GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87: Lão sư nhỏ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nếu Trần Bình An chỉ một mình, cho dù vác nặng thì một ngày đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trăm dặm đường núi cũng không khó, hơn nữa trên đoạn đường này dĩ nhiên cần phải vượt suối qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khe, trèo dốc leo vách. Cho nên lần này hắn dẫn theo tiểu nương mặc áo bông đỏ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất ung dung, đến nỗi trong lúc rãnh rỗi lại bắt đầu luyện tập đi thế. Bởi vì có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bảo Bình bên cạnh, hắn cũng không tập trung hết sức lực và tinh thần vào quyền thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vận chuyển một cách khá tự nhiên. Thậm chí chiếu cố Bảo Bình, hắn còn phải cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giảm tốc độ đi thế khoảng cách của bước chân. Điều này khiến cho Trần Bình An rất vất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vả mới tìm được cảm giác bí quyết, trong thoáng chốc lại giống như bị đánh về nguyên hình, trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên không lưu loát.

Lúc này hai người đã đi được khoảng hai mươi dặm đường. Bảo Bình giống như thừa hơi sức, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hề tỏ ra mệt nhọc khó chịu. Tiểu nương chỉ đưa tay lau mồ hôi trán, hỏi: Tiểu thúc, anh đang luyện quyền sao?

Trần Bình An dừng động tác, gật đầu nói: Đúng vậy.

Lý Bảo Bình lại hỏi: – Vậy anh biết bộ quyền phápmình luyện, căn bản của thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứng, kinh huyệt ngọn nguồn nằm đâu không?

Trần Bình An không hiểu: – Nghĩa sao? Anh chỉ biết trên người rất nhiều khiếu huyệt. Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anhthể nhận biết mấy trăm chữ, chủ yếu nhớ được tên của những khiếu huyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia, nhưng chúng rốt cuộc quan hệ với luyện quyền thì anh chưa kịp hỏi. Có một vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ninh nương đã xem qua quyền phổ này, cũng không nói chuyện đó với anh, chỉ nói việc luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền không thể đi đường tắt, phải dựa vào từng chút khổ công rèn luyện ra. Nguyễn tỷ tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 em biết thì nói ấy chỉ luyện kiếm, đường lối vận chuyển khí tức của nhà ấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiện truyền ra ngoài, cho nên lúc đó anh ấy cũng không bàn sâu hơn.

Trên thực tế, khi đó thiếu niên giày cỏ cảm thấy mình đã định trước sẽ ở lại trấn nhỏ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết đời, cho nên nhiều thời gian và cơ hội để hỏi thăm Nguyễn Tú.

Bảo Bình mở to mắt, vẻ mặt khó tưởng tượng, nhấn giọng nói: Tiểuthúc! Ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện này anh cũng không biết còn dám luyện quyền? Anh có biết không, nếu tùy tiện luyện quyền, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất là ngoại gia quyền, rất dễ thương tổn đến nguyên khí căn bản. Luyện võ thực ra cũng giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như địaphong thủy tìm long kiếm huyệt, chỉ đám địa sư thì tìm khiếu huyệt của núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sông, còn nhân thì tìm kiếm khai quật bảo tàng trong thân thể. Sau khi tìm được còn phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phương thức ổn thỏa, mới xem như chân chính bước lên con đường đạo. Không được, không được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu thúc, em nhất định phải nói chuyện này với anh, nói xong rồi anh mới dễ luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền!

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô bé, Trần Bình An ngẫm nghĩ, cảm thấy đây cũng không phải chuyện xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì. Vừa lúc phía trước có một cây liễu già xiêu vẹo, phân nửa nghiêng về hướng nước suối, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như một chiếc cầu vòm chưa hoàn thành, hắn liền kéoBảo Bình dựa vào thân cây nghỉ ngơi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tiểu nương tính tình hoạt bát, muốn ngồi lên cây, Trần Bình An đành phải ômđặt lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thân cây, còn mình thì đứng một bên để tránh rơi xuống.

Sau khi cô ngồi lên cây, giống như một vị lão nhỏ lần đầu lên lớp giảng bài, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mày rạng rỡ, hắng giọng một tiếng, muốn giải thích kỹ càng với vị tiểu thúc này để tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi sai đường. Lỡ may thật sự luyện thân thể, vậy không phải cô sẽ hối hận đau lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến chết à?

Bảo Bình nghiêm mặt nói:Sở em biết được một chút kiến thức về luyện võ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do nhà em một nha hoàn tỷ tỷ tên Chu Lộc, từ nhỏ chị ấy đã được lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tổ tông nhìn ra thiên phú tập võ, em lại rất thân cận với chị ấy. Chu Lộc tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ một người kín tiếng, chỉ chịu thổ lộ với em, nhờ đó em mới biết thế nào là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luyện võ. Lúc em sáu tuổi đã lén theo sau Chu Lộc tỷ tỷ, đi thử cái gọi “cọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trâu đất”, chơi rất vui, cọc gỗ cao nhất gần đến tận nóc nhà. Chỉ tiếc một lần em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cẩn thận bị trượt chân ngã xuống, thực ra cũng không sao cả, nhưng Chu Lộc tỷ tỷ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị em làm liên lụy, bị lão tổ tông trừng phạt một trận. Sau đó mỗi lần Chu Lộc tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ tập võ luyện công vào sáng tối, còn trốn ở trong phòng ngâm nước thuốc, cũng không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dẫn em đi theo chơi nữa.

Trần Bình An hơi chột dạ. Chu Lộc tỷ tỷ trong miệng tiểu nương, nói không chừng thiếu nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạnh mẽ lúc trước bị mình ném hai miếng ngói vào ngực và đầu. Khi đó hắn lén xông vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà lớn gia, dùng giàn bắn vỡ hai lọ đựng thức ăn cho chim. Tỳ nữ bảo vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên cạnh gái núi Chính Dương là người đầu tiên phát hiện ra tung tích của hắn, nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trèo tường nhảy lên nóc nhà, cuối cùng nhảy một cái sang nóc nhà chỗ hắn, khiến mỗi lần Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình An nhớ tới vẫn cảm thấy ta rất lợi hại.

Trước mặt thiếu niên vẫn không chịu nhận tiểu thúc này,Bảo Bình chỉ muốn nói hết những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình biết: Nếu muốn so sánh, nhà của quỷ nhát gan Thạch Xuân Gia một cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiệm, làm ăn tốt thì sẽ thể tiền đẻ ra tiền, của cải dồi dào. Cho nên tiệm nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thạch Xuân Gia mớithể trở thành một trong mấy cửa tiệm lâu đời nhất trấn nhỏ chúng ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng nếu chi nhiều hơn thu, không biết cách mời chào khách, như vậy rất nhanh sẽ nghèo rớt mồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tơi, cửa tiệm chắc chắn sẽ phải đóng cửa, đúng không?

Vừa nghe đến làm ăn kiếm tiền, kẻ tiền Trần Bình An lập tức “thông suốt”, tỉnh ngộ nói: Mỗi người đều một ít vốn liếng, nếu luyện quyền tốt thì sẽthể tiền đẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra tiền, còn luyện không tốt thì mua bán lỗ vốn. Nếu không đi luyện võ, vậy xem như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214an phận giữ gìn gia sản tổ tiên?

Bảo Bình ngẫm nghĩ, gật đầu nói: Tương tự như vậy. Tiểu thúc, anh có từng nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói đến một quan niệm, đó “luyện quyền chiêu tà”. Nhất những ngoại gia quyền được xưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba năm học thành nghề, ra cửa đánh chết người, quyền thế hung dữ mạnh mẽ, đao to búa lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn vẻ oai phong lẫm liệt, lúc đánh người thìhét um sùm. Thực ra thân thể bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ lại dễ tổn thương nhất, bởi bọn họ vốn không tìm được mạch môn, giống như không tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được phương pháp vào nghề. Rất nhiều người mới đến trung niên đã bị bệnh tật hành hạ, chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được đến già hay không cũng rất khó nói, cho thì cũng rất thê lương. Bởi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày đầu tiên bọn họ luyện quyền, không phải đang dưỡng khí dưỡng sinh đang làm một kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phá của, tiêu xài gia sản của tổ tiên.

Theo như cách nói của lão tổ tônggia, nha đầuBảo Bình nàymột người trời sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cái mông. Tiểunương mặc áo bông đỏ nói đến hăng say, vừa định đứng lên khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cây liễu già, liền bị một ánh mắt của tiểu thúc khiến cho phải từ bỏ ý định, hậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hực nói tiếp: Cho nên tiểu thúc anh phải rút ra bài học, nhất định phải tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được phương pháp đúng đắn để luyện quyền. Quyền pháp trên thế gian ngàn vạn loại, thành tựu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cao thấp, tiền đồ lớn có nhỏ, phải xem anh có tìm được ít nhất hai khiếu huyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản mệnh của quyền pháp hay không. Sau khi tìm được, tiếp theo phải xem thể tìm ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tuyến đường tốt nhất, thấm ướt nhiều khiếu huyệt trên đường nhất, giống như mưa thuận gió hòa, thấm ướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vạn vật. Cho dù cấp bậc của quyền phổ không cao, nhưng chỉ cần là chính đạo thì vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể bồi dưỡng thân thể, kéo dài tuổi thọ. Còn nếu đi sai đường, quyền phổ càng tốt thì càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dễ hỏng.

Trần Bình An lâm vào trầm tư, hắn thể cảm nhận được sự tồn tại luồng khí kia. Trong thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể giống như một con rồng lửa nhỏ không nhà để về, tùy ý lang thang trong một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lửa lớn. Trước đó con rồng lửa này giống như một con ruồi không mắt, đụng lung tung khắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi, sau khi đụng tường thì lại quay đầu. Hôm nay phạm vi hoạt động củacàng lúc càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn, nhưng cuối cùng vẫn sẽ trở về những kinh huyệt gần bụng, quanh quẩn lưỡng lự giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đứa trẻ ra ngoài chơi đùa, sau khi mệt mỏi muốn trở về nhà, chỉ là tạm thời còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tìm được cửa nhà thật sự.

Luồng khí huyền diệu khó giải thích này cũng không mang đến sự khó chịu hay đau đớn cho Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình An, ngược lại còn khiến thiếu niên có một cảm giác ấm áp như được phơi nắng vào mùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đông. Từ nhỏ cảm giác của Trần Bình An đối với lục phủ ngũ tạng trong thân thể đã rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhạy bén, cho nên rất nhanh thể phát giác được chỗ nào của mìnhvấn đề. Lúc trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngõ Bình, Thái Kim Giản núi Vân Hà bảo hắn không sống được lâu nữa,thể© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cảm thấy thiếu niên ngõ hẹp chỉ cho rằng mình nói đùa, nhưng thực ra Trần Bình An đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xác định cô ta nói không sai.

Nếu đã không phát hiện được chuyện bất ổn, Trần Bình An cũng mặc kệ luồng khí lưu kia. Sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòng hắn còn một chútmò, muốn xem thử rốt cuộc sẽ chọn khiếu huyệt nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm phủ đệ của mình.

Bảo Bình lắcđôi chân, hai tay khoanh trước ngực: Nghe nói căn bản của tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai chữ “tán khí”, rất đạo, hoàn toàn khác với dưỡng khí luyện khí của luyện khí sĩ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tu hành là càng nhiều càng tốt, tính toán chi li, còn tậpthì khác. Sau khi anh tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được luồng khí ban đầu, giống như phải đánh giết qua từng quan ải, tiêu trừ toàn bộ khí tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vốn ngụ trong khiếu huyệt kinh huyệt, chuyển hóa thành luồng khí ban đầu. Cuối cùng toàn thân trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưới chuyển động theo tâm ý, liền mạch lưu loát, trong nháy mắt khí lưu vận chuyển trăm dặm hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy trăm dặm. Cảnh giới thứ chín thậm chí thể dài đến ngàn dặm, trong thoáng chốc điều động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiềm lực toàn thân. Giống như một viên đại tướng chỉ huy thiên quân vạn mã, có thể tưởng tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được uy thế lớn đến đâu, không hề kém hơn luyện khí ngự gió bay lượn.

Bảo Bình đột nhiên nói một cách thần bí: Chu Lộc tỷ tỷ từng nói, những tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đạo kia vượt nóc băng tường chẳng tính là gì, còn có thể ngự gió bay đến phương xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như luyện khí sĩ. Về sau một khi bước vào đại tông đỉnh cao, muốn giết đám luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khí mắt cao hơn đầu kia chỉ giống như vặn cổ gà, giết trong nháy mắt, phẩy tay là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xong.

Trần Bình An cười hỏi:Nếu luyện thật sự lợi hại như vậy, đương nhiên chuyện tốt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng tại sao lợi hại hay không lại phải dùng giết người để đánh giá?

Bảo Bình sững sốt, lắc đầu thành thật nói: – Em cũng chưa nghĩ đến, Chu Lộc tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ nói như vậy. Lúc nói những lời này Chu Lộc tỷ tỷ tỏ ra rất hâm mộ, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 em mỗi ngày nằm cũng muốn bắt được một con cá vậy.

Tiểu cô nương ngẫm nghĩ một thoáng, nói: Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ một chút, theo như cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói của Chu Lộc tỷ tỷ, người tập người tu hành dường như trời sinh không hợp nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Người sau thích xem thường người trước, cảm thấy tập một nghề nghiệp thấp hèn, kẻ đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương chất không tốt mới không thể tu hành, cho nên xem bọn họ kẻ hạ đẳng, mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân chó giữ cửa của vương triều thế tục. Người trước thì cảm thấy những kẻ tu hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia mắt cao hơn đầu, mũi ngước lên trời, không phải thứ tốt lành gì. Dựa vào đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân phải trải qua rèn luyện gian nan trong giang hồ, dùng lực để vượt qua ngăn cấm, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những luyện khí sĩ kia rõ ràng chỉmột đám nhỏ, lại chiếm cứ số núi cao sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn động tiên đất lành. Bọn họ còn dương dương đắc ý, tự xưng tiên nhân trên núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng pháp thuật thần thông để tu trường sinh, được phàm nhân và nhân dưới núi kính ngưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phụng dưỡng, xem đây đạo hiển nhiên.

Bảo Bình đột nhiên cười lên: – điều tiểu sư thúc anh không cần quan tâm đến những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tranh chấp này, rất nhàm chán.

Bảo Bình đột nhiên muốn nói lại thôi, dường như nhớ đến một chuyện nhưng lại hơi khó mở miệng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tật giật mình. Cuối cùng vẫn quyết định thành thật, không muốn lừa gạt tiểu thúc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, mặt như đưa đám xin lỗi: Chu Lộc tỷ tỷ cha Chu thúc thúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vốn định đi theo chúng ta đến biên cảnh phía nam Đại Tùy. Nhưng em sợ tiểu thúc anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thích bọn họ, bèn lừa gạt bọn họ đến cửa đông trấn nhỏ chờ chúng ta. Nếu Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thúc thúc cũng đây, chắc thể dạy tiểu thúc luyện quyền, bởi từ nhỏ Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc tỷ tỷ đã theo cha mình luyện võ. Lão tổ tông từng lén nói với em, mặc dù thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phú luyệncủa Chu có hạn, nhưng lại rất giỏi dạy người tập võ, thể gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “minh sư”. Cho ném vào những nhà quyền thế kinh thành Đại Ly chữ “Phủ” đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia, cũng thể trở thành thượng khách. Bây giờ không gặp được Chu Hà thúc thúc nữa, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gặp được Chu Lộc tỷ tỷ nữa…

Trần Bình An vội vàng an ủi: Không sao, không sao, anh luyện quyền vốn không có sư phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì, chỉmột bộ quyền phổ. Hôm nay ngay cả chữ trong quyền phổ cũng không biết hết, càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không dám mày luyện tập. Chỉ luyện tập thế đi và thế đứng, nhưng đã xác định thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bồi dưỡng thân thể, sẽ không bị thương tổn. Còn muốn luyện ra thành tựu đó, đoán chừng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chờ anh đọc hiểu bộ quyền phổ kia đã. Chuyện này không vội, anh luyện quyền vốn không phải© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảnh giới gì, chỉ dùng để sống sót thôi, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng Lý Bảo Bình hiển nhiên đã đắm chìm trong suy nghĩ của mình, hơn nữatưởng đã đi xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngàn vạn dặm, thế tiểu nương càng nói càng áy náy, miệng mếu máo dấu hiệu muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khóc: nhân tập võ, phụ dẫn vào cửa, tu hành donhân. Nhưng phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất quan trọng, ngưỡng cửa được dẫn vào cũng có cao có thấp. Hơn nữa sau khi phụ dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào cánh cửa lớn đầu tiên, bởi bản lĩnh hạn nên đành buông tay mặc kệ. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể một hơi dẫn đến cửa sau nhà, tình hình sẽ hoàn toàn khác biệt. Cho nên sư phụ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định phải là minh sư, không thể chỉ tìm phụ danh tiếng lớn.

Tiểu nương sụt sịt mũi, nước mắt lập tức muốn trào ra khỏi vành mắt: Tiểu thúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh thiên tài tậptrăm năm khó gặp, ngàn năm một. Nếu em làm chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trễ anh trở thành cao thủ, em phải làm sao đây?

Trần Bình An đã không quan tâm làm thế nào đưa ra kết luận hắn thiên tài, việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khẩn cấp trước mắt đừng để khóc. Tiểu nương một khi thương tâm, cảm giác gây cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người khác thật sự rất đau xót, hoàn toàn không giống như đứa trẻ bình thường làm nũng đùa giỡn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đầu óc Trần Bình An chợt sáng lên, đột nhiên giơ tay ra, bàn tay đặt trước người tiểu cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương, nhẹ nhàng nắm lại, sau đó lớn tiếng nói một chữ: Thu!

Bảo Bình đứa trẻ thông minh đầu óc hoạt động rất nhanh, lập tức sững sốt, ngừng xu thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước mắt vỡ đê: Tiểu thúc, anh đang làm vậy?

Trần Bình An lắc nắm tay, cười ha hả nói: Thế nào, tiểu thúc lợi hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không, trong thoáng chốc đã khiến em ngừng khóc rồi.

an ủi tiểunương, Trần Bình An cũng bất chấp tất cả, lần đầu tiên chính thức thừa nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình tiểuthúc của cô.

Tiểu cô nương lập tức nín khóc mỉm cười. cảm thấy không phải mình đã hết thương tâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vui vẻ nhiều hơn đau lòng.

Trần Bình An giống như trút được gánh nặng, hai tay chống lên thân cây liễu già, sau đó thân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiêng qua ngồi bên cạnh tiểu cô nương.

Dưới chân hai người đặt hai cái gùi một lớn một nhỏ.

Bảo Bình nhẹ giọng nói: – Chu thúc thúc thường nói với Chu Lộc tỷ tỷ, luyện quyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không luyện chất, ba năm quỷ lên thân; luyện quyền tìm bản chất, một quyền đánh chết thần. Người tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một khi sinh bệnh, sẽ khó giải quyết hơn rất nhiều so với chữa trị người bình thường. Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc tỷ tỷ đã từng hai lần thiếu chút nữa không chịu nổi. Sau lần đầu tiên, cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chị ấy đến nửa năm không trở lại bình thường, trong thời gian đó giống như một con ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bệnh, ngay cả thùng nước cũng không nhấc lên nổi. Lần thứ hai càng thảm hơn, sau khi em nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được tin tức liền mang một cái ghế đẩu nhỏ tới, đứng lên lén đâm thủng cửa sổ giấy. Kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quả nhìn thấy Chu Lộc tỷ tỷ nằm trên giường đau đớn lăn lộn, người khác muốn đè xuống cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không được, ngay cả móng tay đều bật ra, máu tươi đầm đìa, trông rất đáng thương. Cuối cùng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà mời ông chủ của tiệm Dương gia đưa thuốc tới, dùng xong mới giống như không đau nữa, dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dần an tĩnh lại. Nhưng khi đó lão tổ tông đứng ở cửa viện, cũng không đi vào, chỉ lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu xoay người rời đi, dường như có vẻ thương tiếc thất vọng. Sau đó em có hỏi, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tổ tông chỉ nói mạng nhỏ dựa vào thuốc để giữ gìn, nhưng hi vọng cảnh giới thứ tám đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mất rồi, sau này cũng không cần quá tập trung bồi dưỡng Chu Lộc tỷ tỷ nữa, nếu không ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại sẽ làm hại chị ấy. Nếu vận may tốt đến mức hồng phúc ngang trời thì thể bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào cảnh giới thứ bảy, còn nếu vận may không tốt thì cảnh giới thứ sáu cũng khó.

Bảo Bình quay đầu sang, ưu sầu lo lắng nói: – Tiểu sư thúc, anh nhất định đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sinh bệnh như vậy. Em chẳng biết hết, chỉthể trơ mắt nhìn thôi!

Trần Bình An cười nói: Sẽ không đâu, hơn nữa cho có, anh nóilỡ may, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 em cũng đừng sợ. Anh người chịu đau rất giỏi, đây cũng không phải anh khoác lác với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 em.

Bảo Bình nửa tin nửa ngờ, vươn tay khẽ nhéo vào cánh tay Trần Bình An:Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thúc, đau không?

Trần Bình An xoa xoa chiếc đầu nhỏ của cô, sau đó nhìn về con đường nhỏ mà hai người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới: biết lầntiểu sư thúc cảm thấy khó chịu nhấtkhi nào không?

Tiểu cô nương lắc đầu như trống bỏi.

Trần Bình An chống hai tay lên thân cây, cẳng chân bắt chéo, nhàn nhã khẽ lắc giống như tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương. Thiếu niên hí mắt, nhẹ giọng cười nói: Đólần thứ hai anh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình vào núi hái thuốc, khi ấy anh mới hơn bốn tuổi, còn chưa tới năm tuổi. Lúc ra cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh muốn hái thật nhiều dược liệu về nhà, cho nên cố ý chọn một cái sọt lớn nhất. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó còn chưa ra khỏi trấn nhỏ thì đã mệt chết rồi, lúc rời khỏi trấn nhỏ nhìn thấy núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì mặt trời đang lên cao, trên vai bị dây thừng của cái sọt chà đến bỏng rát, sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng như vậy. Thực ra khi ấy đau còn dễ bàn, cũng không quá sợ, chuyện khiến anh cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tuyệt vọng là ngọn núi kia nhìn vẻ quá xa, giống như đời này cũng không đi tới được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cộng thêm khi đó cách lần đầu tiên vào núi rời núi không bao lâu, cho nên mụn nước dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân nhanh chóng tạo phản. Sau đó tiểu sư thúc anh cắn răng vừa đi vừa khóc, còn không ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự hỏi mình, bây giờ vẫn chưa đi đến chân núi, hay trở về nhà đi. sao tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn nhỏ, cái sọt lớn như vậy, đường núi thì lại xa, về nhà cũng không mất mặt, mẹ chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắn sẽ không trách mình.

Bảo Bình nghe đến mẩn, nhỏ giọng hỏi: Tiểuthúc, vậy cuối cùng anh từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ không?

Thiếu niên giày cỏ lắc đầu cười nói:Không đâu, khi đó anh đột nhiên suy nghĩ,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào thì cứ đi đến chân núi trước đã, đến nơi rồi hãy quay đầu cũng được. Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 anh thật sự đi đến chân núi, lúc ngồi dưới đất khóc lại suy nghĩ, hay là lên núi hái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cây thảo dược rồi hãy về nhà? Cuối cùng lại bắt đầu leo núi, khi nhìn thấy những thảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dược kia, cả người giống như trong thoáng chốc thêm sức lực, chuyện này rất kỳ lạ.

Bảo Bình oa một tiếng, khen ngợi nói: Tiểu thúc, anh nhất định hái thảo dược đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sọt mới xuống núi về nhà, đúng không?

Nói đến đây vẻ mặt tiểu cô nương giống như cảm thấy rất vinh quang.

Trần Bình An lắc đầu nói: Không đâu, đến lúc mặt trời sắp xuống núi, thảo dược còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầy đáy sọt, anh đã quyết định quay về. Thứ nhất thảo dược không dễ tìm như vậy, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người vóc dáng nhỏ vác cái sọt lớn đi đường núi, thực ra còn khó hơn hái thuốc. Thứ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật sự rất mệt rồi, lại suy nghĩ nếu như không về, sau khi trời tối sẽ phải ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại một mình trên núi, lúc ấy đương nhiên anh rất sợ. Nhưng thứ khiến anh sợ nhất là…

Bảo Bình chờ cả buổi cũng không nghe được đoạn sau, tò hỏi: Tiểuthúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sợ nhất cái gì?

Không gì.

Thiếu niên giày cỏ lắc đầu, ôn nhu nói: Sau này sẽ không sợ nữa.

Tiểunương hiểu ý cũng không hỏi tiếp.

Trần Bình An khôi phục tinh thần, quay đầu cười nói với cô bé: Nói với em những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện này, không phải vì muốn em biết tiểuthúc lợi hại đến đâu. Thực ra những đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trẻ khổ cực trong trấn nhỏ đều trải qua như vậy, không hề hiếm lạ. Anh nói những chuyện này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm thấy hôm nay em giảng giải những cách thức tập kia rất hay, giống như tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thúc khi còn lén lút chạy đến trường học, nhìn thấy dáng vẻ của Tề tiên sinh lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giảng bài. Chẳng phải em nói không nữ tiên sinh, nữ lão sư sao? Anh cảm thấy sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến thư viện Sơn Nhai, chờ em đọc sách đủ nhiều, nói không chừng thể trở thành nữ tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sinh lão đầu tiên dạy học trong thư viện.

Tiểu cô nương mặc áo bông đỏ nghe tiểu thúc nói như vậy, đột nhiên đấu chí dâng trào, giơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai nắm tay lên: Bảo Bình, ngươithể! Nhất địnhthể!

Trần Bình An yên lặng nhìn cảnh tượng này, cảm thấy nếu như Tề tiên sinh còn ở trên đời nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định cũng sẽ rất vui vẻ.

điều câu nói kế tiếp của tiểu nương lại khiến thiếu niên nhức đầu:Bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bảo Bình một tiểu thúc lợi hại nhất trên đời!

Thiếu niên đành phải giả vờ không nghe thấy gì.

Thời tiết tốt lành, cỏ mọc chim oanh bay, thiếu niêntiểu nương ngồi kề vai, từng người ẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giấu nguyện vọng tốt đẹp trong lòng.

———

Tại một nơi ẩn khuất bên kia khe suối, một người đàn ông một thiếu nữ đang ngồi xếp bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn lương khô.

Ánh mắt thiếu nữ tràn đầy nhuệ khí, bực bội nói: Cha, tiểu thư đi theo một tên đần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 độn như vậy, thật thể thuận lợi đến biên cảnh Đại Ly chúng ta sao? Nghe nói chỗ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thường xuyên đánh trận, còn rất nhiều binh lính vào rừng làm cướp, rất không yên ổn.

Người đàn ông trêu chọc: Chẳng lẽ đã quên ai từng giáo huấn con một trận? Trận chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu tiên sau khi tậpbị thua không nói, còn thua đến ủy khuất như vậy.

Thiếu nữ thở phì phì nói: Đó cha không cho phép con tự ý vận chuyển khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tức, sợ con không chịu nổi áp lực. Bây giờ con dùng một tay cũng thể đánh ngã cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tên ngõBình kia.

Người đàn ông cười hỏi: Cao thủ cảnh giới thứ hai như con, thật dám khẳng định sao?

Thiếu nữ lớn tiếng nhắc nhở: – Cha, cảnh giới thứ hai đỉnh cao!

Người đàn ông cầm bình nước lên uống một hớp, lắc đầu nói: Con đánh không lại hắn, trừ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi so tài nghệ chạm đến thì dừng, con mới phần thắng.

Thiếu nữ hiển nhiên không tin, thiếu niên kia nhiều nhất chỉ mới bước vào cánh cửa lớn của đạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc trước hai người đối mặt trên nóc nhà lớngia, hắn chỉ nhờ chiếm được địa lợi nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới may mắn thành côngthôi.

Người đàn ông trêu ghẹo: Con đúng khônglương tâm, người ta đánh nhau với con, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi con ngã xuống đất còn không quên đưa tay kéo con lại. Nếu đổi lại là cha đấu với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người khác, không cho con thêm một mảnh ngói vào đầu xem như đã hiền hậu lắm rồi.

Cho nên mới nói hắn ngốc.

Thiếu nữ cười nhạt nói: Người tập lòng dạ đàn bà, loại người này không sống lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được!

Người đàn ông ngạc nhiên nói: Một đứa nhóc như con, võ nghệ không tinh, võ đạo không cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng lại thốt ra toàn đạo lớn, ai dạy con vậy? Cha cũng không nói những lời này với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con.

Thiếu nữ hất cằm lên:Nhị công tử của chúng ta nói! Nhị công tử mặc người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đọc sách bụng đầy thao lược, nhưng không bao giờ mở miệng nói nhân nghĩa đạo đức, chỉ nói lãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh không thể lòng nhân từ, cần phải sát phạt quyết đoán.

Người đàn ông nhíu mày, đang muốn nói một vài đạo với khuê nữ thiếu kiến thức ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, đột nhiên đứng lên trầm giọng nói: Qua bờ!

Thiếu nữ đứng dậy theo: Cha, đã xảy ra chuyện gì, không phải nói cứ lặng lẽ bám theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu thư được rồi sao?

Giọng điệu của người đàn ông không thoải mái: – Có người đến, lát nữa phải cẩn thận!

Hai người lập tức lướt qua sông chạy như bay.

———

Trần Bình An Bảo Bình vừa rời khỏi cây liễu già, đang muốn tiếp tục lên đường, bỗng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy một người xuất hiện cuối tầm mắt.

Trần Bình An trước tiên để cái gùi xuống, sau đó bảo Bảo Bình đứng sau lưng mình.

Nếu gặp phải người nào đóphía đông trấn nhỏ, cho thần tiên yêu ma quỷ quái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ. Nhưng trên tuyến đường xuôi nam ngay cả đường đi cũng sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biến mất này, bất kể gặp phải ai thì hắn đều không dám xem thường.

Một người đàn ông vóc dáng không cao lớn cũng không tính vạm vỡ, từ phía xa đi đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt Trần Bình An Bảo Bình. Chỉ thấy ông ta dắt theo một con lừa màu trắng, đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đội nón rộng vành, trên người đeo một túi vải nghiêng, dưới chân quấn vải, tay cầm một cây gậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trúc, bên hông đeo một thanh… trường đao vỏ trúc màu xanh lá?

Người đàn ông kia dừng lại cách năm sáu bước, không tiếp tục đến gần. Ông ta lấy nón rộng vành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống, lộ ra một gương mặt không hề đặc biệt, mỉm cười nói: Ngươi Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải không? Xin chào, ta tên A Lương, lương trong lương thiện.

Cuối cùng ông ta bổ sung một câu: Ta một kiếm khách.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc