GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 75

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khâu Nhuệ bĩu môi, cuối cùng cũng không làm ầm lên đòi về sớm.

Tiêu Tử Khâm quảcan đảm, dám đem đứa cháu đến gửi nhà chúng ta.

Nhà không thiếu lương thực, nhưng đề phòng trường hợp bất trắc, chúng ta vẫn mua thêm vài thứ, đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56muối, đường thuốc. Những loại thuốc đó đều do gia gia và Tề Đại đi đào từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 núi, những gốc thuốc lâu năm, được trồng từ những lần đi vào núi cùng những người khác.

Mảnh đất nhà trồng cỏ dại mạnh mẽ, được bón phân đầy đủ, bốn mùa xanh tốt, giờ còn bị tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trắng phủ kín, trông càng thêm phần hữu tình.

Chúng ta đưa mẫu thân về trước, mua nhiều đồ quá, bốn tẩu tẩu ra khiêng vào, rồi mời chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta lại ăn cơm.

Khâu Nhuệ cứ một mực đòi về.

“Chúng ta về nhà ăn, chắc chắn nhà cũng đã để phần cơm cho rồi.”

Quả thật nhà đã để phần cơm, chỉ có điều Ngoan Bảo đói đến mức khóc vang trời. Khi ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ôm nó, vừa b.ú sữa vừa ngủ, lâu lâu còn ấm ức nấc lên.

“Mẫu thân hứa lần sau sẽ không để Ngoan Bảo nhà một mình nữa.”

Ta nghĩ rằng sau khi nghĩa phụ nghĩa mẫu của Tề Đại rời đi thì sẽ không trở lại, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngờ bọn họ lòng dạ mờ mịt, lại còn dẫn người đến, muốn người nhận ra Tề Đại.

Nhìn thấy ông già đó, Tề Đại suýt nữa không kiềm chế nổi, nếu không phải ta kéo lại, chắc hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã xông lên rồi.

“Đại gia, ông nhìn xem, phải đâyCẩu Đản không?”

Ông già nhìn Tề Đại một hồi lâu, rồi lắc đầu nói: “Không phải, hắn không phảiCẩu Đản.”

“Đại gia, đại gia, ông nhìn kỹ lại đi, hắn chính Cẩu Đản mà, đại gia...”

“Ta đã nói là hắn không phải Cẩu Đản, ngươi không nghe hiểu à? Mau đưa cho ta năm mươi văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiền.”

Năm mươi văn tiền cho một chuyến đi.

Ta không nhịn được nghĩ rằng ông ta muốn năm mươi văn tiền, hay thực sự muốn nhìn xem đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trẻ ông từng giúp đỡ có phải Cẩu Đản còn sống hay không.

người còn tệ hơn cả lợn chó, nhưng cũng những người lương thiện, thấy trẻ nhỏ đáng thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giúp đỡ, cho miếng cơm.

“Ngươi chẳng làm cả, còn muốn lấy năm mươi văn tiền, nằm mơ à.”

Nghĩa mẫu của Tề Đại lớn tiếng, còn đưa tay định đẩy ông già, may Tề Đại đỡ kịp.

“Ông không sao chứ?” Tề Đại quan tâm hỏi.

“Cảm ơn ngươi, chàng trai.”

Nói xong, ông già đẩy Tề Đại ra, chẳng nói thêm câu nào, ánh mắt cũng chẳng quay lại, từ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước đi.

“Cẩu Đản à…”

“Cút!”

Tề Đại quát lớn.

Truyện được dịch đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Hắn vốn cao lớn, lại vào núi săn bắn, ra tay giec chóc, nên tiếng quát đầy sát khí.

Đừng nói là bọn họ sợ, ngay cả ta cũng giật mình.

“Cẩu Đản, ngươi ngươi ngươi…”

“Nếu các ngươi không đi ngay, ta gặp các ngươi một lần đánh một lần. Ta không đánh phụ nữ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta sẽ đánh con trai ngươi, đánh phu quân ngươi. Ta sẽ không đánh chec họ, chỉ mỗi lần làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ đau đớn, tàn tật.”

Tề Đại nói xong, siết chặt nắm đ.ấ.m tiến về phía trước.

Tên thanh niên đi cùng sợ đến mức bỏ chạy, thậm chí còn quên cả mẫu thân mình.

“Nếu không cút ngay, đừng trách ta không khách khí.”

Người phụ nữ sợ hãi run rẩy, vội vàng chạy theo con trai.

Tề Đại tựa vào khung cửa, thở hắt ra từng hơi nặng nề.

Ta bước tới đỡ lấy hắn: “Chúng ta vào trong nhà rồi nói chuyện.”

những kẻ chẳng liên quan tự làm mình tức giận, ta thấy không đáng.

“Hồi nhỏ, họ vốn không ưa ta, đánh mắng ta như cơm bữa. Sau khi sinh ra con ruột, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 càng khắc nghiệt hơn với ta. Ban đầu, họ định bán ta đi làmlệ, nhưng sợ ta trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về, nên mới dẫn ta vào rừng sâu để bỏ lại.”

“Hôm ấy, ta đã biết ý định của họ, vốn cũng không muốn lại nữa nên lặng lẽ theo vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rừng. May mắn ta gặp được gia gia, sau đó cưới được nàng, giờ lại cả con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của chúng ta, Ngoan Bảo.”

“Ta không buồn bọn họ, ông lão khi nãy. Hồi nhỏ, ông ấy đã cho ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ít đồ ăn.”

Tề Đại nói, ánh mắt hơi xa xăm.

“Vậy thì dễ thôi, chàng cứ đuổi theo, đưa cho ông ấy ít bạc, bảo ông sắm sửa đồ cho ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tết. Đến khi trời ấm hơn, chàng lén mang chút thịt tới biếu ông ấy. Chúng ta không thể nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thân thích minh bạch, nhưng âm thầm qua lại cũng chẳng sao.”

“Vậy nên cho bao nhiêu bạc đây?”

“Đưa hai lượng đi.”

Tề Đại gật đầu dứt khoát.

Ta liền vội đi lấy bạc đưa cho hắn, hắn nhận lấy rồi vội đuổi theo.

“…”

Nhớ ơn là điều tốt.

Nếu hắn thật sự vô tình, không nhận thân thích, ta mới phải đau lòng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm full, Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm online, read Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm, Đang cập nhật Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 75 — Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc