GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103: Lấy oán trả ơn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đội ngũ Triển Vân từng đi qua căn cứ Lâm Thành một lần, bởi vậy cũng có chút quen thuôc, cho nên dựa theo đường đi trong ấn tượng mà chạy tới.

Chỉ sau khi bọn họ nhìn thấy bộ dáng của căn cứ Lâm Thành, tất cả đều sợ ngây người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tường thành vốnđã không kiên cố của căn cứ Lâm Thành đã sụp xuống, nơi nơi đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đống đổ nát, đất đá thạch ngói tứ tung.

Bởi trận tuyết lớn, khắp nơi đều màu trắng, che giấu đi phần lớn dấu vết ở nơi đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng trên tường thành mơ hồ lộ ra rất nhiều vết máu khô cạn, có thể thấy được tình hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiến đấu lúc phá thành cực kỳ thảm thiết.

Một cái căn cứ Lâm Thành to như vậy lại biến thành một toà thành chết, nơi chốn lộ ra yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tĩnh, đối lập với tình cảnh mấy ngày trước, mọi người đều cảm thấy trong lòng nặng trĩu.

"Bọn họ... Chẳng lẽ... Tất cả đều đã chết?" Thanh âm của Triệu Binh run rẩy, chỉ qua mấy ngày ngắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngủn, chẳng lẽ người dân trong căn cứ toàn bộ đều chết sạch rồi sao?

Đây chính vài nghìn mạng người a...

"Không nhất định." Triển Vân trầm giọng nói, "Chúng ta đi vào nhìn một cái rồi lại nói..."

Anh cảm thấy tuy căn cứ Lâm Thành không tính quá lớn, nhưng cũng mấy nghìn người sống sót, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tám đại ca đây cũng vậy, thấy tình thế không ổn cũng nhất định sẽ bỏ thành chạy trốn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoặc tìm đường lui khác, hẳn sẽ không dễ dàng chấp nhận bị tang thi tận diệt.

Duệ Triết cũng thầm nghĩ như vậy, tuy rằng cậu trọng sinh một lần, căn cứ Lâm Thành cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn máy phát điện năng lượng mặt trời, cũng không lớn mạnh thời kỳ đầu của mạt thế, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong trí nhớ của cậu, lão đại ở căn cứ Lâm Thành tâm thâm trầm, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường lui, không khả năngđể cho căn cứ hắn thành lập lại bị huỷ trong một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm một chiều.

Xe tuần tra chậm rãi chạy vào trong phế tích căn cứ Lâm Thành, mấy con tang thi chó đang chui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu vào trong tuyết tìm kiếm đồ ăn lập tức phát hiện ra bọn họ, chúng như điên nhào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới chỗ bọn họ.

Trình Khải ngồi ghế phụ lập tức phóng ra lôi điện, dễ như trở bàn tay xử lý mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con tang thi chó đó.

Bọn họ lái xe vòng quanh thành một hồi, chỉ một ít tang thi rải rác đang bồi hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây, còn lại cũng không phát hiện ra người sống nào.

Bất quá Triển Vân lại cảm thấy, bọn họ hẳn bỏ thành chạy trốn, bởi một đường đi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nhìn qua, nhà tuy rằng rối loạn lung tung, nhưng đồ ăn cùng quần áo đều bị mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi, còn một ít bàn ghế, còn lại cũng không thấy khác, anh đoán rằng tám vị đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ca kia đã mang theo người sống sót bỏ chạy.

Nghe xong suy đoán của Triển Vân, mọi người cảm thấy rấtđạo lý, chẳng qua bọn họ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không có thời gian đi xem xét những người đó đã chạy đi nơi nào, nếu đồ ăn đều đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được mang đi thì hẳn là có thể sống qua một đoạn thời gian, chờ bọn họ từ phương bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quay về, lại chậm rãi tìm kiếm được.

thế bọn họ liền lái xe ra khỏi căn cứ Lâm Thành, chạy về phía bắc. Bởi căn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lâm Thành một thành nông nghiệp, cho nên khi đi ra bên ngoài đều thôn trang đồng ruộng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Bởi vì mạt thế bùng nổ, khí hậu cũng cực kỳ ác liệt, đồng ruộng bên ngoài không thể gieo trồng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nên dần biến thành đất hoang, mà những nông dân dựa vào trồng trọt mà sống gần đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên bản đều lương thực dự trữ, những người này đều đến đầu quân căn cứ Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thành, bởi vậy nơi này hẳn không ai.

Chỉkhi bọn họ lái xe đến phía bắc mười mấy km, phát hiện một thôn xóm tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tang thi gào rống truyền đến, nghe âm thanh thì hẳn số lượng cũng không ít.

"Trong thôn kia có người sống!" Triệu Binh kích động ra tiếng, "Chúng ta mau đi xem một chút đi?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tang thi sẽ không duyên mà tụ tập một thôn xóm không người, chúng nó khẳng định nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy hương vị máu thịt nhân loại, mớithể tụ lại chỗ này, thôn này rất thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người của căn cứ Lâm Thành chạy trốn.

"Được, chúng ta qua đó nhìn xem." Triển Vân nói.

Nếu thấy, cũng không thể thấy chết mà không cứu.

thế Trương Sóc Lương đang phụ trách lái xe trực tiếp lái xuyên qua đồng ruộng, sao trên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đất cũng đều tuyết, xe tuần tra cũng chạy rất vững vàng.

Xe vừa đến gần thôn, những con tang thi kia đã nghe được tiếng động phóng tới, bị Trình Khải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹ nhạng giải quyết sạch.

Những con tang thi này tuy số lượng nhiều, nhưng thực tế đều tang thi bình thường, đối với dị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năng giả Lôi hệ cấp hai trung giai như Trình Khải nói thì chỉchuyện nhỏ.

Thôn không lớn, xe tuần tra không lái vào bên trong được, cho nên Triển Vân để Hàn Lôi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đông Đônglại trên xe, những người khác cùng đi vào trong thôn xem tình hình. Hàn Lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân tài kỹ thuật, cũng không phải dị năng giả, hắn cũngĐông Đông lại trên xe cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an toàn hơn.

Nhưng trước khi xuống xe, Triển Vân kêu Đông Đông dùng tinh thần lực xem thử người sống đang tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đâu, đỡ cho bọn họ phải đi tìm từng nhà.

Đông Đông lắc đầu nhỏ nói, "Mấy căn nhà đó dưới hầm đều người hết ạ."

"Nhóc nói đều người hết sao?" Triệu Binh tức khắc lộ ra vui mừng.

Mỗi nhà nông thôn cơ hồ đều hầm, cái thôn nhỏ này tuy rằng chỉmười mấy gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình, nhưng mỗi một nhà đều người, số lượng cũng sẽ không ít đâu!

Triệu Binh đang còn lo lắng cho mấy nghìn tánh mạng của căn cứ Lâm Thành, hiện giờ biết được© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người sống, tự nhiên là phi thường cao hứng.

Đứa nhỏ dùng sứcgật cái đầu bé, nhóc cường điệu nói, "Có rất nhiều người."

"Được, ngoan ngoãn trông xe, chờ chúng ta trở về." Duệ Triết sờ sờ đầu đứa nhỏ, sau đó theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triển Vân xuống xe.

Sau khi bọn họ vừa tiến vào thôn, đột nhiên từ hai bên nhà hai ba chục nam nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay cầm khí, vây quanh đám người Triển Vân.

Quần áo trên người bọn họ thập phần nát, hồ đem y phục thể mặc được đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mang vào, người thậm chí còn mặc áo khoác của nữ, thoạt nhìn chút không ra gì.

"Đem đồ ăn cùng quần áo mặc trên người của các người đều giao ra đây!" Bên trong đám người© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảy tám người cầm súng lục, họng súng tối om nhắm ngay vào đội ngũ Triển Vân.

"Lão đại, đừng quên thu lại hai nữ nhân kia!" Trong đó một nam nhân gầy ốm lấm la lấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lét cười nói.

Triển Vân đang cẩn thận quan sát những người này, bọn họ tuy rằng rét lạnhrun run rẩy rẩy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng sắc mặt thoạt nhìn vẫn còn rất ổn.

"Mấy người xác định muốn cướp bóc bọn tôi? Vừa rồi tang thi bên ngoài đều do chúng tôi giết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các người không biết cảm ơn còn chưa tính, làm sao lại thể lấy oán trả ơn như vậy?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lôi quang trong tay Trình Khải chớp động.

Người cầm đầu nọ nhìn thấy điện quang trong tay Trình Khải, ánh mắt loé loé, lại không cảm thấy sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hãi, ngược lại còn nhiều thêm một tia tàn nhẫn. Nếu những người nàythể không dùng súng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xử hết đám tang thi ở bên ngoài, khẳng định bên trong bọn họ một hai dị năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả. Nhưng gã cũng không sợ dị năng giả, dị năng giả tuy rằng lợi hại, nhưng không phải đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình trần mắt thịt thôi hay sao? Chúng nhiều người như vậy, lại nhiều súng như vậy, muốn đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết một hai dị năng giả đó thì có khó?

còn đang do dự nên giết người nào trước, cái tên dị năng giả ngu xuẩn này liền bại lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính mình.

"Dị năng giả thôi, đặc biệt hơn người?! Ông đây giết chính đám dị năng giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tụi mày!" Người nọ vừa nói xong, ánh mắt cũng thêm tàn nhẫn, đem họng súng nhắm về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trình Khải

Triển Vân nhăn mi lại, anh nhìn ra được cảm xúc của người này chút không đúng, thấy ngón tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuẩn bị nhúc nhích, sắp bóp cò súng, anh liền lập tức phát động dị năng.

Trọng lực cường đại gấp mười lần nháy mắt như một ngọn núi lớn đè xuống, lập tức đem người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 áp xuống mặt đất.

Trên mặt đất đều tuyết, người kia bị đè xuống, trừ bỏ không thể hấp, còn cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lạnh căm căm, lập tức nước mắt nước mũi giàn giụa, chỉ còn biết mở miệng xin tha mà thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Má nó!!!" Những người khác thấy thế liền lập tức nổ súng.

Tường đất của Trương Sóc Lương cùng giáp phòng thủ của Duệ Triết đồng thời xuất hiện, thoải mái ngăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chặn viên đạn phóng tới từ tứ phía, sau khi bọn chúng dừng tấn công, bọn họ lập tức phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kích.

Đám người này làm sao thể nghĩ đến, đội ngũ chín người này toàn bộ đều dị năng giả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn chúng người đông thế mạnh, lại cũng không thể đánh được với đội ngũ này quá ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phút.

Hoả cầu, lưỡi dao gió, băng tiễn, lôi điện, côn sắt, dễ như trở bàn tay đem đám người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đánh ngã, tuy rằng bọn Triển Vân đã cố tình lưu thủ, chỉ cho đám người này chút giáo huấn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng như vậy cũng đủ cho đám người kia chịu thống khổ.

Triển Vân thu hồi dị năng, đem người cầm đầu nọ từ trong đống tuyết xách lên, dùng chuỷ thủ kề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên cổ hỏi, "Các người từ nơi nào đến đây?"

"Chúng tôi là... là người của căn cứ Lâm Thành...Tang...Tang thi phá thành, chúng tôi chạy trốn... trốn tới đây... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người anh em thôn này..." Người nọ bị tuyết đông đến lạnh không chịu nổi, nói chuyện chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quá sức, nhưng vẫn thành thành thật thật trả lợi Triển Vân.

"Thực xin lỗi, chúng tôi sai rồi!"

"Các vị rộng lòng bỏ qua cho chúng tôi! Chúng tôi thật sự đói bụng nhiều ngày, nhất thời bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ma quỷ cám dỗ! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi!!" người nói xong liền dập đầu.

"Ha hả." Trình Kiều cười lạnh một tiếng, những người này nói mấy lời ma quỷ cô đều không tin, vừa rồi những người này lấy oán trả ơn còn không nói, đối với bọn họ động sát khí, càng không cần phải nói đến việc bọn chúng còn muốn mơ ước đến cô cùng Ngô Tĩnh!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung full, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung online, read Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Túy Nhiễm Khinh Ca Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc