không dám chần chừ nhảy xuống ngay tức khắc, tiếp đất thành công thì co giò chạy trối chết ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi đó.

Cửa sổ ban công lầu hai phi thường nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một người leo qua, vừa rồi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trung niên chèn ép hơn phân nửa không gian, hai người họ vẫn luôn trong thế bám trụ cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lực một góc, nếu không nhờ lực cánh tay mạnh mẽ của nam nhân cường tráng thì ắt hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gái đã không thể kiên trì đến bây giờ.

Cho tới khi đuổi được trung niên kia xuống, mới thể lên ban công an toàn dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự giúp đỡ của Trịnh Gia Hoà.

Nhanh chóng đóng cửa sổ lại, cả đám đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó mở cửa phòng tiến vào bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong.

Vừa mở cửa ra, vài người bọn họ đã bị doạ đến ngây người, không ai thể ngờ rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cậu bé đang ngồi co rúc góc phòng, trong lòng ôm một chú mèo đen nhỏ, lộ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đôi mắt đen nhánh to tròn giống nhau như đúc.

"Éc, cậu bạn nhỏ này, ba mẹ em đâu rồi?" Vẫntrạch nam Trịnh Gia Hòa xung phong phá vỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bầu không khí trầm mặc, mặt tươi cười từ từ đến gần cậu bé.

Cậu giật nhẹ người,dặt lắc cái đầu nhỏ.

"Mấy anh chị muốn đây nghỉ ngơi một chút nha,được không?"
Nghiêng đầu suy một chút, cậu bé gật đầu nhè nhẹ.

Lúc này mọi người mới cùng nhau đi vào phòng, cẩn thận đóng cửa ban công lại.

Triển Vân đánh giá căn phòng, giường pha TV cùng tủ quần áo với tủ sách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể kết luận phòng ngủ của gia đình cậu bé, xem ra đây vừa nhà vừa kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 doanh tiệm cơm.

Bấy giờ, bỗng dưng tiếng đập cửa liên tục từ phía ngoài căn phòng.

Trịnh Gia Hòa do dự một chút, dự định đi kiểm tra tình hình như thế nào, cậu vừa xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi thì cảm giác ống quần như bị ai túm lấy, cúi đầu nhìn, hoá ra cậu ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Cậu lắc đầu nguây nguẩy, ý muốn nói Trịnh Gia Hoà không cần ra đó.

Âm thanh đập cửa dồn dập nhưng không hề tiết tấu, Trịnh Gia Hoà nghĩ thầm chắc hẳn do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tang thi làm.

"Mama...!Ngủ rồi...!Baba khóc...!Mama tỉnh lại...!Cắn baba...!Baba nói em chờ...!Không thể đi ra ngoài..." Đoán chừng cậu mới khoảng ba tuổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói năng không quá lưu loát, nhưng từ những lời nói vụn vặt của cậu liên kết lại, bọn Triển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vân có thể nắm được khái quát hoàn cảnh cậu bé.

Ba mẹ của cậu chính chủ nhân tiệm cơm này, mẹ cậu lẽ người bị phát sốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi mất ở đêm Huyết Nguyệt, thi thể sau đó phát sinh dị biến, nhào tới cắn ba cậu bé. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trước khi chết, ba của cậu đã cố hết sức để lại một ít đồ ăn trong căn phòng, khoá trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa giữ cậu đây.

Vậy tang thi đang đập cửa phía ngoài, khả năng rất lớn chính ba mẹ của cậu bé...!

Triển Vân từ bỏ ý định giải quyết hai tang thi này, chờ đám tang thi dưới lầu bỏ đi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ sẽ trở ra bằng đường được, còn ba mẹ cậu bé, vẫnnên nhốt bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như bây giờ thì hơn.

"Meow." Chú mèo nhỏ phát ra tiếng kêu be bé, ngóc đầu nhìn cậu.

Cậumóc từ trong túi ra miếng khô bò cỡ nhỏ đưa chomèo, trảo nhỏ phủng phủng vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái thì liền gặm ăn ngon lành.

====================================
【Trên đường ruộng viết tiểu kịch trường
Lại là một trung niên ngang tàng sỉ không biết sự lợi hại của hào quang nhân vật chính: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhìn mấy người yếu đuối mỏng manh quá, chiến đấu nổi với bọn tang thi không đó?
Triển Tiểu Vân: Ha hả, dăm ba con tang thi! Cả đội tiến lên,Tiểu Triết, em quăng lựu đạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh đào với ớt cay thoải mái cho chúng biết mùi, Trịnh Gia Hoà, đập nhừ tử tụi nó đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tống Thành Thư, cậu moi hết tinh hạch bọn chúng rồi đem rửa sạch sẽ!
Ba người nào đó: Tuân lệnh đại ca!
Triển Tiểu Vân: Phía trước siêu thị, Trịnh Gia Hòa, phá cửa.

Tiểu Triết, em thu vật tư.

Tống Thành Thư, thông khí.

Ba người nào đó: Tuân lệnh đại ca!
Triển Tiểu Vân: Tìm thấy nơi ẩn nấp! Trịnh Gia Hòa, tiếp tục phá cửa.

Tiểu Triết, lại đây anh ôm một cái, em đi nấu cơm đi.

Tống Thành Thư, cậu lượn đi tắm giùm.

Ba người nào đó: Tuân lệnh đại ca!
trung niên:...Có câu này không biết nên nói hay không.

→_→
Triển Tiểu Vân: Không nghe không nghe, nhân vật pháo hôi bớt niệm kinh.

Trịnh Gia Hòa: Em đâychuyên gia phá hoại rồi nha.

Tống Thành Thư: Ủa bộ lúc trước mị chân sai vặt sai đâu đánh đó đó hả?!
Tô Tiểu Triết tựa người vào Triển Tiểu Vân ăn "lựu đạn": Vậy em là tiểu yêu tinh à?! ( ^_^)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung full, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung online, read Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Túy Nhiễm Khinh Ca Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc