GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 305: Chia Chác Chiến Lợi Phẩm, Thị Trấn Giấy Ma Quái

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 305: Chia Chác Chiến Lợi Phẩm, Thị Trấn Giấy Ma Quái

Chương 305: Chia Chác Chiến Lợi Phẩm, Thị Trấn Giấy Ma Quái

Đoàn người bốn người cẩn thận từng li từngbước vào giáotrường, chính lão đạo nhân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đồ đệ Hoàng Thượng, cùng với huynh muội Hoàn Thường Hoàn Thục. Sở bọn họ không đi tới lầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chínhdo chủ ý của lão nhân lôi thôi. Ở chỗ cao trong rừng núi phía Bắc, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tình nhìn thấy bóng dáng Trần Bình An Lục Đài quay lại Phi Ưng Bảo, nên quyết định đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đây hội họp, hỏi động tĩnh của tên ma đầu kia trước, sau đó hai nhóm người cùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tới lầu chính, hiển nhiên sẽ ổn thỏa hơn.

Lão nhân đánh một cái chắp tay theo kiểu Đạo gia, tự giới thiệu: “Bần đạo là Mã Phi Phủ, tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hành tại núi Uyên Ương, hân hạnh được bái kiến Lục tiên sư, Trần tiên sư.”

Trước đó Trần Bình An Lục Đài vào Phi Ưng Bảo làm khách, chỉ mới báo tên họ.

Lục Đài tùy ý đưa tay ra, cây quạt trúc xuất hiện từkhông, nhẹ nhàng phe phẩy: “Ta đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 từ Trung Thổ Thần Châu.”

Trần Bình An ngẫm nghĩ một chút: “Ta người Đại Ly thuộc Bảo Bình Châu.”

Lão đạo nhân cẩn thận hỏi: “Hai vị tiên biết tung tích của tên ma đầu kia không?”

Lục Đài khép quạt trúc lại, cây quạt chỉ về phía lão đạo nhân. Ngay khi mọi người còn đang ngơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngác, trên đỉnh đầu cây quạt xếp bỗng xuất hiện một chiếc Ngũ Nhạc Quan. Cổ tay Lục Đài khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rung, chiếc Ngũ Nhạc Quan kia cũng nhấp nhô theo, hắn mỉm cười nói: “Đã chết rồi, chút thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hoạch nhỏ.”

Khi lão nhân đội mũ cao cưỡi bồ đoàn từ biển mây hạ xuống, đã dời năm ngọn núi lớn trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 áp giáo trường, lão đạo nhân lúc đó từng thoáng nhìn thấy, sợ vỡ mật, ấn tượng cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sâu sắc với chiếc Ngũ Nhạc Quan kia. Giờ phút này nhìn thấy chiếc cao cổ xưa đặt trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cây quạt trúc, trong lòng lão cuộn trào sóng gió, vừa không dám tin hai người trẻ tuổi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể thành công chém giết một vị Địa Tiên rất thể Kim Đan cảnh, nhưng lại cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hy vọng lời nói của vị công tử tuấn kia sự thật.

Phi Phủ, đạo nhân sơn núi Uyên Ương, sao cũng một lão giang hồ dạn dày sương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gió, bán tín bán nghi, trên mặt vẫn hiện lên vẻ cảm kích, đầy vẻ sùng kính, lại đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một cái chắp tay trịnh trọng: “Hai vị tiên sư chẳng qua đi ngang qua nơi này, ngẫu nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gặp ma đầu hành hung, vẫn nguyện ý trượng nghĩa ra tay, cứu mấy trăm tính mạng Phi Ưng Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, công đức lượng. Bần đạo xin thay mặt Phi Ưng Bảo tạ ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đại ân đại đức của hai vị tiên sư!”

Huynh muội Hoàn Thường Hoàn Thục rưng rưng nước mắt, vội vàng chắp tay ôm quyền, cúi rạp người, nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hai vị công tử ngoại hương: “Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nếu hai vị tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không chê tại hạ ngu dốt, Hoàn Thường nguyện làm trâu làm ngựa cho hai vị tiên sư, nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ nan!”

“Hoàn Thục tạ ơn Lục công tử, tạ ơn Trần tiên sư, tiểu nữ thực sự không biết nói mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 có thể bày tỏ lòng biết ơn trong lòng…”

Đạo trẻ tuổi Hoàng Thượng thần sắc phức tạp, đứng cuối cùng.

Trong lòng một ý niệm thoáng qua.

Nếu bái hai người này làm phụ, con đường tu đạo của mình liệu thuận buồm xuôi gió hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không, không còn phải sống cảnh tầm thường vi như hiện nay, hại bản thân gặp phải yêu ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 âm vật, đi đâu cũng hiểm cảnh sinh tử?

Hoàng Thượng nhìn bóng lưng sư phụ, người đạo trẻ tuổi con đường tu đạo gập ghềnh này lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lẽ cúi đầu, chút áy náy, cảm thấy mình vong ân phụ nghĩa, còn không bằng những kẻ yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ma ngoại đạo kia.

Chỉ ý niệm này trong lòng đã bén rễ nảy mầm, không xua đi được, ngược lại càng lúc càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mãnh liệt, như ngọn lửa hừng hực, thiêu đốt khiến tim hắn nóng rực, hốc mắt đỏ hoe.

Sự nghi ngờ may mắn của đạo nhân sơn cư, cùng với tâm thần tiều tụy sau đại chiến.

Hoàn Thường trải qua đại nạn này, định thay đổi hướng đi, muốn phấn phát đồ cường, từ đạo chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sang tu hành.

Hai cách xưng của Hoàn Thục, mang theo phong tình khác biệt.

Cùng với tâm niệm của đạo trẻ tuổi.

Khóe miệng Lục Đài khẽ nhếch, sớm đã thu hết mọi thứ vào đáy mắt.

Đệ tử Âm Dương gia, mổ xẻ lòng người, nhìn thấu lòng người, vốn bản lĩnh sở trường nhất.

Trần Bình An đối với những điều này cảm xúc không sâu, chỉ lờ mờ ghi nhớ những thần thái© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ánh mắt vi diệu kia, đạo trong đó vẫn chưa ngộ thấu.

Từng chút từng chút của cuộc đời, rốt cuộc không phải những con chữ trên sách vở.

Đoàn người vội đi tới lầu chính Phi Ưng Bảo. MặcLục Đài nói bên kia đã bụi lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 xuống, không thương vong, Hoàn Thường Hoàn Thục vẫn nơm nớp lo sợ, sợ hãi vừa đẩy cửa lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ra chính cảnh tượng máu chảy thành sông. Đến lầu chính, phát hiện cửa lớn đóng chặt, Hoàn Thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ra sức gõ cửa, đợi nửa ngày mới một lão nhân họ Hoàn mở cửa. Nhìn thấy huynh muội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 bình an sự, lão nhân lại bật khóc nức nở ngay tại chỗ, kết quả làm Hoàn Thường giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nảy mình, tưởng cha mẹ đã bị nam tử cầm phất trần hạ độc thủ. Sau một hồi giải thích, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mới biết vị Lục tiênkia đã sớm thi triển thần thông, đánh chết tên yêu nhân giả mạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tu sĩ Thái Bình Sơn.

Nhất thời, tất cả những người sống sót trong sảnh đường đều cảm thấy như cách một đời.

Hoàn Thường Hoàn Thục vẫn chưa phát hiện ra cha mẹ không sảnh đường, khi bọn họ hỏi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 việc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều chút lảng tránh.

Lục Đài lười so đo những chuyện lông vỏ tỏi nhà người khác, chỉ dẫn Trần Bình An đi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sân thượng tầng cao nhất.

Bảo chủ Hoàn Dương sớm đã không còn trên cái gọi “Thượng Dương Đài” cái tên kỳ lạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 này nữa.

Lục Đài ngồi trên lan can, Trần Bình An cũng bắt chước làm theo, tháo Dưỡng kiếm hồ xuống, uống một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngụm rượu mạnh, ngửa đầu, thở dài ra một hơi trọc khí nồng nặc mùi rượu.

Lục Đài đung đưa hai chân, chậm rãi phe phẩy quạt, tóc mai bay bay.

Bắt đầu chia chác, quen tay hay việc.

“Trước đó đánh một trận với Mã Vạn Pháp Đậu Tử Chi, cộng thêm trận tử chiến hôm nay, vận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khí hai ta thật không tệ, kiếm được không ít. Nếu trước kia, một mình ta chưa chắc đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72thu hoạch như vậy, ngươi phải biết ở trong gia tộc, ta biệt danh ‘Kiếm Bảo Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Tiên’ đấy.”

Trần Bình An cười cười, bỗng nhiên nhớ tới vị nữ quan Thần Cáo Tông được mệnh danh “phúc duyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thâm hậu, đứng đầu một châu”.

“Thanh pháp kiếm Si Tâm của Đậu Tử Chi thuộc về ngươi, Ngũ Nhạc Quan thuộc về ta. Không thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thuộc về ta, coi như ta mua lại của ngươi. Ngoài việc ta sẽ giúp ngươi luyện hóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tu sửa sợi Phược Yêu Tác kia, kiện giáp hoàn rách nátngươi nhắc tới trước đó, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cái mua ở Linh Chi Trai tại Đảo Huyền Sơn ấy, ngươi không phải vẫn luôn phàn nàn giáp trụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tháo rời bỏ trong Mười Lăm rất chiếm chỗ sao? Ta thể miễn phí giúp ngươi sửa chữa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mới, biến thành một viên Binh gia giáp hoàn. Ngươi đừng quản ta làm thế nào, sơn nhân… tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 diệu kế!”

Lục Đài cười rạng rỡ: “Cho nên ngươi thể cần phải lại Phi Ưng Bảo một thời gian, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không quá lâu đâu, vừa vặn dưỡng thương đây cho tốt, sau đó hãy đi tìm ngôi đạo quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kia.”

Trần Bình An cười gật đầu, vớ được tên nhà giàu như Lục Đài, Trần Bình An hắn mới không mềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lòng.

Lục Đài chậm rãi nói: “Một chiếc Ngũ Nhạc Quan thượng phẩm pháp bảo, ta cần đưa cho ngươi hai vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tiền Tuyết Hoa, quy đổi thành tiền Cốc hai mươi viên. Truy sát Vạn Phápchém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 giết tu phất trần lầu chính, ta thật ra cũng có thu hoạch, ta tính qua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chút, chắc cần phải trả thêm cho ngươi hai vạn tiền Tuyết Hoa nữa, vẫnhai mươi viên tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Cốc Vũ. Trong đó cán dài phất trần khắc hai chữ ‘Vô Ưu’ cũng không tệ, ngươi thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cầm đi, coi như chút lộc nhỏ.”

Trần Bình An khiếp sợ nói: “Nhiều tiền Cốc như vậy sao?!”

Lục Đài vẫn nhìn về phương xa, mỉm cười nói: “Tiền thần tiên trên núi mà, ta vẫn một ít. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Nguyên Anh Địa Tiên bình thường Trung Thổ Thần Châu cũng không dám sogia sản với ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đâu.”

Tức đến mức Trần Bình An trực tiếp vỗ một cái vào người hắn: “Vậy trước đó ở Đảo Huyền Sơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngươi than nghèo với ta làm gì? Lục Đài ngươi được lắm, diễn kịch giỏi đấy nhỉ?”

Lục Đàichút chột dạ, ngượng ngùng nói: “Ta chẳng phải sợ ngươi không thấy sắc nảy ý, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lại thấy tiền nảy tà tâm sao?”

“Tà tâm ý cái đại gia nhà ngươi!” Trần Bình An lại vung tay tát một cái, đánh cho Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Đài thẹn quá hóa giận: “Trần Bình An, cẩn thận ta trở mặt đấy!”

Trần Bình An cười ha hả, lại vỗ thêm một cái.

Lục Đài ánh mắt lưu chuyển, định tung ra đòn sát thủ, Trần Bình An đã làm động tác bảo Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Đài “dừng lại”, sau đó uống một ngụm rượu: “Ngươi nói tiếp đi.”

Lục Đài lật bàn tay, xuất hiện một chiếc túi thêu tinh xảo, đưa cho Trần Bình An.

Trần Bình An nhíu mày nói: “Làm gì?”

Lục Đài cười nói: “Đồ chơi nhỏ, tặng ngươi. Mở ra xem đi, ngươi nhất định sẽ thích. Đâymột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 túi hạt giống du tiền lai lịch khá đặc biệt, sau khi về quê,thể trồng trên núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 có phong thủy tốt một chút, nhất định phải hướng dương. Ba năm năm năm, nói không chừng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 niềm vui bất ngờ.”

Trần Bình An tuy đã nhận lấy túi du tiền, nhưng vẫn nói: “Nói trước, nếu không thì trả lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngươi.”

Lục Đài bèn giải thích qua loa một hồi, nghe đến mức Trần Bình An cười không khép được miệng, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vàng cất đi, cái trả hay không trả, coi như chưa từng nói.

Hóa ra túi du tiền này cùng thần kỳ, hơn nữa lại hợp khẩu vị của Trần Bình An nhất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Chúnghạt giống quý giá của một cây du tiên gia viễn cổ nào đó Trung Thổ Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Châu,hình dáng tròn mỏng như đồng tiền nên mới tên gọi như vậy.

Đồng âm với “dư tiền” (thừa tiền).

Do đó dân gian cách nói ăn du tiền sẽ “dư tiền”, bị đa số người chongoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 truyền. Thật ra do không biết cách, chỉ cần tìm được tinh mị màu vàng kim ẩn nấp trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 du tiền, trước tiên ngâm vào trong rượu, sau khi say thì lấy ra ăn sống, mỗi năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể tăng thêm thu nhập tiền đồng. Những nhà giàu có, vào dịp đầu xuân, để cầu may mắn, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sẽ mở “Du Tiền Yến”, cầu mong năm mới tài nguyên quảng tiến.

Loại thu nhập tiền tài triển vọng tích tiểu thành đại này khiến Trần Bình An thích nhất.

Trong lòng Trần Bình An luôn tin rằng một phần phú quý bất ngờ ập đến rất dễ đến nhanh đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhanh, hoặc cần đại nghị lực, bỏ ra đại vất vả mới thể cầm được, giữ được. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72dụ như loại lợi ích thu nhập không quá chói mắt như du tiền này, lại rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể khiến Trần Bình An an tâm.

Trần Bình An được lợi, mới bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu, cười nói: “Có phải hơi quý giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 quá không?”

Lục Đài dùng ngón cái và ngón trỏ liên tục mở ra, khép lại cây quạt trúc, cảm thán nói: “Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Bình An, chuyến đi Thượng Dương Đài này, ta đang cầu đạo đấy, hai chữ Đại Đạo, ngươi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72nặng bao nhiêu không? Ta thậm chí không biết quy đổi thành tiền như thế nào, nhưng ta cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thấy đã là bạn rồi, hay thôi đi? Nếu không Lục Đài ta giàu có đến đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khuynh gia bại sản cũng không trả nổi số tiền này. Thế nào?”

Trần Bình An đưa Dưỡng kiếm hồ trong tay qua, gật đầu cười nói: “Còn thế nào nữa, cứ như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đi!”

Lục Đài nhận lấy bầu rượu, giơ lên thật cao, ngửa đầu rót rượu, Dưỡng kiếm hồ cách mặt mấy tấc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rượu này uống rất hào sảng.

Lau miệng, trả lại “Khương hồ” cho Trần Bình An: “Nên thêm rượu rồi, lát nữa ta bảo Phi Ưng Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đổ đầy cho ngươi.”

Loại chuyện tốt này, Trần Bình An đương nhiên sẽ không từ chối.

Lục Đài đột nhiên bất đắcnói: “Tại sao đều thích uống rượu nhỉ? Rượu tốt đâu.”

Trần Bình An cười không nói, chỉ uống rượu.

Uống rượu rồi, thì dám nghĩ những điều không dám nghĩ, dám nói những điều không dám nói, dám làm những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 điều không dám làm.

Mười ngày sau đó, Trần Bình An vẫn trong căn nhà nhỏ kia, chỉ không còn âm vật quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mị quấy rầy nữa.

Thỉnh thoảng Trần Bình An sẽ ngồi trên bậc thềm cửa viện, nhìn bức tường cuối ngõ hẻm, nghĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 những đứa trẻ ma thân thế đáng thương kia, nghĩ đến nụ cười cuối cùng chúng lộ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72kiếp này.

Lục Đài ở lại bên lầu chính, thỉnh thoảng sẽ tới viện tử bên này ngồi một chút, nhưng đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lâu, rất nhanh sẽ trở về bận rộn.

Sau mười ngày, Lục Đài mang về một viên Binh gia giáp hoàn được sửa chữa như mới, Trần Bình An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thích không buông tay, cánh tay kia đã hồi phục, chỉ vẫn chưa dùng sức được nhiều.

Ngoài viên giáp hoàn đến từ Linh Chi Trai ở Đảo Huyền Sơn này, Lục Đài còn mang một thanh hiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đao vỏ trắng như tuyết đến cho Trần Bình An, nói thù lao của Hoàn gia Phi Ưng Bảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không nhận thì Hoàn thị mới bất an.

Lần này Lục Đài tranh thủ lúc rảnh rỗi, không vội vã rời đi, tự đun cho mình một ấm trà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trong viện, thuận tiện nhắc với Trần Bình An về nguồn gốc của thanh hiệp đao này. Năm xưa vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Nguyên Anh Địa Tiên của Thái Bình Sơn kia, để trấn áp phong thủy quá mức âm u của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nơi này, đã tặng cho tiều phu lão tổ của Phi Ưng Bảo một thanh bội đao, tên Đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Tuyết. Con cháu Phi Ưng Bảo đời sau không ai chất tu đạo, đời đời truyền lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mãi chỉ thể làm vật trang trí, phí phạm của trời.

Trần Bình An biết sự quý giá của thanh hiệp đao này, đa phần vật yêu thích của vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Lục Địa Thần Tiên Thái Bình Sơn kia. Lục Đài suy nghĩ một chút, cũng không làm tán tài đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tử nữa, định giá thanh hiệp đao nàyhai mươi viên tiền Cốc Vũ, sau đó hắn ném cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Trần Bình An một túi tiền Cốc Vũ, vừa đúng hai mươi viên còn lại.

Mười ngày sau đó, việc thường ngày của Trần Bình Anđi quyền, luyện kiếm ngủ, đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đi xem bức tường kia nữa. sao gặp gỡ ly biệt đều ngắn ngủi, cho chuyện sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tử đại sự, cuối cùng vẫn sẽ từ từ nguôi ngoai, giống như một chén rượu nơi quán rượu phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chợ, hương vị dù ngon, chẳng lẽ còn thể khiến người ta say mấy ngày liền sao?

Trong mười ngày này, Lục Đài chỉ tới một lần, nói hắn đã thu ba tên đệ tử.

Đào Dương, một thiếu niên tên Hoàn Ấm, còn một đạo trẻ tuổi thay đổi môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đình, Hoàng Thượng.

Về nguyên do trong đó, Lục Đài không muốn nói nhiều, chỉ nói sáu chữ “Không gần ác, không biết thiện”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72bìnhrượu mới, trước đó Lục Đài đã từng nhắc tới trong bụng Thôn Bảo Kình.

Trước khi Lục Đài rời đi, nói hắn có thể thực sự phải lại đây lâu dài, trong thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngắn sẽ không trở về Trung Thổ Thần Châu.

Khi Lục Đài lần cuối cùng mang tới sợi Phược Yêu Tác kia, Trần Bình An cũng đã tu dưỡng gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 xong.

Ly biệt ngay trước mắt.

Đều không thương cảm.

Một người ôm ấp mộng tưởng, một người khởi đầu của đại đạo, không do phải quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mức thương xuân bi thu.

Thế cứ dứt khoát chia tay như vậy, một người lại Phi Ưng Bảo nơi đất khách quê người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một người đeo kiếm đi về phía Bắc.

Lục Đài thậm chí không tiễn đưa, chỉ đứng ở Thượng Dương Đài kia, từ xa đưa mắt nhìn Trần Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 An một thân áo bào trắng chậm rãi rời đi.

Hắn trước đó xúi giục Trần Bình An đeo trường kiếm Si Tâm hiệp đao Đình Tuyết, nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rất có khí khái giang hồ, đáng tiếc Trần Bình An không mắc lừa, nói ta cũng không phải mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tiệm binh khí.

Lục Đài chút tiếc nuối.

Nếu Trần Bình An làm thật, Lục Đài có thể quang minh chính đại cười nhạo hắn một câu ngốc nghếch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Bước ra khỏi cửa lớn, đi trên đại lộ, Trần Bình An nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua Phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Ưng Bảo, nhưng không phải nhìn Lục Đài, nhớ tới một chuyện, cảm thấy chút kỳ quái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cuối cùng lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Trên đường rời khỏi Phi Ưng Bảo, lướt qua vai một người đàn ông trung niên trên phố, rõ ràng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhớ đã từng gặp hắn, nhưng lại luôn cảm thấy đã gặp đâu đó.

Người đàn ông chất phác kia cũng phát hiện ánh mắt xét của Trần Bình An, toét miệng cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chút thẹn thùng, chính là một hán tử phố chợ sống động.

Sau khi Trần Bình An đi xa khỏi Phi Ưng Bảo, hán tử chất phác đi dạo khắp nơi khẽ giậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chân một cái, ngàn dặm non sông không còn tồn tại cấm tuyệt thuật pháp.

Nếu không thì động tĩnh khổng lồ của trận đại chiến trên biển mây trước đó, PhùTông không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nào thờ ơ.

Lục Đài nằm sấp trên lan can, cười híp mắt nhìn khí vận sơnđiên đảo chuyển đổi, huyền© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trùng trùng, không hổ ân truyền đạo của hắn, so với một vịphụ thụ nghiệp khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vẫn mạnh hơn không ít.

Tại một đỉnh núi cách đó trăm dặm, trong lúc nghỉ ngơi sau khi đi quyền, không biết sao, Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Bình An phá lệ chút nhớ nhung hương vị kẹo hồ lô. Điều này khiến Trần Bình An cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thấy buồn cười, nghĩ thầm bây giờ gia đại nghiệp đại, đến thị trấn phố chợ tiếp theo, tùy tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tìm một sạp bán kẹo hồ lô, mua hẳn hai xâu, tay trái một xâu, tay phải một xâu!

Theo sách thần tiên “Sơn Hải Chí” ghi chép, Đồng Diệp Châu nhiều sơn thần yêu mị tinh quái, quả thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 như thế.

ChoTrần Bình An phần lớn thời gian đã cố ý tránh những nơi non nước hữu tình linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khí dồi dào, hoặc những nơi dơ bẩn hiểm yếu nhìn phát sợ, đôi khi vẫn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trúng chiêu.dụ như có một lần đêm khuya, Trần Bình An nhìn thấy một thị trấn nhỏ đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đuốc sáng trưng. Trên tay Trần Bình An không bản đồ, nghĩ thầm cần bổ sung thức ăn, bèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nương theo ánh đèn đi tới, bởi bản đồ phong thủy luônvật bị triều đình quốc gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 phong cấm, quản thúc còn nghiêm ngặt hơn binh khí.

Thị trấn nhỏ kia không lệnh cấm đi lại ban đêm, nhưng binh lính cửa thành kiểm tra văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kiện thông quan. Đợi đến khi Trần Bình An thuận lợi vào thành, tìm một khách điếm chưa đóng cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 để trọ lại, chưởng quầy lại lắc đầu xua tay, nói bạc vụn Trần Bình An đưa không đúng, chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 bọn họ không nhận. Mỗi nước tiền đồng theo quy chế của mỗi nước, điều này rất bình thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhưng ngay cả vàng thật bạc trắng cũng không nhận thì chút quái dị. Cũng may chưởng quầy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đường, nói một nơi thể quy đổi vàng bạc thành tiền bên này, đổi xong hãy quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khách điếm nghỉ ngơi.

Thế Trần Bình An tìm được một cửa tiệm, quầy hàng cực cao, gần như cao bằng một người rưỡi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Trần Bình An nhập gia tùy tục, giẫm lên một chiếc ghế đẩu nhỏ, nói đổi tiền, đưa mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thỏi bạc, đổi lấy một đống tiền đồng thông bảo và một xấp tiền giấy. Tiền đồng nặng trịch, chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lượng mười phần. Trên tiền giấy, Trần Bình An tận mắt nhìn thấy bên trên ấn son đàng hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 của triều đình ngân trang, nên không nghĩ nhiều. Trở lại khách điếm, giao tiền, lại đưa văn kiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thông quan cho xem, chưởng quầy cẩn thận tỉ mỉ ghi chép vào sổ sách, để chuẩn bị cho lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 dịch phòng hộ của nha môn địa phương tra cứu.

Ngày hôm sau Trần Bình An chuẩn bị ra cửa, chưởng quầy vẫn đang gảy bàn tính đó, cười nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhở Trần Bình An bên này một phong tục quê mùa, khi nói chuyện phiếm với người khác, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 được nói chữ “giấy” trong giấy tờ,dụ như “giấy trắng mực đen”, “một tờ giấy lộn” đều vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lần không được nói, nếu không bị người ta đánh ra khỏi thành thì đừng trách lão không nhắc nhở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Trần Bình An ghi nhớ trong lòng, sau khi nói lời cảm ơn thì đi mua củi gạo dầu muối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hai bộ quần áo. Lúc trở về ăn cơm khách điếm, chỉ cảm thấy cơm nước nhạt nhẽo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vị. Sau đó rời khỏi thị trấn, đi ra mấy chục dặm, lờ mờthể nhìn thấy hình dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tòa thành kia, gặp một trận mưa to bất ngờ, Trần Bình An đứng tránh mưa trong một ngôi đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rách nát trên núi. Lúc rảnh rỗi, chậm rãi đi quyền luyện quyền, kết quả nhìn thấy một màn kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 người, tòa thành xa xa dưới chân núi kia, giống như một đống bùn nhão, tan chảy trong mưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lớn.

Trần Bình An vội vàng móc ra những vật mua thị trấn nhỏ, cùng với những đồng tiềntiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 giấy kia, lập tức da đầu tê dại.

Hóa ra toàn bộ đều được cắt từ giấy trắng, giống như đồ vật người sốngdương gian đốt cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 người chết dưới âm phủ.

Dường như bị bộ dạng lúng túng của Trần Bình An chọc cười, người cười khúc khích trong vách tường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lương đình, giọng nói xuyên qua vách tường, vang vọng trong đình.

Trần Bình An trước đó chỉ kinh ngạc sự quỷ dị của thị trấn nhỏ, chứ không phải thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sự sợ hãi những thứ thần thần quỷ quỷ này. Cho nên khi trong đình nhỏ giữa núi kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 giả thần giả quỷ, Trần Bình An ngược lại rất nhanh bình tĩnh lại, chỉ ngồi trên một chiếc ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 dài đóng bằng gỗ già trong rừng sâu chân tường, nhìn về phía bức tường trắng bệch đối diện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lặng lẽ uống rượu.

Trừ khi vận khí của mình cực kém, gặp phải đại yêu sơn trạch hoặc ma đầu cự phách giỏi ngụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trang, nếu không đa phần chỉ một kẻ đạo hạnh nông cạn. Thứ đó hù dọa phàm phu tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tử thì không khó, vừa khéo Trần Bình An tát một cái chết tươi cũng không khó.

Kẻ kia vẫn chưa biết mình đụng phải tấm sắt, cố làm ra vẻ huyền bí, giọng nói giả vờ càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thêm âm trầm: “Ngươi không sợ ta?”

Trần Bình An dắt Dưỡng kiếm hồ bên hông, đứng dậy, chậm rãi đi về phía bức tường kia. Bốp một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cái, trực tiếp dán một lá Bảo Tháp Trấn Yêu Phù lên đó, bên trong lập tức vang lên tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cầu xin tha thứ mang theo tiếng khóc nức nở, dường nhưchút non nớt. Trần Bình An không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gỡbùa vàng kia xuống, cười hỏi: “Ngươi nói ta sợ hay không?”

Kẻ kia la lên: “Sợ rồi sợ rồi, sắp sợ đến mức sống lại rồi!”

“Ra đi, còn trốn trốn tránh tránh nữa, ta sẽ thực sự không khách khí với ngươi đâu. Nói cho ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nghe một chút, thị trấn nhỏ kia rốt cuộcchuyện gì.”

Trần Bình An gỡ trấn yêu phù xuống, thu vào trong tay áo, ngồi trở lại vị trí cũ.

Từ trong vách tường bước ra một đồng tử thiếu niên vẫn còn sợ hãi, trước ngực sau lưng đều thêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một miếng bổ tử quan lại, chỉ không giống màu sắc rực rỡ của triều đình thế tục, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hai màu đen trắng. rụt đứng chân tường, nhìn về phía thần tiên lão gia đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngồi đối diện, không chỉ cúi đầu, còn xướng một tiếng cổ quái, tự báo thân phận. Hóa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một vị Thổ Địa gia được triều trước sắc phong, sau khi đổi hoàng đếquốc tính, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 động bị xếp vào hàng cựu thần, mất đi quan thân, đạo hạnh vốn đã mỏng manh, càng thêm thấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kém.

Khi còn sống con trai út được yêu thương của một vị quan lớn biên cương, sau khi chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chưa qua bảy ngày đầu, một vị thần tiên vân du đi ngang qua, bèn vào linh đường, giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chalo liệu một phen, liền trở thành một vị Thổ Địa gia phẩm trật không nhập lưu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hương hỏa khá thịnh, mục đích là để che chở nhiều hơn cho phong thủy tổ mộ gia tộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sau này non sông đổi màu, tất cả thành mây khói thoảng qua.

Ngoảnh đầu nhìn lại, sự việc không lớn, ngược lại khá thú vị. Trần Bình An bèn hỏi thêm vị Thổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Địa gia mất đi chính thống triều đình này về nguồn gốc của thị trấn người giấy. Hóa ra năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 xưa hơn vạn dân thị trấn nhỏ, trong một đêm chết bởi một trận nhân họa khổng lồ ngỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 như thiên tai. Triều đình để tránh lòng người hoảng loạn, hạ lệnh các châu quận xung quanh phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tỏa tin tức, còn mời cao tăng Phật môn đến làm một trận pháp sự, mới không diễn biến thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một vùng đất âm sát hung hiểm.

Trần Bình An hỏi sau cơn mưa bão thị trấn nhỏ sẽ ra sao, đồng tử cười nói không sao, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cần trời nắng vài ngày, sẽ khôi phục nguyên trạng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 305 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc