GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28: Tại sao?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong giờ tự học buổi tối, giáo viên ngữ văn vì một bài đọc hiểu mà trò chuyện với cả lớp khá nhiều về các tác phẩm văn học. Nửa sau buổi học, cô chiếu một bộ phim được chuyển thể từ tác phẩm cùng tên của Thẩm Tòng Văn, Biên Thành.

Trong phim, nữ chính vì tình cảm với hai anh em do dự không quyết, bạn cùng bàn của Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạnh Quách Phúc Lâm khẽ nói: "Đây chẳng phải trà xanh sao."

Đới Niên trêu chọc: "Ồ, cậu cũng biết trà xanh à."

Quách Phúc Lâm đẩy gọng kính, đáp: "Tôi còn biết cả bạch liên hoa nữa đấy."

Câu nói này khiến không ít người xung quanh bật cười.

Trần Bác luôn miệng hay trêu chọc Lam Nguyệt, nghe thấy liền nói: "Vậy thì Lam Nguyệt chắc chắn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ông rồi."

Lam Nguyệt tức giận, quay nửa người lại, bắt đầu "đánh nhau" qua không trung với Trần Bác Dư. Từ Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thanh ngồi giữa hai người họ bị làm phiền, liền đứng lên nói: "Tôi với cậu đổi chỗ đi, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người tự do đánh nhau thoải mái."

người xung quanh trêu ghẹo, Lam Nguyệt đỏ mặt, nói: "Tôi không đổi!"

Trần Bác tiếp lời: "Tôi đổi với cậu."

Từ Chính Thanh lạnh lùng cười: "Cậu à, cậu ngồi chỗ tôi thì những người xung quanh còn học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành được không?"

Trần Bác nói: "Tôi sẽ nói nhỏ thôi mà."

Từ Chính Thanh hơi nghiêm mặt: "Đừng đùa nữa, nội dung phía sau khá nghiêm túc, hai người ồn ào như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy ảnh hưởng đến người khác đấy."

Từ Chính Thanh bình thường không tỏ ra quyền uy, nhưng lẽ vì cậu mang sẵn khí chất nên chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần mặt hơi nghiêm lại, mọi người đều lập tức bớt ồn ào.

Trần Bác cuối cùng cũng im lặng, Lam Nguyệt không còn liên tục quay đầu nhìn Từ Chính Thanh nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Từ Chính Thanh vẫn ngồi yên chỗ của mình.

Giản Hạnh lặng lẽ nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của họ. người ngoài cuộc, nhưng tâm trạng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dao động theo từng câu nói của họ.

Từ Chính Thanh định đổi chỗ với Lam Nguyệt.

Từ Chính Thanh định ngồi vào chỗ của Lam Nguyệt.

Từ Chính Thanh sẽ chỉ cách một hành lang ngắn.

Bóng dáng của cậu trong tầm mắt thể trở nên ràng hơn.

Nhưng Từ Chính Thanh không động đậy.

Khoảng cách giữa cậu vẫnđường chéo dài nhất giữa hai điểm.

Không gian xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh.

Bộ phim chiếu đến cao trào, tiếng sấm rền vang, mưa lớn xối xả, nước trút xuống từ trên bầu trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nuốt chửng cả ngọn núi.

Màn hình bỗng chốc tối đen, cả phòng học chìm trong bóng tối.

Giản Hạnh nhìn thấy Thúy Thúy trong mưa lớn, lạc lối tuyệt vọng, ấy gào to gọi ông nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong bóng tối. Tiếng khóc thê lương ấy bao trùm cả căn phòng, như xuyên qua mọi người.

Đã người bật khóc, Lam Nguyệt cũng khóc. Bạn cùng bàn của Lam Nguyệt quay lại hỏi Từ Chính Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xin giấy. Từ Chính Thanh đứng dậy, đổi chỗ với Trần Bác Dư.

Giấy do Trần Bác đưa.

Trong tầm mắt của Giản Hạnh, bóng dáng của Từ Chính Thanh đã không còn. đờ đẫn nhìn màn hình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài giây sau đứng dậy rời khỏi chỗ.

đi ra từ cửa sau, lúc đi ngang qua Từ Chính Thanh, dường như thấy cậu liếc nhìn mình, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không quay lại nhìn cậu.

Nếu nói trước đây trái tim giống như bị đè nặng bởi núi cao, thì giờ đây trái tim ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bị nước nhấn chìm.

Nỗi đau từ núi đè xuống sự nặng nề tuyệt vọng, còn nước mang lại sự ngột ngạt kéo dài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Hạnh ngồi một mình trên sân vận động trống vắng, bất chợt nhớ đến Hứa Lộ ngày đó bật khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữa dòng người tấp nập.

suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía mặt trăng.

Bên cạnh mặt trăngnhững ngôi sao, mỗi ngôi sao đều sáng, nhưng cũng không quá sáng.

Cô nhìn chăm chú, thể ngả ra sau, hai tay chống xuống mặt đất.

Lòng bàn tay chạm phải mấy viên sỏi chút đau nhói, nhưng cô không rút tay ra. Trong khe hẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của nỗi đau sự giằng xé dài đằng đẵng, cô nghĩ đến Từ Chính Thanh.

những người mỗi ngày thể trò chuyện, nhìn vào mắt cậu, số lần va chạm cùng cậu. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ cần có thể cùng cậu hít thở chung một làn gió đêm, ngắm cùng một vầng trăng, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đủ để cô vui vẻ suốt một thời gian dài.

Tiếng chuông tan học vang lên khi bộ phim vẫn chưa kết thúc, nhưng không một ai rời đi, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều tự giác tiếp tục im lặng xem tiếp.

Giản Hạnh rời khỏi lớp trong sự tĩnh lặng ấy. Khi cô định khép cánh cửa sau, đột nhiên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực đẩy từ bên trong, khiếnngẩn người buông tay.

Cánh cửa mở ra, ánh trăng phủ lên cậu một lớp viền mỏng manh. Cậu không mở cửa hoàn toàn, phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau vẫnphòng học tối đen, nhưng trong đôi mắt cậu lại ánh lên tia sáng rực rỡ, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cất giữ số ngôi sao.

Giản Hạnh ngây người nhìn cậu một lúc lâu, rồi lắp bắp hỏi: “Có… chuyện gì sao?”

“Tần Gia Minh nói cần tìm cậu, vừa nhắn tin cho tôi. Tôi định nói với cậu nhưng không thấy cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây, rồi lại quên mất. Xin lỗi nhé,” Từ Chính Thanh nói.

“Không sao,” Giản Hạnh gật đầu, nhẹ nhàng đáp, “Tôi biết rồi, cảm ơn.”

“Cậu định về à? Không xem nốt phim sao?” Từ Chính Thanhlẽ chỉ tiện miệng hỏi.

Giản Hạnh nghĩ đến đoạn tình tiết vừa rồi, lòng ngực như bị chặn lại đến mức không thể nói nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời. hạ giọng rất nhỏ, gần như thì thầm: "Không, tôi phải về nhà rồi."

"Được, về cẩn thận nhé."

Cánh cửa khép lại, ánh sáng không thể lọt vào lớp học.

Hành lang ngập tràn ánh sáng, nhưng đôi mắt Giản Hạnh lại u ám một màu.

Không hiểu tại sao, ràng chỉ có lớp của họ xem phim không tan học đúng giờ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Hạnh lại cảm thấy trên đường vắng vẻ đến lạ.đi xuống cầu thang, rời khỏi tòa nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học rồi bước về phía trục đường chính.

Dòng người dần đông hơn, bao trùm lấy Giản Hạnh.

bước tới cổng trường, đi thẳng đến tiệm "Ái Thất Thất". Nhưng vừa rời khỏi cổng trường được hai bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất chợtngười từ phía sau ôm lấy cô.

Giản Hạnh giật mình kinh hãi, khi kịp phản ứng lại thì lại thấy chuyện đó không thể nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màng quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt của Trần Yên Bạch, ngẩn ngơ rất lâu.

"Sao thế?" Trần Yên Bạch mặc một bộ đồng phục học sinh không biết lấy từ đâu, trên đầu đội một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc bóng chày, mái tóc xõa xuống, thoạt nhìn trôngvài phần giống học sinh.

Giản Hạnh vẫn còn chìm trong cơn sốc lớn, hồi lâu sau mới run giọng hỏi: "Sao cậu lại về rồi?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Đến thăm cậu chứ còn sao nữa," Trần Yên Bạch hai tay đút túi, "Tớ đến cái huyện nghèo nàn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì thể gặp ai được chứ."

Giản Hạnh nói: "Không phải, ý tớ sao cậu lại về lúc này? Cậu được nghỉ rồi sao?"

"Chưa, tớ xin nghỉ để về," Trần Yên Bạch đáp, "Hôm nay thứ sáu, ngày mai cuối tuần rồi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao cả."

Giản Hạnh không nói thêm.

Trần Yên Bạch cao hơn Giản Hạnh, cô ấy hơi cúi người, giọng điệu trêu chọc: "Nào, để tớ xem tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học cao thêm chút nào không."

Giản Hạnh khẽ kéo khóe môi cười: "Ép cây non mọc nhanh sao?"

Trần Yên Bạch "chậc" một tiếng, đầu ngón chân đá nhẹ vào mũi chân Giản Hạnh, nói: "Không muốn cười thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đừng cười, tớ nhìn mà đau mắt."

Giản Hạnh "ồ" một tiếng.

Thực sự không cười nữa.

Trần Yên Bạch ngoảnh đầu nhìn dòng người đang đi ra ngoài, nói: "Đi vào trong dạo chơi không?"

Giản Hạnh đáp: "Cậu chẳng phải đã đến đây rồi sao."

Trần Yên Bạch: "Lần trước dạo quanh trường cậu sắp thi đỗ, lần này trường cậu đã thi đỗ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khác nhau chứ, tiểu học sao lại không hiểu sự khác biệt nhỏ này."

Giản Hạnh: "…Cẩn thận bảo vệ chặn cậu lại."

"Không thể nào, tớ đẹp như thế, ai dám chặn."

Hai người vừa nói vừa ngược dòng người đi vào trong trường.

Buổi tối trong khuôn viên trường không nhiều người, Trần Yên Bạch đi đến đình hóng mát, nhìn hồ Trạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nguyên cười nói:

"Ê, để tớ kể cậu nghe chuyện này, lần trước tớ với Tần Gia Minh đến đây, trước khi đi tớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỡ để chiếc khăn lụa bị gió thổi xuống hồ. Tớ tức chết đi được, bắt Tần Gia Minh nhặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên cho tớ, kết quả bảo vệ lại tưởng cậu ta định nhảy hồ, buồn cười chết được."

Giản Hạnh không cười.

Chẳng bao lâu, Trần Yên Bạch lại nói:

"Trường các cậu nhiều mèo hoang ghê. Lần trước còn đuổi theo Tần Gia Minh đòi miếng xúc xích nướng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay cậu ấy. Tần Gia Minh bẻ một nửa đưa cho nó, con mèo quay lưng đi, lát sau dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo cả một đàn mèo đến! Hôm đó tiền tiêu vặt của Tần Gia Minh đều bị mấy con mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy sạch."

Giản Hạnh vẫn không cười.

Trần Yên Bạch ngoảnh đầu nhìn Giản Hạnh, im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Ngày mùng sáu sao cậu không đến?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Hạnh quay đầu nhìn ấy, ngắm gió cuốn bay mái tóc của Trần Yên Bạch rồi hạ xuống, nhàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạt đáp: "Bà ngoại mất rồi."

Trần Yên Bạch lập tức thu lại hết thảy biểu cảm.

Giản Hạnh nhìn ấy vài giây, rồi quay đi chỗ khác.

Hồ Trạng Nguyên phản chiếu một vầng trăng, nhìn không khác trăng trên trời, thậm chí còn gần con người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn.

Gió thổi làm bóng trăng trên mặt hồ lay động, Giản Hạnh tiếp tục nói: "Tối mùng ba đi, rạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng hôm sau chôn cất."

Trần Yên Bạch đưa tay nắm lấy tay Giản Hạnh, nắm phải một bàn tay lạnh ngắt. ấy không yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm chạm vào trán Giản Hạnh, Giản Hạnh cười nói: "Tớ không bị sốt."

"Mẹ tớ thì sốt mấy ngày liền." Giản Hạnh nói.

Trần Yên Bạch không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay thêm chút nữa.

Giản Hạnh cúi đầu, nhìn bàn tay sơn móng đỏ rực của Trần Yên Bạch. Da tay ấy trắng, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm tối lại càng nổi bật.

Giản Hạnh nhìn rất lâu, rồi mới xoay tay nắm lấy tay ấy.

Trần Yên Bạch lúc này mới nói: "Vậy cậu sao thế?"

"Thế nào tớ sao thế?" Giản Hạnh khàn giọng hỏi.

Trần Yên Bạch đáp: "Tớ cứ tưởng hôm đó, khi cậu đột nhiên gọi tên tớ, cậu đang cầu cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tớ."

Lặng lẽ, một cơn gió nổi lên.

Trong tiếng xào xạc nhẹ nhàng, Giản Hạnh nói: "Hôm nay ngày 13 tháng Giêng, Trần Yên Bạch, tớ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngủ ngon suốt 10 ngày rồi."

"Hoặc là không ngủ được, hoặc trong toànhình ảnh của bà."

"Trần Yên Bạch, tớ sẽ chết sao? "

"Cậu sẽ không chết." Trần Yên Bạch nắm chặt lấy tay Giản Hạnh, ấy ngồi xổm xuống trước mặt Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạnh, ngẩng đầu nhìn cô: "Cậu chỉ đang bị bệnh thôi, chúng ta sẽ đi gặp bác sĩ."

"Không ngủ được cũng tính bệnh sao?" Giản Hạnh hỏi.

"Có chứ, mất ngủ mà, ai cũng từng bị mất ngủ cả." Trần Yên Bạch đáp.

"Còn cậu thì sao?"

Trần Yên Bạch hiểu rằng Giản Hạnh không hỏiấy từng bị mất ngủ hay không, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thân củaqua đời, từng trải qua chuyện này không.

ấy nghiêm túc nghĩ một chút, rồi nói: "Thật ra thì không."

"Nhưng tớ từng bị mất ngủ thất tình." Trần Yên Bạch nói.

"Vì người đó à?" Giản Hạnh biết trước đây Trần Yên Bạch từng quen một người bạn trai, sau đó người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia biến mất, nghe nói đã đến Quảng Đông làm việc.

Trước khi đi, không để lại cho Trần Yên Bạch một lời nào.

Trần Yên Bạch gật đầu: "Đúng, chínhtên ngốc đó."

"Tại sao vậy?" Giản Hạnh hỏi nguyên nhân.

"Không biết nữa," Trần Yên Bạch đáp, "Có thể sợ quên anh ta, cũng thể là sợ anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên mình."

"Vậy còn tớ thì sao?"

"Cậu chỉ là quá nhớ thôi." Trần Yên Bạch đứng lên, ôm đầu Giản Hạnh tựa vào bụng mình.

Giọng ấy vọng từ lồng ngực xuống bên tai Giản Hạnh: "Cậu không nỡ xa bà."

Phải không?

lẽ vậy.

Giản Hạnh được Trần Yên Bạch đưa về nhà, nhưng mặc đồng phục học sinh, Trần Yên Bạch không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưađến tận cửa, chỉ dám đứng góc ngõ nhìn đi vào.

Sau khi Giản Hạnh khuất bóng, Trần Yên Bạch mới không biểu cảm lấy một điếu thuốc từ trong túi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra hút. ngồi xổm trong góc, ánh lửa nhỏ hắt lên đôi mắt cô.

Không lâu sau, tiếng đối thoại truyền đến.

Tiếng bánh xe lăn trên con đường lát đá vang lên theo sau tiếng đối thoại.

“Người khác đều đi học thêm, sao không đi được?” Giọng người phụ nữ vang vọng đầy cứng rắn.

“Thành tích của đâu tệ, cần gì học thêm.” Giọng người đàn ông trầm thấp.

“Thành tích tốt thì không cần à? Luôn người giỏi hơn nó!” Người phụ nữ hét lên.

Người đàn ông nói: “Học cấp ba vốn đã mệt mỏi, cuối tuần cũng bị chiếm hết thời gian...”

Người phụ nữ lập tức cắt ngang, giọng cao hơn: “Ai không mệt! Ai không mệt! Anh sợ con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mệt haysợ tốn tiền? Trong nhà đồng nào là do anh kiếm không? Với lại! Cuối tuần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần thời gian làm gì? Chơi à! Bây giờ chơi, sau này làm gì? Sau này cũng chơi? Nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là học sinh,phải học hành tử tế!”

“Em đừng lúc nào cũng nói vậy, nó tự biết học mà.”

“Lúc nào cũng nói? Tôi không nói thì tác dụng à? Chuyệnlàm hồi cấp hai anh quên hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi hả? Chơi với mấy đứa không ra gì, nửa đêm còn ra ngoài ăn uống! Nói dối! Mấy chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó anh quên hết rồi hả? Tôi thấy chẳng học hành đàng hoàngcả, ai biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn làm mấy chuyện xấusau lưng chúng ta!”

“Sao em lại nói con mình như vậy?”

“Nếu tôi không nói thì ai nói? Anh nói thử cho tôi nghe xem!”

Cuộc đối thoại dừng lại phía sâu trong con ngõ. Trần Yên Bạch ngậm điếu thuốc, ngoảnh đầu nhìn hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người họ bước xuống xe rồi vào nhà, giọng nói dần tan biến.

Một lúc sau, cửa lại mở. Người đàn ông đứng ngưỡng cửa, nhìn về phía này.

Trần Yên Bạch tàn thuốc, đứng dậy.

Trong nhà, Giản Hạnh nhìn tờ quảng cáo trên bànhỏi: "Cái này là gì?"

Giản Như trả lời: "Là lớp học thêm mùa hè, tao đăng cho mày rồi, đến lúc đó phải đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấy."

Nói xong, định rời đi, nhưng Giản Hạnh nhìn vào tờ quảng cáo, trước khi cửa mở, mới nói: "Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn đi."

Tiếng bước chân của Giản Như dừng lại.

Ngay sau đó, Giản Hạnh nghe thấy Giản Như hỏi: "Vậy mày muốn làm gì? Mày thể làm gì? Mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ mày ai? Ăn của tao, uống của tao còn không biết điều, mày nghĩ màyai? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "

"Phải đi!" Giản Như nói xong, đóng sầm cửa lại.

Trong phòng lại chìm vào im lặng. Giản Hạnh im lặng không nói gì, một lúc lâu sau mới tờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quảng cáo thành một cục rồi ném vào thùng rác.

mở ngăn kéo, lấy ra một hộp melatonin nhỏ cùng một vỉ thuốc an thần.

Một lúc sau, tiếng cửa, giọng Lữ Thành từ ngoài truyền vào: "Giản Hạnh, nước đã đun xong rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu muốn uống thì nhớ đổ ra, bình màu xanh nước ấm."

Giản Hạnh đáp: "Vâng."

[Khói Yên Bạch] : Đã uống chưa?

[Khói Yên Bạch]: Tối nay thử xem.

Giản Hạnh trả lời: Đã uống rồi.

Hệ thống thông báo cho biết người mời vào nhóm, Giản Hạnh liếc nhìn tên nhóm, "Vận động viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quốc gia vàng, lớp chuyển tiếp 2009",cười một chút rồi ấn vào để tham gia.

Tin nhắn trong nhóm ngay lập tức xuất hiện.

[Bệnh ốm yếu]: Wow! Chào mừng học bá!!! /hoa hồng/

[Năm năm cá]: Học học bá!

[Để ngươi chết bên hoa tần] : Giản Hạnh phải không?

Mọi người trong nhóm đủ loại biệt danh, Giản Hạnh màymột hồi lâu mới chỉnh lại để tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhómthể nhìn thấy.

Hầu hết các bạn trong lớp đều mặt, còn vài người trước đây, đã chuyển sang lớp văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng vẫn chưa rời nhóm.

Quan hệ giữa họvẻ rất tốt.

Giản Hạnh chào một câu rồi không nói thêm.

Trong nhóm cũng đúng như Lâm Giai nói, rất nhiều trò tào lao, mọi người bàn đủ thứ từ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớp trên đẹp trai nhất của năm trước đến bạn nữ đẹp nhất bên lớp Hoành Chí, Giản Hạnh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy quan tâm, liền quay lại danh sách bạn rồi lướt qua.

Trong danh sách, con thỏ kia là màu xám.

Tiểu sử không biết từ lúc nào đã thay đổi thành: "Mỗi năm một lễ, mỗi tấc đều là niềm vui." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Mỗi năm một lễ, mỗi tấc đều niềm vui.

Mong trải qua những dãy núi sông dài dằng dặc, vẫn cảm thấy cuộc đời đáng sống.

Thực ra đã cậu chuẩn bị rất nhiều.

Nhưng cuối cùng, không đủ may mắn, không thể gửi tặng.

Thực ra điều này chẳng để thất vọng, nếu một người không thể thực hiện được ngay cả mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn đơn giản là mỗi ngày vui vẻ, thì cũng không vận may để đạt được những điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác mình mong muốn.

vẫn là, không làm phiền cậu nữa.

Giản Hạnh im lặng rời khỏi danh sách bạn bè, Trần Yên Bạch đã gửi không ít tin nhắn, Giản Hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lướt qua rồi gửi lại một biểu cảm.

[Khói Yên Bạch]: Được rồi, cậu ngủ đi.

[Khói Yên Bạch] : Chúc cậu ngủ ngon. /hôn/

Giản Hạnh gửi lại một trái tim.

Trước khi thoát khỏi QQ, Giản Hạnh đã thay đổi tiểu sử của mình thành:

"Ngàn núi vạn sông, ngày ngày bình an."

Gửi cho cậu ấy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc