GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Bị bỏ rơi.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mưa lớn và nắng gắt thay phiên nhau vài trận, tháng Bảy liền trôi qua, tháng Tám nắng càng gay gắt hơn, dù đi đâu chỉ cần bước thêm vài bước ngoài trời cũng sẽ đổ mồ hôi ướt đẫm cả người.

Gần đây, Giản Như Lữ Thành cũng đã hủy luôn cả quầy bán buổi chiều, mỗi lần đều đợi Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạnh về nhà rồi mới rời đi.

Hôm đó, hiếm khi Giản Hạnh gục đầu lên bàn ngủ được hai tiếng, khi tỉnh dậy thì trong hiệu sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng ai, trống vắng đến mức mang lại cảm giác đơn bị bao trùm bởi sự tĩnh lặng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Đâylần đầu tiên cảm giác như bị thời gian bỏ rơi sau một giấc ngủ dài.

Cô ngồi trước bàn, chăm chú nhìn về phía cửa ra vào. Ngoài cánh cửa kính, ánhdương đỏ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máu, ánh hoàng hôn còn rực rỡ hơn cả giữa trưa.

đợi một lúc, nhưng Giang Biệt Thâm vẫn chưa về, Giản Hạnh đành phải gọi điện cho anh.

Giang Biệt Thâm vừa bắt máy đã hỏi thẳng: “Tỉnh rồi à?”

Giản Hạnh khẽ “ừ” một tiếng, nói: “Khi nào anh về? Tôi sắp đi rồi.”

Bên kia đầu dây chút ồn ào, dường như anh đang di chuyển từ nơi này sang nơi khác, mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến khi xung quanh yên tĩnh lại anh mới nói: “Em cứ về trước đi, đừng lo cửa tiệm, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường chẳng ai ra vào đâu.”

Giản Hạnh đáp một tiếng, cúp máy rồi rời đi.

Từ khi Giản Như Lữ Thành chuyển sang làm ca đêm, Giản Hạnh lại mang điện thoại về nhà.

Để tránh trên đường chạm mặt Giản Như Lữ Thành, đi đường tắt suốt chặng về nhà, nhưng vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về đến nơi mới phát hiện họ vẫn chưa rời đi.

Hai người không biết đang cãi nhau chuyện gì.

Giản Hạnh đứng cửa nghe lén một lúc mới hiểu được, hình như Lữ Thành muốn tự mình tìm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm.

Giản Như nói: “Anh thôi đi, đừng chỉ biết rước thêm phiền phức nữa được không?”

Lữ Thành vẻ rất kiên quyết.

Thái độ cứng rắn của ông lại khiến Giản Như bực bội.

mục đích phải để kiếm tiền hay không thì thái độ ấy cũng đã làm trái ý Giản Như. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Như tiện tay ném đồ lên xe, âm thanh “rầm” vang lên làm chú chó nhà hàng xóm sủa ầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên. Đúng lúc đó, Giản Hạnh mở cửa bước vào.

Vừa vào nhà, Giản Như đã mỉa mai một câu đầy châm chọc: “Người nào cũng muốn lên trời hết nhỉ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mấy cái mồm câm thì chẳng bao giờ nhả ra được lời nào tử tế cả!”

Giản Hạnh không lên tiếng.

Điều đó càng khiến Giản Như tức giận hơn, bà hỏi Giản Hạnh: “Nhà cửa bừa bộn thếkhông biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở miệng hỏi han à? Phải đợi đến khi trong nhà chết sạch hết thì mày mới vui lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng không?”

Lữ Thành bực bội nói một câu: “Cô nói mấy chuyện này với con làm gì chứ!”

Giản Như lớn giọng hơn: “Con bé? lớn rồi đấy! Lúc tôi bằng tuổi nó, việc tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa từng làm? Nửa cái nhà này tôi gánh vác cả đấy!”

“Nhưng thời đó khác rồi, sao cứ bắt phải so với mình làm gì?” Lữ Thành đáp.

Giản Như quát lớn: “Gọi thời đó khác à? Thời nào thì không cần ăn uống? Thời nào lại nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra được đứa câm? do di truyền từ anh đấy! Hai cha con giống nhau như đúc!”

Tháng Tám, buổi tối cũng vẫn nóng hầm hập.

Giản Hạnh đi một đoạn đường dài, cả người cảm giác như nhẹ bẫng.

Lúc này nghe Giản Như và Lữ Thành cãi nhau, trước mắt bỗng tối sầm lại.

chẳng muốn quan tâm họ đang cãi gì, chỉ lặng lẽ đi thẳng về phòng mình. Nhưng khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ngang qua Giản Như, Giản Như bất ngờ túm lấy cô, làm loạng choạng suýt ngã.

“Rầm――” một tiếng.

Chiếc điện thoại rơi xuống đất.

Điện thoại chất lượng kém, va chạm một cái rơi luôn cả pin ra ngoài.

Nhìn chiếc điện thoại vỡ nát dưới đất, cả ba người đều sững sờ.

Giản Hạnhngười phản ứng đầu tiên, cúi xuống nhặt điện thoại, nhưng ngay giây tiếp theo, da đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đau nhói, bật ra một tiếng rên khẽ “hừ”, cả người bị Giản Như thô bạo kéo dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy.

Giản Như tức đến mức mặt đỏ bừng, hét lớn: “Điện thoại này đâu ra?”

Giản Hạnh không nói gì.

Giản Như càng ra sức kéo mạnh hơn, Giản Hạnh đau quá phải đưa tay lên giằng lại mái tóc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình.

Lữ Thành không chịu nổi nữa, bước đến kéo hai người ra.

Lữ Thành đàn ông nhưng do bị tật
chân lâu năm vất vả mưu sinh nên người gầy gò, trông chẳng khác gì Giản Hạnh.

Giản Như chỉ cần mộtđẩy đã khiến ông ngã lăn ra đất.

ngã xuống, Lữ Thành vẫn cố với tay nhặt chiếc điện thoại.

Ông run rẩy như đang cố giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho con gái mình.

Thế nhưng Giản Hạnh lại cảm thấy khó thở, ràng người bị Giản Như túm tóc cô, nhưng cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giác như ai bóp chặt lấy cổ họng vậy.

Mặt mắt đỏ bừng lên, chẳng hiểu sức lực từ đâu trào ra, bất ngờ giằng thoát khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay Giản Như.

Giản Như lập tức vung tay tát thẳng vào mặt Giản Hạnh.

Tiếng tát vang dội, lớn đến mức gần như át cả tiếng chó sủa nhà bên cạnh.

Lữ Thành tức tối đấm mạnh xuống đất, hét lên: “Trời ạ, sao lại đánh con chứ!”

Giản Như thở hồng hộc, tức giận chỉ tay vào mặt Giản Hạnh, sau đó cúi xuống định giật lấy chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện thoại từ tay Lữ Thành.

Giản Hạnh bị túm tóc, bị tát chẳng phản ứng gì, nhưng khi thấy Giản Như định lấy điện thoại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại vội vàng ngăn cản.

Giản Như gào lên mắng: “Mày điên rồi à?”

Giản Hạnh mở miệng, cuối cùng cũng nói câu đầu tiên: “Điện thoại đó của tôi.”

Giản Như hét lớn: “Mày lấy đâu ra điện thoại? Tiền đâu ra? Ai cho mày? Ba mày cho hả? Ồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái sạc đó cũng chẳng phải ba mày mua đúng không? Vậy là của mày đúng không? Hai cha con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng mày cấu kết lại để lừa tao à?”

“Không phải, đây là của tôi.” Lưỡi Giản Hạnh cứng đờ, tim đập thình thịch, nhưng chẳng hiểu sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy một tia khoái cảm trào dâng. nhìn thẳng vào Giản Như, từng chữ từng chữ nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng: “Đây của tôi.”

“Tiền đâu ra hả? Tao hỏi mày lấy tiền đâu ra!” Giản Như quát.

Giản Hạnh mở to mắt, hai bên căng cứng,nghiến răng đáp: “Không liên quan gì đến bà”

Không nói thêm lời nào, Giản Như lại vung tay tát thêm một cái nữa.

Lữ Thành lần này lập tứcdậy, đẩy mạnh Giản Như ra. Ông tức đến mức toàn thân run rẩy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức dậm chân hét lớn:

“Bà đánh thêm lần nữa thử xem!”

Giản Như trừng mắt, không thể tin nổi:

“Sao? Ông định đánh tôi à?”

Lữ Thành chỉ lặp lại, giọng khàn khàn đầy giận dữ: “Bà đánh thêm lần nữa thử xem!”

Giản Hạnh đứng sau lưng Lữ Thành, lúc này gần như không cảm nhận cơn đau rát trên mặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thứ cảm thấy chỉ sự hỗn loạn, hồ như lạc vào một đám sươngđặc quánh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tiếng chó sủa, tiếng phụ nữ gào thét, tiếng đàn ông run rẩy đầy phẫn nộ.

Dường như cả thế giới của từ trước đến giờ vẫn luôn như vậy—ồn ào, hỗn loạn bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bối, chẳnglấy một chút bình yên.

Như một sinh mạng chật vật sống sót giữa những kẽ nứt của bức tường mục nát.

học giỏi như thế nhưng chưa từng những ước đại, bởihiểu rằng những thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã khắc sâu vào tận xương tủy, chẳng thể nào chối bỏ.

Muốn thoát ra khỏi nó, lẽ sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Tia sáng cuối cùng của buổi chiều dần tắt hẳn.

Mặt trời biến mất sau đường chân trời.

Cái nóng oi bức dường như phủ lên da một lớp hồ mỏng dính, nhầy nhụa đến mức không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ.

Giản Hạnh lặng lẽ lấy lại chiếc điện thoại từ tay Lữ Thành, không nói lời nào, xoay người rời đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Như đứng sau lưng hét lớn: “Giản Hạnh! Màydám đi thì cả đời này đừng quay về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa!”

Nhưng Giản Hạnh không hề quay đầu lại.

Ra khỏi con hẻm chật chội ấy,lắp lại pin và nắp lưng cho chiếc điện thoại, đôi tay run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rẩy nhưng dứt khoát. chẳng biết phải đi đâu, thế cứ thế rẽ ngược lại, bước về hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngược với đường Nhân Dân.

Cứ đi mãi, đi mãi, cho đến khi chạm đến rìa của thành phố.

Chỗ này cách Tây Sa không xa, Giản Hạnh bỗng nhớ đến kỳ nghỉ Quốc khánh đầu tiên khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa vào cấp ba. Khi đó, Từ Chính Thanh Lâm Hữu Lạc đã hẹn nhau đi đến Sa Hà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Hạnh chưa từng đến đây bao giờ, nơi này rất đông người.

Bầu không khí của một buổi tối mùa đậm chất thanh xuân: mùi thịt nướng, mùi bia, nam nữ sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị đám bạnđẩy trêu chọc, tay cầm những chai nước ngọt thủy tinh, cùng làn khói thuốc lá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lửng trong không khí.

như đột ngột xông vào một thế giới khác—lạ lẫm nhưng vẫn quen thuộc, đứng ngoài rìa đám đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại như đang ở chính trung tâm của thế giới ấy.

không chỉ đơn thuần bị thời gian vứt bỏ.

Điện thoại rung lên, Giản Hạnh cúi đầu nhìn, là cuộc gọi từ Trần Yên Bạch.

nhìn con đường còn dài phía trước, rồi quay người ngồi xuống bậc thềm bên lề đường.

bấm nghe nhưng không lên tiếng.

Trần Yên Bạch vội vàng nói: “Cậu đang đâu? Tớ sẽ đến tìm cậu. Bố cậu vừa gọi cho tớ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Hạnh, cậu nghe tớ nói này—hễ bắt đầu thấy đau, đó chính lúc sự tách rời bắt đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bước đầu tiên của sự độc lập chính tách rời. Cậu đã bắt đầu tìm thấy chính mình rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu không?”

Giản Hạnh nhìn lớp bụi dày trên mặt đất, khẽ chớp mắt, rồi hỏi:

“Cậu liên lạc với bố tớ từ khi nào?”

Trần Yên Bạch ngập ngừng một chút, đáp: “Từ khi cậu bắt đầu mất ngủ.”

Cậu ấy vội vàng giải thích: “Giản Hạnh, cậu đừng nghĩ nhiều. Tớ không phải kiểu mách lẻo hay gặp chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì cũng tìm phụ huynh như con nít đâu. Tớ chỉ… tớ sợ thôi. Tớ xa cậu như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tớ không yên tâm được. Tớ đã hỏi chú ấy, chú ấy biết hết mọi chuyện. Chú ấy đang giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu giấu mẹ, chú ấy sẽ không nói đâu.”

“Ừ, tớ biết rồi.” Giản Hạnh ngẩng đầu lên, nói.

“Tớ biết hết.”

biết hết tất cả mọi thứ.

Cô chỉ không hiểu nổi thôi.

không hiểu nổi sao lại có người thể sống đến mức như thế này.

Là do chưa đủ nỗ lực sao?

Nhưng ràngđã cố gắng rất nhiều rồi.

Trước mắtnhững chiếc xe không ngừng lướt qua, bụi bặm bị cuốn lên, phủ một lớp mỏng trước tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn, hồ như trong giấc mơ.

Nơi này không thuộc khu trung tâm thành phố, dân số già hóa khá rệt, trước cửa nhà nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13những ông lão ngồi, chẳng mấy bận tâm đến cái nóng.

Giản Hạnh đứng giữa làn bụi mỏng ấy, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

không kìm được mà mở to mắt, đột ngột bật dậy.

Tiếng Trần Yên Bạch vẫn vang lên bên tai như đang nói đó, nhưng Giản Hạnh chẳng nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả.

chỉ chăm chăm nhìn về một hướng.

Nhìn chằm chằm vào bóng dáng ấy—dáng người ấy, cách bước đi ấy, thậm chí chiếc áo mỏng trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

Giống quá.

khàn giọng, môi gọi hai tiếng nhưng không phát ra âm thanh nào.

Giản Hạnh lảo đảo bước về phía lòng đường, bỗng một lực mạnh kéo giật lại.

Một chiếc xe tải lao vút qua ngay trước mặt, bánh xe cuốn theo từng đám bụimịt, khiến cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghẹt thở không sao hít nổi.

Cát bụi rơi vào mắt, nước mắt trào ra không báo trước.

Người bên cạnh quát lớn: “Đi đường không nhìn à? Lớn chừng này rồi, lỡ xảy ra chuyện thì sao hả?!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Hạnh không nói gì, hất tay người kia ra rồi bỗng nhiên chạy vụt đi, băng qua đường.

Nhưng bên kia đường…

Đã không còn bóng dáng ấy nữa.

Người đó… biến mất rồi.

Giản Hạnh ngơ ngác nhìn quanh, nước mắt làm mờ tầm mắt cô. Cô đưa tay quệt mạnh, để bụi bẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nước mắt hòa lẫn, thấm vào da mặt rát buốt.

khàn giọng gọi:

"…Bà ơi! ơi!"

Không ai đáp lại.

Xe cộ qua lại ngày càng nhiều.

Tiếng còi xe chói tai, inh ỏi.

Bụi bặm vẫnmịt khắp nơi.

Giản Hạnh đứng sững tại chỗ, bỗng nhiên bị một nỗi bi thương tột cùng bao trùm.

trợn trừng đôi mắt đỏ hoe, cúi gập người, chống tay lên đầu gối để thở dốc.

Nước mắt rơi chã, từng giọt nặng trĩu đập xuống mặt đất bụi bặm.

Giữa làn nước mắt nhòe nhoẹt ấy, một ý nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô:

thật sự đã đi rồi.

Từ giờ trở đi, sẽ không bao giờ xuất hiện trong thế giới củanữa.

Bóng dáng hồ ban nãy… như thể đến đây chỉ để tạm biệt thôi.

Điện thoại lại rung lên, từng hồi từng hồi không dứt.

Giản Hạnh nhấc máy, nước mắt vẫn chưa khô trên mặt.

Cô khản đặc, không thốt ra được lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi sụp xuống lề đường, một tay che mặt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nước mắt thấm qua kẽ tay, từng giọt nhỏ xuống đất, hòa vào lớp bụi mỏng.

Trần Yên Bạch lo lắng hỏi:

"Cậu đang đâu? Nói đi, cậu đang đâu?"

Giản Hạnh hít hít mũi, cố kìm nén.

Đầu dây bên kia bỗng im bặt một nhịp rồi cất giọng dặt:

"Cậu… đang khóc à?"

Giản Hạnh nghẹn ngào, tiếng nức nở không thể nào che giấu được.

nhắm chặt mắt, khẽ gọi tên cậu ấy:

"…Trần Yên Bạch."

Trần Yên Bạch đáp ngay:

"Tớ đây."

không thể ngăn nổi tiếng khóc, những tiếng nấc cứ liên tục bật ra.

nhắm nghiền mắt lại, khàn giọng nói:

"Tớ bị bệnh rồi."

Trần Yên Bạch dịu dàng dỗ dành:

"Vậy chúng ta đi khám bác nhé."

Nhưng Giản Hạnh dường như không nghe thấy cả,vẫn tiếp tục:

"Tớ vẫn không ngủ được."

"Đầu tớ đau lắm."

"Mặt cũng đau."

"Tớ rất muốn được nhìn thấy biển."

"Tớ không muốn cứ mãi huyện Hòa."

"Trần Yên Bạch, cậu biết không… tớ thật sự—"

Tớ thật sự rất thích cậu ấy.

Nhưng trừ khi có phép màu, bằng không cả đời này… cậu ấy sẽ chẳng bao giờ biết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc