GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53: Đem tặng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trần Bình An vác theo thiếu nữ ba chân bốn cẳng chạy như điên, còn nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn lúc trước chạy lên núi, giống như một đạo tặc hái hoa đang bắt cóc hoàng hoa khuê nữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ninh Diêu vốn đã bị nội thương không nhẹ, lúc này lại bị lắc rất khó chịu, nhưng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không có thời gian quan tâm đến thể diện được nữa. Nếu lúc này bị con vượn già đánh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyền trúng người, lẽ nàng Trần Bình An sẽ thật sự “chết tình”.

Trán Ninh Diêu đổ mồ hôi, hỏi: Ngươi làm thế nào sống được? Không bị đá đập trúng à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngươi làm sao biết hậu chiêu của con vượn già là nhắm vào ngươi chứ không phải ta?

Sau khi hỏi một đống vấn đề, Ninh Diêu đột nhiên bừng tỉnh: Trước tiên không nói những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, thừa dịp con vượn già cần thời gian lấy hơi, thể chạy xa bao nhiêu thì hay bấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiêu! Ta đã bảo thanh kiếm kia cố gắng quấn lấy con vượn già, nhưng lẽ cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chống được quá lâu.

Thiếu niên giày cỏ khẽ gật đầu, bước đi như bay, băng qua ngõ lớn ngõ nhỏ một cách quen thuộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như một con bơi dưới đáy suối.

Sau khi rời xa con đường phía tây trấn nhỏ, Trần Bình An vẫn không dừng lại, tranh thủ nhỏ giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giải thích: Lúc trước ngõ Bình, con vượn già bị tôi lừa đến một nóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà tồi tàn, khiến lão bị rơi xuống dưới. Sau đó tôi lén ném một mảnh ngói vỡ đến nóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà bên cạnh lỗ thủng, quả nhiên con vượn già cho rằng tôi không cẩn thận lộ tiếng bước chân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lão đột ngột ném ra một mảnh ngói, ngay cả vách tường và nóc nhà hàng xóm cũng bị xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủng, khiến tôi sợ đến đổ mồ hôi lạnh.

Thực ra vừa rồi tôi vẫn trốn ở nóc nhà bên kia không dám đầu, do sợ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phân tâm, cũng nghĩ xem thể bắn một mũi tên vào con vượn già hay không. Sau đó nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy viên đá con vượn già dùng để đánh xuống, treo trên trời giống như một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rắn lửa, đoán rằng mọi người trong trấn nhỏ chỉ cần ngẩng đầu thể nhìn thấy, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không dám xem thường. Khi đó trong đầu tôi xoay chuyển một vòng, nghĩ rằng nếu đổi thành tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì nhất định sẽ dùng cô làm mồi nhử, trước tiên đánh bại người nấp trong bóng tối, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới quay lại giải quyết người ngoài sáng, một mũi tên bắn hai con chim tốt hơn nhiều đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cho nên tôi trước hết cởi bộ đồ của Lưu Tiện Dương ném ra, lúc này mới dám đi cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi.

Ánh mắt Ninh Diêu sáng lên, tấm tắc kinh ngạc, sau đó bắt đầu kết luận: Trần Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An, mấy ngón nghề này ngươi học từ ai vậy? Ra vẻ đạo mạo, nhất địnhkhông trung thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như bề ngoài. Nói! Lần đó Lục đạo nhân cứu ta nhà tổ của ngươi trong ngõ Bình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoại trừ lấy nón che mặt xuống, rốt cuộc ngươithừa sàm sỡ ta không?

Trần Bình An ngỡ ngàng, giống như khi còn bị đuôi trâu quất vào mặt vậy: Cái gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Thiếu nữ không tiếp tục khởi binh hỏi tội, lại thản nhiên cười.

Trần Bình An chỉ người tiền, chắc chắn không phải kẻ háo sắc.

Ninh Diêu rất tin tưởng chuyện này, giống như nàng vẫn luôn tin chắc sau này mình nhất định sẽ trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành đại kiếm tiên, không phải loại quý hiếm thể đếm được trên đầu ngón tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại đặc biệtmột không hai.

Ninh Diêu thấp giọng nói: Để ta xuống!

Trần Bình An hỏi: thể tự đi được rồi?

Ninh Diêu bất đắc nói:Tạm thời vẫn chưa đi được, nhưng nếu ngươi cứ chạy tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy, tim gan phèo phổi của ta cũng bị ngươi xóc ra hết rồi. Đến lúc đó không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con vượn già dùng nắm tay đánh chết, kết cục cũng sẽ chết trên vai ngươi giống như treo thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 heo, con vượn già còn không bị chúng ta làm cười chết sao.

Bước chân Trần Bình An chậm lại, nhức đầu nói: – Vậy phải làm thế nào? Tìm một nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gần đây để trốn à? Tôi vốn định rời khỏi trấn nhỏ, chỗ đó không dễ bị người tìm được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ninh Diêu đột nhiên nghĩ tới một chuyện, hỏi: – Bộ giáp gỗ sứ tự chế của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi đâu? Sao lại không mặc lên người nữa?

Trần Bình An cười khổ nói: Đối phó con vượn già không có nhiều tác dụng lắm, ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại sẽ ảnh hưởng đến tốc độ chạy của tôi, cho nên đã dứt khoát cởi ra. Maynhư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế, nêu không tôi cũng không biết làm cách nào đưarời khỏi nơi đó, vác không được, cõng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không xong, ôm càng không thể, nghĩ một chút thôi cũng nhức đầu rồi.

Ninh Diêu thở dài, hạ quyết tâm nói: Trần Bình An, trước tiên đặt ta xuống, sau đó cõng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta đến chỗ ngươi nói.

Trần Bình An đương nhiên không dị nghị, không hề chần chừ lập tức làm theo, cõng thiếu nữ tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tục chạy nhanh, đồng thời hỏi: Ninh nương, đao củađâu? Sao chỉvỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đao?

Thiếu nữ ôm lấy cổ thiếu niên tức giận nói: Chôn xuống đất rồi.

Trần Bình An cũng không hỏi thêm, chạy ra ngoài trấn nhỏ đến một nơi ít dấu chân người.

Trong vùng hoang vu, chung quanhnhững nấm mộ từ lâu đã không người đời sau tới cúng tế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cỏ dại um tùm tươi tốt giống như một vườn rau. Ban đêm thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của chim cú, hết đợt này đến đợt khác, nghe rất đáng sợ. May Trần Bình An một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại tình cảm đặc biệt với nơi này đám bạn cùng lứa không có, không hề cảm thấy khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu. Khoảng một nén nhang sau, hắn cõng thiếu nữ băng qua số tượng thần đổ nát tay chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứt gãy, vòng ra sau lưng một tượng thần to lớn. Tượng thần nằm nghiêng dưới đất, chẳng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao đã không thấy đầu, cao đến hơn hai trượng. thể tưởng tượng khi pho tượng đắp này còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoàn chỉnh, ngồi ngay ngắn trong từ đường chùa miếu sẽ uy nghiêm lẫm liệt đến thế nào.

Trần Bình An ngồi xổm, định đặt Ninh Diêu xuống trước. Kết quả chờ một lúc vẫn không thấy nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động tĩnh, khiến hắn sợ hãi cho rằng Ninh nương đã chết giữa đường. Đang lúc hắn ngây ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại chỗ như bị sét đánh, không thốt ra được chữ nào, thiếu nữ thoải mái ngủ say trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuối cùng tỉnh lại, bất giác dùng mu bàn tay lau khóe miệng, màng màng hỏi: Đến rồi à?

Tại khoảnh khắc này ngay cả thiếu niên ngồi dưới đất cũng không biết nói gì, thiếu chút nữa đã rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước mắt rồi.

Thiếu niên vội vàng hít thở sâu một hơi, ổn định tâm tình khác thường lại, hai tay nhẹ nhàng buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân thiếu nữ ra, quay đầu cười nói: – Đây một cái chòi nhỏ tôi tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thời dựng lên vào mùa thu năm ngoái. Trước kia thường dẫn theo Cố Xán tới đây chơi, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nằng nặc đòi làm, cho nên đã dùng dao chẻ củi chặt một ít cành cây bắc thành cái khung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đó dùng cây cỏ đắp lên. Cái chòi này rất chắc chắn, mùa đông năm ngoái© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai trận tuyết lớn như vậy cũng không sụp.

Ninh Diêu đứng thẳng người, quay đầu nhìn, cũng không thấy phi kiếm chật vật bay về. Đây điềm tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít nhất nói lên con vượn già không tìm được phương hướng hai người ẩn nấp.

Trần Bình An bảo Ninh Diêu chờ một chút, khom người đi vào chòi nhỏ làm bằng cây cỏ thu dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua loa, sau đó mới mở cửa đón khách.

Ninh Diêu ngồi vào chòi nhỏ không hề vẻ chật hẹp chật, giống như trút được gánh nặng.

Trần Bình An không đóng cánh cửa nhỏ làm bằng gỗ chất liệu kém kia, ngồi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa quay lưng về phía thiếu nữ.

Ninh Diêu hỏi: Sao không đóng cửa lại?

Trần Bình An lắc đầu nói: Nếu con vượn già tìm tới đây thì cũng như nhua thôi.

Ninh Diêu ngồi khoanh chân gật đầu nói: Cũng phải.

Sau khi trầm mặc một lúc, Ninh Diêu hỏi: Ngươi không muốn hỏi sao?

Trần Bình An quả thật hỏi: Có phải con vượn già đã dùng hết ba ngụm khí rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không?

Ninh Diêu một tiếng: Nhưng phải nói cho ngươi biết một tin tức không tốt, con vượn già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít nhất thể pháquy củ một lần nữa, lẽ đã thừa sức đối phó với hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kẻ bị thương chúng ta rồi.

Trần Bình An lại hỏi: Ninhnương, cảm thấy con vượn già phải trả giá lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến đâu rồi?

Trong chòi nhỏ tràn đầy hương thơm cỏ xanh chung quanh, thấm vào tim gan người, mặc dưới đất hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ẩm ướt nhưng thiếu nữ cảm thấy không thể yêu cầu nhiều hơn nữa.

Ninh Diêu cẩn thận ngẫm nghĩ: Con vượn già tổng cộng đã ra tay ba lần. Lần đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từ nhà ngươi ở ngõ Bình đến cuối phía tây trấn nhỏ, lão khá nương tay, chủ yếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là thăm xem ngươichỗ dựa hay không.sao khi đó lão cũng e ngạingười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứng sau màn sắp đặt, sợngười nhắm vào chủ nhỏ núi Chính Dương do lão hộ tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến đây, cho nên chỉ tổn thọ khoảng từ ba tới năm năm. Sau đó lão đối mặt với ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên khe suối, tốn khoảng hai mươi năm. Lần thứ ba đoán rằng ít nhất phải tốn năm mươi năm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Còn lần thứ tiếp theo, thế nào cũng phải tốn một trăm năm trở lên.

Ánh mắt Trần Bình An rạng rỡ, khom người đưa tay nhổ một cọng cỏ, phủi đất đi rồi bỏ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng nhai, vui vẻ nói: Chỉ một trăm tám mươi năm thôi cũng được, quá lời rồi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cho không xét đến gái họ Thái núi Vân kia hãm hại, người bình thường cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống khoảng sáu mươi năm, vậy tôi xem như đã lời hai kiếp rồi. Hơn nữa con vượn già tốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gần hai trăm năm tuổi thọ để đổi lấy tính mạng ba đời của tôi, tôi cảm thấy lão chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần nghĩ đến đây cũng sẽ tức chết.

Ninh Diêu nhíu mày nói: Trần Bình An, ngươi cảm thấy mạng của mình không đáng giá như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy sao?

Trần Bình An không hề do dự nói: So với thần tiên yêu quái sống cả ngàn năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như con vượn già kia, một người dân trong trấn nhỏ xuất thân từ thợ gốm như tôi nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không đáng giá, thừa nhận chuyện này cũng không mất mặt.

Ninh Diêu bị lý lẽ sai trái này của Trần Bình An làm cho nghẹn họng.

Trần Bình An quay đầu cười: Đương nhiên nghĩ tới những chuyện này, cam chịu thì cam chịu, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòng vẫn sẽ ủy khuất. nghĩ xem, tại sao đều tới thế gian một chuyến, mạng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôi trời sinh lại không đáng giá?

Ninh Diêu vừa định phụ họa, sau đó khoe khoang với hắn mấy câu châm ngôn thánh hiền vừakhí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khái hào hùng vừahọc thức sâu xa. Không ngờ thiếu niên đã nhanh chóng tự mình đưa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáp án, nghiêm túc đặt tay lên ngực tự hỏi: Chẳng lẽ kiếp trước tôi làm ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện tốt? Nhưng kiếp này tôi cũng chưa kịp làm chuyện tốt việc thiện gì, chẳng phải kiếp sau sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng sa sút, phải làm sao đây?

Ninh Diêu cầm lấy vỏ đao màu xanh lá trống rỗng đặt ngang trên chân, dùng vỏ nhọn chọc nhẹ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưng thiếu niên.

Thiếu niên giày cỏ lập tức nhe răng trợn mắt quay đầu lại, vẻ mặt giống như giận không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói gì.

Ninh Diêu trừng mắt nói: Kiếp này còn chưa hết, nghĩ đến kiếp sau làm gì?

Trần Bình An vội vàng giơ một ngón tay, ra hiệu cho Ninh Diêu không nên lớn giọng.

Thiếu nữ lập tức ngậm miệng.

Trần Bình An dịch mông ra bên ngoài, muốn cách xa thiếu nữ vỏ đao.

Ninh Diêu muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định tố cáo chân tướng với thiếu niên, nói với giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khàn khàn:Trần Bình An, ngươi nghĩ tới không, mặc dù đã tổn thọ một trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tám mươi năm, nhưng con vượn hộ sơn núi Chính Dương này rốt cuộc thể sống bao lâu?

Thiếu niên quay lưng về phía thiếu nữ, nhìn về bầu trời xa xa, chỉ lắc đầu.

Thiếu niên làm sao biết được những chuyện huyền diệu khó giải thích này, có lẽ nghĩ nát cả óc cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đoán không ra.

một số việc, giống như đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp được trải đá xanh, nếu thiếu niên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới đó để đưa thư, cũng sẽ không biết hóa ra trên đời này không chỉđường đất.

Ninh Diêu thở dài nói: Loại hậu duệ hung thú sinh ra từ hiện tượng siêu nhiên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời đất này, khiếu huyệt không đặc biệt như con người chúng ta. Mặc vậy mà tu hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất khó khăn, nhưng chỗ tốt là tinh khí thần trôi đi càng chậm chạp hơn, khiến cho chúng sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất lâu, tuổi thọ ít thì năm trăm năm, nhiều thì năm ngàn năm. Bản tính của vượn Bàn Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thích động chứ không thích tĩnh, nếu không tu hành thì tuổi thọ sẽ không quá dài, nhiên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng đám rùa hay giao. Nhưng vượn Bàn Sơn sao cũng từng chủ một phương, tuổi thọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn lên đến khoảng hai ngàn năm. Hơn nữa con vượn hộ sơn này đã tu thành đạo pháp thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thông, một khi bước vào năm cảnh giới cao, cộng thêm thể xác cảnh giới thứ chín, đừng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai ngàn năm tuổi thọ, ba ngàn năm, bốn ngàn năm cũng có khả năng.

Ninh Diêu nhìn bóng lưng gầykia: Cho nên đừng cảm thấy mình sống đủ rồi.

Trần Bình An không nói lời nào.

Ninh Diêu cảm thấy xót xa.

Hai người không nói gì. Thiếu nữ đã tiết lộ thiên cơ, trong lòng dần dần sinh ra cảm giác áy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 náy, bèn vắt hết óc để tìm từ ngữ, muốn an ủi tên kia một chút.

Nhưng khi Ninh Diêu suy nghĩ đến đau cả đầu, lại nghe được tiếng ngáy khe khẽ của thiếu niên giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cỏ.

Nàng lập tức trợn tròn mắt.

———

Tại một tòa nhà lớn sâu trong Ngõ Hạnh Hoa, từ trong ra ngoài được thu dọn rất ngăn nắp, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chí ngay cả con đường ngoài cửa cũng gọn gàng sạch sẽ hơn nhiều so với cửa nhà người khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Mộtlão mặt mày hoàn toàn duyên với hai chữ “hiền hậu” đang khều khều tim đèn, khiến đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đóm trong nhà sáng hơn một chút. Sau đó đầy vẻ cưng chiều nhìn về phía cháu trai của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bắt đầu nói liên miên ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác: Hơn nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đêm lại chạy lên nóc nhà làm gì? Lời xưa nói “xuân không nên vội cởi áo bông, thu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên vội mặc quá nhiều”, cháu cũng không nghe khuyên bảo. Thân thể đang lúc phát triển, nếu thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị lạnh sinh bệnh, bảonội phải sống sao đây?

Thiếu niên hồ đồ chất phác nhếch miệng cười.

lão ngồi xuống, thở dài một tiếng, sau đó bắt đầu tụng bài kinh khó đọc của mình: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cháu ngoan của ta à, cháu không biết đâu, ban ngày không biết kẻ vong ân phụ nghĩa kia ngửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được mùi thịt gì, đột nhiên lại xách lễ vật gói lớn gói nhỏ đến nhà. Khi đó cháu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhà, không thấy được bộ mặt kia của hắn, đúng là con trai hiếu thuận người cha hiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lành, làm cho nội cảm động đến sắp khóc rồi.

Nói đến đây vẻ mặt lão đầy mỉa mai, bỗng dưng nhổ một ngụm đờm đặc xuống đất. Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại thấy hối hận, vội vàng dùng mũi chân nghiền nghiền. lão ngẩng đầu nhìn về thiếu niên vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt không quan tâm, bực tức tích lũy đã lâu liền bộc phát ra, nhưng lại không nỡ đánh, đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải thở phì phì nói: Thằng nhóc con tâm, cũng không biết đau lòng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nội. Cháu tên thật Huyền, chỉ cha sinh không mẹ nuôi, không phải mệnh khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì là gì,vậy nội mới đặt cho cháu thêm một chữ “Khổ”. Nếu cháu chê cái tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này xui xẻo, sau này tự mình đổi lại được, không hề cả, không cần để ý tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 suy nghĩ của nội. nội chỉ một mụ già quê mùa, con cóc ngoài đồng kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thức nông cạn, đáng kiếp phải chịu tội chịu khổ cả đời…

lão bắt đầu lau nước mắt.

Thiếu niên Khổ Huyền đặt tay lên mu bàn tay khô héo gầy trơ xương củalão.

lão nhìn cháu mình, thấy trong ánh mắt thiếu niên cuối cùng đã mang theo một chút tình cảm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vui mừng cười, lại vỗ vỗ mu bàn tay củaKhổ Huyền: nội đúng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không phúc. Ông nội cháu lương tâm nhưng không bản lĩnh, không đáng tin cậy. Con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản lĩnh nhưng không có lương tâm, vẫn không đáng tin cậy. Cho nên cũng chỉ còn lại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình cháu để lo lắng. Nếu cháu cũng không tiền đồ,nội đời này chịu khổ nhiều như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy xem như uổng phí rồi. Chịu khổ không tính gì, đừng giống như nộiđược, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này nhất định phải thành công, phải tiền đồ lớn. Ai từng khi dễ cháu thì cháu cứ bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chấp tất cả khi dễ lại, nhất định đừng làm người tốt, thỉnh thoảng làm người xấu vài lần cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không sao, đừng cứ ăn no rửng mỡ đi làm chuyện hại người được, cẩn thận gặp phải báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ứng. Ông trời thích ngủ gật quanh năm suốt tháng thì kệ ông ấy, sao cũng có lúc mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đúng không, lỡ may bị bắt tại trận, ôi chao…

Mấy câu nói lỗi thời này thiếu niên đã nghe từ nhỏ đến lớn, không chỉ lỗ tai đã chai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn thay nốt chai mấy lần rồi. Nhưng thiếu niên vẫn không rụt tay về, mặc cho bà nội của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình nắm khẽ.

lão đột nhiên hỏi: Cháu thích tiểu tiện tỳ Trĩ Khuê kia điểm nào?

Thiếu niên mỉm cười nói:Xinh đẹp thôi.

lão hơi dùng sức vỗ vào mu bàn tay Khổ Huyền, mắng lớn:Đồ nhóc con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khônglương tâm! Ngay cả nội đây mà cũng không chịu nói thật?

Thiếu niên cười hì: nội yên tâm, đóchuyện tốt.

Bà lão nửa tin nửa ngờ, tạm thời kìm nén nghi vấn này, thay đổi đề tài: biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại sao cha mẹ cháu không cần cháu không?

Thiếu niên cười nói: Lúc ấy trong nhà nghèo, không nuôi nổi cháu?

lão đột nhiên cao giọng quát lên:Nghèo? gia chúng ta bảy tám đời đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể xemnhà nghèo, chỉ đã quen giả làm cháu chắt rồi, cho nên đến cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không biết làm ông lớn như thế nào nữa. Thực ra lão tổ tông lưu lại một tổ huấn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền cũng không được dời nhà đến đường Phúc Lộc, ngõ Đào Diệp cũng như vậy. Cặp cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáng bị trời đánh của cháu, nếu bọn họ nghèo thì thể mỗi ngày mang vàng đeo bạc, mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bữa ăn ngon uống say sao? Ngoại trừ không dám đến chỗ bốn họ mười tộc tụ tập để khoe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của, chuyện tốt hưởng phúc nào mà bọn họ chịu bỏ qua đâu?

Mỗi lần nhắc đến con trai con dâu,lão lại hận đến nghiến răng, cười lạnh nói: Những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quy củ của tổ tiên kia chỉ mấy thứ chôn trong đất mục nát thành bùn, bao nhiêu năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi, hôm nay còn đáng mấy đồng tiền? Cháu trai, sau này cháu thành công rồi thì đừng quá quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tâm. nội sống đến chừng này tuổi, đã thấy nhiều người tiền không tiền, nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng thì chỉ những kẻ không bản lĩnh mới đi làm người hiền lànhthôi!

Khổ Huyền tươi cười rạng rỡ, không biết cảm thấy những lời này đạo hay cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng buồn cười.

Từ nhỏ thiếu niên đã như vậy, thiệt thòi thế nào cũng thể chịu, ức hiếp thế nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể nhịn, nhưng một số việc khi đã cố chấp, ngay cả nội hắn cũng khuyên không được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói không nghe.

lão ngẫm nghĩ, đứng dậy chạy ra xem cửa viện đã chốt hay chưa, sau đó trở lại nhà ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống, thấp giọng nói: Cháu trai, đừng thấy nội giả thần giả quỷ nhiều năm như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoại trừ làmđỡ thì còn cho người ta uống một chén nước bùa, nếu không thì cũng mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dày theo người khác thu gom đồng nát. Nhưng nội nói cho cháu biết, những đồ gom về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia đều bảo bối rất tốt…

Thiếu niên lại khôi phục thần thái ương bướng, rất dễ thấy Khổ Huyền cũng không hứng thú với cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rương đồng nát kia của nội.

Bà lão vẫn tiếp tục kể ra các loại mánh khóe lừa gạt năm xưa,cùng đắc ý.

Khổ Huyền đột nhiên hỏi: nội, cha của Trần Bình An ngõ Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải chết bởi…

Sắc mặt lão biến đổi, vội vàng đưa tay bịt miệng cháu mình, nghiêm nghị nói: một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 số việc, chỉ thể làm chứ không thể nói!

Thiếu niên mỉm cười gật đầu, cũng không truy xét căn nguyên nữa.

Sau đó lão cũng không còn hứng thú khoe khoang vinh quang trước kia, dáng vẻ rũ, tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nặng nề, thường nhìn về cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Khổ Huyền cười hỏi: nội,đã làm đồng trấn nhỏ chúng ta nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm như vậy, hàng xóm láng giềng ngõ Hạnh Hoa đều nói lão nhân gia thể vượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua cách biệt âm dương, tiếp dẫn vong hồn trở lại dương gian…

lão khinh thường nói: Người khác tin những thứ mờ mịt này, cháu cũng tin à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bà nội là người ngay cả sét đánh cũng sợ, nếu thật sự nhìn thấy quỷ hồn, chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự mình dọa chết mình sao?

nội đừng sợ.

Thiếu niên Khổ Huyền khẽ cười: Người quỷ khác đường, thần tiên phân chia. Đại đạo nhìn lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mỗi người một phía.

———

Lúc tảng sáng.

Trong chòi nhỏ làm bằng cỏ cây, Ninh Diêu chậm rãi mở mắt ra.

Không nhìn thấy bóng dáng tung tích của thiếu niên.

Nàng nhanh chóng đứng dậy, khom người đi ra, mũi chân nhún một cái, nhảy lên bờ vai to lớn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 pho tượng thần đổ nát nằm nghiêng.

Nơi xa thiếu niên giày cỏ đang chạy tới bên này, bước chân không nhanh không chậm, không giống như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị đuổi giết. Khi hắn nhìn thấy thiếu nữ mặc đồ màu xanh sẫm, vội vàng vẫy tay ra hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nàng đi xuống.

Ninh Diêu nhảy xuống vai tượng Phật, đứng trước người thiếu niên.

Con vượn già không tìm được chỗ này của chúng ta.

Sau khi nói xong, Trần Bình An nhìn về phía pho tượng thần không còn đầu kia, hai tay chắp trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngực, cúi đầu vái một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm. Ninh Diêu loáng thoáng nghe được là cầu xin đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trách tội nàng, nàng trợn trắng mắt nhưng cũng không nói gì.

Sau đó Trần Bình An thần thần thấp giọng nói: Ta dẫn cô đi xem hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 pho tượng thần, rất thú vị!

Ninh Diêu hỏi: – Là thần tiên Bồ Tát hiển linh, bằng lòng ra gặp ngươi à? Đó chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành kính thì sẽ linh nghiệm?

Trần Bình An mất hứng nói: Những lời này của Ninh nương…

Ninh Diêu nhướng mày.

Trần Bình An tiếp tục nói như sét đánh không kịp bưng tai: Vừa nghe đúng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từng đọc sách!

Trong nháy mắt Ninh Diêu giống như biến thành một người khác, hắng giọng mấy tiếng, trong lòng mặc niệm phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cẩn thận cẩn thận.

Thiếu niên đi trước dẫn đường, thiếu nữ yên lặng theo sau.

Ninh Diêu bất giác vươn một ngón tay ra, dụi dụi ấn đường.

Tình cảnh đúng nguy hiểm.

Trong lòng thiếu nữ đấu tranh một lúc, sau đó hít thở sâu một hơi, mới nhí nói hai chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm ơn.

Thực ra thiếu niên vẫn luôn mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, nhiên nghe được lời cảm ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đột ngột của thiếu nữ. Nhưng sâu trong lòng hắn cũng không cảm thấy nàng cần cảm ơn mình, ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại mình nên cảm ơn nàng mới đúng.

Có điều Trần Bình An thật sự không biết phải mở miệng thế nào, bèn dứt khoát không trả lời.

Trần Bình An đột nhiên dừng bước, ngơ ngác nhìn về phía nam, lẩm bẩm nói: Nếu con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vượn già đã bị Tề tiên sinh trục xuất ra ngoài, cho nên mới không đuổi giết chúng ta, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải làm sao đây?

Thiếu nữ không biết phải trả lời thế nào.

Trần Bình An tiếp tục đi về phía trước, không nhìn ra khác thường.

Ninh Diêu bước nhanh hơn, đi sánh vai với hắn, không nhịn được hỏi: Trần Bình An, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không sao chứ?

Trần Bình An lắc đầu nói: – Không sao. Tôi biết có một số chuyện vốn như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cách nào thì cũng đành chịu.

Thiếu niên chưa từng đọc sách nên không biết ý nghĩa của câu nói kia, nếu như đổi thành một cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói khác, đó sức người cuối cùng sẽ lúc cạn.

Ninh Diêu đột nhiên dừng bước, đợi thiếu niên nghi hoặc xoay người, nàng mới chỉ vào dấu đỏ nơi ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường của mình: Biết ngươi tò nhưng không mặt dày đi hỏi, ta cũng không ngại nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho ngươi biết, đây chínhđòn sát thủ của Ninh Diêu ta. Con vượn già núi Chính Dương lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hại chứ? Đuổi cho ngươi và ta còn thê thảm hơn chó nhà tang, đúng không? Nhưng trong khiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 huyệt ấn đường của ta, chứa một món quà sinh nhật mẹ tặng cho ta lúc mười tuổi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đó vật bản mệnh của ta, chỉ cần nó xuất hiện, đừng nói là con vượn già phải chết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay cả…

Nói đến đây thiếu nữ lại cắt đứt câu chuyện, nhảy thẳng qua chuyện khác: Ta nói những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này muốn cho ngươi biết, trời đất rất lớn, đừng xem thường bản thân, cũng đừng nhụt chí. Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ không phải ngươi đã luyện rồi sao? Không bằng luyện luôn cả kiếm thuật nữa!

Trần Bình An hỏi: biết dạy kiếm thuật sao?

Ninh Diêu hùng hồn nói: Thiên tư của ta quá tốt, học kiếm từ sớm, cảnh giới tăng lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất nhanh, nhưng không biết cách nào để dạy kiếm thuật cho người khác!

Trần Bình An gãi gãi đầu.

Ninh Diêu ngẫm nghĩ, nghiêm mặt nói: Chota muốn tặng thanh phi kiếm kia cho ngươi,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng sẽ không đồng ý, hơn nữa ta cũng không muốn làm nhục như vậy. quê nhà ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi người cho rằng kiếm trên thế gian linh tính đều đồng đạo.

Cuối cùng Ninh Diêu lấy vỏ kiếm trắng như tuyết bên hông xuống: Nhưng ta thể tặng vỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếm này cho ngươi!

Trần Bình An khó hiểu: – Vì sao?

Ninh Diêu vỗ vỗ vai Trần Bình An, nói một cách chân thành:Ngay cả vỏ kiếm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi, còn cách kiếm tiên xa nữa sao?

Trần Bình An hồ đồ cầm lấy vỏ kiếm trống rỗng, nhìn trân trân nói: Nghĩa thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào?

Ninh Diêu bước nhanh đi về phía trước.

Khi đó thiếu nữ chỉ cảm thấy mình đã làm một chuyện rất tiêu sái, chỉ vậy thôi.

Trần Bình An cẩn thận xách vỏ kiếm, nghĩ thầm mình phải đi nơi nào tìm kiếm đây?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc