GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23: Bóng mát cây hòe

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nho nói xong câu này lại cười tự giễu. Hôm nay đệ tử của Tề Tĩnh Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quý giá? Trẻ con học vỡ lòng ngồi đầy một phòng, học phí mỗi đứa chỉ ba trăm đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một năm, một số đứa trẻ gia cảnh bần hàn thì chỉ lấy ba miếng thịt khô thôi.

Tề Tĩnh Xuân nhìn về thiếu niên kiên trì không muốn buông tay, hỏi: Thực ra sâu trong lòng ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không muốn giết hắn, nhưng vấn đề kẻ này thế nào cũng muốn giết ngươi, cho nên ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyết định giết hắn để tạm thời giữ mạng của mình, chuyện ngày mai thì để ngày mai? Hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi mong được dàn xếp ổn thỏa, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ bỏ qua? Đúng không?

Thiếu niên thường đứng cách vách nghe đám học trò ngâm nga thơ văn, lúc này buột miệng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao tiên sinh lại dạy tôi?

Tề Tĩnh Xuân cười nói: Trần Bình An, ngươi không ngại thì buông tay phải ra xem thử trước, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó hãy quyết định theo ta đi xung quanh một vòng hay không. một số lỗi lầm ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó thoái thác được, nhất định phải nói với ngươi.

Trần Bình An do dự một lát, năm ngón tay phải buông ra, thình lình phát hiện Phù Nam Hoa không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hề động tĩnh, ánh mắt, sợi tóc, hấp đều bất động.

Sau khi Tề Tĩnh Xuân vận chuyển đại trận, trấn nhỏ trở lại trạng thái đứng yên.

Tề Tĩnh Xuân nói khẽ: Theo sát bước chân của ta, cố gắng đừng đi cách mười bước.

Nho trung niên tay áo phất phơ, thân hình kỳ ảo đi trước đến đầu cuối ngõ nhỏ. Trần Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An theo sát phía sau, vừa đi vừa cúi đầu nhìn lòng bàn tay trái máu thịt đầm đìa, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả xương trắng, nhưng máu tươithể thấy bằng mắt thường kia lại không chảy ra.

Tề Tĩnh Xuân đi phía trước, mỉm cười hỏi: Trần Bình An, ngươi tin trên đời này thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên ma quỷ không?

Trần Bình An gật đầu: Tin. Khi còn mẹ tôi thường kể một số chuyện xưa, muốn tôi tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng người thiện sẽ được đền đáp, kẻ ác sẽ gặp quả báo, câu này mẹ nói nhiều nhất nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôi nhớ rất rõ ràng. Còn những chuyện khác như trong khe suối nhỏ quỷ nước kéo chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trẻ con, đền thờ tồi tàn thành bắcquan lão gia âm phủ chuyên xử án ban đêm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn nói thần giữ cửa chúng tôi dán thực ra đến tối sẽ sống lại, giúp chúng tôi bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ nhà. Những chuyện này trước kia tôi không tin lắm, nhưng… bây giờ tôi cảm thấy hơn phân nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật.

Tề Tĩnh Xuân nhẹ giọng nói: Những chuyện ấy nói một số thật cũng một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả. Còn về cách nói người thiện sẽ được đền đáp, kẻ ác sẽ gặp quả báo thì rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết luận. Bởi dân chúng, đế vương đại thần tiên gia trường sinh, ba loại người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định nghĩa thiện ác khác nhau, cho nên kết luận của mỗi người sẽ không giống nhau.

Trần Bình An cất mảnh sứ vào, bước nhanh hơn sánh vai đi cùng nho sĩ, ngẩng đầu hỏi: – Tề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiên sinh, tôi có thể hỏi một chuyện không?

Tề Tĩnh Xuân giống như nhìn thấu tâm của thiếu niên, bình tĩnh nói:Trấn nhỏ này nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vùi thây, chỗ chôn xương của một con chân long cuối cùng trên thế gian. Trên đời có hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sa số loài thuộc giao long, đều cho rằng số mệnh nơi này là hưng thịnh nhất, đã định sẵn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ngày nào đó sẽ “xuất hiện rồng”. Trên thực tế ba ngàn năm nay rồng vẫn chần chừ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuất hiện, nhưng những đứa trẻ sinh ra trấn nhỏ này quả thật căn cốt, tính tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 duyên vượt xa đám bạn cùng lứa bên ngoài. Rất nhiều đạo lữ thần tiên tiếng tăm lừng lẫy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đông Bảo Bình Châu, đời sau do bọn họ kết hợp sinh ra cũng chỉ như vậy thôi. Đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên cũng không phải mỗi đứa trẻ trấn nhỏ đều thiên phú kinh người.

Tề Tĩnh Xuân cười cười, không giải thích sâu vào chuyện này,lẽ sợ tổn thương đứa trẻ, bèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đổi đề tài: Xưa kia đám tiền bối tu tham dự kiếp nạn giết rồng gần như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai không bị thương nặng. Rất nhiều người định nơi này, dựng nhà cỏ tu hành, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nóiung dung chờ đợi cái chết. Cũng đạo lữ may mắn sống sót cùng nhau. Còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những người sau khi kề vai chiến đấu, nước chảy thành sông kết thành lương duyên. Trấn nhỏ trải qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơn ba ngàn năm sinh sôi nảy nở mới quy như hôm nay. Trong lãnh thổ vương triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đại Ly, nơi này đầu tiên được gọi làng Đại Trạch, sau đó được một vị thánh nhân tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình đề bút đổi thành Long Uyên, về sau kiêng chữ “Uyên” của một vị hoàng đế Đại Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên lại sửa đổi…

Thiếu niên vẫn luôn giấu lời trong bụng, cuối cùng không nhịn được nhẹ giọng cắt ngang lời nói của Tề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tĩnh Xuân, hai tay nắm lại, đầy khát vọng mong đợi: Tiên sinh, thực ra vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tôi muốn hỏi, đó cha mẹ tôi… bọn họ rốt cuộc người thế nào…

Tề Tĩnh Xuân lâm vào trầm tư:Nếu đạo nhân đi xa kia đã tiết lộ thiên với ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng thể nương theo lỗ hổng mà hắn đã mở ra để nói với ngươi một số chuyện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trong trí nhớ của ta, cha ngươi một người chất phác ôn hòa, thiên bình thường, không đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để người ta mang ra khỏi trấn nhỏ,nhiên đã thành gân (1) trong mắt một số người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị xem một khoản mua bán lỗ vốn.lẽ là do trong cơn nóng giận, hoặc cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống thật sự khốn cùng, tóm lại người mua sứ bên ngoài trấn nhỏ đã động tay chân vào “đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sứ bản mệnh” của cha ngươi. Sau đó chẳng những vận mệnh của ông ta bấp bênh, còn liên lụy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi mẹ ngươi phải chịu khổ chung. Sau đó chẳng biết sao ông ta trong lúc tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết được mật của đồ sứ bản mệnh, biết rằng một khi bị người ta mở lò mang ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi trấn nhỏ, cả đời sẽ trở thành một con rối bị giật dây. Ông ta bèn lén đập vỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 món đồ sứ bản mệnh thuộc về ngươi, nếu ta nhớ không lầm thì đó một cái chặn giấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng sứ.

Tề Tĩnh Xuân trầm giọng nói: Ngươi nên biết, hàng năm trẻ con sinh ra trong trấn nhỏ đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một số hiệu được lưu vào giấy tờmật. Trong trấn cũng có người chuyên môn dùng thuật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia truyền, rút ra một giọt máu trong người chúng đưa vào đồ sứ bản mệnh chế tạo sau này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đồ sứ bản mệnh của bé gái phải nung sáu năm, trai thì lâu hơn phải nung đến chín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm, lửa không thể tắt một ngày. Thiên phú của đứa trẻ cũng giống như phẩm chất của đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gốm bình thường sau khi nung, chỉ thể xem vận may phó thác cho trời. Nhưng cái giá dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để “đặt cược đồ gốm” rất lớn, mặc dù hôm nay chất của ngươi chỉ bình thường, nhưng khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cha ngươi kiên quyết đập vỡ cái chặn giấy bằng sứ kia, thể tưởng tượng người mua sứ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoài trấn nhỏ tức giận đến thế nào.

Còn về mẹ ngươi, đó một phụ nữ tính tình hiền thục ít nói.

Nói đến đây Tề Tĩnh Xuân bỗng bật cười: Năm xưa lúc mẹ ngươi gả cho cha ngươi, trong trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ rất nhiều người cùng trang lứa rất buồn bã. Nhưng nói thật, muốn ta kể lại sinh hoạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chi tiết của cha mẹ ngươi lúc còn sống làm khó ta rồi. Sau khi tới nơi này, ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trừ dạy học thì ta còn rất nhiều chuyện phải làm.

Thiếu niênmột tiếng, khẽ xoay đầu, dùng tay lau mặt qua loa. Thiếu niên lẽ đã quên tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trạng tồi tệ của tay trái, khiến cho máu me đầy mặt, thực ra không nỡ dùng tay áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lau.

Hai người đi qua miếu thờ mười hai chân.

Tề Tĩnh Xuân không nhìn thiếu niên, nói thẳng: Năm đó chân long ngã xuống đây, bốn vị thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân tự mình lộ diện ký kết giao ước. Quy định cứ sáu mươi năm sẽ đổi một người trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữ nơi này, giúp đỡ trông coi khí số còn sót lại sau khi con chân long kia chết. Thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra khi đó cũng từng tranh cãi xem nên nhổ cỏ tận gốc hay không… Nhưng nói với ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những thiên không thể tiết lộ này chính là hại ngươi. Đại khái tam giáo Nho Phật Đạo cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thêm một binh gia đứng đầu bốn phương, còn các phái học thuật, động tiên, dòng dõi tiên gia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế gia vọng tộc… thuộc Đông Bảo Bình Châu, đều danh ngạch hội nhất định chia sẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi ích ở nơi này. Nói đến cũng buồn cười, trong vòng trăm năm có danh ngạch “mua sứ” hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không, gần như đã thành tiêu chí quyết định địa vị hàng đầu của một tông môn hay thế gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Bình An nói: Tiên sinh nói những chuyện này, tôi nghe không hiểu nhưng đều ghi nhớ. điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hôm nay biết được cha mẹ người tốt, tôi đã thoả mãn rồi.

Tề Tĩnh Xuân cười nói: – Ta cũng không hi vọng ngươithể lập tức hiểu được, chẳng qua© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chút nền móng. Nếu không chỉ đơn giản khuyên ngươi đừng giết Phù Nam Hoa, ngươi nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nghe. Sở bảo ngươi đừng giết người, không phải Tề Tĩnh Xuân ta xót xa đồng loại, bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương nhau đó, càng không phải ta muốn Phù Nam Hoa hắn và thành Lão Long mang ơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau này dễ kiếm được lợi ích. Trên thực tế vừa lúc trái ngược, môn sinh đệ tử Nho gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta tôn sùng việc đi vào thế gian, rất phản đối người tu hành không kiêng nể gì, hai bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tranh đấu gay gắt đã vô số năm. Nếu lúc Tề Tĩnh Xuân ta vừa đến thư viện Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhai bái sư học nghệ, Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mậu hay thiếu thành chủ thành Lão Long Phù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nam Hoa làm còn hội sống sót, đã sớm bị ta dùng một chưởng đánh thành tro bụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi.

Thiếu niên phát hiện Tề tiên sinh lúc này mặcgiọng nói vẫn ôn hòa,thế đi đường cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhã nhặn, nhưng lại gây cho người ta cảm giác khác với lúc trước.

Giống như khi lão Diêu uống nhiều rượu, nói rằng đồ gốm do chúng ta làm ra là để cho hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đế lão gia sử dụng, ai có thể so sánh được?

Lúc Tề tiên sinh nói dùng một chưởng đánh người khác thành tro bụi, giọng điệu khác với lão Diêu khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó, nhưng thần sắc lại hoàn toàn giống nhau.

Tề Tĩnh Xuân nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía ngõ Bình, giống như đang nghe người khác nói chuyện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Mặc không lộ ra biểu cảm chán ghét, nhưng lại chẳng hề che giấu vẻ không vui trong mắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Cuối cùng ông ta lạnh lùng nói: Mau rời đi!

Vẻ mặt Trần Bình An ngỡ ngàng.

Tề Tĩnh Xuân giải thích: người kể chuyện kia, tên thật Lưu Chí Mậu, đạo hiệu Tiệt Giang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chân Quân, thật ra một đạo nhân trong bàng môn, tu vi cũng được nhưng phẩm hạnh tồi tệ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ân oán giữa hai người Thái Kim Giản, Phù Nam Hoa ngươi, hơn phân nửa do hắn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mưa làm gió. Cuối cùng còn gieo vào lòng ngươi một bùa chú môn, đó một bức chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngôn bốn chữ “một lòng muốn chết”, lén lút khắc vào trong lòng ngươi, thủ đoạn cực kỳ ác độc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trần Bình An yên lặng ghi nhớ cái tên Lưu Chí Mậu này.

Tề Tĩnh Xuân thở dài hỏi:Ngươi không sao ta lại không ra tay?

Trần Bình An lắc đầu.

Tề Tĩnh Xuân thản nhiên nói: Phương trời đất này giống như đồ gốmkỹ dầm mưa dãi nắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba ngàn năm, sắp sửa vỡ tan. Các ngươi sao cũng người ngoài, lại đại trận bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ, chỉ cần hành động không quá đáng thì không đến mức khiến đồ gốm tan vỡ. Nhưng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người cầm đồ gốm trên tay, bất kỳ hành động nào của ta cũng sẽ ảnh hưởng đến vết nứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của đồ gốm này, trên thực tế ta làm gì cũng sẽ khiến những đường nứt kia lan tràn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nếu chỉ đồ gốm vỡ thì thôi, nhưng vận mệnh kiếp này kiếp sau của năm sáu ngàn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trấn nhỏ đều nằm trong tay ta, làm saothể phớt lờ?

Những lời dồn nén đã nhiều năm, không nói ra thì khó chịu này, Tề tiên sinh lại nói quá nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khiến cho Trần Bình An vểnh tai cũng không nghe rõ.

Tề Tĩnh Xuân nhìn thiếu niên thỉnh thoảng dùng tay phải lau mặt. Hai người đã đi đến gần giếng Thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tỏa ngõ Hạnh Hoa, bên kia một vị phu nhân đang khom lưng múc nước. Tề Tĩnh Xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỏi: Giả sử người lạ rơi xuống giếng, nếu ngươi cứu người thì mình sẽ chết, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cứu không?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, hỏi ngược lại: Tôi muốn biết thật sự cứu được người kia sao?

Tề Tĩnh Xuân không trả lời câu hỏi của thiếu niên, chỉ cười nói: Nhớ lấy, quân tử không cứu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Thiếu niên ngẩn người, nghi hoặc nói: – Quân tử?

Tề Tĩnh Xuân do dự một thoáng, ngồi xổm xuống, trước tiên giúp thiếu niên giày cỏ chỉnh lại vạt áo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đó dùng tay giúp hắn lau vết máu, ôn hòa nói:Gặp chuyện bất hạnh trước tiên phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214lòng trắc ẩn, nhưng quân tử không phải là người cổ hủ, hắn có thể đến bên cạnh giếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cứu người, nhưng tuyệt đối sẽ không để mình rơi vào chỗ chết.

Giống như bị vấn đề này gợi lên suy nghĩ.

Thiếu niên nghiêm túc hỏi:Tiên sinh, bây giờ tôi thể sống tiếp không? Nếu thể thì tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn sống được bao lâu?

Tề Tĩnh Xuân cẩn thận ngẫm nghĩ, chậm rãi đứng lên, nói như đinh đóng cột:Nếu ngươi không sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con đường phía trước gập ghềnh, chịu nhiều gian khổ, nhất định thể sống tiếp.

Thiếu niên lập tức tươi cười rạng rỡ, nói như chuyện hiển nhiên: Tôi cũng không sợ chịu khổ!

Tề Tĩnh Xuân nghĩ đến sự bình tĩnh của thiếu niên trên đoạn đường này, liền cảm thấy thư thái:© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đi, dẫn ngươi đến một nơi. Mặc Tề Tĩnh Xuân ta không thể giúp ngươi chuyện gì, nhưng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước này thì giúp ngươi vượt qua một kiếp cũng không xem phá quy củ. Thực ra vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên bồi thường cho ngươi một phần duyên mới đúng.

Thiếu niên cảm thấy mơ hồ.

Hai người đi đến dưới cây hòe già, chẳng biết tại sao trong ngoài trấn nhỏ yên tĩnh không tiếng động, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉcây hòe già này giống nhưngoại lệ duy nhất, cây khẽ rung, lắc uyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyển.

Tề Tĩnh Xuân dừng lại, sắc mặt trang nghiêm, chắp tay thi lễ, sau đó ngẩng đầu hỏi: Tề Tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xuân thể cầu các người một chiếc hòe không, để thiếu niên sau nàythể yên ổn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời khỏi trấn nhỏ, ít nhất trong vòng ba năm không bị tai họa kia quay lại?

Hòe già ngàn năm im hơi lặng tiếng.

Tề Tĩnh Xuân lại hỏi: Tề Tĩnh Xuân trấn giữ nơi này năm mươi chín năm, không công lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng khổ lao, chẳng lẽ còn không cầu được một chiếc hòe tổ tiên phù hộ? Huống hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu niên vốn người trong trấn nhỏ các người, chư vị tiên hiền sao lại keo kiệt như vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Hòe già vẫn không đáp lại.

Sự yên tĩnh lúc này giống như tiếng mỉa mai không lời.

Tề Tĩnh Xuân ngươi thần thông quảng đại, nhưng suy cho cùng vẫnmột người trong phạm vi trời đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, càng là kẻ đáng thương mấu chốt chủ trì đại trận. Chúng ta không muốn bố thí phần tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hương khói này, ngươithể làmđược ta?

Sắc mặt Tề Tĩnh Xuân lúc sáng lúc tối, cuối cùng đành thở dài, cúi đầu nhìn xuống đầy vẻ áy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 náy.

Thiếu niên nhếch miệng cười, an ủi ngược lại: Lục đạo trưởng nói, chỉ cần tôi đến phía nam trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ tìm được một thợ rèn họ Nguyễn, làm học đồ của ông ấy thì sẽ hi vọng sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếp. Tề tiên sinh, không có… hòe này chắc cũng không vấn đề gì!

Tề Tĩnh Xuân cười hỏi: Đây lời thật lòng?

Thiếu niên gãi gãi đầu, xấu hổ nói: Là giả.

Tề Tĩnh Xuân hiểu ngầm cười.

Đột nhiên.

Một chiếc hòe tươi non xanh biếc ẩm ướt, từ tán cây rất cao bồng bềnh rơi xuống.

Thiếu niên chỉ đưa tay ra, lá cây liền tự động rơi vào lòng bàn tay hắn.

Trên cây một kiểu chữ màu vàng, lóe lên rồi biến mất.

Tề Tĩnh Xuân hơi kinh ngạc, một lúc sau trầm giọng nói: Chữ này Diêu. Trần Bình An, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng lòng báo ân cho Diêu gia, bất kể sống chết hay không? Thật không dám giấu, cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không có chiếccây này ngươi cũng chưa chắc không còn đường sống, ta thể nói cho ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết rõ điểm này. vậy ngươi nên suy nghĩ kỹ càng!

Thiếu niên hỏi: chữ Diêu của Diêu phụ kia sao?

Tề Tĩnh Xuân gật đầu: Đúng vậy.

Hai tay thiếu niên chắp trước ngực, khẽ kẹp hòe trong lòng bàn tay, ngẩng đầu lớn tiếng nói: – © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Chỉ cần tôi còn sống một ngày, chỉ cần người họ Diêu có liên quan đến ngài, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tề tiên sinh đã nói lúc trước, chongười đó rơi vào trong giếng, cho cứu người sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải đổi mạng, Trần Bình An tôi cũng nhất định sẽ cứu!

Âm thanh trong thiên nhiên đều yên tĩnh.

Tề Tĩnh Xuân cười nói:Đi thôi.

Lúc dẫn theo thiếu niên rời đi, Tề Tĩnh Xuân lặng lẽ quay đầu nhìn về chỗ cao nhất của cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hòe, trên mặt lộ vẻ mỉa mai.

Cũng không phải không có lá hòe “họ Trần”, trên thực tế còn không chỉ một hai chiếc. Nhưng đến cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng biết nơi này sắp sụp đổ, thà rằng tìmchủ khác không phải họ Trần cũng được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn không một phần hương khói tổ tiên nào muốn phù hộ thiếu niên giày cỏ ngõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Bình.

Tề Tĩnh Xuân quay đầu lại, xoa xoa đầu thiếu niên, trêu ghẹo: Nếu đám người Tống Tập Tân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triệu Dao, Cố Xán lập lời thề như ngươi ban nãy, nói không chừng sẽ khiến cho trời đất cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hưởng rồi.

Thiếu niên tươi cười như ánh mặt trời: Vậy tôi cũng đành chịu, tôi chỉ làm tốt chuyện của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi.

Tề Tĩnh Xuân lại hỏi: Lần này lời thật lòng?

Thiếu niên cười đáp: Phải!

———

Chú thích:

(1) Gân gà: ăn thì vị, bỏ đi thì tiếc. Ví với làm một việc nào đó không ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩa, không có giá trị nhưng không làm thì tiếc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc