GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đất đai rộng mênh mông, những ngôi nhà ngay ngắn,những mảnh vườn xanh tươi, đường giao thông ngang dọc, chó lợn ăn chung, gà vịtăn cùng… đây đúng là một "thiên đường" dưới mặt đất.

Thời Tiêu ngồi trên nóc nhà nhìn ra xa, xanh nướcbiếc, nước chảy suối reo, hoa cỏ rực rỡ trải dài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tận chân núi, từng cơn giónhè nhẹ thổi đến mang theo hương hoa phảng phất thật dễ chịu.

Tưởng Tiến ngoảnh đầu lại mỉm cười với cô:

- Nơi này không phải thiên đường đâu. Đây chẳng qua làmột ngôi làng nhỏ thuộc huyện Thông Giang, khu vực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuyên Thiểm, vậy thứ emnhìn thấy chính cảnh thiên nhiên nguyên sơ, sự nghèo nànlạc hậu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giaothông không phát triển, văn minh chưa tìm đến với họ. Nơi đây chẳng phải thiênđường đâu!

Thời Tiêu bĩu môi nói:

- Tưởng Tiến Tửu, anh vẫn lý trí đến tẻ nhạt như thế.Đàn ông phải biết phát hiện ra cái đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự lãng mạn trong mọi hoàn cảnh, nhưvậy mớithể thu hút ánh mắt của con gái!

Mắt Tưởng Tiến

ng lấp lánh:

- Diệp Trì rất lãng mạn phải không?

Mắt Thời Tiêu thần ra, cô khẽ cười, tay đưa lên xoa xoabụng mình:

- Anh ta còn thực tế hơn cả anh, hoàn toàn một gãđàn ông phàm tục bị nhuộm đen bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền tài, tửu sắc. So ra thì Minh Chương lãngmạn hơn nhiều!

Tưởng Tiến đưa tayỗ đầu cô:

- thể nói đến Hứa Minh Chương một cách nhẹ nhàngnhư thế, xem ra trái tim em đã từ bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được rồi. Chỉ điều anh nghĩ Hứa MinhChương chắc không muốn gặp em.

Mắt Thời Tiêu như tối sầm lại:

- Em với anh ấy có duyên nhưng không phận, chỉ cóđiều giờ nghĩ lại, lẽ bọn em hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn không hợp, thỉnh thoảng em nghĩ, cốchấp là bởi không đạt được, nếu như lúc ấy bọn em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ như vậy chẳng cóchút sóng gió gì, có thể cuối cùng tình yêu sẽ nhạt dần, rồi cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng vẫn sẽchia tay thôi. Chỉ điều sẽ không sự cố chấp trong tình yêu đóthôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tưởng Tiến gật gù:

- lý! vậy mới nói em mới một người thực tế.Em biết không, sự điềm đạm, thực tế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ trong cốt cách hoàn toàn thể coi làsự lạnh lùng. Em đa nghi, em không tin, xuất phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ nội tâm bất định của em.Thực ra em có từng nghĩ, tình yêu cần phảisự dũng cảm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bốn năm trước, emcũng dũng cảm, nhưng lại dùng nhầm chỗ. Nếu như em dành sự dũng cảm này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 choHứa Minh Chương, thể hôm nay sẽ một kết cục khác. Vì vậy tình yêu đôi khicũng cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tinh thần bất chấp nguy hiểm mới trở nên đẹp đẽ, mớithể đạtđược!

Thời Tiêu nhìn ra xa rồi mới cất tiếng:

- Tiền bối, anh có tinh thần ấy không? Vì tình yêu bấtchấp nguy hiểm ấy!

Tưởng Tiến ngây người, đúng thế, bản thân mình chỉbiết nói thuyết suông, chẳng phải bản thân anh lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chẳng thể tựgiải quyết được hay sao?

- Chị Thời, chú Tưởng ơi, đến giờ ăn cơm rồi!

Na Na, con gái của trưởng thôn chạy ra gọi hai người.

Tưởng Tiến dở khóc dở cười, liền nhìn Thời Tiêu, vẻbất mãn:

- Đã bầu rồi còn chị, mình chưa kết hônsao đã thành chú rồi?

Thời Tiêu phì đắc chí nói:

- Điều này cho thấy anh trông rất già, mau tìm vợ đithôi, tránh để lần sau chẳng được làm chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị gọi là ông Tưởng đấy!

Tưởng Tiến bẹo Thời Tiêu một cái, nói:

- Miệng em độc thật đấy! Đi thôi, xuống ăn cơm, bannãy lúc anh lên thấy bác gái đang nấu cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độn cho em đấy!

Thời Tiêu vỗ tay hoan hô: "Nếu ngày nào cũng đượcăn món này, em nguyện ở đây cả đời!"

Tưởng Tiến dìu Thời Tiêu cẩn thận đi xuống, đâyngười ta thường phơi nông phẩm, chính vậy nóc nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường sân phơi lýtưởng nhất, thế nên cạnh nhà luôn cầu thang lên nóc nhà, cùng thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiện.

Những người trong thôn này đều mang họ Doãn, nhàtrưởng thôn cũng không phải ngoại lệ. Nơi đâykhoảng hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba mươi hộ dân,cách đó không xa, chân núi bên kia còn có hai thôn nữa. Học sinh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả bathôn cộng lại với nhau tổng thể có một trăm linh năm em, tuổi tác cách biệtnhưng chỉ chia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành hai lớp.

Bởi quanh đây chỉ trường tiểu học Tưởng Tiến bỏtiền ra xây, lấy tên là trường tiểu học Ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sơn, Thời Tiêu từng hỏi:

- Tại sao lại lấy tên đó?

Tường Tiến ngẩng đầu chỉ vào dãy núi to trước mắt:

- Dãy núi bên đó tên núi Ba Sơn, qua dãy núi đó làđến huyện Thông Giang, căn cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 địa cách mạng của Xuyên Thiểm, đến giờ vẫn còndoanh trại quân đội đấy!

Trường tiểu học chẳng qua chỉmột khu khép kín gồmba dãy phòng, hai bênhai phòng học lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13giữa một văn phòng cho giáoviên, mặt nghiênghai căn phòng, nơi của giáo viên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Trường học cũng chỉ hai giáo viên. Một người mộtgiáo viên về hưu khoảng năm mươi sáu tuổi, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làng bên kia núi. Một ngườilà sinh viên tốt nghiệp đại họcphạm tỉnh, tên Doãn Hồng,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người của làngbên này. Hồi đó sau khi tốt nghiệp đại học, quyết định trở về làng làm giáoviênDoãn Hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã phải chịu đựng áp lực như thế nào, phải từ bỏ những gì, khôngcần phải nói ai cũng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.

Nếu như bảo bạn tạm thời xa lánh sự huyên náo củathành phố, đến một nơi thanh tịnh như thế này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tĩnh dưỡng vài hôm, thậm chí vàitháng thể bạn sẽ làm được. Nhưng với một gái trẻ tuổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng sống nơi đôthị phồn hoa náo nhiệt, điều kiện để lại thành phố vẫn lựa chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơinày, một ngày, một tháng, một năm… đến giờ đã năm năm rồi… cần phải có niềmtin sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiên định đến nhường nào?

Doãn Hồng lớn hơn Thời Tiêu ba tuổi, năm nay chưa đếnhai mươi tám nhưng vẫn độc thân, hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người sống vui vẻ, niềm vui vàsự hài lòng tỏa ra từ tận trong tim.

nói với Thời Tiêu: hồi nhỏ đi học, ngày nào cũngphải đi bộ ba tiếng đường núi, vì thế phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dậy từ ba, bốn giờ sáng để lênđường, tối muộn mới về đến nhà. Nhưng cho vậy, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôn, người có thểkiên trì đi học như cũng chẳng nhiều. Lúc ấy nghĩ, nếu như trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôncũng một trường học thì tốt biết mấy, như vậy sẽ không cần phải đi xa, thậtsự quá mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỏi!

thế, sau khi biết tin trong thôn đã xây dựng trườngtiểu học nhưng không giáo viên, kiên quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay lại. Cô hy vọng những đứatrẻ trong thông thể đi học, tìm hiểu thế giới rộng lớn bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài, học tậpkiến thức, từ đó mang lại sự thay đổi cho cái thôn nghèo này.

Lý tưởng mới đại làm sao. Thời Tiêu lúc này mớihiểu lời của Tưởng Tiến. So với Doãn Hồng, Tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiến đúng không đạibằng, còn thì càng nhỏ bé, chỉ biết những chuyện yêu đương vụn vặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thườngtình.

Xấu hổ! Thời Tiêu cảm thấy cùng xấu hổ. vậy khicô Châu bị ốm, tạm thời không thể đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy, Doãn Hồng đã đến bảo Thời Tiêu dạythay. Thời Tiêu đi dạy học với tâm trạng cùng háo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hức.

Đứng trên bục giảng nát, nhìn những khuôn mặt "đói"kiến thức bên dưới, Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng chua xót. Dạy học chonhững đứa trẻ này cầnsự kiên nhẫn năng, bởi vì độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi của các emkhác nhau, khả năng tiếp thu kiến thức cũng khác nhau, trình độ cũng không đồngđều, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu cảm thấy rất tự tin.

Hết giờ học, bước ra khỏi phòng, nhìn thấy TưởngTiến đứng trong sân trường đợi cô. nhìn cô từ đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến chân, nói: "Anh rấtsợ em cũng thích nơi này, giống như Doãn Hồng, cả đời không muốn rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâynữa!"

Hai người đi ra khỏi sân trường, men theo con đườngnhỏ trở về căn nhà nhỏ nơi Thời Tiêu đang ở. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Tưởng Tiến trong nhà trưởng thôn, Thời Tiêu khôngbiết ở đâu nên đã bảo trưởng thôn muốn thuê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một căn nhà trú chân. con dốcbên cạnh nhà trưởng thôn đã xây cho con trai lớn năm ngoái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhà đã xây xong, ởđược mấy hôm thì hai vợ chồng con trai trưởng thôn mang theo con cái đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơikhác làm thuê, căn nhà này bỏ không. Thời Tiêu may mắnchỗ trú chân.

Căn nhà còn rất mới, hơn nữa nằm trên giường còn cóthể nhìn thấy khu rừng canh tươi qua cửa sổ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu vô cùng hài lòng. Toànlàm phiền trưởng thôn, cũng thấy ngại lắm, do đó Thời Tiêu bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tự nấunướng. Lần đầu tiên tự nấu nướng chiêu đãi Tưởng Tiến, anh gặp một đũa thức ăn,ăn thử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi nói: "Khó nuốt quá!"

Thời Tiêu hơi bực mình, ăn thử một miếng, không thểkhông thừa nhận khó ăn thật. Nhưng nhớ lại trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây, nhà thỉnh thoảnglại nấu nướng. Diệp Trì ăn sạch trơn chẳng chừa lại cái gì, còn hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói:

- Vợ à, cơm ngon quá, ngày mai lại làm cho anh ăn nhé!

Giờ nghĩ lại, chẳng nhẽ khẩu vị của Diệp Trì có vấnđề? Nhưng lúc ănnhà hàng Cẩm Giang, thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn chỉ kém thơm ngon một chút làanh liền gọi ngày quản ra, bảo đi làm cái khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

- Thời Tiêu, em đang nghĩ gì vậy? Sao thừ người rathế?

Tưởng Tiến đặt đĩa thức ăn đã xào xong lên bàn, đưacho đôi đũa:

- Ăn đi, lạp sườn nấm hương, món em thích ăn đấy!

Thời Tiêu gắp một đũa bỏ miệng:

- Tiền bối, tại sao đàn ông các anh đều biết nấu nướngthế?

Đôi đũa trong tay Tưởng Tiến chợt khựng lại

- Đàn ông bọn anh á? Còn ai nữa? Hứa Minh Chương hayDiệp Trì?

Thời Tiêu cúi đầu gẩy cơm trong bát, không nói nănggì, Tưởng Tiến đặt bát xuống, thở dài:

- Thời Tiêu, rối cuộc em định ở đây bao lâu? nhữngchuyện không phải cứ trốn tránh giải quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đâu!

Tưởng Tiến còn định nói đó nữa nhưng nhìn khuôn mặtcúi gằm của cô, anh lại không nén được thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài:

- Ngày mai anh về, em đi với anh không, hay là…

- Em sẽ lại đây!

Chưa đợi Tưởng Tiến nói hết câu, Thời Tiêu đã nhanhnhẹn ngắt lời. Tưởng Tiến nhìn cô hồi lâu, lắc đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói:

- Thôi thì tùy em, chỉ mong em sớm nghĩ thông suốt!

Ăn cơm xong trời đã tối đen.miền núi tối đến cũngchẳng việc làm, hai người liền leo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên nóc nhà. Tưởng Tiến nhìn lên bầutrời, thốt lên:

- Còn nhớ cái lần em kéo anh đi ngắm sao không? Nóithực lòng, đó chuyện vớ vẩn nhất© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh từng làm trong đời. Giờ nghĩ lại,dường như kể từ giây phút bị em đâm phải, cuộc đời của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh dường như đã thoátly khỏi trí, vậy mới nói, Thời Tiêu à, em đúng một "taihọa". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu bật cười:

- Thế à, lúc ấy em đâu biết, trong lúc hoang manglại đâm phải hotboy của đại học A, đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vinh hạnh, vinh hạnh quá!

Tưởng Tiến giơ tay gõ vào trán cô:

- Em còn dám nói nữa à? Bị em đâm phải, anh thì khôngsao. Trong khi em ngồi ở đó, ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu gối khóc ầm ĩ, khóc đến thảm thiết. Anh bịem làm cho phát khiếp, lúc ấy còn tưởng em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị gãy chân rồi cơ. Lúc đến xem thấychỉ bị rách chút da, về sau mới biết em không khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cái chân, khóc vìmối tình đã mất. Nhưng làm anh chết khiếp. Lúc ấy, nhìn em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóc thảm thương,anh đã nghĩ, mộtgái xinh xắn thế này lúc khóc sao xấu thế!

Thời Tiêu bĩu môi:

- Khóc còn đòi đẹp à!

Tưởng Tiến nhếch môi:

- Chẳng phải trong "Trường Hận Ca" [1] cónói: "Ngọc dung dịch tịch mịch lệ lan can. hoa nhất chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuân đớivũ", chứng tỏ vẫn người khóc đẹp, chỉ có điều nhìn bộ dạng nước mắtnước mũi tèm lem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của em lúc ấy, thực sự khiến người ta "nghẹn lời"

Thời Tiêu giơ nắm đấm giáng vào người anh, sau đó nghĩlại cũng không nén được cười.

[1] Của Bạch Cư Di.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc