GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85: Kiểm tra hạ màn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lúc Trần Bình An tỉnh lại, phát hiện đèn dầu trên bàn đã tắt, ngoài cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sổ trời đã tờ mờ sáng.

Hắn chỉ nhớ gái cao lớn kia đã nói với mình năm đoạn.

“Ban nãy ta đã nói nhiều tin tức bí mật như vậy, sau khi ngươi tỉnh mộng sẽ quên hết. Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không cần thử nhớ lại, chỉ ta muốn nói chuyện thôi.”

“Nếu bây giờ ta hiện thế, cho thánh nhân các phương không đến trấn áp ngươi và ta, với thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể thần hồn của ngươi hôm nay cũng không chịu nổi, ngược lại sẽ hại với ngươi. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên chúng ta lập ra kỳ hạn trăm năm, chỉ cần trong trăm năm này ngươi thành công bước vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luyện khí sĩ tầng mười, thể trở lại cầu vòm đá trong trấn nhỏ lấy kiếm sắt đi.”

“Chọn ngươi làm chủ nhân của ta, sau này ngươi không thể vậy kiêu ngạo tự mãn, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên tự coi thường mình. Tám ngàn năm qua ta đã nhìn thấy rất nhiều nhân tài xuất chúng tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoa kinh người, thế hệ gần đây như Tào Hi, Tạ Thực, cùng với đám người Khổ Huyền, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa từng lọt vào mắt ta. Ta chọn ngươi không phải đại nạn sắp tới, buộc phải đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra lựa chọn bất đắc dĩ.”

“Mặc tạm thời không thể theo ngươi chinh chiến chém giết, nhưng vẫn quà gặp mặt. Trong trận đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiến giết rồng ba ngàn năm trước, ta không việc làm nên nhìn đám nhóc kia đánh nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đúngrất náo nhiệt, đồ đạc ném đầy cả đất. Ta nhặt một miếng ngọc bài phẩm chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tệ, nhìn khá trang nhã hợp mắt, xinh xắn lung linh, cũng không hoa văn trang trí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể dùng để chứa đồ vật, thuộc về vật một thước khá lâu đời, cấp bậc còn cao hơn kho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồ một tấc,kiếm một tấc thịnh hành trong thiên hạ hiện nay. Không gian củaxấp xỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như nhà tổ của ngươingõ Bình, hơn nữa không cần đeo bên người, thể nuôi dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong khiếu huyệt. Ta đã giúp tinh thần ngươi tương thông với nó, tay ngươi chạm vào một vật, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần tâm ý vừa động sẽthể thu vào trong khiếu huyệt chỗ miếng ngọc bài kia. Trừ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tu sĩ cảnh giới Phi Thăng dùng cường lực phá vỡ, nếu không sẽ không hao tổn chút nào. Tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tức xấu chỉ khi ngươi bước vào năm cảnh giới trung mới thể điều khiển sử dụng ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bội.”

“Ừm, cuối cùng xưngthần tiên tỷ tỷ này rất hợp ý ta, cho nên ta đặc cách để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại ba luồng kiếm khí rất nhỏ trên người ngươi.”

Trần Bình An ngơ ngẩn xuất thần, giống như đã qua mấy đời.

Trước khi rời khỏi trấn nhỏ, hắn chỉ muốn trở về nhà thắp đèn chờ đến trời sáng, đểđắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho ba mươi tết năm nay chắc chắn không thể đón giao thừa.

Trần Bình An cảm thấy nhức đầu. Đừng nói đến luyện khínăm cảnh giới trung và tầng mười, hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ thân thể này của hắn đã bốn bề lọt gió, giống như một căn nhà rách nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bấp bênh, muốn ngăn gió tụ khí khó biết bao, làm thế nào tu hành luyện khí trở thành thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên? Chẳng những hắn đã định sẵn không thể tu hành, muốn sống sót còn phải dựa vào luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền để bồi dưỡng thân thể.

Ninh Diêu trong lúc tình đã từng nói, muốn phá sở khiếu huyệt của một người rất dễ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như Thái Kim Giản “Chỉ Điểm” Trần Bình An, cưỡng chế mở khiếu huyệt cho hắn. Nhưng muốn đúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại thân thể hoàn chỉnh, nhất thân thể thích hợp tu hành thì còn khó hơn lên trời. Thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra đạo rất đơn giản, một cánh cửa bị một đứa trẻ cầm dao làm bếp chém bừa, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốn một chút sức lực, nhưng muốn sửa chữa cánh cửa lớn rách nát kia thành y như mới đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên rất khó.

Thực ra chuyện Trần Bình An lo lắng nhấtđã đáp ứng hộ tống Bảo Bình đến thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện Sơn Nhai, đườngxa xôi, mình có thể sống sót về đến quê nhà hay không còn khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói, sao lại có thêm một ước hẹn trăm năm? Khi đó không phải hắn không thẳng thắn chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành, nhưng gái áo trắng kia chỉ nói một câu đã ngắt lời hắn: “Không sao, bây giờ ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không còn đường để hối hận nữa, đã nhận Trần Bình An ngươi làm chủ nhân rồi. Nếu như ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết thì ta cũng chờ chết là được, chờ một ngày nào đó thanh kiếm cổ rơi vào nước suối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần hồn của ta sẽ hoàn toàn tiêu tan. Không sao, ngươi không cần cảm thấy mắc nợ cả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn trách thì trách bản thân ta mắt mù, không trách được người khác.”

Khi đó Trần Bình An nghĩ thầm đã nói như vậy, lương tâm ta không áy náy được sao? Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa thế nào là “không trách được người khác”, chẳng phải chỉ có hai người cô ta sao?

Hắn hoàn toàn không biết cái là luyện khí tầng mười, cũng không biết vật một thước vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tấc rốt cuộc gì.

Ngoại trừthêm một gánh nặng khó hiểu, thực ra sâu trong lòng thiếu niên cũngmột chút vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sướng nho nhỏ. Hóa ra từ hôm nay trở đi, trên thế giới này lại thêm một người nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tựa vào mình.

Thời điểm cuối cùng trong mộng, Trần Bình An nhớ mình gái áo trắng đã ngồi kề vai trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chiếc cầu vòm đá màu vàng ánh. Chiếc cầu này rất dài, nhìn không thấy đầu cuối, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một con giao long qua lại trong biển mây.

Hắn hít thở sâu một hơi, nằm sấp xuống bàn, nghĩ đến cùng vẫn cảm thấy câu nói của lão Diêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dễ hình dung nhất: “Thứ nên thuộc về ngươi thì cầm chắc đừng ném đi, thứ không nên thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi thì đừng nghĩ tới.”

Trần Bình An bỏ tất cả đồ vật nên thu dọn vào trong một cái gùi nhỏ, bao gồm giàn ná, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưỡi câu, dây câu, đá đánh lửa… rất nhiều thứ vặt vãnh. Cuối cùng cẩn thận từ dưới đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sứ lấy ra một cái túi vải nhỏ, bên trong chứa mảnh sứ vỡ. Rất nhiều đồ vật linh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 linh tinh đặt chung với nhau, nhưng đều không nặng. Ra cửa đi xa, phải biết làm thế nào lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dụng tài nguyên thiên nhiên, giống như trước kia mỗi lần hắn vào núi là mấy trăm dặm đường, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mang quá nặng chắc chắn sẽ hành động chậm chạp, không tốt chút nào.

Trần Bình An vác cái gùi nhỏ, khóa kỹ cửa nhà, đứng trong sân, nhìn thấy nhánh hòe dựa nghiêng vào chân tường. Hắn ngẫm nghĩ, lại mở cửa ra cất vào trong nhà, để tránh gió thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nắng chiếu mục nát sớm hơn.

Trên người hắnhai lượng bạc lần trước vào núi hái thuốc kiếm được, lần lượt đi đến ngõ Hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoa ngõ Kỵ Long một chuyến. Sắc trời còn sớm, thiếu niên giày cỏ ngồi bên ngoài cửa tiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang đóng, kiên nhẫn chờ đợi. Sau khi ông chủ tiệm ngáp ngắn ngáp dài mở cửa, thiếu niên liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mua nhang đèn, giấy tiền vàng mã, còn đến tiệm rượu mua một bình rượu hoa đào, cuối cùng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiệm Áp Tuế mua một bịch bánh. Nhớ khi còn mẹ hắn từng ăn một lần, nói là rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngon, chờ đến sinh nhật năm tuổi của hắn sẽ mua thêm lần nữa, cho nên hắn nhớ rất rõ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhưng khi đến tiệm Áp Tuế, người phục vụ nói cửa tiệm từ lâu đã không làm loại bánh ngọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này nữa, một người thợ già biết làm, nhưng tiệm đã sắp nghỉ bán rồi, người thợ già kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng đã theo ông chủ của bọn họ đến kinh thành hưởng phúc. Trần Bình An đành phải mua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bịch bánh hoa đào hôm qua Nguyễnđưa cho Bảo Bình.

Thiếu niên rời khỏi trấn nhỏ, đi qua ngôi miếu nhỏ lúc trước cùng với Ninh Diêu trốn tránh con vượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bàn Sơn, lại đi thẳng về phía nam đến trước một dãy núi nhỏ, lúc này mới bắt đầu đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên trên. Lưng chừng núi một ruộng đất hoang vu đã nhiều năm không trồng hoa màu, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 haiđất nhỏ, trong ruộng trên đất không cỏ dại. Trần Bình An đứng trước hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214đất nhỏ, chậm rãi ngồi xuống, tháo cái gùi ra, lần lượt đặt những đồ vật tế tổ kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống đất.

Trấn nhỏ ngàn năm lại ngàn năm, không biết ngay từ đầu đã như vậy hay sau này nếp sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thay đổi, dân chúng dù giàu sang hay nghèo hèn, lúc viếng mồ tế tổ đều không quen quỳ xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dập đầu, chỉ cần thắp ba nén nhang lạy ba lạy được rồi. Thiếu niên ngõ Bình vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ trải qua “bốn năm nếp nhà”, đương nhiên cũng không ngoại lệ. Có điều trước khi thắp nhang, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như trước đây bốc một nhúm đất bên chân để tượng trưng, đắp lên cho ngôi mộ, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹ nhàng đè xuống.

Lần này bởi đi gấp nên chỉthể lấy đất gần, nếu không mỗi lần thiếu niên vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 núi đều sẽ lén giấu một nhúm đất từ các ngọn núi khác nhau, sau đó mang tới đây. Đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên không ý nghĩa đặc biệt, chỉcầu xin an lòng thôi. Thiếu niên luôn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy đời này chưa từng hiếu thuận với cha mẹ, sao cũng phải làm chút đó mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể khiến tâm lý của mình thoải mái hơn. Cộng thêm lão Diêu từng nói, người làm gốm thế hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước một quan niệm lưu truyền nhiều đời như vậy, cho nên nhiều năm qua Trần Bình An vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luôn kiên trì làm theo.

Hai phần mộ nhỏ nằm kề bên nhau, gắn nương tựa, không có mộ bia.

Trần Bình An thắp ba nén nhang, nhìn về ngôi mộ lạy ba lạy, sau đó cắm trước mộ, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này mới mở bình rượu ra nhẹ nhàng đổ xuống trước người. Cuối cùng hắn đứng lên, nhắm mắt lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắp tay trước ngực, nói những lời trong lòng với cha mẹ.

Chẳng hạn như lần này dẫn theo tiểu nương mặc áo bông đỏ tên Bảo Bình, cùng nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra cửa đến phương xa, không biết phải rời khỏi quê nhà mấy ngàn mấy vạn dặm.

———

Một thiếu niên thanh đứng trong miếu nhỏ bên đường, ngẩng đầu nhìn từng cái tên được viết bằng than © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên vách tường, dày đặc nguệch ngoạc, lớn nhỏ không đều.

thể trong mắt dân chúng trấn nhỏ, trò chơi của những đứa trẻ kia không đáng nhắc tới, nhưng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt thiếu niên lúc này, lại giống như một dải ngânrực rỡ trong năm tháng lịch sử.

Động tiên Ly Châu nằm phía trên lãnh thổ Đại Ly ở Đông Bảo Bình Châu, động tiên nhỏ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong ba mươi sáu động tiên nhỏ, non sông ngàn dặm thôi. Nếu như không pháp thuật cấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chế, đối với luyện khíngự gió bay lượn thì một chút quang cảnh như vậy thật chẳng đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để nhìn. Nhưng ngoại trừ đám tiên hiền tổ của các phái chết trận động tiên Ly Châu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưu lại pháp bảo đồ vật khiến người ta thèm thuồng, con người do vùng đất này nuôi dưỡng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng có thể xem thanh thần kỳ, khác biệt hoàn toàn với những nơi khác.

Thử nghĩ một chút, hai vị luyện khí sĩ tài giỏi kết thành một đôi đạo lữ duyên trời định. Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cháu của bọn họ ngoại trừ chắc chắn bước vào năm cảnh giới trung, khả năng đi lên năm cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giới cao lại không lớn hơn bao nhiêu so với những đứa trẻ được mang ra khỏi động tiên Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu. trấn nhỏ thì được bao nhiêu người chứ?

Trong một ao nước lại giao long như vậy, hơn nữa mỗi đời đều thể xuất hiện một hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con. Do đó lần này động tiên Ly Châu tan vỡ rơi xuống, mỗi vương triều lớn ở Đông Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình Châu, chỉ cần là quân chủ có một chút ý thức trách nhiệm, chắc chắn đều giống như trút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được gánh nặng. Họ Tống Đại Ly cuối cùng đã bị cắt đứt mạch vàng này, nhất định sẽ tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành ảnh hưởng vớinghiệp xuôi nam của kỵ binh Đại Ly sau này.

Ánh mắt Thôi Sàm thật lâu không muốn dời đi, nhiều cảm xúc đan xen.

Từ xưa khoa cử của vương triều đã tình hữu nghị cùng trường, cùng tuổi, cùng quê. Trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tu hành cũng như vậy.

Hôm nay động tiên Ly Châu đã chấm dứt, dùng cái giá một người thân chết đạo tan, đổi lấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết cục không tệ.

Như vậy tất cả đại tu từ động tiên Ly Châu đi ra ngoài đều sẽ nhớ phần tình hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khói này, khác biệt chỉ nhiều hay ít thôi, kể cả bốn họ mười tộc và thế lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau lưng bọn họ cũng như vậy.

Chỉ tiếc trong lần hỗn loạn này, họ Tống Đại Ly không yếu đi nhưng cũng chẳng hề mạnh thêm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Ly vốn thể hành xử “nhân tình” hơn một chút, chẳng hạn như khi Nguyễn Cung yêu cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiến vào động tiên Ly Châu trước thời hạn, không nên đồng ý nhanh như vậy. Lại như đã sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết Tề Tĩnh Xuân cuối cùng cũng không dùng đến một thân tu vi thông thiên, chỉ dùng hai chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để chống lại mấy vị lão đại kia, như vậy lúc trước bốn phương thế lực yêu cầu lấy lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vật trấn áp của thánh nhân, Lễ bộ Đại Ly cho không dám từ chối cũng nên tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do trì hoãn một phen, nói rằng chuyện này không hợp quy củ. Hay như triều đình Đại Ly không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên lén lút dùng danh nghĩa thư nhà, gần như ngang nhiên thông báo cho bốn họ mười tộc đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếp đã tới, mau di dời mầm mống hương hỏa của các nhà các tộc, không nên để hành vi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phản nghịch của Tề Tĩnh Xuân làm liên lụy… thật sựquá nhiều.

Một khi hoàng đế Đại Ly khôi phục tinh thần, hoặc là lòng tham không đáy, như vậy một vị quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214quản triều chính nửa quốc gia, bày mưu lập kế quyết thắng ngoài ngàn dặm như hắn, e © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng sau này sẽ bị trả thù.

Nhưng lúc này quốc Thôi Sàm đứng trong miếu nhỏ, vẻ mặt lại thoải mái nhàn hạ, giống như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 coi hoàng đế Đại Ly mặt rồng tức giận ra gì.

Hắn lẩm bẩm nói: Chờ một chút, chờ một chút.

Thôi Sàm nhìn khắp vách tường xung quanh, nhớ kỹ toàn bộ cái tên, lại muốn vung tay áo xóa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi dấu vết để tránh sau này bị người lòng rêu rao. Nhưng khi hắn vừa muốn ra tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nguyễn Cung lại xuất hiện cửa miếu nhỏ, cười gằn nói:Thằng nhóc giỏi lắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gan thật lớn, đây lần thứ mấy rồi?

Thôi Sàm cười ha hả nói: Chẳng phải ta còn chưa làm sao?

Một giọng nói khoan thai vang lên gần miếu nhỏ: – Các ngươi cứ mặc sứcđánh, ta phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trách thu dọn hỗn loạn được, bảo đảm không xuất hiện tình trạng như ngao phơi mình, dãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 núi đứt đoạn. Sau khi các ngươi phân ra thắng bại, non sông ngàn dặm này nhiều nhất chỉ hư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hại một hai phần. Nguyễn Cung, thay vì cứ chần chừ để này làm phiền nhiều lần như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không bằng ngươi hãy dứt khoát kết thúc với hắn, không sợ kẻ đến trộm, chỉ sợ kẻ dòm ngó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sắc mặt Thôi Sàm không đổi, cười ha hả nói:Lão Dương giết người không thấy máu, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có thể ngồi làm ngư ông đắc lợi, đúng thủ đoạn lợi hại.

Nguyễn Cung gật đầu: Ta thấy được.

Thôi Sàm vội vàng chắp tay nhận lỗi, cười nói: Được được được, tiếp theo ta chỉ sẽ dạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chơi trong trấn nhỏ. Được không Nguyễn đại thánh nhân? Còn Dương lão tiền bối?

Nguyễn Cung hiển nhiên đang cân nhắc thiệt hơn.

Thôi Sàm hời hợt nói một câu: ChoDương lão tiền bối bản lĩnh bảo vệ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tám chín phần mười núi sông, nhưng nếu ta kiên quyết đánh nát núi Thần đỉnh Hoành Sáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì sao?

Không đợi Nguyễn Cung trả lời, giọng nói của lão Dương đã một lần nữa cất lên:Nếu đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành ta thì đúng là không thể nhẫn nhịn.

Nguyễn Cung tức giận nói: Mau cút về ngõ Nhị Lang.

Thôi Sàm gật đắc ý, ung dung tự tại rời khỏi miếu nhỏ, lúc đi sát qua vai Nguyễn Cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn làm mặt quỷ giống như “tâm tính thiếu niên”.

Đợi đến khi Thôi Sàm đi qua bên kia bờ suối, Nguyễn Cung mới xoay người, nhìn thấy lão Dương đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi trên một chiếc ghế dài sần sùi trong miếu hút thuốc.

Ông lão lần đầu tiên không châm chọc, ngược lại cười cười nói: Còn thật quan tâm đến khuê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữ nhà ngươi.

Nguyễn Cung thở dài, bị Thôi Sàm khiêu khích như vậy nhưng vẫn nhẫn nại không ra tay, hiển nhiên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng rất ủy khuất. Ông ta ngồi xuống đối diện với lão Dương, dựa vào vách tường, khóe miệng nhếch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên: – Không nợ trời không nợ đất, hôm nay ngay cả chỗ tổ gia cũng đã trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết nợ, chỉ còn nợ mẹ của nha đầu kia. Người đã không còn, làm saotrả? Cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể trả món nợ này cho con gái.

Lão Dương cười nói:Với thân phận năng lực của ngươi, cộng thêm quan hệ giữa ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ Trần Dĩnh Âm, muốn tìm được vợ của ngươi đời này kiếp này cũng không phảikhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể.

Nguyễn Cung lắc đầu nói: Kiếp trước chất của ấy không tốt, trước khi chết còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bước vào năm cảnh giới trung, cho nên chuyển thế thành người, cũng không khả năng mở mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu óc biết được chuyện của kiếp trước. Theo ta thấy, nếu không những ký ức kia, chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại thân xác thì cũng không phải là vợ ta nữa, tìm được cô ấy thì có ý nghĩa gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chỉ cầnấy sống trong lòng mình đủ rồi.

Lão Dương gật đầu nói: Ngươi suy nghĩ rất phóng khoáng. Tầng mười của Binh gia khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đột phá nhất, ngươi thể đi sau đến trước đám người cùng thế hệ, không phải không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do.

Nguyễn Cung không muốn tiếp tục chủ đề này, lại hỏi: – Ngài cảm thấy phải tên kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang phô trương thanh thế không?

Lão Dương cười lắc đầu: Vậy ngươi đã xem thường tên này rồi. Hảo hán dân gian dám liều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạng kéo hoàng đế xuống ngựa, còn tên này, ta đoán rằng cũng dám liều mạng kéo Đạo Tổ Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tổ xuống ngựa. Đương nhiên ta chỉ nói đến tâm tính chứ không phải bản lĩnh.

Nguyễn Cung nửa tin nửa ngờ.

Lão Dương dùng tẩu thuốc chỉ vào mặt đất nơi cửa miếu, nơi đó một con đường nhỏ bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đạp đến vững chắc, chậm rãi nói: Tên này không giống như chúng ta. Hắn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy mình đang đi trên một chiếc cầu độc mộc, cho nên một khi hắn người khác gặp nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên đường hẹp, không đánh chết đối phương thì sẽ cảm thấylỗi với mình. Hoặc nếu phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau người muốn vượt qua hắn, cũng chỉ một con đường chết. Loại người này, ngươi không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đơn giản nói hắn người tốt hay kẻ xấu.

Nguyễn Cung đột nhiên chuyển sang một vấn đề khác, chậm rãi nói: Cha mẹ tổ tiên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình An chỉdân chúng bình thường sinh trưởng ở trấn nhỏ, cha hắn làm thế nào biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được sự huyền diệu của đồ sứ bản mệnh? Hơn nữa còn không tiếc tính mạng đập vỡ món đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sứ kia? Rất dễ thấy người cố ý tiết lộ thiên cơ, muốn ông ta làm ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

Lão Dương trầm mặc một lúc lâu, nhả ra một ngụm khói, cuối cùng nói: Lúc đầu ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho gia tộc tranh đấu bình thường, đến khi cảm thấy không ổn thì đã quá trễ rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 điều ta cũng lười dính vào những chuyện đấu đá lộn xộn này, chỉ lúc nhàm chán dùng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vận động đầu óc thôi. Nghĩ đến những chuyện này đều nằm trong đại cục nhắm vào Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân, một thủ đoạn bâng quơ nhìn như nho nhỏ, nhưng đến cuối cùng phát hiện đây mới sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiêu thật sự. Theo như cao thủ cờ vây nói, đây xem nhưmột nước cờ thần thánh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nói một cách chuẩn xác, không chỉ để đối phó với Tề Tĩnh Xuân số mệnh quá tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn nhắm vào văn mạch của Văn Thánh kia. Nhưng trận chiến cuối cùng của Tề Tĩnh Xuân khi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống quá chói mắt, cho nên mọi người đều đã quen đánh đồng sự sống chết của hắn với sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tồn vong của văn mạch kia, trên thực tế cũng không khác mấy.

Ông lão nhìn thánh nhân Binh gia sắc mặt nghiêm túc, nói: Lúc trước ngươi tiến vào động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên Ly Châu trước thời hạn, ta đã hoài nghi ngươi cũng là một thành viên phía sau màn. Hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là miếu Phong Tuyết họ Trần Dĩnh Âm đã đạt thành một vụ giao dịch, ngươi buộc phải ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sức cho môn. Hoặcchính ngươi đã âm thầm lấy được lợi ích rất lớn từ chỗ “thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gian thuần nho” họ Trần Dĩnh Âm, cho nên mới khai sơn lập phái đây.

Nguyễn Cung thản nhiên cười nói:Dương lão tiền bối nghĩ phức tạp rồi.

Ông lão cười nhạo nói: Nghĩ phức tạp không có nghĩa chắc chắn nghĩ sai. Bây giờ ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể không thẹn với lương tâm, chẳng qua là Binh gia các ngươi giỏi biến phức tạp thành đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giản thôi. Nói không chừng sau này chân tướng ràng trong thiên hạ, ngươi mới phát hiện mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ một quân cờ trong đó.

Tâm Nguyễn Cung vẫn kiên định, vững như bàn thạch, cười lớn nói: Không sao, nếu đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ Trần Dĩnh Âm hay phương thế lực nào dám xem ta như quân cờ, tùy ý điều khiển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên bàn cờ, vậy chờ Nguyễn Cung ta thu xếp đường lui cho khuê nữ xong, một ngày nào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ giết thẳng tới!

Trong lòng ông ta cười lạnh: “Nếu thật như vậy thì lại chính hợp ý ta. Một trăm năm, nhiều nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một trăm năm, ta sẽ thể đúc ra thanh kiếm kia. Khi đó nơi nào không đi được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kẻ nào không giết được?”

Nguyễn Cung dừng suy nghĩ, hỏi: Chẳng lẽ thiếu niên ngõ Bình kia thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người thừa kế hương hỏa của Tề Tĩnh Xuân?

Lão Dương cầm tẩu thuốc gõ nhẹ vào ghế gỗ, lấy thêm thuốc từ túi vải bên hông, bực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bội nói: Có trời mới biết.

Nguyễn Cung biết ông lão giấu tài trước mắt này đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng, trong bụng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tích góp quá nhiều quá nhiềumật.

Nguyễn Cung cười hỏi: – Muốn đi vào trấn nhỏ, trước tiên mỗi người cần phải giao nộp một túi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền đồng kim tinh, đưa cho người canh cổng trấn nhỏ, thế hệ này là gã đàn ông tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trịnh Đại Phong kia. Ta biết những tiền đồng giá trị liên thành này chẳng phải rơi vào túi hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đế Đại Ly, vào túi lão tiền bối ngài đúng không? Tiền bối dùng số tiền này để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm gì?

Ông lão hỏi ngược lại: Nếu ta hỏi Nguyễn Cung ngươi làm thế nào đúc ra thanh kiếm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suy nghĩ kia, ngươi sẽ trả lời sao?

Nguyễn Cung cười cởi mở.

Lão Dương hờ hững nói: Ta muốn dời ngôi miếu này đi.

Nguyễn Cung sững sốt, nhưng rất nhanh trả lời: Chỉ cần không dời ra bên ngoài, ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214ý kiến gì.

Ông lão gật đầu, cười nói: Thấy ngươi sảng khoái như vậy, ta thể nói cho ngươi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một mật nhỏ.

Nguyễn Cung gật đầu, ra hiệu mình sẵn sàng rửa tai lắng nghe.

Ông lão nhả ra một ngụm khói đặc, sau khi tiêu tán lại biến thành vô số sợi tơ quấn quanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả ngôi miếu nhỏ. Thực ra trước đó miếu nhỏ đã sớm bị bao phủ trong một lớp sương trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật mỏng, hiển nhiên vì do cẩn thận nên ông lão đã tăng thêm một tầng che đậy. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này ông lão thở dài, chậm rãi nói: biết điểm lợi hại nhất của Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân không?

Nguyễn Cung cười nói: nhiên chất tốt, ngộ tính cao, tu vi khủng bố. Nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy đại nhân vật trên trời kia sẽ bất chấp mặt mũi cùng nhau đối phó Tề Tĩnh Xuân? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ông lão lắc đầu: Giả sử Trần Bình An đúng ngườiTề Tĩnh Xuân lựa chọn, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy bên ngoàingười đã dùng Trần Bình An làm thủ đoạn tuyệt diệu. Bề ngoài thì ngó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suốt mười năm, nhưng thực ra đã âm thầm cẩn thận tiến hành, thậm chí trong thời gian này ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả ta cũng bị lợi dụng. Chỗ tuyệt diệu là người nọ đã đánh cờ bên ngoài bàn cờ, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi cờ rời khỏi tay, quân cờ kia sẽ rơi xuống bén rễ. Nhưng con ngườisao cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải quân cờ cứng nhắc, sẽ dần dần tự mình phát triển, càng ngày càng không giống quân cờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sát chiêu cũng sẽ ẩn giấu sâu hơn. Huống hồ bên cạnh quân cờ này còn một quân cờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấu chốt khác nhìn như rất lợi hại, đó Tống Tập Tân được hoàng đế Đại Ly gởi gắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tất cả hi vọng của họ Tống, trợ giúp thu hút ánh mắt các nơi, cuối cùng tạo ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cục diện rất tốt trong bóng tối dưới ánh đèn.

Sắc mặt Nguyễn Cung nặng nề, hỏi: Tề Tĩnh Xuân được xưngngười hi vọng lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giáo xưng tổ, mặc người cố ý dùng lời tâng bốc này để giết chết hắn, nhưng chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chắn không hoàn toàn nói hưu nói vượn. Chẳng lẽ hắn lại không nhìn ra một chút đầu mối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào sao?

Những thủ đoạn quanh co khúc khuỷu này, đến bây giờ ta mới nghĩ thông suốt, thú vị, thật thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vị! Người bàng quan còn như vậy, người trong cuộc thì sao? Ông lão đột nhiên cười lớn, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chí còn hơi sặc, vỗ đùi tấm tắc nói: Người trong cuộc đã sớm nhìn ra rồi, tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đọc sách Tề Tĩnh Xuân này đúng không thành thật chút nào. Ngươi biết trước khi chết hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã làm không, cố ý chạy đến chỗ ta, ngoại trừ đưa cho Trần Bình An hai khối Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thủy ấn rất nhiều học vấn, cuối cùng hắn Trần Bình An đi chung một đoạn đường, đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lại một câu cuối cùng cho Trần Bình An. Nguyễn Cung, ngươi đoán thử xem?

Nguyễn Cung hoàn toàn bị khơi dậy hứng thú, nhưng ngoài miệng vẫn nói: Ta không đoán được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tâm tư của Tề Tĩnh Xuân.

Lão Dương thở dài nói: Tề Tĩnh Xuân nói, quân tử có thể bị lừa gạt bằng cách hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình lý.

Nguyễn Cung ngẫm nghĩ, mới đầu phần không đồng ý, nhưng sau chốc lát sắc mặt lại hơi biến đổi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cuối cùng hai tay nắm chặt, sắc mặt đỏ lên, lắc đầu bất đắc dĩ nói: Tự thẹn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không bằng, không thể không phục.

Ông lão gật đầu, ánh mắt lửng: – Ý tứ đầu tiênđể Trần Bình An nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta, hoặc nói với tất cả mọi người, làm thế nào đối phó với Tề Tĩnh Xuân hắn trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quy củ thực ra đều không quan trọng. Thắng bại hay sống chết cũng vậy, Tề Tĩnh Xuân hắn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm nhìn thấu rồi.

Ông lão đứng lên, trầm giọng nói:Ý tứ thứ hai nói với Trần Bình An của mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm sau, thậm chí là trăm năm sau.sau này Trần Bình An biết được chân tướng, biết mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới quân cờ thật sự hại chết Tề Tĩnh Xuân, cũng không cần tự trách, bởi Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân hắn đã sớm biết tất cả rồi.

Nguyễn Cung đột nhiên đứng dậy, bước nhanh rời đi: Thật con mẹ nhàm chán, đường đường là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tề Tĩnh Xuân lại chết uất ức như vậy. Nếu đổi lại là ta tu vi bản lĩnh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, đã sớm một chân đạp xuyên Đông Bảo Bình Châu, một quyền đánh vỡ thế giới Hạo Nhiên rồi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tức thật, tức thật, đi uống rượu!

Ông lão cười cười, một tay đặt phía sau người đi ra khỏi miếu nhỏ. Bàn tay sau lưng khẽ rung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên, miếu nhỏ đột nhiên biến mất, bị thu vào lòng bàn tay ông lão, khẽ nắm lại: “Quốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Ly Thôi Sàm, đã từng đệ tử đứng đầu của Văn Thánh Nho giáo. Ta cảm thấy đạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạnh của ngươi không chỉ như thế, đúng không? Vậy ta phải mỏi mắt mong chờ rồi.”

———

Lão Dương rất ít khi ra khỏi trấn nhỏ, sau khi đi lên cầu vòm đá, thân hình càng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lom khom, vẻ mặt nghiêm túc, không nói một lời.

Qua lại cầu vòm đá hai chuyến, vẫn gió nhẹ mây thưa. Ông lão bước xuống cầu đá, đi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hướng trấn nhỏ, sắc mặt buồn bã, trong lòng thầm nói: “Chẳng lẽ thật hội không thể đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mất, qua rồi sẽ không trở lại nữa? Ngay cả Khổ Huyền sinh theo thời vận cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cách nhìn thấy ngươi? Cho hắn chỉ trở thành người đồng đạo chứ không phải chủ nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi, cũng không được sao?”

“Ngươi rốt cuộc phải tìm được người thế nào mới chịu gật đầu? Không nói đến năm ngàn năm tích lũy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước kia, chỉ riêng sự tồn tại của động tiên Ly Châu cũng đã ba ngàn năm rồi. Ba ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm đấy! Trong thời gian dài như vậy, đã xuất hiện bao nhiêu anh hùng hào kiệt sau này sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chói Đông Bảo Bình Châu? Nếu ngươi trợ giúp, bọn họ sẽ không có khả năng bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên mấy cảnh giới cao hơn? Phía trên tầng mười một mười hai, cho chỉ thêm hai tầng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đãcảnh giới gì rồi?”

Cầu đá không tiếng động, kiếm sắt treo dưới đáy cầu cũng không động tĩnh.

Ông lão khẽ thở ra một hơi, tự giễu nói: Hay cho câu “thời vận trôi qua anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hùng không làm chủ được”. thôi, mà thôi, đã như vậy thì ngươi cứ tự sinh tự diệt đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng đỡ phải lo lắng phúc họa đi kèm, ngươi làm hỏng một chút hương hỏa còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sót lại của chúng ta. Như vậy cũng chuyện tốt, đánh cuộc nhỏ thì vui vẻ, không cần lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thua hết cả ván.”

———

Trần Bình An vác cái gùi không lớn không nhỏ từ dãy núi nhỏ trở về, trên đường phát hiện ngôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miếu kia đã không thấy nữa. Thiếu niên ngỡ ngàng nhìn xung quanh, xác định mình không nhớ sai vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trí, ngôi miếu nhỏ cho người ta nghỉ ngơi kia quả thật đã bị người khác mang đi như mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cục đá. điều hôm nay hắn cũng không còn kinh sợ khi thấy chuyện lạ nữa, đã nhìn quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi.

Trần Bình An trở lại tiệm rèn, trước tiên đi đến ngôi nhà đất vàng lúc trước mình cất giữ tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sản, cầm lấy những thứ nên cầm, để lưu những thứ nên để, sau đó mới ra cửa tìm tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương mặc áo bông đỏ Lý Bảo Bình.

Bảo Bình đứng trước mặt hắn, ngước chiếc đầu nhỏ lên cao, vẻ mặt phấn khởi.

Trên người tiểu nương đã sớm treo đầy túi thêu, túi thơm lộn xộn, không dưới bảy tám loại, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vác một cái gùi nhỏ, phía trên đậy một chiếc nón rộng vành thể che gió che mưa, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dùng để che giấu đồ vật trong gùi. Đoán rằng những thứ này đều do tiểu nương đề nghị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đó Nguyễn Tú giúp dọn ra.

Thiếu nữ áo xanh Nguyễnđứng bên cạnh tiểu nương mặc áo bông đỏ, vui vẻ hiếm thấy.

Trần Bình An nhìn tiểu nương, cười hỏi: – Có mang thức ăn không?

Bảo Bình gật đầu tranh công nói: Trong gùi hơn phân nửa đồ ăn Nguyễn tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ tặng cho em! Còn lại đềusách, không nặng… không nặng như vậy!

Trần Bình An nói: Khi nào mỏi lưng thì nói với anh một tiếng.

Tiểu nương ưỡn ngực, nói một cách hào hùng:Làm sao mệt được chứ!

Nguyễndịu dàng nói: Bản đồ địa thế phía bắc Đông Bảo Bình Châu, cộng thêm bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồ châu quận Đại LyĐại Tùy, còn mấy tấm địa đồ nhỏ hơn đều nằm trong cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gùi củaBảo Bình.điều sau khi ra khỏi biên cảnh Đại Ly, cần phải hỏi đường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình thường mới được. May Bảo Bình hiểu được tiếng phổ thông Đại Ly các ngươi và ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngữ thông dụng của Đông Bảo Bình Châu, chắc là không vấn đề gì. Ngoài ra ta còn bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ít bạctiền đồng trong đó, chúng chẳng gì so với tiền đồng kim tinh ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đưa cho cha ta, vì vậy Trần Bình An ngươi đừng từ chối.

Trần Bình An hiểu ngầm cười nói:Ta cũng không ngốc, đưa tiềnlại không nhận sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nguyễn hơi tức giận nói: Ngươi không ngốc à? một đám người không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan hệ nào…

Nhưng khi lời nói tổn thương người khác vừa ra khỏi miệng, thiếu nữ lại rất hối hận, hơn nữa nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chóng dừng lại không nói tiếp. Bởi bốn đứa trẻtrường học đang đứng cách đó không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xa, cũng không đi theo đến thư viện Sơn nhai.

Trần Bình An vẫn luôn lén nháy mắt, lúc này mới thở phào một hơi, nhẹ giọng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Những chuyện đã nói hôm qua, phải làm phiền Nguyễn nương rồi.

Nguyễn gật đầu nói: Yên tâm đi, ta sẽ cất kỹ những chìa khóa kia, thỉnh thoảng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến quét dọn nhà.

Trần Bình An hít thở sâu một hơi, nói với Bảo Bình: Đi thôi.

Bảo Bình vui vẻ nói: Đi thôi!

Một lớn một nhỏ, ngay cả cái gùi cũng như vậy.

Trong tầm mắt của mọi người, hai người càng lúc càng đi xa.

Xuôi nam đến Đại Tùy.

Trên đường đi tiểu nương luôn sôi nổi, kể lại những chuyện thú vị trấn nhỏ. Cuối cùng khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói đến chuyện du học, lại lên mặt cụ non nói với Trần Bình An: Người đọc sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vác hòm sách du học, lớn tuổi một chút đều phải cầm kiếm phòng thân, hơn nữa cũng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biểu hiện mình văn song toàn.

Trần Bình An vui vẻ nói: Đúng vậy, đó là người đọc sách các em, còn anh không phải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tiểu nương ngẩn người, trong thoáng chốc trở nên trầm mặc, giống như sự thật này khiến rất chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nản thất vọng.

———

Thôi Sàm mua một bầu rượu trắng tốt nhất tiệm rượu trong trấn nhỏ, chậm rãi lắc đi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hướng ngõ Nhị Lang.

Đến nhà tổ Viên gia kia, lúc hắn mở khóa động tác bỗng hơi dừng lại, cuối cùng vẫn mỉm cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đẩy cửa ra.

Hắn bước nhanh vào, đóng cửa lại, đi đến bên ao nước, nhìn người đàn ông đứng dưới tấm biển© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà chính, mờ mịt, ánh sáng lung linh. Thôi Sàm ngồi xuống ghế dựa bên cạnh ao, mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bầu rượu ra ngửi ngửi, sau đó mới quay đầu cười nói: – Chochỉ còn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tia hồn phách, nhưng không mời tới, tự tiện xông vào nhà riêng, cũng không phải hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vi của quân tử. Đúng không Tề Tĩnh Xuân, Tề đệ?

Người nọ xoay lại, nét mặthồ, chính thầy giáo dạy học Tề Tĩnh Xuân phong thái văn nhã, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng là sơn chủ thư viện Sơn Nhai đã dùng sức lực bản thân chống lại thiên đạo.

Tề Tĩnh Xuân mỉm cười nói: Ngày đó ngươi Thôi Minh Hoàng ngoài mặt diễn kịch cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngô Diên xem, thực ra để cho ta xem, có mệt không?

Thôi Sàm cười híp mắt nói: Hả? Vậy ngươi đã nhìn ra cái rồi?

Tề Tĩnh Xuân đứng ở phía bắc ao nước, đối mặt với Thôi Sàm ngồi ở phía nam, hỏi: – © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214sao ngươi lại từ tu vi luyện khí tầng mười hai rơi xuống đến tầng mười?

Thôi Sàm dựa nghiêng vào ghế, dùng hai ngón tay kẹp lấy bầu rượu đung đưa: Còn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214do vị thầy giáo tiên nhân hủ nho của chúng ta sao. Aithể ngờ ngươi thực ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã sớm đi theo lối riêng, cho nên khi tượng thần của tiên sinh không ngừng hạ xuống, ngươi chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những không bị ảnh hưởng cảnh giới còn luôn tăng lên. Trong khi ta phản bộimôn lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy, nhưng vẫn không thể thoát ly học phái của tiên sinh cũng như ảnh hưởng của văn mạch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chuyện khiến ta tuyệt vọng nhất, đó là ta phát hiện đời này cũng khônghi vọng dựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 học vấn của mình để áp đảo hoặc thắng được tiên sinh. Phải làm sao đây? Ta cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trơ mắt chôn theo tiên sinh được. Vấn đềtượng thần của tiên sinh sụp đổ, ảnh hưởng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ như một cục đá ném vào hồ nước, một ngọn núi rơi vào trong hồ, bọt sóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn đến mức ngoại trừ người đã lên bờ như ngươi, gần như không ai thể trốn được, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng như vậy. thế ta đã nghĩ ra một biện pháp nhỏ, Tề đệ, ngươi cho rằng đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là…

Tề Tĩnh Xuân gật đầu nói:Mượn đánơi khác để mài ngọc, đánh bại chấp ngã (1). © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ánh mắt Thôi Sàm rét lạnh, động tác đung đưa bầu rượu cũng dừng lại.

Tề Tĩnh Xuân thở dài nói: Kết quả tốt nhấthọc vấn của ngươi đè ép tiên sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tề Tĩnh Xuân ta, được trời đất người thần tán đồng, nhưng rất tiếc ngươi không làm được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thứ hai ngươi hi vọng văn mạch này của tiên sinh bị cắt đứt trong tay ta, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do ngươi tiếp nhận. Chokhông leo lên được vị trí cao như tiên sinh trong Văn miếu, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt hơn ngàn vạn lần so với cái gọi quốc Đại Ly. Cuối cùng dùng một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm cái bóng của mình, sau đó chân thân nhập định, làm Phật gia quán tưởng (2). Nếu người nọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể giữ vững bản tâm, cũng giống như ngươi đã giữ vững bản tâm trước một hố sâu, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng trở thành thời đại đạo, giúp ngươi một lần nữa từ tầng mười bước vào tầng mười một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cao hơn.

Tề Tĩnh Xuân lắc đầu nói: Thôi Sàm, phải ngươi cảm thấy vụ mua bán này của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ lời chứ không lỗ? Ta biết ngươi đã sắp xếp hậu chiêu, cho Trần Bình An© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể bảo trì tâm cảnh thuần khiết kiên định, ngươi vẫn sẽ an bài hậu chiêu. Chẳng hạn như cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gắng phóng đại khuyết điểm của những đứa trẻ kia, không ngừng hao mòm tâm cảnh của Trần Bình An, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như dùng đá mài gương, khiến cho mặt gương thô ráp, cuối cùng vỡ tan tành. Như vậy nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình Annhân tài đọc sách ta lựa chọn để lưu truyền học vấn, xem như việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn của ngươi đã thành, hoàn toàn bỏ văn mạch khí vận của tiên sinh Tề Tĩnh Xuân ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào trong túi, thành quả sẽ lớn hơn nhiều so với thủ đoạn thứ ba Phật gia quán tưởng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sắc mặt Thôi Sàm tái xanh.

Tề Tĩnh Xuân cười nói: Nếu bây giờ ngươi chịu buông tay, ta thể đáp ứng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi hoàn thành kết quả thứ ba. Mặc đókết quả kém nhất, nhưng vẫnmột chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất tốt với Thôi Sàm ngươi, nhiều năm như vậy tính hết mưu kế, cuối cùng đã được như ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguyện.

Thôi Sàm đứng lên, cười lạnh nói: – Tề Tĩnh Xuân, một kẻ sắp hồn bay phách lạc, nửa người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nửa quỷ như ngươi! Cũng xứng bàn điều kiện với ta?

Sắc mặt Tề Tĩnh Xuân vẫn như thường: Cho ngươi một hội cuối cùng.

Sắc mặt Thôi Sàm dữ tợn nói: Ngươi dám phátâm cảnh của ta?

Vẻ mặt Tề Tĩnh Xuân thương cảm, nhẹ giọng nói: Thôihuynh.

Thôi Sàm đột nhiên ném bầu rượu xuống đất, bước lên trước một bước, đưa tay chỉ vào Tề Tĩnh Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cách một ao nước dưới đất một cửa sổ mái nhà trên trời, nghiêm nghị nói:© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ta không tin Tề Tĩnh Xuân ngươi thể thắng ta!

Một tay Tề Tĩnh Xuân đặt sau người, tay kia vung tay áo. Rượu chảy xuống bên chân Thôi Sàm đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trượt vào ao nước, hiện ra một màn nước huyền diệu từng cơn sóng gợn, giống hệt như Thôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sàm đã làm lúc trước.

Không hổ huynh đệ đồng môn năm xưa, giơ tay nhấc chân đều phong lưu thoải mái của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đọc sách.

Trong màn nước thiếu niêntiểu nương vác cái gùi.

Tiểu nương mặc áo bông đỏ nghiêng người đi đường, đang ngẩng đầu hỏi này hỏi nọ, hỏi đông hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tây với thiếu niên.

Thiếu niên giày cỏ mỉm cười, kiên nhẫn trả lời từng vấn đề kỳ quái không thiết thực của tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương, nếu gặp phải vấn đề khó khăn thì hắn sẽ nói không biết.

Thiếu niên không cảm thấy mất mặt, tiểu nương cũng không cảm thấy nhàm chán.

Tề Tĩnh Xuân hỏi: Thôi Sàm, còn chưa hiểu sao?

Thôi Sàm nhìn chằm chằm vào hình ảnh kia, sắc mặt tái nhợt, bờ môi run rẩy, lẩm bẩm nói: Chuyện này không thể nào!

Cuối cùng hắn ngẩng đầu lên, thiếu niên quốc ấn đườngnốt ruồi, gương mặt thanh vặn vẹo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến mức dữ tợn đáng sợ:Tề Tĩnh Xuân, ngươi lại chọn một nữ nhân làm đệ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính thống duy nhất của mình?

Tề Tĩnh Xuân nhìn về gương mặt thiếu niên xa lạ kia, mỉm cười hỏi ngược lại: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thể?

Thôi Sàm hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên:Thế nhưng tâm tính thiếu niên không thay đổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng qua ta rút đi tất cả hậu chiêu, ngược lại trên đường còn tìm đá mài dao giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn, ta vẫn thể thắng! Chỉ thắng ít đi một chút thôi. Thế nào, Tề Tĩnh Xuân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng lẽ vì muốn ngăn cản đại đạo của ta, ngươi lại quay mặt hãm hại Trần Bình An kia? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sắc mặt Thôi Sàm điên cuồng, cực kỳ đắc ý: Ha ha, tathiếu niên ngõBình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia cùng chung vinh nhục, quan hệ mật thiết. Tề Tĩnh Xuân, ngươi làm sao đấu với ta?

Tề Tĩnh Xuân bình thản nói: Ta khuyên ngươi nên chặt đứt liên hệ này ngay lập tức, bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ dừng tay còn kịp, nhiều nhất từ tầng mười rơi đến tầng sáu, còn xem như lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm cảnh giới trung.

Sắc mặt Thôi Sàm âm trầm nói: – Tề Tĩnh Xuân, ngươi điên rồi à?

Tề Tĩnh Xuân liếc nhìn Thôi Sàm, thở dài một tiếng, hai ngón tay khép lại vươn ra, nhẹ nhàng quét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua:Chuyện trên thế gian, chỉ có tấm lòng son không thể thăm dò. Người thông minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như ngươi làm sao hiểu được.

Thiếu niên giày cỏ tiểu nương mặc áo bông đỏ trong hình ảnh không hề nhận ra, nhưng Thôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sàm mắt mở trừng trừng nhìn thấy trên đầu thiếu niên đột nhiên thêm một cây trâm ngọc bích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lặng lẽ cài trong búi tóc.

Vẻ mặt Thôi Sàm đờ đẫn, kinh ngạc sợ hãi, vươn tay ra run rẩy chỉ vào Tề Tĩnh Xuân: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Tề Tĩnh…

Hắn thậm chí không nói ra được chữ “Xuân” cuối cùng.

Trong nháy mắt, Thôi Sàm đạo tâm thất thủ gần như tan vỡ, thất khiếu chảy máu.

Hắn ngã trở về trên ghế dựa, hai tay nhanh chóng kết thành Bảo Bình ấn trước người, nói với giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khàn khàn: – An hồn định phách!

Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ mái nhà, không nhìn Thôi Sàm cùng thê thảm, nói: Chịu thiệt thì phải nhớ kỹ, trong sáu mươi năm nếu ngươi còn dám lén lút ngáng chân, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự có cách khiến ngươi từ luyện khí tầng sáu rơi xuống thành phàm phu tục tử. Đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với tính tình đâm đầu vào tường cũng muốn phá vỡ tường của ngươi, chắc chắn sẽ không tin, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không sao cả, tin hay khôngtùy ngươi. Lần sớm nhất ta bảo ngươi đừng mất lòng tin với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên sinh, ngươi không tin, kết quả cảnh giới rơi xuống. Trước khi ta tới động tiên Ly Châu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảo ngươi đừng ra tay với thư viện Sơn Nhai, ngươi cũng không tin. Cho nên lần này vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do ngươi.

Tề Tĩnh Xuân rời khỏi nhà tổ Viên gia ngõ Nhị Lang, đi lại trong nhân gian lần cuối cùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trước tiên đi đến trường học, sau đó đi đến cầu vòm đá, lại đi đến phần mộ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đệChiêm, cuối cùng còn đi một chuyến lên trời.

Cuối cùng của cuối cùng, Tề Tĩnh Xuân trở lại mặt đất, lặng lẽ đi bên cạnh thiếu niên giày cỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu nương mặc áo bông đỏ, cùng bọn họ sánh vai đi về phía trước. Chỉ là bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ không biết thôi.

Mỗi lần ba người đi một bước, bóng dáng của vị Tề tiên sinh này lại tan đi một phần.

Cuối cùng ông ta dừng bước, nhìn bóng lưng của hai đứa trẻ đi về phía nam, người đọc sách này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lo lắng, có nuối tiếc, không đành,vui mừng, kiêu ngạo.

Ông ta khẽ vẫy tay, lặng lẽ từ biệt.

Như thế này rất tốt.

———

Ồ? Sao trên đầu anh lại cài một cây trâm ngọc?

Hả? Anh không biết.

Chuyện này xảy ra khi nào? Trần Bình An! Anh thật ra là ngườitiền đúng không?

– Không phải. Ít nhất hiện giờ đã không phải nữa, anh chỉ tiền được mấy ngày thôi.

Được rồi. Vậy trong cái gùi của anh lộ ra một đoạn kiếm gỗ, lại thế nào?

Anh cũng không biết.

Trần Bình An! Anh còn như vậy, hôm nay em sẽ không thích anh nữa!

Anh thật sự không biết…

Bỏ đi, bỏ đi, ngày mai lại không thích anh được rồi.

Trần Bình An không biết nói gì.

Non xanh nước biếc chàng thiếu niên, bên cạnhmột tiểu nương đi theo.

———

Chú thích:

(1) Chấp ngã là từ nhà Phật. Chữ “Ngã” thuộc bộ “Qua”, nghĩa cái mác. Chấp ngã© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bám vào cái ta, cái ta cũng đúng, cái ta cũng nhất cáicũng thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta. Nếu ai làm không phải thì con dao cái mác trong ta sẽ xuất hiện.

(2) Quán tưởng hiểu giản đơn là dùng ý để trụ lại một chỗ. Việc tập trung ý (ý niệm Phật) © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại một nơi và niệm liên tục không ngừng, sẽ giúp mình không còn thời gian để nghĩ đến những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện tạp loạn khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc