GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22: Vụn thuỷ tinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tết Nguyên đán của Giản Hạnh cũng giống như những ngày bình thường, chẳng qua, hôm nay không có ai ở nhà nên cô có thể nằm dài ở trên giường lâu hơn một chút.

Dường như tiếng pháo nổ suốt từ đêm qua đến tận sáng nay, cuối cùng thìcũng thưa thớt dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dứt hẳn vào lúc tám giờ sáng. Giản Hạnh đang nằm trên giường, nhìn ánh sáng của năm mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ từ tràn vào phòng. Nằm được một lúc thì vươn người dậy nấu ăn.

Trước giữa trưa, thời tiết thay đổi, cửa sổ bị gió thổi phát ra tiếng lạch cạch, băng ghế nhỏ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sân bị thổi ngược rồi nằm ra đất

mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bầu trời u ám, gió trộn lẫn với tuyết, từ vết nứt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa sổ đập thẳng vào mắt cô.

Giản Hạnh đóng cửa sổ, đứng dậy đi ra ngoài, trong sân ít đồ trang trí cho ngày Tết, Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạnh dọn hết chỗ này chỗ kia rồi đi vào phòng bếp, sau đó mới rẽ vào phòng khách.

Sau một giờ chiều, tuyết bên ngoài rơi dày hơn. Mới nửa tiếng đồng hồ, trên mặt đất đã được phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lớp tuyết trắng xóa, giấy pháo đỏ rực, vạn vật yên ắng, không tưởng nổi hôm nay ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu năm mới đáng ra phải rất náo nhiệt.

Giản Hạnh cầm cốc nước nóng, ngồi bên bàn nhìn tuyết rơi bên ngoài đường.

Nước nóng trong cốc thời tiết lạnh bốc ra một làn khói trắng, làm mờ khung cảnh Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạnh thấy được qua khung cửa sổ,nhìn vào thật lâu rồi mới đưa tay ra lau.

Vỗn ban đầu chỉ muốn xóa bớt đi chỗ hơi nước để nhìn hơn, nhưng lại vô tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẽ ra một con thỏ nhỏ bằng mấy nét đơn giản.

Tai thỏ dài và nhọn, giống như hình đại diện của Từ Chính Thanh.

Cô ngắm chú thỏ đó, khóe môi chút cong lên.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên từ phòng của Giản Như, nhòm vào đồng hồ, nghĩ chắc Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Như gọi báo đã đến nơi hoặc có thể hỏi rằng trưa đã ănchưa.

Giản Hạnh đặt cốc nước xuống, vừa suy nghĩ vừa đưa chân hướng tới gần phòng Giản Như, ngay sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Hạnh bắt máy giọng Giản Như như đã mất kiên nhẫn từ lâu: "Sao mãi mới bắt máy thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hả? Đang làm cái đấy?"

Đúng như những Giản Hạnh nghĩ, im lặng một chút rồi trả lời: "Lúc nãy đóng cửa trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phòng, không nghe thấy tiếng chuông điện thoại."

"Vậy mở cửa ra nghe." Giản Như hỏi, "Trưa nay ăn rồi?"

Giản Hạnh nói: "Bánh bao hấp."

"Lười đến vậy hả? bao nhiêu món đó không làm ăn lại đi ăn thứ như bánh bao hấp." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Giản Hạnh chỉ im lặng nghe không trả lời.

Đầu dây bên kia hình như giọng của nội, còn một vài giọng nói dễ nghe khác, hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như giọng của chú.

Gia đình Giản Hạnh chỉ còn căn nhà quê, đã bỏ hoang nhiều năm, từ lâu cũng không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được nữa. Mỗi năm về quê thì chỉ thể nhà nội của Lữ Thành.

Nơi này nhà người đông, Giản Như thường không cho Giản Hạnh đi sợ chật chội, phải chen chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều.

đối với Giản Hạnh có một sự cố chấp đặc biệt, tuy ngoài mặt cọc cằn nhưng Giản Hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn con gái của cô, không thương con thì thương ai?

Giản Hạnh tươi cười chào mọi người, điện thoại được truyền đến ngoại, khẽ nói vớirằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nhà giấu tiền, mách lấy tiền đó mà đi chơi với bạn.

Giản Hạnh cười nói: "Vâng, con biết rồi ạ."

ngoại lại nói: "Buổi tối con nhà một mình đúng không? Nếu sợ thì thể gọi bạn học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của con đến nhà chơi, ngủ qua đêm luôn cũng được."

"Tết Nguyên Đán thì mọi người phải nhà chứ?" Giản Hạnh nói, "Bà đừng lo, con không sợ đâu ạ." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Được rồi, vậy thì được, nhà một mình đừng sợ nha con." Bà ngoại lặp lại nhiều lần trước khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúp điện thoại.

Giản Hạnh ngồi mép giường thêm một lúc, sau đóđứng dậy rời đi, nhưng vừa bước được mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước lại cảm thấy gì đó không ổn. bước đến cửa thì dột nhiên quay lại nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào chiệc giường.

Trên giường hai cái chăn trải ngay ngắn, giống như bạn cùng phòng ngủ chung giường, không quấy rầy nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trên thực tế, hầu hết các cặp vợ chồng đều chọn ngủ riêng khi đến tuổi trung niên, nhưng Giản Hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ rằng Giản NhưLữ Thành trước đây cũng chưa xa cách đến như vậy, thường mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người một chiếc chăn nhỏ, trên cùng một chiếc chăn lớn, còn bây giờ thì tách ra hoàn toàn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người hai chiếc chăn.

Thậm chí, giữa hai chiếc chăn còn những khoảng trống ràng.

Giản Hạnh liếc nhìn hai lần, cuối cùng cũng không làm rồi rời đi.

Giản Hạnh chỉ hâm nóng hai món ăn, ăn xong, cô liền đi vào phòng của ngoại.

Bởidiện tích căn phòng cũng không quá lớn, chỉ cần bật đèn sưởi lên thể nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sưởi ấm cả căn phòng, trên tivi đang chiếu một bộ phim lâu đời, Giản Hạnh tùy tiện xem xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền nằm xuống giường.

không nghịch điện thoại, bởi Giản Như không nhà nên phải tranh thủ sạc đầy.

Sáng sớm hôm sau, Giản Hạnh lại nhận được cuộc gọi của Giản Như, vẫn lời khuyên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút không biết nói gì.

Hôm nay ngày mồng hai Tết, hình như nhóm Giản Như thăm mộ cho nhà Lữ Thành trước rồi mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về thăm mồ mả Giản gia.

Giản Hạnh nhà một mình không làm, liền đưa điện thoại ra nghịch.

Tiếc bây giờ vẫn hơi sớm, Trần Yên Bạch vẫn còn chưa dậy, chỉ thể quay lại bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm bài tập.

Buổi chiều, danh sách QQ của Giản Hạnh thêm một người muốn kết bạn, Lâm Giai.

[ Lâm Giai ]: Tối mai cậu có bận không Giản Hạnh? Bọn họ muốn lập một nhóm trước để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến lúc đó thể dễ dàng hội họp~

[Trúc Gian]: Khoảng mấy giờ?

[ Lâm Giai ]: Sau khi ăn tối ấy, chắc tầm tám chín giờ đó?

Giản Hạnh lẩm nhẩm thời gian một lúc, nói: thể tớ sẽ đến hơi trễ. lẽ tớ sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tham gia vào nhóm, chuyện cậu cứ nhắn tin thẳng cho tớ được.

Lâm Giai vui vẻ đồng ý.

Hai người nói chuyện phiếm một hồi, sau khi Lâm Giai offline, Giản Hạnh nhận được tin nhắn của Trần Yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch, hẹn mùng sáu tết gặp mặt, hỏi bận việc vào ngày đó không.

không trả lời Trần Yên Bạch, đang định đăng xuất thì hình đại diện con thỏ màu xanh trong danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sách đột nhiên sáng lên, ý định đăng xuất của chợt dừng lại.

Giản Hạnh nhìn chằm chằm vào con thỏ, ảo giác rằng con thỏ đang mỉm cười với cô.

đang ngồi trước bàn học, bên tráicửa sổ đã vẽ hình chú thỏ trước đó, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã biến mất từ lâu nhưng Giản Hạnh vẫn nhớ như in từng nét vẽ đặt tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống.

ấy giơ điện thoại ra trước của sổ, nhìn vào màn hình vẽ lại một con thỏ khác giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệt với hình đại diện đang phát sáng kia.

Trước bữa tối, tuyết ngừng rơi.

Giản Hạnh ăn xong, sắc trời đã tối nhưng vẫn chạy ra sân đắp thỏ tuyết. Mặt trăng hiếm khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất hiện ở mùa này giờ đây đang ở rất xa, tròn trịa, chiếu xuống mặt đất một tầng sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỏng manh.

Ánh sáng chiếu xuống có màu trắng, đường nét ràng và trông nhẹ nhàng.

Nhưng hình như cũngchút đơn.

Giản Hạnh đang đắp thỏ tuyết thì đột nhiên điện thoại trong phòng lại vang lên, thở dài trở vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà, báo cáo lại cho Giản Như những đã xảy ra ngày hôm nay.

Cuộc gọi kết thúc thì Giản Hạnh cũng không muốn ra ngoài nữa.

Đôi khi sự hứng thú chỉ xuất hiện trong phút chốc, rồi lại biến mất.

không bận tâm về con thỏ nữa, chỉ ngồi viết hai tờ giấy kiểm tra khi mà trời vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen đặc.

Tối đó, trước lúc đi ngủ, Giản Hạnh luôn nghĩ đến chiếc giường trong phòng Giản Như. Hai chiếc chăn riêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biệt đối với cô dường như giống tách biệt giữa hai thế giới.

Hóa ra là, không chỉ bản thân không khoảng cách với cha mẹ, họ cũng khoảng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với nhau.

Sau đó thì sao? Nằm trên chiếc giường như bị chia đôi đó thì họ sẽ có cảm giác như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào?

Có lẽ không ai thể trả lời cô.

Ngay cả khi Giản hạnh thể tự trả lời, thì câu trả lời đó cũng không phải đáp án © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn.

Hôm sau đã là ngày mồng ba Tết, bởi nửa đêm lại tuyết rơi, Giản Hạnh lại nằm trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường, lười biếng.

biết rằng điều bản thân muốn dựa vào nhiều hơn chính sự thoải mái khi một mình.

Trước chín giờ, điện thoại reo, Giản Hạnh cuộn mình vào trong chiếc chăn dày đi tới nghe điện thoại, Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Như giải thích vài câu như thường lệ rồi tắt máy.

Cúp điện thoại, Giản Như vừa thu dọn đồ đạc vừa nói với Lữ Thành: "Đừng mang nhiều đồ quá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ đâuđể."

Lữ Thành hỏi: "Hay cứ đưa cho mẹ thêm cái áo đi, sợ mẹ lại đó lâu rồi thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh".

"Còn cái gì nữa, đó nói chuyện với ai?" Giản Như nói: "Cũng hay quá nhỉ, lúc còn sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khoẻ mạnh thì không quan tâm nhau nhiều vào, giờ cũng sắp xuống lỗ rồi thì cứ thích làm phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ta."

Lữ Thành không nói nhưng vẫn đưa áo khoác cho ngoại.

Đi tảo mộ chung quy lại cũng rất đơn giản, đốt một ít giấy vàng, tiền giấy, rồi quỳ xuống trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mộ vái lạy, về bản như vậy cũng được xem là xong xuôi.

Giản Như thu dọn xong, xách thêm mấy cái túi, nói với Lữ Thành: "Đi thôi."

Lữ Thành biết Giản Như không cố ý nói như vậy, chẳng qua chỉ muốn ngoại nói chuyện một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng tuyết vẫn đang không ngừng rơi, Lữ Thành chút lo lắng, nói:"Hay chúng ta nán lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây một chút?"

"Ở lại đây rồi còn biết nói cáinữa?" Giản Như đưa ô quần áo trong tay Lữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành chongoại, không nói một lời kéo Lữ Thành đi.

Tuyết càng rơi xuống càng lớn, dần dần có xu thế như muốn che ngợp cả bầu trời, nhiệt độ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài cũng càng ngày càng thấp, gió thổi tuyết tan khiến cho xung quanh giống như bị bao phủ bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sương mù.

Tầm mười phút trôi qua, Lữ Thành dường như không yên lòng:"Hay chúng ta ra ngoài xem mẹ như thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi đi, cũng không còn nhiều thời gian nữa."

Giản Như nhìn ra ngoài, một mảnh trắng xóa cái gì cũng không thấy, trong lòng dường như dâng lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một nỗi bất an, hỏi Lữ Thành:"Đã qua bao nhiêu lâu rồi?"

Lữ Thành nói:"Tầm mười phút đồng hồ."

Giản Như vẫn nhìn chằm chằm về hướng đó, không nói hai lời lập tức xuống xe đi tới.

Cho đến khi Giản Như bắt đầu bước nhanh hơn, Lữ Thành mới hồ nhận ra điều đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ổn.

Trước đâyngoại có nói về việc chuyến về quên này sẽ rất đặc biệt. Vừa rồi còn xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm một ít tiền giấy nữa.

đang cố gắng đốt cháy cái sao?

Trong lòng Lữ Thành dường như trì trệ lại, nhìn biển tuyết biên trước mắt, bước chân càng lúc càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh.

Giản Hạnh cúp điện thoại, không vào phòng bếp nấu ăn như thường ngày mà lại tiếp tục quay về phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộn mình trongchăn.

Không biết phải Giản Như sắp về rồi không, vừa nãy trong có chút nôn nóng trằn trọc, nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong chăn ấm nhưng mãi vẫn không ngủ được, trái tim đập càng lúc càng nhanh khiến cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất khó chịu.

thở dài, bất lực đứng dậy, rót một cốc nước nóng rồi ngồi trước cửa sổ.

Bởi nhiệt độ bên trong bên ngoài chênh lệch quá lớn. Cửa sổ bị một tầng sương dày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đặc bao phủ, không thể nhìn thấy bên ngoài như thế nào, cũng không biết con thỏ tuyết hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua đắp an toàn ngoài kia không.

Giản Hạnh sờ lên cửa sổ, hơi lạnh, xoay người lấy một tờ giấy trên bàn, đang định lau cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sổ, nhưng đột nhiên lại dừng lại

Giản Hạnh không tránh bị cửa sổ đập vào trán cảm giác đau đớn truyền đến. Phải mất một lúc sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Hạnh mới phản ứng lại được.

Lúc này cửa sổ đã bị mục thối tới cạnh bức tường, cửa sổ thủy tinh bị gió tuyết đóng băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thành một mặt băng thẳng thiu. rất giòn, va chạm với tường làm một số mảnh thủy tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vỡ vụn rơi xuống đất.

Một mảnh vỡ văng ra rồi xoẹt qua lòng bàn tay cô, để lại một vết máu rõ ràng.

Tai nạn đến quá đột ngột, Giản Hạnh nhìn chằm chằm ra bên ngoài tìm kiếm con thỏ tuyết hôm qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang bị phủ đầy tuyết trong sân, đôi mắt bằng cúc áo của đã bị thổi bay đi đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó, hai cái tai bị cắt đứt chỉ còn lại cái đầu trơ trọi.

Trong lúc tuyết rơi dày đặc, mắt Giản Hạnh dường như bị mờ hẳn đi, đến khi bị gió lạnh thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua chỗ vết thương khiến rát lên thì cô mới tỉnh lại.

Giản Hạnh quay người lại, muốn đặt chiếc cốc xuống bàn, nhưng lại dẫm phải một miếng thủy tinh bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dựng đứng lên, không xuyên qua đế giày được nhưng vẫn khiến chút ngạc nhiên.

thế nên Giản Hạnh không để đàng hoảngđể cốc lên trên bàn được, nước nóng bị đổ, dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả lên quần của cô.

Quần pyjama cotton dễ thấm nước, ngay lập tức sức nóng truyền đến da thịt cô.

Giản Hạnh rít vào một tiếng, ngồi trở lại ghế. kéo quần pyjama đang mặc lên cao một chút, lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau mới lấy tay gỡ mảnh thủy tinh dính vào đế giày ra.

Kính bị gió và tuyết thổi qua cả đêm, bây giờ rất lạnh, lạnh đến nỗi làm người khác gần như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên đi cảm giác đau của mình.

Giản Hạnh nhìn đống hỗn độn khắp nơi, không hiểu sao lại chút bất an trong lòng.

ngẩng đầu nhìn, gió tuyết ngoài cửa sổ còn dữ dội hơn cái lạnh của thủy tinh trong tay.

Trong cái lạnh như băng này, Giản Hạnh bất giác rùng mình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc