GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 300: Phù Lục Độ Vong Linh, Lương Thượng Quân Tử Phá Tà Trận

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 300: Phù Lục Độ Vong Linh, Lương Thượng Quân Tử Phá Trận

Chương 300: Phù Lục Độ Vong Linh, Lương Thượng Quân Tử Phá Trận

Trần Bình An trầm mặc một lát, khẽ nói: “Có thể tiếp tục vẽ bùa rồi.”

Lục Đài liếc nhìn Trần Bình An bên cạnh, cười cười.

Lần này cuối cùng cũng thành! Trần Bình An lau mồ hôi trán, đang định cất tấm Âm Khí Chỉ Dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Phù kia đi, Lục Đài vẻ mặt mờ mịt: “Làm cái vậy?”

Trần Bình An đáp: “Chất liệu giấy bùa không cao, chỉ lấy ra luyện bút…”

Lục Đài một phen đoạt lấy tấm bùa kia, bực bội nói: “Ngốc nghếch, một đám nhóc con, tấm bùa này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đã xài rồi, tốt hơn chút nữa, nói không chừng dẫn tới lòng tham của chúng, tiếp tục lựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chọn làm loại hồn quỷ khe hở âm dương, ngược lại là chuyện xấu.”

Trần Bình An gật đầu, trước tiên đưa cây Tiểu Tuyết Chùy cho Lục Đài, trước khi lấy giấy bùa ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hỏi: “Tấm Minh Phủ Bài Độ Phù kia của ngươi, sao cũng phải phá vỡ giới tuyến âm dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rất khác với tấm chỉ dẫn phù đơn giản này của ta, cho nên chất liệuphải càng tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 càng linh nghiệm không?”

Lục Đài muốn nói lại thôi, không mở miệng nói chuyện.

Trần Bình An liền đã biết đáp án, trực tiếp lấy ra một tờ giấy bùa chất liệu màu vàng.

Lục Đài không nhận lấy, hỏi: “Đáng giá không?”

Trần Bình An gật đầu.

Lục Đài lắc đầu nói: “Ta cảm thấy không đáng giá.”

Trần Bình An quay đầu nhìn hai hàng đứa trẻ chân tường kia, quay đầu toét miệng cười với Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Đài, ánh mắt kiên định: “Ngươi cứ việc dùng tờ giấy bùa này được, nhưng ngàn vạn lần đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vẽ sai đấy.”

Lục Đài thở dài một tiếng, trước tiên nhắm mắt một lát, trịnh trọng nín thở ngưng thần, lúc này mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mở mắt, nắm chặt Tiểu Tuyết Chùy, vẽ Bài Độ Phù trên giấy bùa màu vàng. Đây bùa chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 độc môn của Lục thị Âm Dương gia Trung Thổ Thần Châu, đồ án một chiếc thuyền độc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trên thuyền có lão ông chống sào, hai bên mỗi bênmột chuỗi văn tự cổ triện.

Trần Bình An tin tưởng Lục Đài vẽ bùa, quay đầu nhìn về phía những đứa trẻ kia.

Từng người cửa tiệm Dương gia, nghe được ba chữ “không đáng giá”.

Trần Bình An nhìn những đứa trẻ kia, giống như đang nhìn mấy chục cái bản thân mình, đang đợi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đáp án.

Một lát sau, Lục Đài cười nói: “Đại công cáo thành!”

Lục Đài trả lại cây Tiểu Tuyết Chùy kia, sau đó hai người đứng dậy. Trần Bình An kẹp lấy tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Âm Khí Chỉ Dẫn Phù kia, rót vào một luồng chân khí thuần túy, bùa chú linh quang lưu chuyển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ánh sáng nhẹ nhàng, so với Dương Khí Thiêu Đăng Phù, hai loại cảnh tượng hoàn toàn khác biệt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Quả nhiên, sau khi Chỉ Dẫn Phù hiển hiện, những đứa trẻ âm vật dưới chân tường liền ngây ngây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngô ngô ngẩng đầu lên, si ngốc nhìn về phía bùa chú trong tay Trần Bình An, tràn đầy quyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 luyến vui mừng.

Lục Đài ném tấm Minh Phủ Bài Độ Phù giấy vàng về phía bức tường thi hài cuối ngõ nhỏ, bùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chú dán lên tường, bốn phía khung viền bùa chú mỗi bên xuất hiện một đường chỉ vàng, khu vực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trung tâm giấy bùa thì bắt đầu tiêu tan, chỉ vàng không ngừng mở rộng ra ngoài, cuối cùng xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hiện một khung cửa màu vàng.

Lục Đài bảo Trần Bình An cầm Chỉ Dẫn Phù đi về phía cánh cửa lớn kia, bước chân phải chậm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Đám trẻ con âm vật nhao nhao đứng dậy, đi theo Trần Bình An đang chỉ dẫn phương hướng phía trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cùng nhau đi về phía cuối ngõ nhỏ.

Lục Đài ngồi trên bậc thềm cửa viện, một tay chống cằm, nhìn bóng lưng Trần Bình An.

Trần Bình An làm theo dặn dò của Lục Đài, nhẹ nhàng đặt Âm Khí Chỉ Dẫn Phù vào trong cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lớn, dường như vừa vặn phía trên ngạch cửa, bùa chú treo lơ lửng bất động.

Mấy chục đứa trẻ âm vật lần lượt đi vào trong đó, có đứa nhảy nhót tưng bừng, đứa lảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đảo lắc lư, còn đứa lớn hơn dắt đứa nhỏ hơn.

Chúng lục tục đi vào cửa lớn, đột nhiên tất cả đầu đều chen chúc phía sau ngạch cửa, cười với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thiếu niên áo trắng đứng ngoài cửa kia.

Chúng tuy là âm vật, nụ cười giờ khắc này, lại ngây thơ rạng rỡ như vậy.

Lục Đài không nhìn thấy thần sắc biểu cảm của Trần Bình An.

Nàng thân mặc thanh sam nam tử, thực ra tên thật là “Lục Đài”, chữ Đài trong giơ cao đánh khẽ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 dường như để đánh cược đối đầu với lão tổ tông “Lục Trầm”.

Nàng chỉ nhìn thấy Trần Bình An đang vẫy tay từ biệt những đứa trẻ kia.

Trong lầu chính Phi Ưng Bảo, mấy chục nhân vật Hoàn thị trụ cột, người nào người nấy sắc mặt xanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mét, lòng như tro tàn.

Bảo chủ Hoàn Dương thế nào cũng không ngờ tới, vị Thái Bình Sơn tiên được bạn thế giao bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngàn vàng mời tới kia, lại mới đầu sỏ gây tội thực sự.

Bốn góc đại đường, đặt bốn chiếc chậu lửa, cành tùng bách bên trong sớm đã cháy hết. Vị tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kia trước đó nói tòa lầu chính này, địa điểm mấu chốt những ma yêu quái kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thèm muốn đã lâu, cho nên nhất định phải triệu tập mọi người, tụ tập ở đây, sau đó hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lại dùng pháp đình liêu, phối hợp bùa chú độc môn của Thái Bình Sơn, bố trận trừ uế, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vậy ma ngoại đạo rắp tâm hại người, sẽ không còn cơ hội để lợi dụng.

Còn nói chỉ xác định sự an toàn của lầu chính, hắn mới thể một mình ra cửa, trảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 yêu trừ ma, thay trời hành đạo.

Phi Ưng Bảo đương nhiên không dị nghị.

Mây đen bên ngoài áp đỉnh, khiến người ta tức ngực buồn nôn, rõ rànggặp phải yêu ma hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thật giá thật tác quái. Đám lâm hảo hán Phi Ưng Bảo bọn họ, sự tồn vong của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gia tộc, đi đối địch xách đao, đón đánh mấy tôn ma đạo kiêu hùng của Trầm Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 quốc, tự nhiên nghĩa bất dung từ, chết thì chết thôi.

Nhưng muốn bọn họ đi giao thủ với âm vật quỷ mị, thực sự nghĩ thôi cũngda đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhịn không được muốn tim đập chân run, một thân dương khí lại yếu đi vài phần.

Hoàn Dương trước đó cũng không hoàn toàn tin tưởng vị Thái Bình Sơn tiên này, người này tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 phong đạo cốt, giống như trích tiên không xuất thế, hơn nữa bạn thế giao dắt mối bắc cầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Hoàn Dương vẫn không dám là, đây tâm tính hào môn giang hồ nhất định phải có. Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nên khi người kia dắt ngựa đi dạo trong đường lớn ngõ nhỏ, chuyên môn để lão quản sự© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Nhai lấy danh nghĩa dẫn đường, đi theo sát một đoạn, lúc đó tùng bách đốt lên, mùi thơm xộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vào mũi, đích đích xác xác lộ ra một luồng hạo nhiên chính khí.

Nhai tuy rằng duyên xảo hợp, thông đạo pháp, không tính người trong nghề, nhưng năm xưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đi theo Hoàn lão gia tử đi nam về bắc, cũng coi như một lão giang hồ kiến thức rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 rãi, xác định thủ đoạn của vị tiên sư kia, con đường tiên gia quanh minh chính đại, Phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Ưng Bảo vốn đã cùng đường lối, lúc này mới hoàn toàn nuốt xuống một viên thuốc an thần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Cho nên nửa canh giờ trước, vị bạch y tiênkia, một tay bưng phất trần, một tay xắn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 áo cầm bút, viết từng bức đan thư phù lục trên cột lớn gỗ nam của đại đường, mây trôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nước chảy, cảnh đẹp ý vui.

Nhai đảm nhiệm thầy giáo Phi Ưng Bảo, thậm chí còn luôn bầu bạn bên cạnh, chủ động cầm hộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chu sa đỏ tươi ướt át kia cho tiên sư.

Lúc này lão phu tử Nhai liệt ngồi trên một chiếc ghế, trừng mắt muốn nứt, hốc mắt đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 máu, nhìn chằm chằm vị nam tử áo trắng đứng giữa Hoàn Dương phu nhân kia, hận không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 uống máu ăn thịt hắn.

Lão nhân ở độ tuổi như ông, đã sớm coi nhẹ thế sự, lại không con cái, mỗi ngày sống thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chính là ông trời khai ân ngoài vòng pháp luật rồi, chết đáng sợ? Nhưng Nhai không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể tưởng tượng mình sau khi chết, mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông Hoàn thị.

Trong đại đường những người cách ngồi xuống, đa phần lão nhân họ Hoàn của Phi Ưng Bảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đã tuổi, cộng thêm trận chém giết trong ngõ nhỏ năm xưa, đa phần chịu thương thế tích trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 khó chữa, khí huyết suy kiệt, sau khi hít phải khói độc tùng bách sinh ra từ những chậu lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đình liêu kia, từng người sắc mặt xanh mét, tứ chi co giật, e rằng không cần nam tử áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trắng ra tay thế nào, sẽ tự mình tắt thở bỏ mình.

những con em trẻ tuổi không chỗ ngồi, đứng sau lưng tiền bối các phòng, bọn họ thường© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nghệ không cao, từng người ngã gục xuống đất, những hạt giống tu vi tốt hơn một chút, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể khoanh chânngồi, đả tọa vận khí, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Nam tử áo trắng thân hình cao lớn vẫn khoác cây phất trần trắng như tuyết kia trên tay, chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một tay nhẹ nhàng ấn lên vai bảo chủ Hoàn Dương, cười nói: “Hoàn bảo chủ không cần tự trách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cảm thấy mình dẫn sói vào nhà. Ta tính kế Phi Ưng Bảo như vậy, chẳng qua muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tiết kiệm chút khí lực, thật sự chém giết lên, đám lâm hảo hán các ngươi, vẫn khó thoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cái chết. Mấy chục năm tiềm tâm kinh doanh, hữu tâm tính tâm, còn trên núi tính dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 núi, các ngươi không chết thì ai chết?”

Vị phu nhân bên cạnh Hoàn Dương, thân thể run rẩy, trên đại đường, duy chỉ có sắc mặt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 bà, không khác thường, hẳn chưa chịu độc hại của khói đình liêu, nhưng bà đã sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sợ đến mất hồn mất vía. Dù sao chỉ là nữ tử sinh trưởng Phi Ưng Bảo, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thích tĩnh không thích động, ngoại trừ thỉnh thoảng vài lần đạp thanh du xuân, cả đời này chưa từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đi ra khỏi ngoài trăm dặm Phi Ưng Bảo, đâu chịu nổi sóng gió bực này?

Nam tử cao lớn nhấc tay khỏi vai Hoàn Dương, véo véophu nhân, động tác nhẹ nhàng, tràn đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 yêu thương.

Lại không phải ánh mắt dâm của nam tử thèm muốn sắc đẹp, một người thợ thủ công, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đang nhìn ngắm một tác phẩm đắc ý nhất bình sinh.

Hắn lưu luyến không rời thu tay về, cười nói: “May trận giao thủ không hiểu ra sao kia, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lan đến Phi Ưng Bảo chúng ta, một khi để người tâm nhìn thấu mưu đồ này, vậy chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ta thật sự phải mất cả chì lẫn chài rồi. Kỳ thực theo kế hoạch trước đó, các ngươi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 có thể hưởng thụ thêm nửa năm tháng ngày thái bình, nhưng tôn nhà ta thực sự sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đám tu đồng đạo đánh sống đánh chết kia, ngộ nhỡ lại chọc tới sự chú ý của Phù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Tông, thì phải làm sao? Cho nên ta vừa nhận được mật thư, liền lập tức chạy tới.”

Trên đại đường, không aithể mở miệng nói chuyện, cho nên vị tiênnày cảm thấy chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vị, không ai tung hứng, ít nhiều chút không hoàn mỹ.

Nam tử cao lớn nhìn về phía mọi người đang ngồi, châm chọc nói: “Các ngươi có phải ôm tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 may mắn, cảm thấy lão đạo tiểu đạo kia, thể cứu các ngươi? Khuyên các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chết cái tâm này đi, một tán tu ngũ cảnh, ta một tát không đập chết hắn, cũng coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hắn vận khí tốt rồi. Sở giữ hắn lại không động, chẳng qua chút khí huyết linh khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 của hai thầy trò kia, còn chút tác dụng dệt hoa trên gấm.”

Hắn có chút hối hận, sớm biết như thế, trong những cành tùng bách kia không nên bỏ nhiều dược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 như vậy, một phòng toàn người câm, ngay cả câu chửi mắng cũng không có, càng đừng nhắc tới dập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đầu cầu xin tha thứ, thật sự quá vị.

Nhân lúc tôn chưa ra tay, cộng thêm đại cục đã định, hắn liền muốn tìm chút niềm vui, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 quanh bốn phía, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người một phụ nhân đang vận khí chống cự dược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vật. Trước đó thật đúng nhìn không ra, nữ tử kiều nhu thế này, lạimột phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tứ cảnh thâm tàng bất lộ, nữ tử có tu viđạo này, thật không dễ dàng.

Hắn chậm rãi đi tới, ngồi xổm xuống, bóp cằm nàng, phụ nhân mặt mũi kiên nghị, ánh mắt sắc bén. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Hắn mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình sứ tinh xảo sáng loáng, quay đầu lại, liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thấy một thiếu niên dung mạo rất giống phụ nhân, thân thể yếu ớt, đã sớm ngã xuống đất không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 dậy nổi, tứ chi co giật, trợn trắng mắt, miệng sủi bọt mép, mạng không còn lâu.

Nam tử hai mắt tỏa sáng, chút thú vị, vậy chút chất tu đạo, ném tới môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 phái tam lưu, nói không chừng còn là một đệ tử đích truyền được coi trọng. Đã nhàn rỗi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 việc gì, vậy thì thuận nước giong thuyền giúp hắn một phen, tiểu tử này thành hay không thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thể sống sót trở thành đệ tử ngoại môn của môn nhà mình hay không, thì xem tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hóa của hắn rồi.

Chẳng qua trước đó, thiếu niên bất luận sống chết, đềumột mối diễm phúc phải hưởng thụ cho tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 còn những người khác trong đại đường, thì phải rửa mắt nhìn rồi.

Vị nam tử ngụy trang tu Thái Bình Sơn này, vươn ngón tay ấn vào mi tâm thiếu niên, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đó tùy tiện nhấc lên, kéo ra một luồng khói xanh biếc tanh hôi, ngưng tụ thành một hạt cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tròn, nhẹ nhàng búng tay, luồng khói kia liền tiêu tan trong đại đường.

Thiếu niên thanh lập tức tỉnh táo lại, vừa định nói đó, liền bị nam tử vỗ vào miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 một viên đan dược màu đỏ son.

Hắn ném thiếu niên vào giữa đại đường, lại vung phất trần, đánh tan ngụm chân khí thuần túy đang gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nan chống cự độc sương tùng bách trong thể phụ nhân, lại đằng vân giá di chuyển nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đến bên cạnh thiếu niên.

Nam tử cười híp mắt nói: “Chư vị, thưởng thức cho kỹ.”

Thiếu niên mặt đỏ bừng, thân thể co quắp, run như cầy sấy, khi hắn nhìn thấy phụ nhân, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 dần dần nóng rực, chậm rãivề phía nàng.

Nam tử chậc chậc nói: “Đám môn ngoại đạo chúng ta, không sánh bằng những tông môn đại phái vững © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vàng chắc chắn, từng bước lên trời kia. Một số pháp môn quán tưởng, chẳng những chỉ thể đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đường tắt, trái ngược với lễ nghi thế tục, đáng hận nhất thành tựu cuối cùnghạn, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cả sờ tới ngạch cửa Kim Đan cảnh, đều là xa vời.”

Nói đến đây, nam tửchút hận đời bất bình, lập tức cười một tiếng, mỉm cười với thiếu niên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kia nói: “Nhưng cũng đừng coi thường hai cảnh Quan Hải, Long Môn. Nhóc con, ngươi ăn viên Nam Kha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Đan diệu dụng vô cùng của ta, ngươi bây giờ tâm thần buông lỏng, là một loại cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hóa khóđược, nhưng thất tình lục dục trong lòng, một loại nào đó sẽ bị phóng đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hạn. Đây cũng mật bất truyền của môn ta, về phần tình dục gì, Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Kha Đan đều đối ứng từng cái, viên ta thưởng cho ngươi, đắt nhất, ngươi cũng đừng lãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 phí. Chỉ cần từ đầu đến cuối duy trì một tia thanh minh, trong lúc đó cứ việc túng dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hưởng thụ, chịu đựng đến cuối cùng, sống sót, ta sẽ thu ngươi làm đệ tử, con đường tu hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 giai đoạn trước của ngươi, tất nhiên một đường bằng phẳng, chen chân vào trung ngũ cảnh đều khả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 năng nhất định.”

Phụ nhân kinh hoảng thất thố, nhưng thân thể không thể động đậy, rốt cuộc lộ ra một tia tuyệt vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sợ hãi.

Nam tửhoặc lòng người nói với thiếu niên kia: “Yên tâm, tất cả mọi người trong đại đường đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sẽ chết, cho nên ngươi không cần bất kỳ cố kỵ nào, thiên đạo tình, tu hành đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ra thiện ác…”

Nam tử cao lớn trong lòng chấn động, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nắm chặt phất trần, như gặp đại địch. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Chỉ thấy trênnhà, người lười biếng ngáp dài, hắn cúi đầu nhìn về phía vị đạo tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kia, từ trong tay áo lấy ra chiếc quạt trúc, khẽ phe phẩy: “Ngươi cũng đủ nhàm chán đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thích tự nói chuyện một mình như vậy sao?”

ChínhLục Đài.

Nam tử nheo mắt: “Vị bằng hữu này, ngươi thiếu niên cõng kiếm, lần này đi ngang qua xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kịch, haymuốn phá hỏng chuyện tốt của người ta? Hoặc nói, lúc trước trong núi lớn bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngoài Phi Ưng Bảo, hai vị, chính người trong cuộc?”

Lục Đài liếc nhìn thiếu niên bị sắc dục làm mờ tâm trí trên mặt đất kia, phát ra một tràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chậc chậc chậc, vẻ mặt đầy ghét bỏ nói: “Ngươi phải cảm thấy tất cả quy tội cho viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đan dược hại người kia? Ta không ngại nói thật cho ngươi biết, tình dục của ngươi giờ phút này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ít nhất ba bốn phần, từ trong lòng ngươi tự sinh ra. Ngươi a, thảo nào bị tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kia liếc mắt một cái đã nhìn trúng, bởivốn chẳng phải thứ tốt lành gì.”

Thiếu niên kia một tay gần như sắp chạm vào đầu gối phụ nhân, bắt đầu giãy giụa, nội tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thân thể chính như vậy, thếthất khiếu rỉ ramáu, lại là máu tươi màu đen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 mặt đầy máu bẩn, lăn lộn đầy đất.

Nam tử cao lớn thờ ơ, chỉ có chút tiếc nuối viên đan dược kia, sau khi bị vị “lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thượng quân tử” kia một lời nói toạc thiên cơ, đạo tâm yếu ớt của thiếu niên, cũng liền vỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nát.

Vốn dĩ thiếu niên nếu khôngngười ngoài giúp hắn chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia, thể một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đường đi đến tối, kỳ thực cũng coi như một lối thoát, thật đúng khả năng trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đệ tử nhập thất của nam tử, từ đây bước lên con đường tu hành.

Lục Đài thần sắc đạm mạc, hai ngón tay khép lại, từ trên xuống dưới nhẹ nhàng vạch một cái.

Bản mệnh phi kiếm tên Châm Tiêm, phá không bay ra, chém thẳng về phía thiếu niên đang thống khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không thôi.

Phụ nhân kia phun ra một ngụm máu tươi,to với Lục Đài: “Đừng!”

Mũi kiếm của phi kiếm Châm Tiêm cách cổ thiếu niên chỉ một tấc, đột ngột dừng lại.

Lục Đài nhìn về phía phụ nhân mặt đầy nước mắt, nói: “Hắn chết sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nay sống sót đi ra khỏi nơi này, hoặc hắn nhẫn tâm hại chết ngươi, sau đó lần nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sa vào ma đạo, hoặc hắn trong những năm tháng tiếp theo, bị lời nói của người khác sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 sờ sờ làm cho nghẹn chết.”

Phụ nhân chỉ biết lắc đầu, lặp lại lẩm bẩm: “Cầu xin tiên đừng giết nó, cầu xin ngài đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 giết nó…”

Nam tử tay cầm phất trần, cười hỏi: “Ta rấtmò, ngươi làm sao lặng lẽ không một tiếng động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 xông vào trận này?”

Lục Đài một tay cầm quạt, một tay chống lên xà nhà, cười nói: “Bàn về trận pháp, trong thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lợi hại hơn tổ truyền nhà ta, hình như còn chưa có. Ngươi nói tức người không?”

Nam tử cười ha hả, nhưng tiếng cười im bặt, trong nháy mắt thân hình bắt đầu xoay chuyển dịch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cây phất trần trắng như tuyết khắc hai chữ “Khứ Ưu” trong tay, phát ra từng trận tiếng sấm gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gào thét trên không trung. Mỗi lần vung phất trần, sẽ một sợi làm từ râu đuôi linh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thú sơn trạch nào đó, thoát ly phất trần, bắn mạnh về phía Lục Đài trên nhà.

Sợi phất trần giữa không trung liền biến thành từng con rắn trắng to như cánh tay, sinh ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đôi cánh, toàn thân tỏa ra hàn khí, thế đi nhanh như chớp.

Đối với mấy chục con rắn trắng kia, Lục Đài căn bản không để ý tới, bộp một tiếng gập quạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trúc lại, bắt đầu coi như bút lông, viết vẽ bùa trênnhà. Dưới “ngòi bút” đỉnh quạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trúc, không ngừng văn tự đồ án màu bạc cổ xưa tuôn chảy ra, sau đó những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tự giống như vật sống kia, bắt đầu men theonhà, cột lớn, mặt đất chạy đi tứ phía, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thấm vào những đan thư phù lục vốn có kia, từng cái bao phủ.

Khách át chủ.

rắn trắng sợi rời khỏi phất trần, chỉ cần đến gần bên người Lục Đài hai trượng, sẽ tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hành hóa thành bột mịn.

Nam tử kia căn bản nhìn không ra đây đạo pháp thuật gì, đây mới chỗ đáng sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhất.

Nhưng chuyện còn đáng sợ hơn thế xuất hiện, vị công tử áo xanh dung mạo còn nhan sắc hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cả nữ nhân kia, tự mình tiết lộ thiên cơ, mỉm cười nói: “Ta vừa rồi bố trí một tòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tiểu trận bốn phía, động thiên phúc địa thường xuyên sẽ có,thể cấm tuyệt tất cả thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 pháp của người ngoài, bản thân giữa làm thánh nhân, phải nghe rất lợi hại không?”

Nam tử trong lòng kích động không thôi, do dự một chút, vẫn dừng lại phất trần trong tay, nặng nề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 gác lên cánh tay: “Vị tiên này, chẳng những gia học uyên nguyên lưu trường, hơn nữa một thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 bản lĩnh, thần thông quảng đại, ta bái phục! Chỉ cần tiên nguyện ý giơ cao đánh khẽ, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tôn nguyện ý xuất ra đủ thành ý,dụ như tất cả tàng của Phi Ưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Bảo này, toàn bộ thuộc về hai vị tiên sư. Ta còn thể tự mình làm chủ, riêng tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 xuất ra một khoản thù lao, quay về lại đi đòi sư tôn một món thượng đẳng linh khí, tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ý như thế nào?”

Lục Đài hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Sư tôn nhà ngươi Kim Đan cảnh giới?”

Nam tử mỉm cười gật đầu: “Để biểu thị thành ý, ta nguyện ý báo lên pháp hiệu sư tôn, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chính là năm xưa trảm sát hai vị tu Long Môn cảnh Thái Bình Sơn…”

Lục Đài vội vàng xua tay nói: “Dừng lại dừng lại, con người ngươi quá dụng tâm hiểm ác rồi!”

Nam tử vẻ mặt vô tội: “Tiên sư vì sao nói lời ấy?”

Lục Đài thở dài: “Một tên Kim Đan tu nho nhỏ Đồng Diệp Châu, bị Quan Hải cảnh ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lôi ra cáo mượn oai hùm, không dọa chết được ta, nhưng thể cười chết ta a, ngươi suýt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 chút nữa thì thực hiện được rồi.”

Sau đó Lục Đài bắt đầu ôm bụng cười to.

Đương nhiên, chủ mưu phía sau, phải thật sự có tu vi Kim Đan hay không, còn chưa biết.

Nam tử sắc mặt âm trầm.

Mẹ kiếp gặp phải kẻ đầu óc có vấn đề.

Mấu chốt tên gia hỏa không nam không nữ này, đạo hạnh còn cực sâu, loại sâu không thấy đáy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72

Lục Đài thu liễm ý cười, còn lau khóe mắt, xem ra thật sự rất vui vẻ: “Ngoại trừ thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 trò các ngươi, đang nuôi dưỡng đầu Quỷ Anh kia, còncao nhân đồng minh không?”

Nam tử trong lòng chấn động không thôi, cười khổ nói: “Hành vi đại nghịch bất đạo bực này, người dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 núi cảm thấy cách Phù Tông ngàn dặm xa xôi, rất xa, nhưng trong mắt ngươi ta, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không tính xa. Ngươi cảm thấy chỉhai người, dám bố trí một cái cục lớn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 vậy? thể chưởng khống mưu đồ này?”

Lục Đài một tiếng: “Xem rathầy trò các ngươi muốn ăn mảnh rồi.”

Nam tử sắc mặt cố ra vẻ trấn định, trong lòng đã sớm chửi mẹ không thôi.

Lục Đài trêu chọc nói: “Có phải rất xấu hổ, thù lao ta muốn, các ngươi căn bản không trả nổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 nhưng đánh sống đánh chết với hai người xứ khác chúng ta, lại khả năng phá hỏng khổ tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 kinh doanh mấy chục năm?”

Bị nói toạc tâm sự, nam tử sắc mặt sát khí đằng đằng: “Ngươi thật sự quyết tâm nhúng tay đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cùng, không sợ ngọc đá cùng vỡ?!”

Nam tử nộ khí đầy ngực: “Xác thực như ngươi nói, ta tôn không thể cho hai người các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngươi chỗ tốt đủ phong phú, nhưng nói đi cũng phải nói lại, các ngươi chen ngang một chân, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ích lợi gì? Quỷ Anh tôn ta dùng pháp độc môn nuôi dưỡng thành, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 thiên hạ chỉ một phần, huống hồ Quỷ Anh đã sớm nhận chủ, lui một vạn bước nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 cho ngươi may mắn đoạt được, nuôi sống được sao?!”

Lục Đài xoay chuyển quạt trúc, dùng đuôi quạt nhẹ nhàng vào nhà, cùng nhàn nhã thoải mái: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 “Còn không cho phép ta làm chút việc thiện chính khí lẫm liệt a.”

Nam tử gần như tức nổ phổi, môi run rẩy, nếu không phải phụ nhân lòng mang quỷ thai đang© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ngay tại trận, hơitổn thương, sẽ ảnh hưởng đến sự trưởng thành của Quỷ Anh sau khi sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 ra, sẽ phá hỏng kế hoạch trăm năm tương lai của tôn, nếu không phải đủ loại lo lắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 hắn thật sự muốn dốc hết bản lĩnh, làm một trận tử chiến với tên gia hỏa này.

Lục Đài đổ thêm dầu vào lửa nói: “Bây giờ phải sẽ không cảm thấy vị nữa không? Cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 tạ ta thế nào?”

Lần này đến lượt nam tử biến sắc mặt xanh mét, không tốt hơn bao nhiêu so với những người Phi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 Ưng Bảo trúng âm độcthuật kia.

Lục Đài đột nhiên không còn hứng thú tán gẫu, thu hồi quạt trúc, từ trong tay áo đổ ra từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 viên đan dược trắng như tuyết trong lòng bàn tay, sau đó lần lượt ném vào trong những chậu lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 đang đốt tùng bách kia. Phất trần nam tử không phải không muốn ngăn cản, nhưng thanh phi kiếm khổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 lồ khoa trương kia lại xuất hiện, lần lượt từ trên trời giáng xuống, chui vào mặt đất, lại từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.72 không trung hiện ra, tránh đến vất vả.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 300 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc