GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi trở về hôm đó, Nam Tịch không hềhỏi chuyện đã xảy ra sau khi Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngọc Châu mang Trần Mạt đi, cô chỉ lẳng lặng tận tay trả lại quần áo điện thoại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn. không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ lúc về, tâm trạng Trần Mạt cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ phấn chấn, còn kéo nhảy một điệu Waltz loạn xạ trong ký túc xá.

Nếu không nhờ thể vốn khá dẻo dai, chắc cái eo của đã phải "hy sinh" dưới mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động tác vung vẩy quá đà của Trần Mạt rồi. Kể từ ngày đó, Trần Mạt bắt đầu chế độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh hoạt đi sớm về muộn, thậm chí trong một tuần cònmấy ngày thức trắng đêm không về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng.

Thời gian trôi tới đầu tháng 11. Kết quả phỏng vấn tốt hơn mong đợi một chút, Nam Tịch chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức trở thành một cán bộ của Ban Kế hoạch hoạt động trực thuộc Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tại đây,gặp lại Quý Khuynh Từ, người cũng từng bị say nắng phải truyền dịchbệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường hồi quân huấn. Anh bạn cùng phòng của Dịch Hành, đồng thời cũngChủ tịch Hội sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên khoa Ngoại ngữ.

"Buổi liên hoan chào đón thành viên mới của ban, không ai được phép xin nghỉ nhé." Đầu óc Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tịch bỗng khựng lại, mọi do thoái thác vừa nghĩ ra đều sụp đổ hoàn toàn. Liên hoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban. Đúng "địa ngục" đối với một người hướng nội.

Trên bàn ăn, chỉ cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng mới khách sáo trò chuyện vài câu với người bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh. Điện thoại rung lên, cô mở ra thấy thông báo WeChat từ một ngườighi chú "Phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba tuổi". Một tấm ảnh kèm theo một câu cảm thán.

Phó ba tuổi:Ban mình liên hoan, tôi sắp phát điên sợ đám đông rồi đây [run][run][run]!

Nam Tịch đồng cảm trả lời:Tôi cũng thế! Chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thoải mái thôi.

Bên kia nhắn lại ngay lập tức.

Phó ba tuổi: Thật đấy! Tôi sắp chịu hết nổi rồi. 】

Nam Tịch: Bình tĩnh nào, chúng ta thể thắng được mà!!!

"Tô Nam Tịch."

"Dạ?" Bị gọi tên đột ngột, giật mình hoảng loạn nhấn tắt điện thoại rồi úp xuống bàn, ngồi thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng ngay ngắn.

"Đừng căng thẳng thế, chị đâu phải giáo viên." Người nói Trưởng ban của Quý Thiên Tinh. Chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, sống mũi cao, đầu mũi hơi hếch trông rất nghịch ngợm đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu, cả người rạng rỡ như đóa hoa đào mùa xuân.

Nghe mọi người nói, chị ấy chínhem gái của Quý Khuynh Từ.

"Nghe nói nhà em cũng ở An Thành à?"

Nam Tịch gật đầu: "Vâng ạ."

Quý Thiên Tinh cười nói dịu dàng: "Chị cũng người An Thành đây. Lần sau về quê mình cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi nhé."Nam Tịch chỉ biết cười lịch sự. Cô nghe ra được đó chỉ những lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao thông thường.

Cơm nước xong xuôi, mọi người chuyển địa điểm đến quán Karaoke. Nam Tịch ngồi co cụm trong góc. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng âm thanh ồn ã, trên bàn trà bày đủ loại rượu, đồ ăn vặt đĩa trái cây, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí hỗn độn nhưng đầy vẻ hưởng thụ tùy ý.

Mọi người đều chơi rất hăng, chỉ thấy không tự nhiên, lẽ chưa quen thân với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cả. Thấy giờ cũng đã muộn, cô muốn về túc trước. Đang đắn đo soạn tin nhắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin phép trong khung chat, chưa kịp ấn gửi thì cửa phòng bị đẩy ra.

"Kẽo kẹt."

Nam Tịch ngước mắt lên nhìn. Bóng dáng người nọ được ánh sáng từ ngoài cửa phác họa nét. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh mặc một chiếc áo bóng chày màu đen, tóc hơi rối, khóe môi ngậm nụ cười, đứng đó một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách phóng khoáng tự nhiên.

Hình như anh rất hay cười, ít nhấtmỗi lần gặp anh, đều thấy anh đang cười. So với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, Quý Khuynh Từ đứng bên cạnh trông lạnh lùng trầm ổn hơn nhiều.

"Anh Dịch Hành!" Quý Thiên Tinh người chạy tới đầu tiên, váy đung đưa theo nhịp chạy, chị ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như một nàng tiểu tinh linh linh động đáng yêu. Dịch Hành giơ tay xoa đầu chị ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy cưng chiều: "Anh tới góp vui cho các em đây."

Chứng kiến cảnh này, ánh mắt Nam Tịch chợt khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi thắt lại. Họ quen nhau. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng thôi, chị ấy em gái Quý Khuynh Từ, sao họ thể không quen nhau cho được.

"Anh Dịch Hành, anh hát một bài mở màn đi!" Quý Thiên Tinh thuận thế khoác tay Dịch Hành.

"Được thôi." Mọi người xung quanh reo cổ vũ.

Nam Tịch mắt, ngón tay chần chừ mãi không ấn gửi tin nhắn. Dưới vẻ ngoài bình thản, nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm đang cuộn trào một cảm xúc không tên.

"Ánh mắt không lời giải, lòng như kim đáy bể.

Chỉsuy đoán thôi, cũng làm anh thẫn thờ.

chút phiền lòng, lạichút người.

Lãng mạn không thiên phú, phản ứng lại chậm rì...

...Thế giới này anh chỉcảm giác với mỗi em thôi."

Nam Tịch không nghe hết cả bài, chỉ nghe đoạn đầu. Anh hát rất hay. Nhưng chẳng liên quan gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cả. mở điện thoại ấn gửi tin nhắn, rồi nhân lúc mọi người đang tập trung vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đang hát giữa phòng, cô lặng lẽ lẻn ra ngoài.

ràng không uống rượu, nhưngcảm thấy mình hơi say, còn say một cách nực cười. Gió đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 se lạnh thổi qua khiến tỉnh táo đôi chút. Tô Nam Tịch đứng bên đường một lát rồi mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại gọi xe.

Trong lúc chờ, vào cửa hàng tiện lợi mua một chai nước. Vừa bước ra ngoài, còn chưa kịp vặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắp chai thì đã thấy một bóng người lao nhanh ra từ cửa quán Karaoke kế bên. suýt tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình nhìn nhầm.

Ngay khoảnh khắc hai tầm mắt chạm nhau, Dịch Hành không chút do dự, mặt đầy vẻ bất mãn tiến thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía cô: "Tô Nam Tịch, đi chẳng nói năng gì, không biết chào người ta một tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à."

Nam Tịch chớp mắt, nắm c.h.ặ.t chai nước đá, giọng hơi ngập ngừng: "Tôi... nói với Trưởng ban rồi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Dịch Hành đứng dưới bậc thềm, cao xấp xỉ với đang đứng trên bậc thang thứ hai. Anh bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chống nạnh, dáng vẻ như đang bị chọc tức: "Thế còn tôi? nói với tôi không? Chưa nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã dám đi à."

"?" Trên đầuNam Tịch hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Dịch Hành đưa tay ra như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gạt tan cái dấu hỏi đó đi. Nam Tịch lắc đầu: "Đàn anh Dịch, tôiviệc bận, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trước được không?"

"Không được."

"..."

"Anh đâu phải người của ban tôi, sao tôi phải được anh đồng ý mới được đi." Nam Tịch không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định tiếp tục dây dưa với anh, lách qua người anh định bỏ đi.

Dịch Hành nhanh tay túm lấy cổ tay cô: "Tôi cất công chạy từ xa đến, vừa mới tới cô đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi mất."

"Việc đó thì liên quan đến tôi."

"Tô Nam Tịch,cũng nên có chút lương tâm chứ."

"Tôi..."

"Hai người..." Một giọng nữ cắt ngang cuộc đối thoại, "Đang làmthế?"

Họ quay lại thì thấy Quý Thiên Tinh đang nhìn hai người với ánh mắt xét. Nhớ lại cảnh tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong phòng lúc nãy,Nam Tịch nhanh ch.óng rút tay về nói: "Trưởng ban, em có nhắn tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho chị rồi, em thấy hơi mệt nên muốn về túc trước."

"À." Quý Thiên Tinh nặn ra một nụ cười, "Chị thấy rồi, về chú ý an toàn nhé."

"Vâng ạ."

Vừa lúc xe đặt đã tới,Nam Tịch xoay người rời đi, không màng đến hai người phía sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Dịch Hành im lặng, ánh mắt chứa đựng một cảm xúc khó tả nhìn theo bóng lưng cô.

"Anh Dịch Hành, hai người..." Quý Thiên Tinh tiến lại khoác tay anh, "Quen nhau sao?"

Dịch Hành im lặng vài giây rồi dứt khoát rút tay ra, lấy điện thoại trong túi quần với thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh nhạt: "Nói với anh trai em một tiếng, anh có việc, đi trước đây."

Một giờ trước. túcnam Hải Đại.

"Hành ca, Châu Châu, A Từ nhắnban cậu ấy liên hoan, hỏi chúng ta qua chơi không?"

Tần Ngọc Châu đang mải chơi game, bận rộn đáp lời: "Tôi không đi, bận bồi bạn gái chơi game rồi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Bạn gái? Thiếu gia họ Tần kia, chẳng phải anh bảo muốn cải quy chính sao? Bắt đầu từ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào thế?"

Tần Ngọc Châu đáp: "Từ hồi khai giảng."

"Tần Ngọc Châu, đừng nói với tôi bạn gái anh chính là cáiđàn emhôm đó hai đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đi đưa hộ hành lý đấy nhé?" Liêu Trạch bán tín bán nghi tiến lại gần.

Tần Ngọc Châu cười đắc ý: "Đúng rồi, sao nào, tôi ra tay nhanh quá chứ gì, cậu không cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu."

"Vãi! Tần Ngọc Châu, không phải anh bảoấy em gái hàng xóm sao? Người ta vừa mới vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường, bao nhiêu trai đẹp chưa kịp thấy đã bị anh thịt rồi, anh là cầm thú à!"

"Cậu nói nghe tôi cầm thú thật đấy, tôi chỉ muốn nghiêm túc yêu đương thôi mà." Tần Ngọc Châu vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bấm chuột vừa nói tản mạn, "Tôi đã tu tâm dưỡng tính gần một năm rồi, giờ bảo muốn yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nghiêm túc thì cậu cũng đừng ngạc nhiên thế chứ."

Liêu Trạch chẳng buồn nói tiếp với tên này vì sợ đau tim. Tần Ngọc Châu nổi tiếng tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi Hải Đại, bạn gái thay như thay áo. Không hiểu sao từ đầu năm nay lại bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi tính, yên phận được chưa đầy một năm thì giờ lại ngựa quen đường cũ.

"Hành ca, cậu đi không?" LiêuTrạch quay sang khoác vai Dịch Hành. Dịch Hành tháo tai nghe ra hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Cái gì?"

Liêu Trạch kiên nhẫn thuật lại sự việc một lần nữa.

"Không đi."

LiêuTrạch vẫn chưa bỏ cuộc: "Có cả Quý Thiên Tinh ở đó nữa, em gái A Từ đấy, cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa mỗi lần gặpcứ bám lấy cậu ấy, cậu thật sự không đi à?"

"Không đi."

LiêuTrạch không ép nữa, cầm lấy áo khoác vừa mặc vừa nói: "Thế tôi đi vậy, sẵn tiện đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp lạiđàn em hồi khai giảng."

Dịch Hành đang định đeo lại tai nghe thì khựng lại, quay đầu hỏi: "Đàn em nào?" Liêu Trạch chỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cổ áo: "Thì cái bị ngất xỉu hồi khai giảng ấy, tên là... Tô..."

"Tô Nam Tịch."

đúng! Chínhcái tên đó."

Liêu Vũ Trạch nhìn sang thấy anh đang ngồi thẫn thờ trên ghế: "Hành ca, cậu vẫn còn nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó à, tôi cứ tưởng cậu quên lâu rồi chứ."

Quên lâu rồi sao? Từ lúc khai giảng đến nay, ngoài ba thằng bạn cùng phòng này ra, chỉ mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Tịch là bước vào cuộc sống đại học nhạt nhẽo của anh. Sao quên được.

Nhưng chính cái người anh luôn ghi nhớ trong đầu ấy, lại bỏ đikhông thèm nói một lời, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm anh phát cáu. Uổng công anh cất bước chạy đến tận đây, túc chơi game không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sướng hơn sao?

Anh đúng rảnh rỗi quá mới đến chỗ này. Dịch Hành bực bội đi bộ về túc xá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt tóe lửa, gương mặt hằm hằm dọa cả mấy con mèo đang sưởi ánh trăng dưới đèn đường chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất dép.

Đang đi qua một ngã rẽ, anh thức liếc mắt sang con đường bên cạnh, chỉ một cái nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước chân anh đứng khựng lại. Bóng dáng nhỏ nhắn kia đột ngột xông vào tầm mắt anh. Chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã ngồi xe về trước rồi sao?

Đêm hôm khuya khoắt đi chậm thế kia không sợ bị bắt cóc à? trong lòng nghĩ vậy nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân anh đã lẳng lặng quay sang hướng đó.

"Tô Nam Tịch."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau, Nam Tịch cứng người, không dám quay đầu lại. Cho đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nọ bước tới cạnh mình, tiếng anh lại vang lên bên tai: "Cơ thể không thoải mái đâu?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Dạ?" Câu này không giống những tưởng tượng cho lắm.

"Dạ dạ." Dịch Hành lúc này chẳng còn chút kiên nhẫn nào, "Chẳng phải bảo mệt nên về trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, không khỏe chỗ nào?"

Nam Tịch ngước nhìn người đang tỏa ra sát khí đằng đằng kia, ràng là câu hỏi quan tâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao qua miệng anh nghe như đang gây sự thế này. Vả lại giờ này anh phải quán Karaoke © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đúng chứ, sao lại...

"Không nói lời nàoý gì?" Giọng Dịch Hành đầy vẻ cáu kỉnh, "Thấy tôi nhiều chuyện đúng không?"

"Không có." Nam Tịch chớp mắt, giọng mềm mỏng, "Sao anh lại nổi cáu với tôi."

"Tôi..." Đối mặt với giọng điệu dịu dàng của cô, Dịch Hành không thể nào tiếp tục giận được nữa, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nhắm mắt nỗ lực nén cơn hỏa khí xuống.

"Tôi không mệt, chỉ muốn vềtúcthôi." Nam Tịch nhìn điệu bộ của anh, khô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khốc giải thích một câu.

Dịch Hành chậm rãi mở mắt, ánh mắt đã bình tĩnh nhưng lộ vẻ mệt mỏi: "Ừ, về đi." Chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiến hai trạng thái đối lập hoàn toàn của anh, Nam Tịch thấy hơi bồn chồn, không hiểu nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đang nghĩ gì. cứ đứng ngẩn ra đó không chịu đi.

"Không đi à?"

Nam Tịch góc áo, nhí: "Nhưng mà, hình như anh vẫn còn đang giận."

"Ai bảo làm tôi giận."

"Tôi làm anh đâu."

"Tô Nam Tịch."

"Tôi xin lỗi." Nam Tịch cúi đầu đầy thành khẩn, "Lẽ ra không nên nói chuyện với anh như thế." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong lòng Dịch Hành thấy dễ chịu hơn hẳn. Anh hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra: "Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần sau đâu đấy."

"Đi thôi, đưa về túc xá."

"Vâng."

Hai người cùng đi bộ trò chuyện trên đường.

"Tô Nam Tịch."

"Vâng?"

"Tôi hát hay không?"

"Vâng."

"Vâng ý gì, hay hay không hay?"

"Vâng nghĩa là... hay ạ."

Dịch Hành mỉm cười mãn nguyện: "Được. Lần sau hội sẽ hát cho nghe bài khác."

Lại? Cho nghe?

Bên trong phòng Karaoke.

Liêu Trạch: "A Từ, Hành ca đâu rồi?"

Quý Khuynh Từ: "Về rồi."

Liêu Trạch: "Về rồi á?"

Quý Khuynh Từ: "Ừ."

LiêuTrạch: "Thế... cô đàn em kia đâu?"

Quý Khuynh Từ: "Cũng về rồi."

LiêuTrạch: "Cũng về luôn rồi?"

Quý Khuynh Từ: "Ừ."

Liêu Trạch nhíu c.h.ặ.t mày. Chuyện vậy chứ, cậu ta chỉ đau bụng đi vệ sinh một lúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao vừa quay lại là đi hết cả lượt thế này? Chẳng lẽ cậu ta đã bỏ lỡ kịch hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi sao?

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Là Rung Động Đó full, Là Rung Động Đó online, read Là Rung Động Đó, Đang cập nhật Là Rung Động Đó

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Là Rung Động Đó

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc