GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37: Quyển 4 - Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tháng 10, đại quân đến huyện Vu.

 

Qua huyện Vu đã đất Ngô. Tôi dù vẫn còn trong quân Thục nhưng lại được thỏa lòng hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thở khí trời Đông Ngô. Trận này sẽ dần mở màn cho bi kịch về sau của Thục, người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông tôi yêu sẽ thoát khỏi lớp vỏ bọclên đài. Tôi vốn nên vui vẻ, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể nào vui lên được.

 

Bấm tay tính toán, tôi rời Giang Đông đã gần hai năm. Theo quân lúc này không giống như lúc xưa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày xưađường đi bao xa, bên cạnh cũng sẽngười Giang Đông. Nhưng lúc này đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất từ khi vào Thục tới nay, tôi luôn chỉ một mình. Tôi cuối cùng cũng hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao cổ nhân khi xa quê đều luôn nhiều ưu sầu đến như vậy. một thế giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông tin liên lạc cực kỳ lạc hậu, đối mặt với phong cảnh hoàn toàn khác biệt, bên tai đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rẫy những ngôn ngữ xa lạ, cái cảm giác này, thật sự như đang chân trời góc bể.

 

Quân Ngô ở huyện Vu rất ít, chỉmang tính tượng trưng, kháng cự không được liền rút quân. Thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi nhỏ này lại cổ vũ khí quân Lưu Bị. Hắn cũng vui mừng phấn khởi cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân Ngô không chịu nổi một kích, tiếp tục chỉnh quân thẳng tiến.

 

Từ huyện Vu đi về hướng Đông, địa thế dần dần trở nên bằng phẳng. Người dân địa phương cũng bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu nhiều hơn. Mọi người đây pha trộn từ các tộc Man Hán, sống bằng đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trồng trọt. Bọn họ dường như đã quen với chiến tranh, khi đội quân hoành tráng đi qua tàn phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mảnh lại một mảnh nông trang, nông dândưới ruộng vẫn tiếp tục cúi đầu canh tác, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề ngẩng lên liếc nhìn đại quân. Đối với bọn họ nói, chỉ cần cho bọn họ một cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống đầy đủ thì quân Ngô hay quân Thục cũng không khác nhau.

 

Nếu phải phân biệt ràng ra, thì cũng bên nào thể cho một số người không an phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội tốt. Một đường tiến về phía đông, thường sẽ thấy những hương thân từ những địa phương xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xôi như Lăng chạy đến. Đối với họ, cuộc chiến này chính cơ hội để tiến thân, mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng thể được lợi từ việc ‘quy thuận’.Lưu Bị cũng tiếp kiến bọn họ không biết mệt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.

 

Nghe quân trong doanh nói, khi Lục Nghị còn đóng quân đó, đối với dân chúng địa phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng hậu đãi, thường dùng quân lương để phân phát cho người dân. vậy dân chúngđây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phần lớn ăn chơi rảnh rỗi, lại còn cho rằng quân đội hẳn phải chịu trách nhiệm về việc ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống của người dân. Chính bởi điều này, hương thân khi đến ‘quy thuận’ đều đưa ra những điều kiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng rất xa xỉ. Đây vốn là hồi chuông cảnh báo Lưu Bị, nhưng hắn lại không để ý đến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thậm chí còn cung cấp với số lượng gấp mấy lần quân Ngô để thỏa mãn lòng tham của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dân.

 

Nếu một bên được lợi nhiều hơn, đương nhiên lợi ích của bên kia sẽ bị giảm. Trên đường nhìn Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bị hào phóng như vậy, tiếp viện cùng tiếp tế trong quân khá căng thẳng. Hơn nữa, dọc đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp nhận không ít quân Man tộc, những người này thường xuyên say rượu gây sự, tạo ra không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ít phiền toái. Không thể nghi ngờđiều này ít nhiều đã làm giảm khí quân Thục, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội ngũ hoành tráng đã che giấu những mâu thuẫn đang ngấm ngầm nảy sinh này, còn Lưu Bị thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng lại đang say sưa trong thắng lợi hắn cho lẽ đương nhiên.

 

Tháng mười hai, đại quân chiếm được Tỉ Quy. Tướng Ngô đóngTỉ Quy là Lý Dị lui về Di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lăng. Quân Ngô thương vong cũng không quá thảm trọng, nhưng đây vẫn thắng lợi đáng kể đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong hành trình đông tiến của quân Thục. Lưu Bị cũng không rảnh nghĩ sao thể thắng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách đơn giản như vậy, bắt đầu bận rộn điều phối đại quân. Hắn chia quân làm ba đường, phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng Quyền thống lĩnh một đội quân trước đến Lâm Tự phòng đề phòng quân Ngụy, Ngô Ban thống lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đội tiến đến Di Lăng, còn bản thân hắn lại đi đường thủy qua Di Đạo cùng Ngô Ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội quân. Đâymột chiến lược rất khá, nhưng vẫn không thể ngăn được số mệnh sắp bại vong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hắn.

 

Trên đường tiếp tục đông tiến, Lưu Bị tranh thủ lúc rảnh rỗi dạo qua Lăng một vòng. Hắn quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say vào việc tăng lên quân số, mỗi một đội quân Man tộc tăng thêm đều làm cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui mừng phấn khởi. Hắn cũng chưa từng nghĩ đến, hai mươi vạn quân đãquá nhiều, còn muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều quân hơn làm gì.

 

Oán giận trong quân ở Tỷ Quy lặng lẽ phát sinh. Cuối cùng sẽ một ngày, những hờn oán đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âmnày sẽ bùng cháy. Nhưng trước khi nó xảy ra, tôi phải rời đi.

 

Ngày thứ mười Lưu Bị rời đi, rốt cuộc tôi cũng tìm đượchội. Hôm đó, ở chuồng ngựa, Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phương vẫn giả như đang tắm cho ngựa, tới gần tôi thấp giọng nói :

 

“Phu nhân, ở cửa sau doanh trại, tại hạ an bài một đường đi. Phu nhân chờ trời tối hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi theo đường đó thẳng ra bờ sông, tại hạ trên thuyền chờ người.”

 

Trời tối, tôi thành công tránh đi tai mắt trong quân, đi theo con đường bọn họ đã sắp xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bờ sông. Đêm như tấm màn đen bao phủ, mặt sông không chút ánh sáng, tôi mờ mịt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xung quanh, nhưng không hề nhìn thấy con thuyền nào bên bờ sông.

 

“Ngươi đang tìm cái gì?”

 

Một thanh âm lạnh lùng từ phía sau truyền đến. Tôi xoay người, kinh ngạc nhìn kẻ hiện giờ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn nhìn thấy nhất.

 

Lưu Bị. Hắn bước ra từ phía sau mấy mỏm đá, theo sau hắn binh lính với bộ dạng hung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tợn. Hắn cầm cái gì đó nhẹ nhàng bâng quơ vứt trước mặt tôi, lạnh lùng nói :

 

“Ngươi đang tìm hai người kia đúng không?”

 

Dựa vào ánh đuốc trong tay bọn họ, tôi kinh ngạc nhìn thấy, trên đất kia, chính là hai cái đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đầy máu.

 

Tim tôi thắt lại. Tôi đã hại chết hai người họ.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào Lưu Bị, lửa giận trong mắt như muốn đốt cháy cả màn đêm.

 

Hắn lại không chút để ý, thản nhiên nói : “May mà trẫm trở về sớm hơn dự định, qua sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nhìn thấy con thuyền khả nghi này. Nếu không để ngươi trốn về rồi sao?”

 

Ngừng một chút, hắn vừa cười vừa nói : “Chỉ điều, ngươi chạy thoát thì đã sao? Sớm muộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi cũng rơi vào tay trẫm. Nhưng trẫm hiện tại sẽ không thả ngươi đi, trẫm muốn cho ngươi xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẫm sẽ đánh bại đám nhãi Giang Đông các ngươi thế nào, rồi sẽ đem đầu ngươi treo trên thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kiến Nghiệp.”

 

Tôi vẫn không nói lời nào, yên lặng nhìn hắn.

 

Hắn phất phất tay: “Mang về. Tăng cường trông giữ, một khắc cũng không được sót.”

 

Có quân đi lên túm lấy cánh tay tôi, tôi cũng không phản kháng, mặc cho bọn chúng mang đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng ánh mắt phẫn nộ vẫn nhìn chằm chằm Lưu Bị.

 

“Ngươi còn muốn nói gì?” Hắn nhướng mày, ra vẻ oai vệ hỏi tôi.

 

Tôi liếc nhìn hắn thật sâu, sau đó nói: “Quân Thục sắp bại.”

 

Quân Thục sắp bại!

 

Lời tiên đoán gần như nguyền rủa của tôi dường như có cánh, lan truyền nhanh chóng trong quân. Trong số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nghe được, một số kẻ thì tỏ vẻ khinh thường, nhiều người lại căm phẫn cho rằng tôi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hươu nói vượn, nhưng cũngmột số người lo lắng.

 

Khí trời càng lúc càng lạnh lẽo, rồi lại trở nên càng lúc càng ấm áp. Trong khoảng thời gian từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đông sang hạ này, Lưu Bị giành được một loạt thắng lợi, hắn đánh hạ Di Lăng, lại chia Di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đạo vây Tôn Hoàn trong thành. Lục Nghị dùng chiến thắng dệt thành cái kén, vây Lưu Bị trong đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cho hắn không thể thấy được thế giới bên ngoài cái kén ấy.

 

Không phải là không người thanh tỉnh, nhưng giữa không khí cuồng nhiệt trong chiến thắng này, những lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phù hợp ấy không cách nào truyền vào tai Lưu Bị. Trên thực tế, những người này thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải là ít. Mặc luôn luôn thắng lợi, nhưng bọn họ lại chưa từng gặp được quân chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực của địch.Trong mắt bọn họ, kẻ địch như loài rắn giảo hoạt chưa từng giáp mặt này, vĩnh viễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết được bao giờ sẽ hiện thân. Cuộc chiến này quá dài, mặt trận phân tán quá nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi, mọi người bắt đầu mất kiên nhẫn, bắt đầu chờ đợi một sự kết thúc, thể sẽ nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được con rắn này trong tay, thể sẽ bị cắn một phát. Nhưng sao đi nữa, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn sự kết thúc.

 

Cam Ninh vẫn chưa từng bỏ cuộc. Mặc bị trông coi nghiêm ngặt, nhưng trong quân vẫn sẽ bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ cũ của hắn liên hệ được với tôi. Bọn họ nói muốn tìm cách khác đưa tôi ra ngoài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng lúc này tôi đều cự tuyệt. Nếu không nắm chắc mười phần, tôi không muốn bất kỳ ai phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hi sinh tính mạng tôi. Trong trận chiến Xích Bích, tôi từng thừa dịp loạn lạc mà chạy thoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi Bắc quân. Tôi nghĩ lúc này cũng thể làm như vậy. thế nào đi chăng nữa, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng muốn đánh cược một ván cùng Lưu Bị.

 

Vở kịch tôi mong chờ, rốt cuộc cũng mở màn.

 

Tháng sáu, nguyên niên Hoàng Võ, Lưu Bị đóng quân Hạo Đình. Thời tiết nóng bức, khí xuống thấp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 binh đều kêu khổ vang trời. Không chịu nổi áp lực từ những lời oán thán này, Lưu Bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ lệnh rời trại tới đóng rừng cây mát mẻ. Quân Thục rất đông, trại trước liền trại sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại kéo dài hơn trăm dặm.

 

Tôi thấp thỏm chờ đợi ngày đó đến, nhưng trước đó đã xảy ra một chuyện chưa từng được ghi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong sử sách—–

 

Ngày đó, tôi đang trong doanh trại cùng mấy binh canh giữ tôi nói chuyện phiếm. chung lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày, lại thấy tôi không ý định chạy trốn, bọn họ cũng khách khí hơn với tôi. Chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thử chạy trốn, tôi trong doanh trại cũng khá tự do.

 

Ngay lúc chúng tôi đang nói chuyện phiếm, đột nhiên nghe thấy binh sĩ xung quanh đến báo: Đông Ngô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sứ giả tới.

 

Đông Ngôsứ tới? Lúc này phái sứ giả tới làm gì? Tôi không kìm được mò, muốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghe một chút. Mấy binh sĩ trông coi cũng không làm khó tôi, liền dẫn tôi đi vào.

 

Tôi đến gần trại của chủ soái, xung quanh rất nhiều người cũng đang nghiêng tai nghe ngóng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến:

 

“——tại hạ phụng lệnh đại đô đốc, đến đây thỉnh hòa với bệ hạ.”

 

giọng của Lạc Thống, lúc này hắn chạy tới xin hòa làm gì? Tôi tiếp tục đưa tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắng nghe, lại thấy Lưu Bị nói:

 

“Lúc này rồi, còn xin hòa cái gì?”

 

Tôi nghe được lời nói hệt như tôi đã nghĩ.

 

“Đại đô đốc không đành lòng nhìn thấy cảnh giết chóc. Ngài hi vọng hai bên rút quân, coi như tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phúc cho dân chúng hai nước.”

 

“Ồ? Hắn sợ quân của mình bị giết sao ?”

 

“Đại đô đốc không phải ý này …” Lạc Thống dừng một chút, lại nói: “Ngài ấy không muốn quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội của bệ hạ bị rơi vào cảnh giết chóc…”

 

Lúc này, người xung quanh bắt đầu ồn ào, Lưu Bị cũng không hề kiềm chế cười ha hả. Được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lúc lâu, tôi mới nghe thấy giọng nói của hắn:

 

“Sợ quân đội của trẫm rơi vào cảnh bị giết chóc? Đâylần đầu tiên trẫm nghe thấy chuyện nực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười như vậy. Ha ha…”

 

“Tại hạ cũng không phải là đang dọa. Khẩn cầu bệ hạ suy xét.”

 

“Các ngươicố ý đến đem trẫm làm trò cười sao?” Lưu Bị đột nhiên đập mạnh lên bàn, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Việc này đừng nhắc lại nữa! Ngươi hãy mau lui đi, nếu không đừng trách trẫm tình.”

 

Lại một trận xôn xao, tôi nhìn thấy Lạc Thống vừa lắc đầu vừa đi ra. Hắn vừa nhìn thấy tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì lập tức ngẩn ra, lại không biết nên bước tới hay không.

 

Tôi nháy mắt với hắn về một hướng vắng vẻ, rồi quay lại cầu khẩn người thủ vệ: “Người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tri kỷ của ta, nếu thể, hãy cho ta cùng hắn nói mấy câu. Chỉ nói chuyện, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác.”

 

Thủ vệ do dự đứng đó. Lúc này, tôi nhanh chóng tháo chiếc nhẫn trên tay ra, nhét vào trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 y.

 

“Được rồi,” y miễn cưỡng đồng ý, “Chỉ được nói ba câu.”

 

vậy tôi bước đến, Lạc Thống khi thấy tôi thì nét vui mừng hiện trên mặt, hắn nói không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng: “Không nghĩ được Ảnh phu nhân quả thực đang trong quân Thục. Mọi thứ vẫn tốt chứ?”

 

Tôi vội ngăn lại những lời dông dài của hắn, chỉ vào thủ vệ cách đó không xa nói: “Chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta trở lại quân Ngô rồi hàn huyên sau. Bây giờ ta chỉ thể nói với ngươi ba câu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Hả?” Hắn áy náy nói: “Vậy không phải người đã nói một câu rồi sao?”

 

“Câu này không tính,” Tôi dở khóc dở cười. “Ta hỏi, ngươi trả lời, không nói lời vô ích.”

 

“Được, được.” Hắn liên tục gật đầu.

 

Tôi tiến đến gần tai hắn, dùng thanh âm chỉ hai chúng tôi nghe được hỏi: “Các ngươi định ngày nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 châm lửa?”

 

Hắn kinh ngạc liếc nhìn tôi một cái, đơn giản nói: “Hai mươi tháng sáu.”

 

Tôi gật đầu, lại hỏi: “Vì sao chạy đến cầu hòa?”

 

“Tôi cũng nói không cần phải đi,” Hắn cười nói, “Nhưng đô đốc muốn tôi đến. Ngài nói, một khi châm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lửa, nơi này sẽ tử thươngsố. Ngài ấy không muốn làm chuyện tàn nhẫn như vậy. Ngài ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật….”

 

Thấy sắc mặt tôi trầm xuống, hắn vội nuốt hết những lời nghĩa vào trong.

 

“Nhưng làm thế này có thể khiến cho Lưu Bị nhận ra điều đó, chẳng lẽ hắn không biết?” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại hỏi.

 

“Ngài ấy vẫn ngốc nghếch cố chấp như vậy. Đây không phải điểm hấp dẫn người khác của ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy sao?”

 

Lời nói của hắn ngắn gọn đúng ngay điểm mấu chốt.

 

Tôi nhìn theo bóng hắn rời khỏi doanh trại quân Thục. Bên tai tràn ngập những lời bàn luận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xen lẫn bất an của binh sĩ. Lưu Bị cũng không phát giác ra điều gì, vẫn mang theo vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say chờ đợi chiến thắng, đi về trại của hắn.

 

Tôi đột nhiên nhớ ra, tôi đã quên không nhờ Lạc Thống thay tôi hỏi thăm chàng.

 

Lúc này, chắc hẳn Lục Nghị cũng không thoải mái như chúng tôi tưởng tượng.

 

Nhưng sao đi nữa, huy hoàng cùng bất diệt chỉthể được tạo nên từ số phận của hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi vạn người. Thời đại này, chỉ thể dùng một trận lửa lớn để kết thúc.

 

Đây chính đài của chàng, thời đại của chàng, là vận mệnh của chàng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lưỡng Thế Hoa, Lưỡng Thế Hoa Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Lưỡng Thế Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lưỡng Thế Hoa Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Lưỡng Thế Hoa Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Lưỡng Thế Hoa full, Lưỡng Thế Hoa online, read Lưỡng Thế Hoa, Cẩm Sắt Vô Đoan Lưỡng Thế Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Lưỡng Thế Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc