GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 91: Trâm ngọc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mưa to rơi xuống nón trúc của hai người, kêu lên lộp bộp.

Trần Bình An trầm giọng nói: Cây trâm này không đặc biệt, chỉ là đồ ngọc bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường.

A Lương nhìn chăm chú vào thiếu niên nghiêm túc, giống như nghe được một chuyện cười lớn nhất trên đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền nhe răng trợn mắt, vất vả lắm mới nhịn được không cười ra tiếng: – Lời ngươi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tính.

Trên trán Trần Bình An đổ mồ hôi, nhưng nhanh chóng bị nước mưa bắn vào mặt giội đi, nhìn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đàn ông kia hỏi: Vậy rốt cuộc ông muốn gì?

A Lương cười hỏi: Ngươi cảm thấy mình sắp chết không?

Tại khoảnh khắc này Trần Bình An đột nhiên cảm thấy rất tuyệt vọng, bởi Nguyễnphụ đã đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi lại đi, còn người đàn ông này vẫn đứng trước mắt mình.

A Lương vẫn cười híp mắt, thanh đao trúc màu xanh đeo nghiêng bên hông.

Ông ta mỉm cười nhìn thiếu niên vóc dáng không cao, áo quần đơn bạc, giày cỏ chắc bền, đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn cây trâm ngọc bích vẽ rồng điểm mắt kia.

Nếu như ông ta không nhớ sai, trên cây trâm này khắc tám chữ nhỏ xinh xắn.

Môi của Trần Bình An tái nhợt, run giọng hỏi: Ông thể bỏ qua cho bọn họ không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

A Lương không nói chuyện.

Trước khi lên đường Trần Bình An đã thắp đèn thức thâu đêm, cố gắng tưởng tượng ra tất cả hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảnh khó khăn. Hắn cũng đã nghĩ tới, lần này hộ tống Bảo Bình đến thư viện Sơn Nhai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhập học, trên đường nhất định sẽ gặp nhiều trắc trở lớn nhỏ. Bởi chỉ riêng kẻ thù của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, ngoài mặt đãba phương núi Vân Hà, thành Lão Longnúi Chính Dương, tẩt cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều thần tiên trên núi, đều mối thù sinh tử với hắn. Cho nên hắn rất lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình sẽ liên lụy đến con đường học tập của tiểu cô nương mặc áo bông đỏ.

Lúc trước hắn đã kể với Bảo Bình, khi còn bé mình lên núi gập ghềnh khó khăn như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào. Cũng không phải thiếu niên muốn kể khổ, muốn ra vẻ uy phong của tiểu thúc, mà là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn muốn nói cho tiểu nương biết một chuyện, bọn họ đi tới thư viện Sơn Nhai đã dời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến Đại Tùy, lộ trình chắc chắn còn xa hơn năm xưa hắn lên núi hái thuốc. Nếu một ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào đó hắn không còn ở đây, không cách nào đi theo bên cạnh cô, Bảo Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn đến nơi đó đọc sách nhưng lại không lòng tin vào bản thân, vậy thì hắn hi vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể đi thêm vài bước, nói không chừng sẽ đi được đến nơi giống như hắn năm xưa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nhưng khi những lời này vừa đến bên miệng, Trần Bình An đột nhiên cảm thấy hai người vừa cất bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi xa, nói như vậy đúng quá xui xẻo, không may mắn. Cho nên hắn chỉ nói một nửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nửa còn lại nuốt vào trong bụng, đổi thành hi vọng thể trở thành lãonhỏ, nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên sinh đầu tiên. Đó cầu xin may mắn, cũng kỳ vọng của hắn với tiểunương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

A Lương cười nói: – Lui một vạn bướcnói, cây trâm kiađồ trang sức bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của văn nhân, cũng không thuộc về ngươi. Lui một trăm bước nói, ta không tin một cây trâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tề Tĩnh Xuân cẩn thận giữ gìn nhiều năm như vậy, lại không hề ẩn giấu huyền cơ. Chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạn như nó thật ra là một động tiên nhỏ không ai biết, hoặc một vùng đất phong thủy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt chất trở thành đất lành. Nếu chỉ lùi một bước nói, vậy thì càng lợi hại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nó có thể tín vật truyền thừa của một nhánh văn mạch. Giống như tín vật chưởng giáo của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba nhánh chính Đạo giáo, đó một miếng bùa đào, một cái áo lông một chiếc đạo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nếu cây trâm này thật sự tín vật thầy giáo của Tề Tĩnh Xuân để lại, Trần Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An, ngươi cảm thấy cài lên đầu mình thích hợp sao?

Trần Bình An hỏi một đằng trả lời một nẻo:A Lương, ông thể bỏ qua cho bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Bảo Bình, Hòe không?

A Lương cười hỏi: Ngươi làm sao xác định ta đáp ứng rồi sẽ không nuốt lời?

Mũi chân Trần Bình An khẽ nhúc nhích.

A Lương khoanh hai tay trước ngực, cười nói: – Thiếu hiệp đừng xung động, không phải chúng ta đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói đạo sao, đợi đến khi đạo nói không thông thì ra tay cũng không muộn.

Trần Bình An im lặng không nói gì, sắc mặt nhợt nhạt.

A Lương quan sát thiếu niên một phen: Đúng điểm giống.

Ông ta thu lại vẻ đùa cợt, đưa tay ra: Đưa cây trâm đây, ta sẽ không giết bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng.

Ngón tay Trần Bình An run rẩy.

A Lương chậm rãi nói: – Đây di vật do thầy giáo của Tề Tĩnh Xuân để lại, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem như di vật của Tề Tĩnh Xuân.

Trần Bình An đưa tay lên đầu.

A Lương cười nói: – Ngươi tự bẻ gãy cây trâm, ta sẽ không giết ngươi. Ta không bao giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lừa người khác.

Trần Bình An đột nhiên ngừng tay, hít thở sâu một hơi, một chân lui về phía sau giống như thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế.

A Lương hỏi: Có phải ngươi cảm thấy nếu như mình chết rồi, ta cũng sẽ bỏ qua cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn Bảo Bình, vậy cho chết cũng muốn thử xem có thể dựa vào bản lĩnh bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ cây trâm này hay không?

Trần Bình An không nói lời nào, hai chân đạp mạnh xuống đất, xông tới trước người A Lương, đánh ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một quyền.

Sau thoáng chốc, hắn đột nhiên phát hiện trước mắt đã không còn bóng dáng của A Lương nữa.

Thân thể Trần Bình An cứng đờ, chậm rãi xoay người, quả nhiên người đàn ông đội nón kia đang đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó, chỉ trong tay thêm một cây trâm.

A Lương thở dài, giống như không hứng thú lắm với cây trâm kia, vươn tay đưa cho thiếu niên: Cầm về.

Trần Bình An cẩn thận đi tới trước mấy bước, nhận lấy cây trâm ngọc bích kia. Trong nháy mắt thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 niên bỗng cảm thấy đỉnh đầu trầm xuống, hóa ra người đàn ông đội nón nhẹ nhàng dùng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay ấn vào đầu hắn. Hai người đứng kề vai nhưng hướng nhìn lại trái ngược nhau. Người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dáng vẻ vẫn luôn không nghiêm túc thở dài: Trần Bình An, sau này đừng làm chuyện ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngốc nữa. Trên đời vật chết nào quan trọng hơn tính mạng con người? Nhất định phải sống tiếp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho không thể sống tốt thì vẫn phải sống, trên đời không đạonào lớn hơn chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

Người đàn ông đội nón xoa đầu Trần Bình An, ngẩng mặt nhìn màn trời u ám, cười nói: – Ngươi nên biết, bất kể cây trâm này đáng giá bao nhiêu, ý nghĩa lớn đến đâu, Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân đã bằng lòng giao cho ngươi thì chắc chắn rất tin tưởng ngươi. Cho nên đến lúc ngươi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đưa ra lựa chọn sống chết, nhất định phải chọn sống, không được chọn chết. Oanh oanh liệt liệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết, khảng khái hùng hồn đối diện với cái chết, phong lưu thoải mái đi chết, tất cả vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết.

Ông ta thu tay lại: Tề Tĩnh Xuân rất thất vọng với thế giới này, đó chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, còn ngươi chính ngươi, đừng học theo hắn. Ngươi còn chưa thật sự nhìn thấy cái tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tốt của thế giới này. “Đời người không trăm tuổi, lại thường lo ngàn năm”, đó là chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đám người đọc sách. A Lương ta không phải người đọc sách, Trần Bình An ngươi tạm thời cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải, cho nên…

Người đàn ông kia cuối cùng không nói ra nội dung sau chữ “cho nên”, chỉ nhẹ giọng nói: Trần Bình An, tin tưởng ánh mắt của ta, tương lai ngươithể đi được rất xa, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chí thể xa hơn cả Tề Tĩnh Xuân.

Thiếu niên nhỏ giọng hỏi: Vì sao?

Lòng bàn tay người đàn ông kia khẽ vuốt chuôi đao trúc, cười nói:Bởi ta© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 A Lương.

Cuối cùng bọn họ im lặng xuống núi.

Trần Bình An hỏi: – Hai người bên kia sườn núi thì sao?

A Lương ngẫm nghĩ:Người chết?

Trần Bình An muốn nói lại thôi, suy nghĩ một lúc, quyết định không truy xét căn nguyên chuyện này nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đổi đề tài hỏi: Tại sao ông không lấy cây trâm?

Khóe miệng A Lương co giật, than thở nói: – Sau khi cây trâm tới tay, mới biết còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tệ hơn so với tưởng tượng xấu nhất của ta lui một vạn bước, quả lui đến mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vạn bước. thật sự chỉ một cây trâm tồi tàn, vậy ta cần làm gì?

Thiếu niên không nói nên lời.

A Lương lắc đầu nói: Người đọc sách chân chính đều nghèo, sau này ngươi sẽ hiểu được. Thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra ta sớm nên nghĩ đến, dựa theo tính tình của lão già Đạo Đức Lâm và Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân kia, để lại một cây trâm bình thường như vậy mới đúng.

Ông ta đột nhiên quay đầu cười nói: Biết không, ngươi đã lấy đi một thứ ta tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho đồ trong túi. Ngươi có biết chuyện này ta đã đi bao nhiêu chặng đường oan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 uổng hay không?

Nón rộng đầy nước mưa, thiếu niên đầy ngơ ngác.

A Lương bực bội nói: – Ta thậm chí đã khắc một chữ xuống một nơi, nhưng khi ta tung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tăng chạy tới kết quả lại thê lương như vậy, cho nên ngươi phải cảm ơn ta không giết ngươi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ông ta lại thản nhiên nói: – Nếu sau này ngươi khôngbản lĩnh khắc hai ba chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống đó, xem ta chém ngươi không.

Trần Bình An bất đắc nói: A Lương, ông thể nói mấy lờitôi nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiểu được không?

– Có thể.

A Lương cười ha hả nói: Ta tên A Lương, lương trong lương thiện.

Trần Bình An giúp ông ta nói câu tiếp theo: Ta một kiếm khách.

Tại khoảnh khắc này, khóe miệng A Lương nhếch lên, vỗ vào vai thiếu niên: Cứ quyết định như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy đi!

Trần Bình An càng nghi hoặc: Hả?

A Lương đã chuyển chủ đề: Đưa người ngàn dặm cuối cùng vẫn phải từ biệt, ta sẽ đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các ngươi đến biên cảnh Đại Ly rồi rời đi. Tin rằng đến lúc đó, đám trẻ các ngươi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể thoải mái đến phương xa nhập học, tạm thời sẽ không những chuyện bẩn thỉu xấu xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa. Cho nên sau này ngươi phải dựa vào chính mình, thể dẫn bọn chúng đến thư viện Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhai Đại Tùy hay không, sau đó có thể sống sót trở lại huyện Long Tuyền Đại Ly hay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải xem bản lĩnh của chính ngươi.

Trần Bình An đột nhiên nói: Cảm ơn.

Từ lần đầu gặp mặt cho đến bây giờ, thiếu niên mới hoàn toàn tín nhiệm người đàn ông tự xưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214A Lương này.

A Lương lắc đầu nói:Không sao, ta chỉ đang đền món nợ của chính mình, không liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan đến ngươi.

Rất nhiều năm trước từng một vị thiếu niên trí thức họ Tề, sau khi đọc sách đến nhàm chán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói rằng muốn cùng ông ta xông pha giang hồ. Lần đó kiếm khách tên là A Lương không gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu đáp ứng.

Ông ta cảm thấy nếu như lúc đó mình kiên nhẫn hơn một chút, thiếu niên kia cũng sẽ không đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến bước đường như hôm nay.

Cuối cùng A Lương nói: – Trần Bình An, ngươi có biết không?

Thiếu niên nói: Cái gì?

A Lương nói sâu xa: Sau này đứng trước cao thủ tuyệt thế như ta, phải sự tôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trọng từ đáy lòng.

Thiếu niên hỏi:Ông đánh thắng được Chu không?

A Lương hơi nhức đầu, cảm thấy tên này còn khiến người ta chán ghét hơn Tề Tĩnh Xuân năm xưa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 91 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc