GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Gặp Lại Triển Vân

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp

Dưới ánh nắng chói chang của một buổi chiều nọ, Duệ Triết đứng lặng im ngoài cửa nhà hàng thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nướng BBQ cùng bộ đồ thể thao nhìnchút kỹ, nhắm mắt lại và hít một hơi thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu.

Cỗ hương vị xưa này thật khiến cậu hoài niệm.

"Chú Ngô! Lấy cho con mười xiên thịt gà, mười xiên thịt mười xiên thịt bò!"
Duệ Triết dùng sức nuốt nước miếng cái ực, sau đó từ trong túi áo móc ra vài tờ tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhăn nhăn nhúm nhúm để đưa cho chú ấy.

Ngô Khởi chính tên đầy đủ của chú Ngô trong lời nói của cậu.

Ông chủ nhà hàng thịt nướng BBQ này năm nay đã gần bốn mươi, là một người đàn ông trung niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình dân cùng với cặp kính trên khuôn mặt, nhìn qua thực nho nhã lịch sự.

"Là Tiểu Triết à? Hôm nay như thế nào mà lại ăn nhiều vậy?"
Nhớ khi đó nhà hàng của ông khai trương trước cổng trường của cậu, Duệ Triết đến nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ thường xuyên chạy đến đây để làm ít việc lặt vặt.

Cho nên mới nói Ngô Khởi đối với cậu rấtquen thuộc, cũng biết cậu một tên cật hoá. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nhưng do kinh tế túng quẫn Duệ Triết phải để dành tiền tận bảy, tám ngày mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dám mua một, hai xiên nướng về nhà để cùng ăn với ông nội.

Ông chưa từng thấy cậu dám ăn uống tiêu xài phung phí bao giờ cả.

Duệ Triết chà chà lòng bàn tay xong liền móc ra mấy tờ tiền giấy nhàu nhĩ, đặt vào cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rổ trên bàn của chú Ngô.

Gương mặt thanh của cậu liền nở một nụ cười thiên chân tà: "Chú Ngô, hôm nay con kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được tiền nên phải tự thưởng cho chính mình đó!"
"Con tự kiếm tiền?" Tay đang nướng thịt bỗng khựng lại trong một thoáng, ông ngẩng mặt lên, liếc nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Duệ Triết đứng cạnh ông: "Tiền kiếm được bằng cách nào vậy?"- dáng vẻ như không để ý đến cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mà hỏi.

Ngô Khởi từ lâu đã hiểu gia cảnh của Duệ Triết.

Người cha mất ngoài ý muốn, mẹ cậu không thể chịu đựng nổi cảnh nghèo khổ liền buông tay bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi cùng người đàn ông khác.

Chỉ ông nội tuổi già sức yếu, một thân một mình nuôi dưỡng, chăm lo cho tiểu hài tử này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến lớn thôi.

Cậu sống thật vất vả, nỗ lực hết sức để thi đậu vào một trường tầm trung.

Bất quá đối với cậu nói, học phí mới chính là vấn đề nan giải, nếu chỉ dựa vào việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhặt đồng nát của ông nội để bán kiếm tiền thì không thể nào giải quyết được.

Không lâu sau đó, ông nội Tô Duệ Triết bị xuất huyết não lúc đang nhặt đồng nát bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua đời.

Cậu mất đi người thân duy nhất, hoàn toàn trở thànhnhi.

Tuổi của cậu tính ra cũng quá lớn để được đưa đến Viện Phúc lợi (mười bảy tuổi), nên chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể sống dựa vào bốn trăm tệ được chu cấp mỗi tháng.

Đáng thương cho cậu một thân một mình, ông mới để Duệ Triết phụ việc trong nhà hàng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dịp nghỉ hè.

Mỗi ngày thu vào hơn mười đồng, miễn cưỡng gọi đủ ăn đủ mặc cho cậu thôi.

Học phí cùng tiền sinh hoạt sắp tới thì làm sao bây giờ, ngày khai giảng gần kề ngay trước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi cònnữa.

Hiện tại lại nói kiếm được tiền.

Một đứa nhỏ chưa thành niên như cậu thì thể đi đâu làm việc được chứ?! Thật sự làm ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lo lắng lắm.

Duệ Triết thẹn thùng cười cười, lấy túi nilon nhỏ phía sau ra đưa cho chú Ngô: "Trong đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rau củ của con tự trồng, đem tới bán lấy tiền đó!"
"Của con tự trồng hả? Nhanh nhanh đưa cho chú nhìn xem." Dứt lời Ngô Khởi liền cầm lấy túi nilon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong tay cậu, trái tim đang treo cao liền được hạ xuống.

"A, vậylại nhiều rau củ quả khác nhau nữa."

Trong chiếc túi thượng vàng hạ cám (*) này đến bảy, tám loại rau củ khác nhau, mặc số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lượng không nhiều lắm, nhưng về chất lượng thì tuyệt đối là thượng phẩm.

(*) Thượng vàng hạ cám: trên thì vàng, dưới thì cám; vàng thứ giá trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214được coi trọng, cám lại thứ tầm thường.
câu này,lẽ khi dùng sàng để sàng phân loại một thứ gì đó, thì những hạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 to ở phía trên sàng, sẽ được coigiá trị, còn những hạt nào nhỏ li ti, tựa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạt cám, sẽ bị lọt xuống phía dưới, những bị lọt xuống dưới sàng thì coi như hàng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại, giá trị thấp.

Ý nghĩa của câu này thường được hiểutrong cuộc sống đủ mọi loại vật và con người, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt đến xấu, từ giá trị thấp đến giá trị cao, đủ mọi thứ hạng.

..
Ngô Khởi lấy từ trong túi ra trái bắp, ngửi mùi thơm rồi bóc một hạt cho vào miệng, kinh hỉ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 "Mùi vị đích thực rất ngon, vừa nếm đã biết đây trái bắp tươi nhất mới được thu hoạch! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Để chú mua hết của nhóc cho! Đây đây cầm tiền đi, sau này nếu nữa thì cứ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bán cho chú."
Nhà hàng nướng của Ngô Khởi không chỉ bán thịt xiên nướng, có cả rau củ nướng, túi rau củ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Duệ Triết đem tới so với thứ ông mua chợ đầu mối thật sự quá chênh lệch.

Thế nên ông không chần chừ hết, lấy tờ tiền giấy màu đỏ mệnh giá cao nhất nhét vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong tay của Duệ Triết.

Duệ Triết khẽ mím môi rồi đem tiền cất đi, khiến cho khuôn mặtchút nét trẻ con của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cậu lộ ra hai lúm đồng tiền bắt mắt, cong môi cười: "Cám ơn chú Ngô, chờ thêm mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa con trồng thêm rau củ mới sẽ đem tới bán cho chú nha!"
"Ba mươi xiên thịt nướng nóng hôi hổi của nhóc đây! Cầm đi." Ngô Khởi đưa cho cậu hộp thịt nướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông vừa mới làm xong.

"Cám ơn chú Ngô! Hẹn gặp lại!" Tô Duệ Triết ngoan ngoãn từ biệt Ngô Khởi, xoay người đi khỏi nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hàng nướng BBQ của ông.

Mùi thịt nướng cứ bay lờn vờn ngay chóp mũi, Duệ Triết nhịn không được phải đem một xiên lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cắn khí thế.

Ngao~! Hạnh phúc quá đi thôi~!
Duệ Triết tỏ vẻ muốn khóc lắm, bởi không biết đã bao lâu cậu mới nếm lại được mỹ vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như thế này...!
Tô Duệ Triết vừa đi vừa ăn ngấu nghiến liền một hơi mười xiên thịt nóng hổi, sau đó cẩn thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đảo mắt nhìn quanh, rẽ vào ngõ hẻm nhỏ.

Cũng tại hẻm nhỏ ấy, hộp thịt xiên nướng mới nãy trên tay cậu đã biến mất dạng, thay vào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một túi anh đào lớn.

"Anh đào vừa lớn lại vừa ngọt đây! Mười tệ một cân thôi, không ngọt không lấy tiền nhaaa"

Duệ Triết tìm đến khu chợ nhỏ ở lân cận sát đường cái, cậu ngồi chồm hổm xuống rồi mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi anh đào ra.

Từng trái anh đào đỏ mọng màu sắc thật bắt mắt, lại mang chút ướt át như vừa được hái xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khiến mọi ánh nhìn từ mấy bác gái đổ dồn về chúng.

"Cậu này, bácthể nếm thử được không?" Một bác gái đến gần lên tiếng hỏi.

"Đương nhiênđược ạ."
Duệ Triết bóc một trái anh đào từ cành xuống đưa qua, lúm đồng tiền hai bên thoắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ẩn hiện, thoạt nhìn vừa ngoan ngoãn lại đáng yêu: "Bác gái, anh đào nhà con tự trồng, mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hái xuống liền đem đến bán đó!"
Nhìn trái anh đào tươi ngon trên tay, bác gái gật gật đầu đồng ý với lời nói của Tô Duệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triết, đưa vào miệng ăn thử một ngụm.

"A! Rất ngon ngọt!" Vị ngọt thanh dịu pha chút chua tự nhiên, trái nhiều lại mọng nước, vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật hảo hạng.

Đôi mắt của bác gái chợt sáng: "Cậu nhóc, mau cho bác ba cân anh đào!"
"Dạ được!" Duệ Triết tủm tỉm cười, từ trong cặp lấy ra túi nilon, cònmột chiếc cân điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử nho nhỏ, đem gần một nửa anh đào từ túi lớn qua: "Bác gái, của bác ba cân anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đào đây, tặng thêm cho bác một củ khoai tây nữa nha."
Lúc này bác gái mới để ý cạnh ngay chân của Duệ Triết còn có một cái túi, bên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đựng vài củ khoai tây tròn xoe xoe, nhìn qua cũng tươi không thua kém.

Bác gái thật cao hứng, sảng khoái thanh toán tiền cho cậu rồi cầm túi đi về.

Đột nhiên, một đám thanh niên lưu manh từ đâu đi tới, tất cả đều dáng vẻ thập phần nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiểm, nam tử đi ở phía sau cùng kia lại thực dễ dàng thu hút tầm nhìn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Duệ Triết.

Nam tử chừng một mét chín, dáng người cao ráo, đôi chân thon dài, kính râm màu đen làm người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nhìn được dung mạo của hắn, sống mũi cao thẳng, bộ dáng toát lên vẻ kiên định cường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngạnh.

Hắn nửa người trên mặc bộ y phục sát người màu đen, áo choàng khoác ngoài, phác hoạ rõ từng đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cong bắp trên thể thập phần tinh tế, cùng với làn da tiểu mạch săn chắc, hormone nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tính cường đại tràn đầy uy vũ, soái hết cả phần của người ta.

[Editor M: chời quơi đặc tả công quân làm mình phải vắt toàn não bộ lên để tìm từ ngữ...( ͡° © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ͜ʖ ͡°) ]
Lưu manh bây giờ sao mang khí thế ngời ngời dữ vậy...!còn tính chừa đường sống cho người khác nữa không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây...!
Duệ Triết giương cái đầu nhỏ ra nhìn, bất tri bất giác viền mắt liền đỏ bởi cậu nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình bóng quen thuộc của người ấy.

"Này, chắc tại lão đại thoạt nhìn hung hãn quá đó, anh coi anh chưa đả động tới hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã doạ khóc cậu nhóc kia rồi." Một tên tiểu đệ liếc mắt liền thấy được Duệ Triết, tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử này thật sự da dẻ cũng trắng trẻo quá đi, nhìn lại ngoan ngoãn dễ dạy, đôi mắt to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đen nháy sống động như biết nói, vành mắt cậu lúc này hồng hồng, bả vai sợ hãi nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 run rẩy lợi hại, tựa như chú chim cút đang rụt vai lại vậy, ngược lại càng thấy đáng yêu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

"Hửm?" Triển Vân đem kính râm tháo xuống, lộ ra đôi mắt hẹp dài vô cùng thâm thuý, nhìn về phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hướng của Duệ Triết.

Duệ Triết cảm giác trái tim tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu nắm thật chặt bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của mìnhcố kiềm nén tiếng gọi Vân đại ca muốn phát ra từ cuống họng.

Kết quả cậu lại càng thêm nghẹn, vành mắt lại càng thêm đỏ...!
"Ai ai ai, cậu nhóc bị làm sao thế...!Chúng ta chỉ đi ngang qua đây chứ phải thu phí bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của cậu đâu nha! Sao bị doạ sợ thành như vầy rồi?" Tên tiểu đệ kia bước vài bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến chỗDuệ Triết đang ngồi xổm, tỏ vẻ thực uỷ khuất a, tự nhiên đang êm đẹp thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cậu lại sợ hãi đến thế?
Duệ Triết cũng cảm thấy chính mình thật không còn mặt mũi mà, cậu vội vàng đưa tay lau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết nước mắt, lấy ống tay áo chùi lại chùi một hồi nên vành mắt đỏ ửng, cậu mở to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đôi mắt còn ướt đẫm, nỗ lực nặn ra nụ cười tươi nhất, càng làm trên khuôn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nét trẻ con của cậu phập phình liên tục, hai lúm đồng tiền ẩn hiện thật khiến người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn nhéo cho thoả thích, trông rất đáng yêu.

"Chậc." Triển Vân khó chịu liền tung một cước, đạp mông tên tiểu đệ đó bay qua nơi khác, còn bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân thì đến trước mặt Duệ Triết ngồi xổm xuống: "Cậu đang bán thứ gì?"
"Anh,anh đào! Trái vừa ngọt lại vừa lớn..." Duệ Triết chà xát lòng bàn tay liên tục, ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt rụthỏi: "Anh, anh muốn nếm thử không?"
Triển Vân nhìn cậu chằm chằm một hồi lâu, duỗi tay lấy một trái anh đào cho vào miệng, vị ngọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dịu lập tức lan toả che kín khoang miệng, đây lần đầu tiên hắn được ăn trái anh đào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngon đến vậy.

"Còn bao nhiêu anh đào?"
"Còn, còn lại hơn mười cân nữa..."
"Vậy lấy mười cân." Dứt lời hắn liền đứng dậy, hướng về phía tên tiểu đệ lúc nãy bị đá văng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 "A Vượng, ngươi trả tiền."
"Tuân lệnh lão đại!" Tiểu đệ nhanh chóng móc từ trong túi tiền tờ tiền có mệnh giá lớn ném cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cậu, còn đặc biệt khí phách nói một câu: "Không cần thối lại!"
Duệ Triết mau mau bỏ anh đào vào túi đưa cho tiểu đệ, nhỏ giọng đáp lời, "Chính là...vừa vặn...không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần thối tiền thừa."
Nghe xong tên tiểu đệ thiếu chút nữa vấpngã dập mặt, những huynh đệ đi cùng xông lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vùi dập hội đồng, cả đoàn người cứ thế ầm ầm ĩ ĩ rời đi.

Nhìn bóng dáng Triển Vân khuất tại góc đường, đôi mắt Tô Duệ Triết cũng dần ảm đạm xuống trong tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khắc...!
Anh ấy...còn chưa quen biết mình mà...đúng vậy...!
Mắt thấy đám người lưu manh đã đi rồi, lúc này mấy bác gái vẫn luôn vây xung quanh cậu mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng nhau tiến lên, thực nhanh liền mua hết sạch số anh đào còn lại của Tô Duệ Triết.

Các bác không thấy lão đại khu Đông ăn còn thấy ngon hả? Không thì sao liền mua một hơi tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mười cân! Ai tới chậm mua không được đó!
Đem mấy củ khoai tây cuối cùng tặng xong hết, Tô Duệ Triết phủi phủi bụi trên mông, hào hứng dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dẹp trở về nhà.

Xuyên qua mấy con đường tắt chật hẹp, Tô Duệ Triết đứng trước ngôi nhà nhỏ cậu ông nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từng sống với nhau, mở cánh cửa gỗ nát đã sớm tróc hết sơn, lặng người ngắm nhìn căn phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quen thuộc, Duệ Triết không nén nổi nước mắt trực trào ra.

"Ông ơi..." Duệ Triết khóc nức nở thành tiếng, nước mắt theo cậu chậm rãi lăn xuống, "Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như conthể trở về sớm hơn...!Sớm hơn một chút nữa tốt rồi..."
Bất quá khi nghĩ đến cảnh tượng một tháng sau, tang thi hoành hành khắp chốn, thế giới trở thành Tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 La Tràng nơi địa ngục, cậu ngược lại cảm thấy ông nội ra đi lúc này lẽ sẽ bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên hơn nhiều...!
..
___________________________________
Chương mở đầu dài tới mức muốn gãy luôn tay!! Ahuhuhuhu...╮( ̄▽ ̄ ")╭
Mọi người thấy chương 01 như thế nào? Nếu ổn thì cho mìnhđộng lực nha!!:))).

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung full, Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung online, read Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung, Túy Nhiễm Khinh Ca Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc