GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lúc Phù Nam Hoa đi ra khỏi nhà, phát hiện tỳ nữ thanh thanh kia đang ngồi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiếc ghế đẩu nhỏ trong sân, tay cầm một nhúm hạt bắp cho ăn. mẹ dẫn theo một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đám con lông vàng mềm mại, cúi đầu mổ thức ăn.

Khi nhìn thấy cô, Phù Nam Hoa khẽ mỉm cười. Không biết do tính cách thẹn thùng hay trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sinh lạnh nhạt, thiếu nữ chỉ nhếch miệng xem như đáp lễ.

Sau khi Phù Nam Hoa mở cửa viện ra, trông thấy Thái Kim Giản đang đợi trong ngõ nhỏ, vẻ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không hào hứng lắm. Hắn xoay người đóng cửa lại, xuyên qua khe cửa dần hẹp đi nhìn thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gương mặt ngẩng đầu nhìn sang. Phù Nam Hoa đột nhiên phát hiện, nha hoàn này vốn phải một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu nữ nghèo hèn cả người đầy mùi bùn đất, nhưng lạimột cặp mắt không tầm thường, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nổi bật con người giống như một mầm non nở rộ đầu xuân. Nhưng Phù Nam Hoa cũng không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều, đối với thiếu chủ thành Lão Long thì những cô gái sắc xuất chúng, vóc dáng khác nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phonglả lướt, thật sự nhìn đến chán rồi.

Sánh vai đi cùng với Thái Kim Giản, Phù Nam Hoa hỏi:Thế nào rồi, không thuận lợi à? Chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214duyên vốn hay gặp trắc trở, chưa chắc lần nào cũng giải quyết êm xuôi được, không nên chán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nản thất vọng.

Thái Kim Giản trời sinh phong tình quyến rũ, sau khi tu hành thay da đổi thịt, chỉ xét về thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể đương nhiên càng trong như lưu ly so với nữ tử thế tục. Nữ tử dưới núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xinh đẹp như tiên, chung quy cũng chỉ một lớp da thối thôi.

Lúc này sắc mặt của tiên tử núi Vân hơi khó coi, đủ thấy tâm tình của tệ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào, nếu không thì cũng không đến mức hiện trên mặt như vậy. Hẳn trước đó chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đợi trong ngõ nhỏ đã kìm nén một bụng lửa giận, không phun ra thì đúngkhông thoải mái: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một vị cao nhân đã nhanh chân tới trước, một trong số đầu lĩnh của hồ Thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Giản, “Tiệt Giang Chân Quân” Lưu Chí Mậu. Không một hội thương lượng nào, vừa gặp mặt đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mang chưởng môn tổ của núi Vân ra để chèn ép một vãn bối như ta, từ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến cuối ta chỉ nói được mấy câu đã bị lão đuổi ra khỏi nhà Cố Xán.

Phù Nam Hoa như suy nghĩ, nhắc nhở: Ra khỏi ngõ Bình rồi nói tiếp.

Thái Kim Giản nghi hoặc hỏi: Nơi này không phải cấm tiệt tất cả pháp thuật sao?

Phù Nam Hoa cười nói: Nhân vật thể tới đây tìm kiếm duyên, ai không vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản lĩnh ẩn giấu? Người trẻ tuổi như ta thì cỏn đỡ, theo như quy củ của trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ, tu vi càng cao thâm thì mức độ bị trấn áp càng lớn. Theo thuyết thì cảnh giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng gần với thánh nhân lại càng yếu đuối như trẻ con, đúng không? Nhưng nghĩ tới, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như cao nhân đắc đạo liều mạng hao tổn đạo hạnh để thi triển thần thông, chẳng lẽ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không bằng đám hậu bối chúng ta sao?

Thái Kim Giản phản bác: Có thánh nhân đây, Tiệt Giang Chân Quân lão còn dám trắng trợn ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay với ta?

Phù Nam Hoa khuyên nhủ: Chúng ta tới đâyđể tìm thiện duyên chứ không phải tới kết oán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho không cần lo lắng tới tính mạng, gây hiềm khích với đám tiền bối cũng không tốt.

Thái Kim Giản cũng không phải người cố chấp, gật đầu nói:Phù huynh nói rất phải,cách nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chín chắn.

Vẻ mặt của cô đau khổ, nhu nhược đáng thương:Nhưng ta thật sự không cam lòng, đã đưa cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi mười viên đá Vân Căn, nếu như uổng phí sức lực làm công tràng, trở về làm thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào giao phó với đám tổ gia?

Sau khi đi ra ngõ Bình, tinh thần của Phù Nam Hoa Thái Kim Giản gần như đồng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chấn động, đây chắc chắn không chỉ do trước mắt đột nhiên sáng lên. Hai người đưa mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhau, sau đó ánh mắt nhanh chóng tách ra.

Phù Nam Hoa vốn đang rất phấn khởi tung tăng, lúc này cũng bình tĩnh hơn nhiều. Hắn cẩn thận suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ chuyến này đi tới ngõ nhỏ, kết minh với Thái Kim Giản không lộ ra bất kỳ hở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào mới đúng, giao dịch với thiếu niên Tống Tập Tân cũng không suất mới phải, vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một vụ mua bán công bằng hợp quy củ. Vị thánh nhân ngồi nhìn gió đến gió đi, nước lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước xuống ở nơi này, há sẽ rãnh rỗi hứng thú nhúng tay vào? Như vậy áp lực này đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từ đâu? Chẳng lẽ là Tiệt Giang Chân Quânmình còn chưa từng nghe tới danh hiệu kia?

So với tâmsâu xa của Phù Nam Hoa, suy nghĩ của Thái Kim Giản càng đơn giản hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho rằng Phù Nam Hoa đã nói đúng, Tiệt Giang Chân Quân quả thật đã sử dụng một loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 pháp thuật thần thông tiến hành giám thị mình. Sau một hồi sợ hãi, cô cảm thấy may mắn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình chỉ nói vài lời oán giận, cũng không hề tức giận thốt ra lời uy hiếp.

Hai ngườitâm sự riêng đi trên đường lớn, cách ngõBình càng xa thì cảm giác nặng trĩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong lòng hai người càng nhẹ đi. Phù Nam Hoa cảm thấy đó sức nặng của duyên số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mệnh, còn Thái Kim Giản lại cảm thấy gánh nặng của gia tộc.

Phù Nam Hoa ngẩng đầu nhìn ngôi miếu thờ phía xa, hỏi: – Tiệt Giang Chân Quân của Hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thư Giản? Sao ta không ấn tượng gì? Cho thành Lão Long ta nằm khu vực cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nam của một châu, nhưng địa vị Chân Quân hiển hách biết bao, cho kiến thức của ta nông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cạn thì cũng nên biết đến chứ.

Thái Kim Giản hạ thấp giọng, cười lạnh nói: Chân Quân cái gì, xem như chân nhân hàng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong đám bàng mônthôi. ra vẻ đạo mạo cũng không tư cách xưng Chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quân, đó chỉtừ ngữ a dua của đám người thích ngồi đôi mách. Thử nghĩ Nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đế kia khôn khéo thế nào,nhiên sẽ không sắc phong người này làm Chân Quân. Một củ cải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trồng một hố, chức vị Chân Quân này cấp cho một người thì rất có thể hai trăm năm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thu về được. Cộng thêm đám tổ tiên của Nguyên Vũ Đế vung tay quá trán, đến đời ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng chỉ còn lại hai danh ngạch Chân Quân, càng sẽ không tùy tiện cấp cho một tên tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bàng môn mua danh trục lợi.

Phù Nam Hoa bừng tỉnh:Thì ra vậy.

Mỗi vị Chân Quân trấn giữ vương triều đều có thể giúp quân chủ thu gom, áp chế gia tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vận mệnh quốc gia.

Địa vị Đạo gia Chân Quân gần như thể xem người trong tông môn Đạo giáo, tương tự như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tầng lớp cao nhất trong triều đình thế tục, thống soái cao cấp của binh gia, đại họccủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nho gia.

Thái Kim Giản giống như tùy ý hỏi:Tống Tập Tân kia thế nào?

Phù Nam Hoa cũng thuận miệng trả lời: Thiếu niên kia à, tâm bừng bừng, trời sinh thông minh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ dựa không nhỏ, thế nhưng tầm nhìn…

Thái Kim Giản cười nói:Không rộng?

Phù Nam Hoa cười hả hả nói: Không thể nói không rộng, chỉ không đủ rộng.

Hai người đi đến dưới miếu thờ, Phù Nam Hoa hăng hái lẩm bẩm: – Thời đến trời đất đều chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sức.

Thái Kim Giản ngẩng đầu nhìn bốn chữ “Mạc Hướng Ngoại Cầu”, trong lòng trống trải, chỉ cảm thấy thất vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như mất mát, giống như giác ngộ lúc trước ngõ Bình đã trả lại toàn bộ cho trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhỏ này.

Chuyện này khiếnrất khó chịu.

———

Nhà của Tống Tập Tân thuộc về gia đình giàu ngõBình, ngoại trừ sảnh chính treo biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn nhà kề hai bên trái phải.

Tấm biển sảnh chính “Hoài Viễn Đường”, cũng không tên. Tống Tập Tân luôn cảm thấy chỉ dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào nét chữ thì không phải bút tích của người nổi tiếng gì.

Lúc này hai chủ tớ đang trong nhà chính của Tống Tập Tân, thiếu niên lục tung đồ đạc, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nha hoàn thì đứngcửa, ôn nhu hỏi: Công tử, mua bán không thống nhất được sao?

Tống Tập Tân để một chuỗi lục lạc xuống, ngồi trở lại cái ghế duy nhất trong phòng, hai tay gác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau đầu, hai chân bắt chéo: – Phù Nam Hoa của thành Lão Long kia cũng không hoàn toàn ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuẩn, ngay từ đầu đã không xem ta công tử ăn chơi không rành thế sự. điều cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng thông minh được bao nhiêu, muốn lôi kéo tình cảm với ta, đúng thú vị. Sau đó hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị ta lừa gạt một phen liền lộ ra cái đuôi hồ ly, cho rằng cố làm ra vẻ huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bí, dùng một chút thủ đoạn sấm sét thể vừa ban ơn vừa uy hiếp, dọa thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia ta. So với Tề tiên sinh khiến người ta không nằm bắt được, hắn vẫn còn kém xa vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dặm.

Tỳ nữ Trĩ Khuê nói: Kém xa vạn dặm, công tử, cách nói này của ngài quá khoa trương rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tống Tập Tân làm mặt quỷ nói: – Vậy thì kém mười con ngõ Bình!

Thiếu niên ném cho tỳ nữ của mình một cái túi: Nhìn xem, đây chính tiền đồng bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mật thư kia nói đến. Lúc trước họ Trần nhà bên cạnh cũngđược một túi, khi đó ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã đoán hắntài vận lớn này đổ xuống đầu chưa chắc đãchuyện tốt. Quả nhiên như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy, không phải đã chọc giận đôi cẩu nam nữ kia sao? Ta thấy sau này họ Trần còn phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu đau khổ. Đúng rồi Trĩ Khuê, ta nói cho cô biết, cái tên tới nhà chúng ta tự xưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu thành chủ của thành Lão Long, nghe giọng điệu của hắn, lại nhỉn hành vi, ít nhất cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không phải chỉ mã ngoài. Cònmiếng ngọc bội này, gọi “Lão Long Bố Vũ” gì đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất địnhthứ đáng giá!

Tống Tập Tân vỗ vỗ ngọc bội xanh biếc khiến người ta yêu thích, lúc này đã được hắn đeo bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hông, từ đáy lòng thiếu niên cảm thấy mình lại đến gần vị học giả Tề tiên sinh kia thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một bước lớn.

Trĩ Khuê mở chiếc túi thêu tinh xảo kia ra, nghẹ giọng hỏi: Công tử, thể kiếm thêm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít “tiền đồng” về không?

Tống Tập Tân cười hỏi: thích à?

Trĩ Khuê dùng hai ngón tay kẹp một đồng tiền màu vàng lắc lắc, vui vẻ cười nói: Ánh vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấp lánh, nhìn nhiều thì vui mà.

Tống Tập Tân bật cười: Vậy cũng được sao? Tốt, đã thích thì ta sẽ kiếm thêm mấy túi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về.bên ngoài thì những đồng tiền này phân biệt tiền trấn áp đặt trênnhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiền đón xuân trên bùa đào, tiền cung dưỡng đặt trong bụng hoặc trên tay tượng Phật. điều dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng cách nói của dân chúng, tiên giakiến giải của tiên gia.

cười nheo mắt lại giống như hai vầng trăng non, hỏi: Túi kia của Trần Bình An thì sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Tống Tập Tân nhíu mày: Hắn?

Tỳ nữ phát giác tâm tình của công tử nhà mình khác lạ, cẩn thận cất đồng tiền vào, cột chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túi, nhỏ giọng hỏi: Sao rồi?

Tống Tập Tân bĩu môi, hai tay ôm cổ vặn vặn, thản nhiên nói: – Không sao, nhớ tới một ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyện tệ hại. Bên phía họ Trần thì không vội, tránh khỏi rước họa vào thân. Con mọt sách Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dao kia nhiều khả năng cũng lấy được tiền đồng, hắn mới kẻ dễ lừa gạt, công tử ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cam đoan sẽ kiếm một túi về cho cô.

Nhìn tỳ nữ tỏ ra khó hiểu, Tống Tập Tân cũng không tiếp tục giải thích. Thấy công tử nhà mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không hứng nói chuyện, thiếu nữ cũng không truy hỏi đến cùng.

Trĩ Khuê rời khỏi nhà đi ra ngoài sân, trông thấy con rắn mối trời sinh chướng mắt kia đang nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sấp dưới đất lừ đừ phơi nắng, thỉnh thoảng còn lăn một vòng, dáng vẻ rất hưởng thụ.

Thiếu nữ nổi giận bước nhanh tới, một chân giẫm lên đầu con rắn mối, mũi chân nghiền mạnh.

Con vật nhỏ đáng thương không ngừng kêu la.

giơ chân lên, con rắn mối lập tức lủi đi, chạy như bay khắp sân, liên tục đụng vào tường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Con rắn mối màu vàng đất nhà mình này.

Con chép màu vàng tham ăn rơi vào giỏ cá.

Con chạch màu đen được Cố Xán nuôi trong lu nước.

Kim mộc thủy hỏa thổ, năm thứ đã xuất hiện ba.

Nhìn con rắn mối trên đầu mọc sừng kia, thiếu nữ nhếch miệng cười, vẻ mặt đầy khinh thường: Đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngu xuẩn!

———

Trong sân nhà đứa Cố Xán, ông lãophu nhân vẫn ngồi đối diện với nhau. Ông lão vươn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay ra, nhìn đường vân lan tràn trong lòng bàn tay, tâm tình cũng không thoải mái.

Ông lão thu tay lại, ngẩng đầu hỏi: Họ Cố, trong trấn nhỏ nhiều phụ nữ gả cho đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông xứ khác như ngươi không?

Phu nhân lắc đầu nói: – Chắc không nhiều, sao chỗ ngõ Bìnhngõ Hạnh Hoa này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉmột mình tôi.

Ông lão do dự một thoáng, vẫn tiết lộ một chút thiêncho bà ta: Bé gái sáu tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214mười hai tuổi, trai chín tuổi và mười tám tuổi, phân biệt hai ngưỡng cửa lớn, cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước cần tự mình vượt qua, cái sau thể dựa vào ngoại lực thúc đẩy. Về sau còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chuyện khác, thể nắm chắc được nhiều hơn, gia đình càng giàu thì càng ưu thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ba chuyện mở cửa, ra sảnh, vào phòng, hai bước đầu chỉ thể xem duyên số mệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất bước đầu tiên thành công hay thất bại phải xem ông trời cho cơm ăn hay không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Trong mắt phu nhân đầy vẻ tươi cười: Được tiên trưởng nhìn trúng, Cố Xán nhà tôi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tự mình đi bước đầu tiên đúng không?

Ông lão như cười không cười, nói: Hễ trẻ con lớn lên trấn nhỏ, nghĩa là căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cốt chất cũng không xuất chúng, Cố Xán nhà ngươi mặc chưa tới chín tuổi nhưng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngoại lệ.

Trong nháy mắt sắc mặt của phu nhân rất khó coi.

Ông lão giơ chân lên giẫm giẫm xuống đất, mỉm cười nói:Yên tâm, căn cốt tốt xấu đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan trọng, nhưng cũng không phải thứ quan trọng nhất. Ông trời nhìn thuận mắt thì một con chó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một cọng cỏ ven đường cũng thể dần dần tu thành đại đạo, cuối cùng lên tới trời cao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lần này trấn nhỏ phá lệ cho phép nhiều người ngoài đi vào như vậy, cũng do không còn cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào khác. Một đồng ruộng cho đất đaitốt, trải qua mấy ngàn năm khai khẩn, cày bừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thu hoạch liên tục, cộng thêm trong thời gian đó còn nhiều lần bất chấp cái giá để kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lợi trước mắt, cũng sẽ sa sút suy tàn, cuối cùng một ngày hoàn toàn cằn cỗi. Phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủy căn nơi này cuối cùng đã nghênh đón một năm được mùa sau chót. Khi một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sắp chết sẽ hồi quang phản chiếu, lúc đó tinh khí thần sẽ trở nên càng mạnh mẽ. Cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xán nhà ngươi nhờ vào ân huệ này, cơ duyên lớn không thể tưởng tượng, đến mức vượt xa những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứa trẻ có thiên phú phi phàm trong trấn nhỏ trước kia.

Môi của phu nhân run rẩy, cố gắng kiềm chế sự kinh ngạc vui mừng của mình, cặp mắt long lanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước, cũng toát ra vài phần phong vị mê người.

Ông lão liếc ta một cái, cười nói: Đương nhiên ngươi cũng đừng tham lam, người cơ duyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn này tuyệt đối không chỉ một mình con trai ngươi. Nói một câu khó nghe, một Đông Bảo Bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu lớn như vậy, cho người sở hữu tư cách độc chiếm phần số mệnh này, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng còn chưa sinh ra đâu.

Hai tay phu nhân ôm ngực, rủ rỉ nói: Cũng đủ rồi, cũng đủ rồi.

Ông lão nhớ tới gái vãn bối của núi Vân kia, chế nhạo: Bận tới bận lui, hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng hết sức, chỉ biết cầu một chút vật ngoài thân, đúng chọn hạt vừng bỏ dưa hấu, ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không ai bằng.

Ông lão lập tức cười cười: Cũng đúng, trước giờ tầm mắt của đám lão già núi Vân Hà kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vốn không rộng, nếu không cũng không đến mức để lão phu lấy được phần tiên này. Sở hữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ngọn núi báu gần như dùng không hết, lẽ ratài nguyên cuồn cuộn, phát triển không ngừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng lại suy tàn đến mức phải dựa vào một đứa con cháu giữ thể diện cho.

Trong nhà, đứa tay đấm chân đá vào cửa phòng rất lâu, đứng trên một chiếc ghế nhoài người ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa sổ, vẻ mặt đau khổ cầu xin: – Mẹ, thả con ra ngoài được không, con hứa sẽ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời mẹ!

Phu nhân nhìn sang lão tiên trưởng, thấy đối phương gật đầu.

Lúc này mới tới mở cửa, dắt tay đứa đi ra ngoài sân, nghiêm túc nói khẽ: – Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xán, không được quấy rối, biết không? Trước giờ mẹ chưa từng đánh con, nếu con dám không nghe lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mẹ sẽ thật sự đánh con một lần.

Đứa trẻ ừm một tiếng, cúi đầu xuống, dáng vẻ như bệnh tật.

Cố Xán mang một chiếc ghế dài nhỏ tới, thản nhiên ngồi xuống, tạo thành thế chân vạc với mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông lão. Hai tay đứa bé nâng cằm:Mẹ, vừa rồi rốt cuộc mẹtiên sinh kể chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã nói gì, con trong nhà nghe không rõ, các người hãy nói lại đi?

Ông lãomột tiếng, suy nghĩ một lúc, sau đó lắc cổ tay, cái chén trắng lớn kia lại xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện trong lòng bàn tay. Ông ta cúi đầu nhìn chăm chú, ánh mắt mờ mịt không rõ. Chỉ thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên mặt nước của chén trắng nổi lên từng cơn sóng gợn, chợt bọt nước văng lên, một đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đen bơi thật nhanh chung quanh chén trắng, thỉnh thoảng đụng vào thành chén. Ông lão lẩm bẩm: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi mà thôi, cứ tùy ngươi vậy.

thu nhận đồ đệ này, lúc trước trong ngõ Bình ông lão đã phí hết tâm tư, liều mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hao tổn mấy chục năm tu vi đạo hạnh mới thành công ra tay ba lần.

Một lần khiến gái kia đạp trúng phân chó.

Lần cuối cùng dùngthuật khiến ta tin tưởng mình đã lĩnh ngộ. Nếu bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trấn nhỏ đương nhiên khôngkhả năng này, cho một vị Đạo gia Chân Quân xứng danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 e rằng cũng không dám làm như vậy. Nhưng trong trấn nhỏ Thái Kim Giản không khác nào người phàm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ông lão không tiếc trả giá thật lớn mới hội này.

Trong đó lần thứ hai khéo léo nhất, thậm chí ngay cả chính ông lão cũng cảm thấy đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tác phẩm của thần, khiến chogái lầm tưởng thiếu niên giày cỏ ý tốt nhắc nhở thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra xảo quyệt trả thù. Khi đó ông lão đã làm thiếu niên nói chuyện chậm lại một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa khéo để cho gái nắm được chi tiết này.

Phải nóiđã dùng trăm phương ngàn kế.

Trên đường tu hành, đám người đồng đạo, thiện duyên nghiệt duyên, chỉ cách một đường.

Lúc này phu nhân họ Cố trong sân đang thấp thỏm, chỉ lo lão tiên trưởng nói ra tin tức xấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì.

Ông lão nhếch mép, khóe mắt liếc thấy một đứa rón ra rón rén đứng lên, sau đó ba chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bốn cẳng chạy về hướng cửa viện.

Phu nhân kêu lên chói tai.

Ông lão tay cầm chén trắng, không nhanh không chậm đứng dậy: – Đồ đệ, vitrước tiên cho ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem trời đất rộng lớn thế nào, tránh để ngươi không biết nặng nhẹ, làm hỏng sự nghiệp ngàn thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của hai thầy trò chúng ta!

Trước mắt phu nhân tối đen, ngất xỉu dưới đất.

Ông lão đột nhiên vung tay áo.

Sau phút chốc, đứa bé đã sắp chạm vào chốt cửa bỗng lảo đảo ngã xuống. Nhưng đến khi phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện không phù hợp, ngỡ ngàng nhìn chung quanh, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn tiên sinh kể chuyện đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên cạnh mình: – Đây đâu?

Hai tay ông lão đặt sau người, hờ hững nói: Trong chén.

Đứa bé càng ngỡ ngàng, đột nhiên nghe ông lão hét lên một tiếng: Dậy!

Đứa theo bản năng đứng lên, không cử động.

Cố Xán phát hiện mình giống như đang đứng bên vách núi, phía trước xa xa biển mây cuồn cuộn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

Sau đó đứa ngạc nhiên trợn to hai mắt, trông thấy trong màu trắng xóa một thân thể to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lớn phá vỡ mây mù, chậm rãi di động.

Nhưng thật sự quá lớn, không thể lộ ra diện mạo hoàn chỉnh thật sự.

Đứa sợ hãi muốn lui về sau một bước, lại nhanh chóng bị ông lão dùng bàn tay đè đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiêm nghị nói: Bây giờ mà lui, sau này trên đường tu hành ngươi sẽ khó đi nửa bước! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đứng vững cho ta!

Cố Xán sợ đến mức trong thoáng chốc nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt, đứa trẻ ngoan cố trước giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vốn coi trời bằng vung này lại không dám khóc ra thành tiếng.

Đứa bé hoàn toàn không kiềm chế được thân thể của mình, hai chân run rẩy, bờ môi mấp máy.

Biển mây phía xa sôi trào.

Mây trắng mờ mịt dường như đang từ từ nhạt đi.

Sau đó trên bầu trời hiện ra càng nhiều màu đen, cực dài cực lớn, giống như… con chạch nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nình nuôi trong lu nước phóng lớn lên?

Không hiểusao trong đầu đứa lại hiện lên ý nghĩ này.

Tại khoảnh khắc đó Cố Xán hồn vía lên mây, không tự chủ được sải bước tới trước một bước, vươn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cánh tay mảnh khảnh ra hướng lên trời.

Một chiếc đầu lớn như đỉnh núi từ trong biển mây chậm rãi bơi đến.

Ánh mắt đứa bé tỏa sáng, không hề sợ hãi, thậm chí còn vẫy vẫy tay lên: Mau tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mau tới! Hóa ra ngươi đã lớn như vậy rồi, chẳng trách ta luôn cảm thấy ném tôm cua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào trong lu nước, sang ngày hôm sau thì ít đi rất nhiều.

Tiệt Giang Chân Quân hồ Thư Giản đứng sau lưng Cố Xán, nhiều cảm xúc lẫn lộn, đã mất mát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ghen tị nồng đậm, cũng vui mừng tự nhiên sinh ra.

Mặc mình chắc chắn không phúc duyên lớn như vậy, nhưngđồ nhi này cũng xem như may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắn, tuyệt đối không uổng chuyến này!

Ông lão chính mắt nhìn thấy chiếc đầu kia tiến đến gần, rủ rỉ nói: Kỳ quan trong thiên hạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

———

Trần Bình An đột nhiên nói với thiếu nữ áo đen rằng muốn vào phòng một chuyến, cuối cùng ngồi xổm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong góc quay lưng về phía nàng, giấu một món đồ trong lòng bàn tay.

Khi ra cửa, hắn nói đi mua ấm sứ để sắc thuốc cho nàng, trong nhà thiếu thứ này.

Sau khi thiếu niên giày cỏ bước nhanh rời đi, thiếu nữ liếc mắt về phía góc tối, nơi đó có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dựng một chiếc ấm kỹ.

Hơn nữa thính lực của thiếu nữ vốn rất tốt.

Thứ trong lòng bàn tay của hắn một mảnh gốm rạn, cực kỳ sắc bén.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc