GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tề Đại trở về vào ngày mồng chín tháng tư, đã đi hơn hai mươi ngày. Ngày hắn về, ta vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngồi dưới hiên nhà thả hồn, chẳng biết sao lại ngủ thiếp đi.

Hình như một mùi khó chịu lướt qua, nhưng nhanh chóng tan biến.

Đại Hắc không sủa tiếng nào, ta cũng chẳng để tâm, tiếp tục ngủ.

Đến khi bị ai đó ôm lấy và hôn, ta giật mình run rẩy, mở mắt ra thấy Tề Đại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 liền nhiệt tình đáp lại.

Người đời thường nói "Tiểu biệt thắng tân hôn", quả thực chẳng sai chút nào.

Chúng ta âu yếm từ buổi xế chiều cho đến tận nửa đêm, khiến ta kiệt sức, chẳng buồn ăn uống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngủ say đến tận khi mặt trời lên cao vào ngày hôm sau.

thân thể đau mỏi, nhưng thấy hắn trở về bình an, ta không thể không làm vài món ngon để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bồi bổ cho họ.

Ánh mắt Tề Đại nhìn ta ngọt ngào, khiến cả nhà cười khúc khích trêu ghẹo.

Hắn cũng không để ý, đi chăm sóc con lừa, tắm rửa cho nó, rồi ra ruộng nhổ cỏ.

Gia gia thì chiếm lấy chiếc ghế mây của ta, nhàn nhã đung đưa, tay nghịch một viên ngọc tròn tròn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không biết lấy đâu.

Gia gia ràng mệt mỏi, phờ phạc, phải nghỉ ngơi mấy ngày mới hồi phục lại.

Tề Đại trẻ tuổi, chỉ cần ngủ hai đêm lại tràn đầy sinh khí.

Sau mấy ngày nghỉ ngơi, gia gia nghiêm túc nói với ta Tề Đại: "Ta phải rời khỏi thôn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thời gian, các con hãy vào núi ở, che giấu giúp ta."

Ta cũng không dám hỏi ông đi đâu, nhìn sắc mặt của ông, ta đoán rằng ông sắp làm một việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hệ trọng.còn một việc cùng lớn.

Chúng ta vào núi, mộtđể đánh lạc hướng, hai để tránh xa nguy hiểm.

Nếu ông không trở về, ta thể nói ông bệnh, lâu ngày không khỏi rồi qua đời. Nhưng nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thôn, với bao nhiêu con mắt dòm ngó, một người sống sờ sờ sao thể tự nhiên biến mất? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

"Gia gia, để Tề Đại đi cùng người."

Gia gia lắc đầu: "Lần này thì không cần."

Ông còn dặn Tề Đại rằng sau khi vào núi, phải dẫn ta đến xem hang động đó. Ông đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biệt nhấn mạnh rằng, trừ khi gặp tình thế bắt buộc, nếu không thì không được chạm vào những thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56trong đó. sau này trở thành gia bảo, thì cũng chỉ truyền cho người đứng đầu gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tộcthôi.

Từ giọng nói trầm ngâm của ông, ta hiểu được chuyến đi này của ông, e rằng đã ôm tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không còn đường về.

Truyện được dịch đăng tải bởi Diệp Gia Gia

"Gia gia..."

"Ngắn thì nửa năm, dài thì một năm. Nếu ta không trở về, các con cứ nói rằng ta đã bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thú ăn thịt."

Ta ôm mặt, lau đi những giọt nước mắt sắp trào ra.

Một lát sau mới nói: "Vậy để con chuẩn bị chút thức ăn cho người."

"Không cần, ta sẽ rời đi ngay sau khi vào núi."

Nếu đã vào núi, thì phải chuẩn bị chu đáo.

Tề Đại vốn rất hứng khởi với việc vào núi, nhưng sự ra đi của gia gia khiến tâm trạng vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vui vẻ ấy bị phủ một lớp u ám.

Phụ mẫu biết chúng ta vào núi không mang theo người hầu, đều tỏ ra không hiểu.

Phụ thân không nói gì, mẫu thân thì khuyên bảo ta vài lần.

"Mẫu thân, Tề Đại vẫn chưa thích nghi được với cuộc sống dưới núi, nhấtkhi con mãi chưa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tin vui, ánh mắt của dân làng, họ hàng nhìn hắn thật khó chịu. Đợi khi con mang thai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trên núi, chúng ta sẽ chuyển về sống dưới núi. Lúc đó sẽ phải nhờ phụ mẫu đến trông nom © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giúp."

Mẫu thân im lặng hồi lâu, rồi thở dài: "Lên núi cũng tốt, tránh xa những lời dị nghị. Vậy tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lục và tiểu thất có đi cùng không? Còn người hầu thì sao?"

"Không, chỉ con Tề Đại thôi."

Mẫu thân chút thất vọng.

Nhưng nhanh chóng phấn chấn trở lại, dặn ta mang nhiều đồ đi, để không phải xuống núi mua.

Trên núi ngoài lương thực thì không thiếu cả, chỉ hai người chúng ta với một con mèomột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 con chó, chẳng tiêu tốn bao nhiêu gạo.

"Để phụ thân con dẫn huynh đệ con mang lên ít đồ, đất trên núi cũng bỏ hoang lâu rồi, tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thủ trời chưa nóng quá, gieo trồng vài giống cây."

Mẫu thân chỉ lo cho chúng ta làm sao để đủ cái ăn.

Trước khi vào núi, mọi việc trong nhà đều giao cho Ngưu thúc, Vương thẩm Hàn thẩm chủ trì. Bảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đứa nhỏ theo Ngưu thúc học ít quyền cước, lục đệ, thất đệba đứa cháu cũng đến học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cùng, học được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Vương thẩm Hàn thẩm thì dạy Trân Châu Não làm việc khâu vá, nấu nướng.

"Đợi khi ta xuống núi, ta sẽ kiểm tra các ngươi. Nếu không học hành tử tế, sẽ bị phạt đấy." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm full, Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm online, read Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm, Đang cập nhật Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc