GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"A Mãn, sao lại ngẩn ra đó, ăn đi chứ."

Mẫu thân lại múc cho ta thêm một ít canh thịt, hai đệ đệ ba đứa cháu cũng nhao nhao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đòi.

"Để ta múc cho các con."

Ta gắp một miếng thịt cho mẫu thân, cười rồi lại gắp trở về bát ta: "A Mãn ăn đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mẫu thân thích ăn dưa muối."

Ta không phải trẻ con ba tuổi.

Người nào lại không thích ăn thịt? Nếu không thích, thì bốn huynh trưởng đã không mạo hiểm vào núi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Chẳng qua tiếc không dám ăn, muốn dành phần này lại cho chúng ta.

Mẫu thân lại gắp cho bốn vị tẩu tẩu mỗi người một miếng thịt.

Bốn tẩu tẩu vui mừng lộvẻ mặt: "Đa tạ mẫu thân."

"Ăn nhanh đi, nguội rồi sẽ không ngon."

Ăn bữa cơm này lòng ta trĩu nặng, khó chịu hơn cả khi mẫu thân rót một ít nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào bát, lắc lắc rồi từng ngụm nhỏ uống, sau đó nở nụ cười hạnh phúc.

Ta vội quay đầu lại, tựa lưng vào bức tường đất, ngẩng lên nhìn trời, cảm thấycùng khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chịu.

Ta vốn là một cô nhi, đã từng chịu khổ, đã trải qua bao đau đớn, cũng từng hưởng thụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hoang phí.

Thấy những người thợ có thể làm ra các món vật cổ, ta cũng đã từng mua vật liệu về thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nghiệm, thành công,thất bại.

Tiền kiếm được từ việc đánh quyền, đủ để ta sống sung túc cả đời.

Ta c.h.ế.t bệnh tật đau đớn, chưa từng nghĩ mình sẽ mở mắt ra vẫn còn sống.

Lại còntrong một gia đình như thế này...

Nếu sau này ta rời đi, nguyên chủ có trở về, liệu nàng ta sẽ sống theo con đường ta đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi, hay sẽ liều lĩnh phá hủy tất cả?

Ta không biết.

ức của nàng trong đầu ta chỉ còn lại rất ít. Nhưng vào giây phút này, ta biết mình phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 làm gì.

Ta hít sâu một hơi, nặng nề bước vào nhà chính.

Tề Đại khi thấy ta, đôi đũa trên tay không vững, vộiđứng dậy, bối rối không dám nhìn thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào ta.

Phụ thân nhanh chóng mời hắn ngồi lại, khuyên nên ăn thêm chút cơm, còn ra hiệu cho ta mau ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngoài chơi.

Lúc rời đi, ta cố ý nhìn về phía Tề Đại, chạm phải ánh mắt hắn, ta khẽ cười với hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một cái.

"..."

Thấy hắn lúng túng, bối rối đến không biết làm gì, ta mới rời khỏi nhà chính.

Như vậy là đủ rồi. Nếu hắnlòng, tự khắc sẽ tìm cách đến nhà cầu hôn. Nếu không, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng chẳng làm gì quá phận. Chỉ cười với hắn một cái thôi.

Trong nhà chính, phụ thân hỏi Tề Đại đã hôn ước hay phải lòng cô nương nào chưa, Tề Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lắp bắp nói chưa.

Phụ thân nói muốn cho hắn bạc để lấy vợ, nhưng hắn lại từ chối.

Phụ thân đề nghị cho lương thực, Tề Đại cũng không nhận.

Phụ thân hỏi hắn muốn gì, hắn ấp úng trả lời rằng không cần cả.

Thứ hắn muốn, hắn không dám nói.

Sau khi ăn xong, phụ thân bắt đầu cùng hắn hàn huyên, phần nhiều hỏi chuyện về núi rừng. Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đứngcửa lớn, lặng lẽ nghe ngóng.

Từ cuộc trò chuyện, ta nhận ra Tề Đại thật thà, chất phác, cũng không khéo ăn nói. Phụ thân hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một câu, hắn trả lời một câu, may phụ thân khéo léo, cuộc trò chuyện không bị đứt quãng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thêm vào đó, bốn huynh trưởng cũng góp lời, khiến bầu không khí trong nhà chính lúc nào cũng rộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ràng.

Tề Đại dường như biết ta đang lắng nghe lén, nhiều lần nói năng lắp bắp, trả lời lung tung. Đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mức đễnh, gọi hắn mấy lần mới ấp úng đáp lời.

Ta không nhịn được cười, hắn ngồi cũng không vững.

"Tề hiền điệt, có chỗ nào không khỏe sao?"

"Không... không, ta vẫn tốt."

"Thế sao ngươi lại run..." Đại ca ngừng nói, rồi bước ra nhà chính, kéo ta đi, còn cảnh cáo ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không được lại gần nữa.

Lúc Tề Đại rời đi, ta tình cờ đứngcửa.

Hắn chào tạm biệt phụ thân và bốn huynh trưởng trong trạng tháiđễnh, ánh mắt không ngừng liếc nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta, nhưng không dám nhìn thẳng, cũng chẳng vội vàng rời đi.

Hán tử ngây ngô mới chớm nở tình cảm, chẳng hiểucả.

"Tề đại ca, đi thong thả nhé."

"À... ừ, ừ."

Truyện được dịch đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Ta bật cười, hắn vội vàng bỏ chạy.

Nhìn theo bóng dáng hắn, phụ thân gọi ta vào nhà chính nói chuyện: "A Mãn, con…"

Phụ thân chưa nói thêm được gì, lại thở dài nặng nề: "Hầy."

"Phụ thân, con phải gả đi để báo ân, cũng phải đợi Tề Đại tự nguyện đến cầu hôn. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hắn không muốn, chúng ta cũng không thể ép buộc."

Đầu tiên để phụ thân yên tâm, sau đó ta mới bắt đầu bước tiếp theo, dự định giúp gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đình kiếm tiền làm giàu.

Phụ thân cảm tháncùng, gật đầu liên tục: "Đúng như vậy, đúng như vậy, con gái ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giờ đã trưởng thành, hiểu chuyện rồi."

"Việc này không nên quá cưỡng cầu."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm full, Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm online, read Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm, Đang cập nhật Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Khói Lửa Nhân Gian Chạm Lòng Phàm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc