GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi đoàn người đi rồi, Nam Tịch chống cằm ngồi bên giường bệnh, trong đầu hiện lên từng thước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phim khiến l.ồ.ng n.g.ự.c vừa nóng lại vừa đau. Hóa ra Sở Đông nói không sai, người lớn thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự rất hay khẩu thị tâm phi.

"Nam Tịch."

Một giọng nói cực kỳ khàn đặc kéo Tô Nam Tịch về với hiện thực.

Ván giường bệnh chậm rãi nâng lên, Nam Tịch nhanh ch.óng đưa ly nước ấm đến bên cạnh: "Học trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hứa, anh cảm thấy thế nào rồi?"

Hứa Thư Nam nuốt trôi nửa ly nước mới mở miệng trả lời: "Đỡ nhiều rồi, lại làm phiền mọi người." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Người không sao tốt rồi." Tô Nam Tịch thở phào nhẹ nhõm, "Học trưởng Hứa, anh cùng lúc dạy ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ gia sư, lại còn một học sinh lớp 12, liệuquá mệt mỏi không?"

Từ lúc quen biết Hứa Thư Nam đến nay, Nam Tịch tận mắt chứng kinh thần sắc của anh ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tiều tụy. Học Vật lý vốn đã tốn sức, Hứa Thư Nam còn kiên trì đi dạy thêm, nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc anh hầu như chẳngthời gian nghỉ ngơi.

"Anh còn tưởng rằng, lúc anh vừa tỉnh lại, em sẽ chất vấn anh tại sao lại nói những lời dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gây hiểu lầm như vậy."

Hứa Thư Nam đang nhắc tới chuyện sân bóng rổ vừa rồi. thực sự đã muốn hỏi, nhưng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ dạng bệnh tật của anh, Nam Tịch theo bản năng cảm thấy việc khuyên anh chú ý sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏe dường như quan trọng hơn một chút.

"Lúc đầu cũng không thấy mệt, về sau đúng là chút lực bất tòng tâm, nhưng vẫn thể kiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trì được, anh không sao đâu." Hứa Thư Nam trả lời câu nói lúc nãy của cô.

Nam Tịch không biết nhiều về gia cảnh của Hứa Thư Nam, chỉ biết anh cũng người An Thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trừ lần nghỉ lễ 1/5 đó ra, hiếm khi thấy anh nhàn rỗi. Ngay cả việc anh biết chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóng rổ, hôm nay mới lần đầu được thấy.

Cô cứ ngỡ người mang khí chất thư sinh văn nhược như anh sẽ không biết chơi bóng. Hóa ra không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải không biết chơi, không có thời gian để chơi. Từ lúc quen biết, anh không đi dạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia thì cũng làm thêmthư viện trường.

Anh dường như rất thiếu tiền. Nhưng chuyện này Nam Tịch rõ ràng không thể hỏi thẳng, vừa mất lịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự lại vừa dễ khiến người khác khó xử.

"Nam Tịch, em chưa từng hoài nghi rằng, vạn nhất anh thực sự thích em sao?"

Câu nói của Hứa Thư Nam kéo Nam Tịch khỏi những suy nghĩ miên man, cô bỗng giật mình, sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng theo bản năng cứng đờ trong chốc lát. Nhưng cũng chỉ một chốc lát thôi.

Nam Tịch chậm rãi lắc đầu, lên tiếng: "Cho thích, thì cũngsự yêu mến giữa bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi nhỉ."

"Nếu như tình cảm của anh dành cho em không chỉ đơn thuần bạn bè thì sao?" Hứa Thư Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ nở nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt, tầm mắt lướt nhẹ qua phía cửa phòng, cuối cùng dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trên ngườiNam Tịch đang ngồi cạnh giường.

Đối mặt với sự truy vấn của Hứa Thư Nam, Nam Tịch không hề rối loạn. chậm rãi chớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, thong dong đáp lại: "Học trưởng Hứa, anh ấy không đây đâu."

"Em nhìn nhận mọi chuyện thật minh bạch." Hứa Thư Nam bỗng bật cười khe khẽ, "Cái người không nhìn thấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáo kia vừa bị em làm cho tức đến bỏ đi rồi đấy."

Nghe vậy, trong mắt Nam Tịch thoáng hiện lên một tia kinh ngạc. Nụ cười trên môi Hứa Thư Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần sâu thêm: "Xem ra anh đoán đúng rồi. Thật uổng công anh một phen dụng tâm lương khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà."

Nam Tịch thu hồi tầm mắt, rủ mi mắt xuống: "Học trưởng Hứa, sau này anh đừng làm những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàm chán như vậy nữa. anh muốn tìm cách xin lỗi anh ấy thì sau này cũng đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lôi em vào."

"Thật sự chia tay rồi sao?"

Nam Tịch không nói gì. Sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng một hồi lâu. Theo sau một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng thở dài khe khẽ, một giọng nói dịu dàng chậm rãi vang lên: "Tuy rằng không biết giữa hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh thể nhìn ra được, anh ấy vẫn rất để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý đến em."

"Nam Tịch, lời tiếp theo anh nóilẽ hơi quá phận, nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết. Gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được một người chân thành thích mình thực sự rất khó, cho nên khi hai người còn thể gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, nhất định phải dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy đối phương, đừng để bản thân phải lưu lại tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuối."

Lời nói của Hứa Thư Nam cứ quanh quẩn trong đầu Nam Tịch. cũng không muốn để lại tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuối. vậy, đối mặt với sự thay đổi thái độ của Dịch Hành trong quãng thời gian đó,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã luôn nỗ lực tiến về phía anh.

Lần cuối cùng đi tìm anh, đã dùng hết tất cả dũng khí của mình, nhưng kết quả vẫn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như ý nguyện.không muốn để lại tiếc nuối. Nhưng đã không còn dũng khí để bước tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa rồi.

thừa nhận, tình yêu rất ngọt ngào, nhưng cũng rất đắng cay. Tâm động rất nồng cháy, nhưng cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau đớn.

"Thư Nam."

Một giọng nói phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng, Nam Tịch nhanh ch.óng thu hồi mọi cảm xúc, quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lại liền thấy một nam sinh mặc áo khoác chống nắng màu đen đang đi từ cửa vào.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi ngẩn ra, trong đầu nhanh ch.óng tìm kiếm gương mặt này.

Khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, Nam Tịch tinh chuẩn bắt gặp vẻ ngạc nhiên trong mắt đối phương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Người này cô đã từng gặp.người ngồi ở bàn bên cạnhtrong tiệm trà sữa.

Đại khái ánh mắt xét của Nam Tịch khiến anh ta chút chột dạ, nên người đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh ch.óng dời tầm mắt đi, bước đến bên giường bệnh: "Sao cậu lại để mình vào bệnh viện thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. Lúc Kha Nhạc nói với tớ, tớ còn tưởng cậu ta lừa tớ nên mới tới hơi muộn."

Kha Nhạc bạn cùng phòng của Hứa Thư Nam. Hai người thường xuyên xuất hiện cùng nhau trên sân trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên Nam Tịch đã gặp nhiều lần, phần quen mặt. Kết hợp với tình hình hiện tại, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này hẳn một người bạn cùng phòng khác của Hứa Thư Nam.

Đợt nghỉ lễ 1/5, từng chụp ảnh cho cả ba người họ, nhưng chỉ gặp anh ta một lần nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhớ mặt cũnglẽ thường tình.

"Lần này ngoài ý muốn." Hứa Thư Nam nở nụ cười mang theo chút hối lỗi, giọng anh rất nhẹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao phủ bởi sự mệt mỏi đậm đặc, "Phiền cậu phải chạy tới đây một chuyến, thực ra tớ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tự về túc được."

"Không sao, tớ nhà cũng nhàn rỗi khôngviệc gì, ra ngoài đi dạo cũng tốt." Nói xong, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó tự nhiên chuyển tầm mắt sang Tô Nam Tịch, "Vị này tiểu học muội đã chụp ảnh cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn anh bờ biển phải không?"

Nam Tịch khẽ mỉm cười chào: "Vâng ạ, hình như chúng ta cũng từng gặp nhau một lần tiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà sữa, đại khái vào thứ Hai vừa rồi."

"Tiệm trà sữa..." Hứa Thư Nam theo bản năng lẩm bẩm ba chữ này, sau đó cười nói: "Giang Nhất thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống trà sữa lắm, nói không chừng hai người thực sự đã chạm mặt nhau rồi."

Hóa ra anh ta tên Giang Nhất.

"Chắc vậy, anh cũng hơi quên rồi." Giang Nhất đáp lệ một câu, sau đó kéo Hứa Thư Nam bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu bàn về dự án thí nghiệm.

Nam Tịch nghe không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành đó, thấy Giang Nhất đã đến,liền chào tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt hai người để rời bệnh viện. Trước khi đi, không quên dặn Hứa Thư Nam nhớ nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi thật tốt.

Hứa Thư Nam chỉ cười gật đầu đáp lại, không nói gì thêm. Cũng không biết phải ảo giác hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không, cứ cảm thấy sau khi Giang Nhất đến, Hứa Thư Nam trở nên chút cứng nhắc, nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười của anh cứng đờ, lời nói cũng vậy.

Bước ra khỏi bệnh viện, Tô Nam Tịch nhìn vầng thái dương đỏ rực đang dần khuất bóng thẫn thờ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, cảm thấy cùng mệt mỏi. Lâm Hảithể coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố của hoàng hôn.

ánh nắng đỏ cam nhiệt liệt, cũng ráng chiều hồng phấn dịu dàng. Mỗi loại đều có thể chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lành nỗi mệt nhọc của con người sau một ngày dài. Nếu thời gian thể ngưng đọng lại khoảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khắc này thì tốt biết mấy. muốn được hoàng hôn bao bọc lấy như lúc này.

...

Sau ngày hôm đó, Tô Nam Tịch rất ít khi gặp lại Dịch Hành. Trước kia Dịch Hành luôn cùng Liêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Trạch tới chỗ ở của Vân Xán, giờ chỉ còn mình Liêu Vũ Trạch. Liêu Trạch vẫn mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều đồ ăn vặt đến cho các cô, cùng các vui chơi, nhưng anh dành nhiều thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn để bên Vân Xán.

Thời gian chậm rãi trôi đi, tháng Tám cứ thế lặng lẽ trôi qua một nửa. Một buổi tối nọ,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Tịch nhận được tin nhắn từ Phó Tương Nghi đang tận An Thành gửi tới. Phó Tương Nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ấy đã quyết định rồi, sẽ đến Lâm Hải du lịch vào tuần cuối cùng của tháng Tám. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ngày hôm sau, Nam Tịch bắt đầu cùng Phó Tương Nghi thảo luận về lộ trình cụ thể cho chuyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi của hai người. Nhưng kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi. Ngày đầu tiên hai người gặp mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã vấp phải một số yếu tố không thể kiểm soát.

"Tịch Tịch, là ở đây sao?"

Nam Tịch cầm điện thoại, nhìn biển báo rồi lại cúi đầu nhìn bản đồ dẫn đường, cuối cùng dắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phó Tương Nghi xoay một vòng trònmới lên tiếng: "Đúng hướng này mà, không sai đâu."

Lúc này đã 10 giờ đêm, màn đêm bao trùm vạn vật trong một màu đen đặc quánh, trên con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường này không một bóng người, tĩnh lặng đến mức khiến lòng người nảy sinh sự sợ hãi. Ánh đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường ch.ói mắt trên con phố vắng vẻ trông thật tịch.

"Không phải chứ, sao chỗ này hẻo lánh thế." Phó Tương Nghi nhấc chân bước đi rồi lại dừng lại, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh quất, "Hai đứa mình đi lâu như vậy mới thấy có mấy chiếc xe đi qua."

Nam Tịch cũng đứng chôn chân tại chỗ: "Hay là... quay lại đường cũ?"

"Nhưng cái homestay mình đặt trông rất ấm cúng mà, không giống kiểu sẽ nằm nơi hẻo lánh thế này." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phó Tương Nghi không tin vào mắt mình, mở ứng dụng ra tìm lại đơn đặt hàng, "Nhìn đẹp lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà, hay chúng mình đi nhầm đường rồi?"

"Xem bình luận thử xem."

Nam Tịch bấm vào phần bình luận, hai người xem một hồi lâu chẳng thu hoạch được gì. Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93toàn những lời khen ngợi rập khuôn, hoàn toàn không ai nhắc tới việc vị trí homestay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẻo lánh hay không.

"Giờ sao đây, mình đi tiếp không?" Phó Tương Nghi nhìn con đường dài hun hút không thấy điểm dừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ nuốt nước bọt.

"Hay đi tiếp một đoạn nữa xem sao, tớ thấy cũng không còn xa lắm." Nam Tịch đề nghị. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phó Tương Nghi nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm vali, tay kia túm lấy cánh tay Nam Tịch: "Đi!"

Mười phút sau.

Hai người đứngmột góc cua, nhìn quanh một vòng. Bức tường cao màu trắng dưới ánh trăng mờ ảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ ra một cảm giác áp bách khó tả, mặt tường loang lổ, từ kẽ tường chui ra vài nhánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dây leo khô héo đang uốn lượn vặn vẹo. Chỉ riêng việc nhìn những bức tường xung quanh thôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ khiến cảm giác nổi da từ lòng bàn chân chạy thẳng lên tim.

Có lẽ ban đêm nên Nam Tịch cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xương tủy. vừa định mở miệng nói chuyện thì một giọng nói từ phía sau truyền đến: "Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô tới nhận phòng homestay phải không?"

Cả hai người đột ngột căng thẳng cả da đầu, quay người nhìn lại theo hướng phát ra âm thanh, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy một đại thúc dáng người hơi mập từ trong cửa đứng dậy, chậm rãi tiến về phía hai người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lông mày ông ta vừa đậm vừa đen, ánh mắt âm trầm sắc bén khiến người ta không rét© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run. Chiếc áo phông đen rộng thùng thình căng trên người, giữa áo in hình một con hổ dữ tợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang trừng mắt nhìn hai cô.

"Không phải." Tô Nam Tịch theo bản năng thốt ra hai chữ, một taynắm c.h.ặ.t vali điện thoại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay kia nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Phó Tương Nghi.

Nghe thấy câu trả lời phủ định, vị đại thúc trông diện mạo không mấy thiện lương kia dừng bước. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ông ta giơ điện thoại lên lướt lướt, sau đó lại dời mắt về phía hai người: "Các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải Phó Tương Nghi Nam Tịch sao?"

Khi đặt homestay, thông tin của ngườiphải được đăng ký trước. vậy, việc ông ta biết tên các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không lạ. Nhưng khi nghe thấy tên mình được thốt ra từ miệng vị đại thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trông hung thần ác sát này, thể Nam Tịch vẫn không tự chủ được mà run rẩy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái.

"Không phải." Lần này Phó Tương Nghi trả lời, "Chúng tôi không quen biết hai người ông nói. Xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi đã làm phiền, chúng tôi đi trước đây."

Nói xong một hơi, Phó Tương Nghi quay người lôi Nam Tịch chạy trối c.h.ế.t.

kìa, các đừng chạy chứ!"

Không chạy? Chờ c.h.ế.t sao? Hai gái chạy thục mạng một mạch, cho đến khi trở lại con đường rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn nhưng vắng vẻ lúc nãy mới dừng lại. Cả hai chống tay lên đầu gối th* d*c.

"Tương Nghi, cậu nói xem, phải chúng mình... hiểu lầm người ta rồi không?" Nam Tịch chạy đến mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai chân nhũn ra, nhìn lại con đường vừa chạy qua cũng chẳng thấy bóng người nào đuổi theo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phó Tương Nghi ngồi bệt xuống vali, khó nhọc ho khan vài tiếng: "Mặc kệhiểu lầm hay không, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với cái môi trường đó, vào buổi tối như thế này, cậu ngủ nổi không?"

Câu trả lời chắc chắn là: không ngủ nổi.

"Vậy để chị hủy đơn đặt hàng."Nam Tịch giơ điện thoại lên vuốt màn hình.

Phó Tương Nghi cũng móc điện thoại ra: "Để tớ gọi xe xem sao, không biết chỗ này gọi được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe không nữa."

"Này! Phó Tương Nghi, Nam Tịch, các chạy cũng nhanh thật đấy."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Là Rung Động Đó full, Là Rung Động Đó online, read Là Rung Động Đó, Đang cập nhật Là Rung Động Đó

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Là Rung Động Đó

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc