GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46: Đao ép váy

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau khi thiếu niên giày cỏ rời khỏi phòng không lâu, thiếu nữ áo xanh giậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chân muốn chạy theo, lại bị người đàn ông trung niên từ Nguyễn biến thành Nguyễn phụ gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại, nghiêm mặt nói: Tú! Nếu bây giờ con xen vào, chẳng những không giúp được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn làm hại Trần Bình An kia, đến lúc đó mới thật vạn kiếp bất phục.

Nguyễn không xoay người, chỉ đột ngột quay đầu, tóc đuôi ngựa đen bóng vẽ nên một đường cong xinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đẹp trên không. Ánh mắt thiếu nữ sắc bén, giọng nói gần như trách móc:Cha, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Lưu Tiện Dương cha cũng không xem vào, kết quả như thế nào?

Người đàn ông muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn được không tiết lộ thiên cơ, trầm giọng nói:Tin cha đi, bây giờ sự giúp đỡ lớn nhất của con với thiếu niên kia, đó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cố gắng nói cho hắn biết một chút mậtquy củ của động tiên nhỏ này, bảo hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tranh thủ hành động trong khuôn khổ. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thể chiếm được thứ nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hay thứ nấy.

Nguyễn cái hiểu cái không, do dự không quyết. Người đàn ông vẫy vẫy tay, nhẫn nại dặn dò: Rút dây thì sẽ động rừng. Con con gái của Nguyễn Cung ta, thiếu niên ở ngõ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình kia ném đá lớn vào hồ nước, bọt nước văng lên cũng chỉ hạn, sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quấy nhiễu đến rùa già dưới đáy nước, như vậy nghĩa mọi chuyện đềuthể dàn xếp, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nguyễn con thì khác. Nhớ kỹ, mỗi khi gặp chuyện lớn thì phải bình tĩnh, bảo con đọc sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nhiều thì không chịu nghe! Tâm tính còn không bằng một thiếu niên trong ngõ hẹp, uổng cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người tu hành.

Thực ra khi người đàn ông nói xong câu cuối cũng thấy hối hận. Không cách nào, cứ dính đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khuê nữ nhà mình, ông ta luôn không kìm được thốt ra một câu cuối cùng phá hỏng tất cả. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Maylần này thiếu nữ cũng không cảm thấy ủy khuất, chỉ chạy nhanh ra khỏi phòng, để lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đàn ông tâm tình phức tạp.

Người đàn ông tên thật Nguyễn Cung khều chiếc ghế ngồi xuống, cầm cổ tay thiếu niên cao lớn, cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy mạch đập rối loạn, cực kỳ tồi tệ. Tâm tình ông ta vốn đã không tốt lắm, lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sắc mặt càng âm trầm, bực tức nói: Tề Tĩnh Xuân cũng thật là. Núi Chính Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi dụng cơ hội hành động như vậy, chokhông thể dựa theo quy củ trục xuất hắn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoài, nhưng cũng nên dạy dỗ một chút, giết dọa khỉ, không giết được thì đánh mấy cái cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vấn đề gì? Nếu không sắp tới liên tục có người mới tràn vào vùng trời đất này, vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thau lẫn lộn, còn không hỗn loạn sao? Thế nào, cho rằng không tới mấy ngày nữa sẽ phải từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chức, vậy để lại cho ta một gian hàng nát bét à? Người đọc sách nói thì hay còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm thì…

Lão thầy lang kém cỏi ngồimột bên, xấu hổ cúi đầu, không dám chen miệng để tránh rước họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào thân. Ông lão chỉ dám oán thầm trong lòng, ai vừa mới nói mỗi khi gặp chuyện lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì phải bình tĩnh thế?

Nguyễn Cung oán trách xong, cuối cùng thở dài nói: Tề Tĩnh Xuân ngươi tay chân như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy cũng chuyện bất đắc dĩ. Những câu trước đó ngươi thể xem như gió thoảng bên tai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng câu này thì đừng bỏ sót không nghe.

Thực ra ông chủ già của tiệm Dương gia vẫn luôn vểnh tai nghe lén, sau khi nghe vậy liền bái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phục, nghĩ thầm không hổ là thánh nhân trấn giữ động tiên đời kế tiếp, da mặt này thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngăn cản được phi kiếm rồi.

Nguyễn Cung bỗng nhìn về phía ông lão, hỏi: Chỉ nghe nói khuê nữ xuất giá giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước đổ ra ngoài, bây giờ con mẹ còn chưa xuất giá thì tay chân đã vươn qua nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác rồi?

Ông lão thật sự kìm nén đã lâu, không nhịn được muốn nói mấy câu thật lòng, nếu không thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lỗi với khí phách kiên cường bất khuất của mình, bèn lấy can đảm nói: Nguyễn sư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải do lão hủ già cả mắt mờ rồi không? Lão luôn cảm thấy thiếu niên kia hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không thích nhà ông lắm.

Nguyễn Cung nhìn ông lão với ánh mắt thương hại, nói như đinh đóng cột: – Không cần hoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghi, ngươi đúng là già cả mắt mờ rồi!

Ông lão cũng dùng ánh mắt thương hại nhìn đối phương.

Hai người đều im lặng.

Bên chỗ giếng nước, Nguyễn đuổi kịp Trần Bình An, cũng không nói gì, giống như không biết phải mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng thế nào.

Trần Bình An cười cười với nàng, nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau ở chỗ Lưng Trâu Xanh, còn tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng nàng bị câm hoặc không biết nói tiếng địa phương của trấn nhỏ. Bây giờ mới biết hóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra nàng chỉ không thích nói chuyện thôi.

Nàng theo bước chân của thiếu niên giày cỏ đi về hướng cầu mái che, cuối cùng lấy can đảm nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trần Bình An, ta tên Nguyễn Tú, cha ta tên Nguyễn Cung, một thầy đúc kiếm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Từ nhỏ ta đã theo cha rèn sắt đúc kiếm. Lần này tới trấn nhỏ các ngươi, cha nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do tông môn giao phó, cộng thêm đất đai nơi này rất thích hợp xây dựng kiếm, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới tới chen chân vào vũng nước đục này. Thực ra trong lòng ta biết rõ, cha ta muốn giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta tìm một phần duyên. Con người cha ta rất diện, giống như bằng hữu Lưu Tiện Dương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ngươi vậy. Thực ra trong lòng cha ta rất muốn thu đồ đệ này, lẽ ngươi không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lắm, nếu sau này cha ta lựa chọn khai tông lập pháiđây, nhân tuyển làm đại đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử khai sơn sẽ rất quan trọng. Cho nên không phải ông ấy thấy chết không cứu, ngươi đừng trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông ấy…

Trần Bình An lắc đầu nói: Tôi không trách cha cô.

Nói đến đây thiếu niên giày cỏ dừng lại một chút, dùng mu bàn tay lau cằm, cay đắng nói: Biết rằng không nên trách người khác, nhưng thực ra trong lòng rất tức giận, giận cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tại sao không nhận Lưu Tiện Dương làm đồ đệ sớm hơn, giận sao khi Lưu Tiện Dương xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra chuyện lại không ai ngăn cản. Chobiết chuyện này không đúng nhưng tôi vẫn rất tức giận. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nguyễn gật đầu: – Đây chuyện thường tình của con người.

Trần Bình An không muốnlại đây lâu, bèn hỏi: Nguyễn cô nương, tìm tôi việc sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nguyễn dặt hỏi: Không phải bây giờ ngươi định đi tìm người của núi Chính Dương báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thù đấy chứ?

Trần Bình An không trả lời, đã không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Thiếu nữ vốn không phải người giỏi ăn nói, bèn dứt khoát nghĩ gì nói đó: Ngươi đừng lỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mãng như vậy. Núi Chính Dương vốn là danh môn đại phái của Đông Bảo Bình Châu chúng ta, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phận của con vượn già kia cũng không khác lão tổ của núi Chính Dương. Cho hắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể sử dụng pháp thuật thần thông đây, nhưng muốn đối phó với ngươi thì rất đơn giản! Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa sau khi hắn đánh Lưu Tiện Dương trọng thương, Tề tiên sinh nhất định sẽ trừng phạt hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy ít nhất ngươi không cần lo lắng chuyện này sẽ bị bỏ qua…

Trần Bình An ngắt lời thiếu nữ, nói: Cái gọitrừng phạt Nguyễn nương nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó hung thủ giết người sẽ bị đuổi ra khỏi trấn nhỏ đúng không?

Nguyễn im lặng.

Trần Bình An cười cười, trái lại còn khuyên giải thiếu nữ, ánh mắt chân thành trong suốt như dòng suối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ: Nguyễn cô nương, tôi xin nhận ý tốt của cô. Tôi đương nhiên sẽ không hồ đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214tri xông lên liều mạng với loại thần tiên đó.

Nguyễngiống như trút được gánh nặng, theo thói quen vỗ vỗ ngực. lẽ cảm thấy hành động của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình hơi trẻ con, không được nhã nhặn như tiểu thư khuê các, thiếu nữ tóc đuôi ngựa liền cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngượng ngùng.

Trần Bình An cũng cười theo, nói: Lần trước chỉ đưa cho ba con cá, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quá hẹp hòi rồi.

Nguyễn hơi xấu hổ, nhưng rất nhanh lại lo lắng hỏi: Tay trái của ngươi sao rồi?

Trần Bình An giơ tay trái được băng kín lên: Không sao, đã không đáng ngại nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Nguyễn Tú sửa sang lại suy nghĩ, chậm rãi nói: Trần Bình An, nhất định đừng xung động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hôm nay tình cảnh của Tề tiên sinh trường học tương đối khó khăn, hơn nữa lúc Tề tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sinhcha ta giao tiếp, rất thể trấn nhỏ sẽ nghênh đón cục diện mới khác biệt hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn. Tốt hay xấu hiện giờ còn không tiện nói, vậy nên tĩnh chứ không nên động.

Trần Bình An gật đầu nói: Được rồi.

Nguyễn cảm thấy lo lắng một cách khó hiểu.

Suy cho cùng nàng rất nóng nảy, theo như tính tình của nàng thì lúc này lẽ ra đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi giết con vượn già của núi Chính Dương kia rồi. Nhưng bây giờ nàng lại tận tình khuyên bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu niên không nên mạo hiểm, đây là làm trái bản tâm. Nhưng vấn đề giống như nàng đã nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiều hướng phát triển đúng nên tĩnh chứ không nên động, đây cũng là trực giác của nàng.

Nguyễn nàng lỗ mãng đi tìm người ta đòi công đạo, chochọc phải phiền phức lớn đến đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cha nàng chắc chắn sẽ không mặc kệ, hơn nữa nhiều khả năng sẽ áp chế được.

Nhưng Trần Bình An trước mắt này chỉ thể sống chết tự lo.

Trần Bình An từ biệt Nguyễn rời đi, một mình chạy về hướng cầu mái che.

Vừa chia tay một thiếu nữ, lại gặp một thiếu nữ khác.

Trên thềm đá phía nam cầu mái che một thiếu nữ đang ngồi, đao kiếm đặt chồng, nét mặt trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiêm.

Nàng mặc áo dài màu xanh sẫm, hai hàng lông mày hẹp dài, môi mím chặt, bên cạnh đặt hai chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi thêu vàng hoa mỹ.

Trần Bình An chạy nhanh đến cầu mái che. Vừa đến dưới bậc thềm, thiếu nữ Ninh Diêu đã ném hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi tiền đồng kia xuống, hờ hững nói: Trả lại ngươi.

Trần Bình An đứng dưới bậc thềm, hai tay chụp lấy hai túi tiền, nhất thời không biết nên nói gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Vẻ mặt Ninh Diêu nghiêm túc nói: Đã thỏa thuận trước là phải đảm bảo an toàn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lưu Tiện Dương, bây giờ ta không làm được, Ninh Diêu ta lỗi với Trần Bình An ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lưu Tiện Dương!

Trong lòng thiếu nữ biết rõ, tại trấn nhỏ này, thân thể thiếu niên vẫn như người bình thường, bị nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vật tiên gia dùng một quyền đánh nát ngực thì không ai cứu được. Thêm nữa nếu thể cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chữa Lưu Tiện Dương, cho chỉ có một chút hội sống, với tính cách tốt bụng quá mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Trần Bình An chắc hẳn sẽ lại chỗ tiệm rèn, bị người khác chém đầu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không tự tiện rời khỏi nửa bước.

Trần Bình An đi lên bậc thềm, ngồi xổm xuống cách nàng không xa, cầm hai túi tiền trả lại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu nữ, nhẹ giọng nói: Ninhnương, tiền này giữ lại được rồi, cộng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi tiền cất trong nhà tôingõ Nê Bình, cứ cầm đi hết, tôi đã không cần nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sau này nếuthể, hi vọng sẽ giúp dùng tiền thuê người trông coi nhà cửa của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lưu Tiện Dương.

Thiếu nữ không cầm lấy túi tiền, giận đến mức cười lên: Vậy cần giúp ngươi dán câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đối xuânthần giữ cửa vào ngày tết hàng năm?

Sắc mặt Trần Bình An nghiêm túc nói: Nếu được vậy thì tốt.

Thiếu nữ thiếu chút nữa giận đến sôi máu, mắng lớn: Khi còn bé bị đuôi trâu quất vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt thì giỏi lắm à?thể danh chính ngôn thuận làm chuyện ngu ngốc sao? Tức chết ta rồi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tóm lại Trần Bình An ngươi đừng xen vào chuyện này, ngươi cho rằng một chút công phu mèo cào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của mình thể đối phó với một con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương sao? Cái nhà tồi tàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Lưu Tiện Dương sau này ngươi hãy tự trông coi, câu đối xuân thần giữ cửa nhà ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng tự đi mua! Ninh Diêu ta không hầu!

Trần Bình An nhìn thiếu nữ nói: Ninhnương, mặc quen biết không lâu, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôi thể khẳng định một chuyện. Nếu cô có lòng tin báo thù cho Lưu Tiện Dương, chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không trả lại hai túi tiền cho tôi, ít nhất không phải vào lúc này.

Trần Bình An đặt tiền xuống bậc thềm giữa hai người: Ninh cô nương, bây giờ đã lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào rồi, cảm thấy tôi còn tâm tình nói chuyện khách sáo với sao? Cô và tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn Lưu Tiện Dương, chỉ làm một vụ mua bán thôi, chứ không phải cố ý lừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gạt chúng tôi. Không ai ngờ lại gặp phải thiên tai nhân họa như vậy, nào đạo bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214phải bồi thường tính mạng? Tin tôi đi, không chỉ Trần Bình An tôi không muốn như vậy, tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngốc Lưu Tiện Dương kia cũng sẽ không muốn. Nếu hắn thể nói chuyện thì sẽ nói, chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đàn ông thì đàn đừng xen vào…

Thiếu niên bỗng nhếch miệng nói: Tôi đương nhiên không dám nói với Ninh nương như vậy.

Hai tay Ninh Diêu đặt lên trường kiếm vỏ trắng, híp mắt nói: Trước đó ta còn chưa nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết, áy náy chỉmột nửa do. Từ khi Ninh Diêu ta rời nhà đi lại trong thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ đến nay, chưa từng gặp phải cái hố nào mà lại đi vòng qua!

Thiếu nữ giơ ngón cái lên chỉ vào ngực mình: đây cũng vậy!

Trần Bình An ngẫm nghĩ: Ninh nương, trước khihành động,thể chờ tôi đi tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba người đã được không? Sau đó mỗi người chúng ta cứ làm chuyện của mình!

Ninh Diêu hỏi: – Cần bao lâu?

Trần Bình An không hề do dự đáp: Nhiều nhất nửa ngày!

Ninh Diêu lại hỏi: – Ngoại trừ Tề Tĩnh Xuân, hai người khác là ai?

Trần Bình An lắc đầu nói:Ninhnương đừng hỏi nữa.

Ninh Diêu nhíu mày nói:Dinh quan giám sát làm gốm không thể quản được chuyện này, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho rằng đây chuyện nhỏ như trộm cắp, đánh nhau đầu đường sao?

Trần Bình An đang định đứng lên, Ninh Diêu lại trầm giọng nói: Cầm tiền đi!

Trần Bình An đành phải thu lại trước.

Trần Bình An! Ngươi chờ đã, trước tiên xoay người lại.

Sau khi Trần Bình An xoay người, Ninh Diêu bỗng cúi người xuống, vén áo dài lên, lấy xuống một thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đoản đao cổ xưa cột trên cẳng chân. Nàng đứng dậy đưa đao cho thiếu niên, giọng điệu rất nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túc: Đây đao ép váy đặc biệt của quê nhà chúng ta, mỗi cô gái đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có. Việc gấp thì phải linh động, tùy cơ ứng biến, ta cũng không quan tâm đến lệ làng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa. Nhưng ngươi đừng quên, đao này là cho ngươi mượn chứ không phải tặng cho ngươi!

Trần Bình An hơi ngỡ ngàng, nhưng vẫn đưa một tay cầm lấy đoản đao.

Thiếu nữ tức giận nói: Dùng hai tay! Hiểu lễ nghĩa một chút được không?

Thiếu niên vội vàng giơ tay còn lại lên, nhưng vẫn nghi hoặc không hiểu.

Ninh Diêu bực tức nói: Ngươi cho rằng chỉ dựa vào mấy mảnh sứ vỡ thể giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được con vượn Bàn Sơn kia sao? Thái Kim Giản chẳng qua một kẻ đi trên đường tu hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa được bao xa. Huống hồ con súc sinh già của núi Chính Dương kia trời sinh khác biệt, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 da thô thịt dày. Đừng nói đến mảnh sứ, cho dù là khí tiên gia bình thường cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tổn thương được hắn chút nào, nhiều nhất chỉ để lại một hai vết sẹo, vậy ý nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì? Đánh rắm thì vô dụng thôi!

Thiếu niên dùng hai tay tiếp đao lại không biết cất đâu, lúc này sắc mặt hơi quái lạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Ninh Diêu trợn mắt nói: – Đã sắp cầm đao chém người rồi, còn không cho nói tục mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 câu à?

Trần Bình An không biết phải nói gì, thiếu niên bất giác lại ngồi xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trời phía nam.

Thiếu nữ đứng bên cạnh thiếu niên.

Trần Bình An khuyên nhủ lần cuối: Sẽ chết người thật đấy.

Hai tay thiếu nữ khoanh trước ngực, một bên đeo kiếm, một bên treo đao, sắc mặt hờ hững:© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Số người chếtta nhìn thấy, còn nhiều hơn số người sống ngươi từng gặp đấy.

Sau đó nàng cố ý nói với giọng thờ ơ: – Thanh đao ép váy kia, lát nữa ngươi có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể buộc lên cánh tay, giấu trong tay áo.

Trần Bình An gật đầu nói: Được rồi.

Trần Bình An vỗ mạnh đầu gối đứng lên, đột nhiên nói: Tôi rất vuiquen biết các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người.

Thiếu nữ bỗng xoay người, đi trước vào trong cầu mái che.

Thiếu nữ khí khái hào hùng động lòng người, trường kiếm trong vỏ trắng như tuyết, đao hẹp trong vỏ xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lục nhạt.

Bóng dáng của nàng lúc này hình ảnh đẹp nhất thiếu niên từng thấy trong đời, không phải một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong.

Tại khoảnh khắc này, thiếu niên cảm thấy mình thể ra ngoài trấn nhỏ, cũng sẽ không nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảnh tượng nào khiến người ta xúc động hơn vậy nữa.

Đời này không uổng.

Cho nên thiếu niên vốnlời nói của Lục đạo trưởng trở nên tiếc mạng sợ chết, lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại giống như trước đây không còn sợ nữa.

Chết thì chết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc