GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
- Tôi phải giành lại cô ấy, giành lại cô ấy! Cô ấy vốnlà của tôi, chẳng phải thế sao?

Hứa Minh Chương ngửa cổ tu cạn ly rượu, kiên định nói,ánh mắt sáng lấp lánh. Lục Nghiêm tưởng mình bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảo giác, dường như trước mắtanh hiện giờ Hứa Minh Chương của mấy năm trước. Lúc ấy anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hùng hồn lênkế hoạch cuộc đời:

- Lục Nghiêm, tớ sắp tiết kiệm đủ tiền rồi. Đợi TiêuTiêu tốt nghiệp bọn tớ sẽ kết hôn ngay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến lúc ấy cậu sẽ được làm phù rểđấy!

Nói thực lòng, lúc ấy Lục Nghiêm cũng nghĩ họ sẽ kếthôn, hai người sẽ c mãi mãi, một ngày, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tháng, một năm, một đời... cảhai đều yêu nhau thắm thiết. Nam nữ trẻ trung, lại yêu thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau thắm thiết,còn có gì quan trọng hơn thế nữa? Chỉ cần tình yêu, hai người hoàn toàn cóthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xây dựng một gia đình.

Nhưng bây giờ, mặc Lục Nghiêm rất kinh ngạc, nhưnganh cũng thấy buồn, cũng tiếc thay Minh Chương. Anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ bố mẹ Minh Chươnglại dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để đe dọa Thời Tiêu. Thời Tiêu lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy mới baonhiêu tuổi? Mới chỉ một học đại học năm thứ hai mà thôi, lúc ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắccô đã tủi thân buồn lắm, nhưng đều phải nuốt ngược vào trong lòng, thểlà nước mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà cũng thể là máu tươi.

Đây không phảiThời Tiêu hai người từng biết.Thời Tiêu của quá khứ lo nghĩ, chân thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chút giả tạo. Lục Nghiêmtừng suy nghĩ rất nhiều, tại sao Hứa Minh Chương lại yêu Thời Tiêu? Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đờianhbiết bao nhiêu “hoa thơm cỏ lạ”, nhưng anh chưa từng dừng bước trước bấtcứ bông hoa đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, thế lại lao vào chuyện tình cảm với Thời Tiêu, lún sâuđến mức chẳng thể tự thoát ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Về sau Lục Nghiêm đã hiểu ra, bởi Thời Tiêu sốngthật với hiện thực. Hiện giờ, trong cái thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phồn hoa này,trong sángtựa như một dòng suối mát. Nhưng cho có tốt đến đâu, tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu của cô cóvĩ đại đến đâu, do chia tay lúc ấyvớ vẩn đến đâu thì lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này mọi thứ đãquá muộn rồi. gái đã có chồng, hơn nữa người chồng ấy lại Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì...

Nghĩ đến đây, Lục Nghiêm liền đè chặt tay Minh Chươngxuống, lo lắng nói: “Tôi hiểu cậu, nhưng không tán thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nghĩ của cậu. Chodù bốn năm trước do gì, ai đúng ai sai thì hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người cũng chia tayrồi. Mặt khác, Thời Tiêu bị bố mẹ cậu làm tổn thương, giờ bảo ấy sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạichấp nhận cậu được. cho ấy chấp nhận cậu, thế bố mẹ cậu thì sao?Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu định từ bỏ gia đình, bố mẹ hay sao? Minh Chương, đừngngốcnghếch nữa, chuyện này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể! Hơn nữa lại còn Diệp Trì, anh ta làchồng của Thời Tiêu, người chồng danh chính ngôn thuận. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nếu như anh ta chỉ làmộtđàn ông tầm thường thì chẳng nói làm gì, cùng lắm chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cướp đoạt lạilà xong. Nhưng Diệp Trì thì khác, không phải tôi dọa cậu chứ, nếu anh ta khôngchịu buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay, cho cậu có muốn cướp cũng chẳng phải đối thủ của anh ta đâu,có khi còn mang lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai họa cho Thời Tiêu nữa ấy!”

Lục Nghiêm dừng lại một chút rồi nghiêm túc nhìn thẳngvào mắt Minh Chương: “Vì vậy hãy bỏ cuộc đi! Đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duyên không phận thìhãy bỏ đi!”

Hứa Minh Chương rút ra một tờ báo ném lên bàn, nhắmmắt lại, đau đớn nói: “Nếu ấy hạnh phúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ tôi sẽ cam lòng từ bỏ, tránhxa khỏi cuộc sống của ấy. Nhưng Diệp Trì không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang lại hạnh phúc cho côấy, Diệp Trì loại người nào, chúng ta đều biết rõ. Anh ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu ThờiTiêu, tôi cũng nhận ra Thời Tiêu không yêu anh ta, cuộc hôn nhân của họ dựatrên nền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tảng tôi không biết nhưng tôi tin, tuyệt đối không phải tìnhyêu.

Lục nghiêm cúi đầu xem lướt qua, một tờ báo nhỏ vềkinh tế, chuyên đăng các bài báo lá cải, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên trang đầu đăng một bức ảnh,mặc chụp lén nhưng rất ràng. Diệp Trì nghiêng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên quầy bar, mỉmcười ghé vào tai người phụ nữ ngồi bên cạnh, không khí trong quán càng khiếncho cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng ấy thêm tình tứ.

Người phụ nữ rất đẹp, nói thực lòng thì đẹp hơn hẳnThời Tiêu. Mặc dù nói Thời Tiêu cũng không kém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng so với gái này thì ThờiTiêu chỉ giống như một học sinh còn gái này giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như một phụ nữ đẹpquyến rũ.

Trên bức ảnh cái tít đập vào mắt: “Diệp thiếu giacặpvới người đẹp biển”, cả sự nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tình cảm đều không bỏ lỡ, bêndưới bức ảnh giới thiệu vềgáiđó, Phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cẩm Phong. Lục Nghiêm vàHứa Minh Chương chẳng còn xa lạ với cô gái này, thiên kim tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thư nhà họPhong, nghe nói còn thanh mai trúc với bọn Diệp Trì. Xét về gia thế dungmạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay bất cứ phương diện nào đều hơn Thời Tiêu nhiều.

Lục Nghiêm trầm ngâm hồi lâu: “Cho là thật cũngchẳngnghĩa gì, sao đám đàn ông trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế giới của ta, ai khôngchơi bời qua đường đâu!”

Hứa Minh Chương đứng bật dậy: “Chơi bời qua đường á?Cả tôi với cậu đều biết rằng Phong Cẩm Phong không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải loại con gái chơi bờiqua đường. ta yêu Diệp Trì, tôi thể nhìn ra điều đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ như vậy bọntôi đều sẽ đạt được mục đích!”

Lục Nghiêm cảm thấy hơi sốc: Cậu định làm cái gì?”

Hứa Minh Chương cười nhạt, vẻ mặt chua xót: “Tôi cóthể làm gì chứ? Yên tâm, tôi chỉ muốn đòi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu của tôithôi, nhữngchuyện khác chẳng liên quan đến tôi hết!”

Thứ hai, Thời Tiêu không đi làm. Thời Tiêu vốn muốnđi, cũng lấy cớ tránh Diệp Trì, nhưng Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chịu, tự ý gọi điện xinnghỉ giúp cô, đã vậy chẳng xin nghỉ một ngày xin nghỉ hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tuần.

Thời Tiêu không muốn nói chuyện với anh ta, nhưng cơmanh ta nấu vẫn cứ phải ăn, nếu không ăn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta cũng sẽ nghĩ đủ cách ép ăn,như thế thật chán chết!

Thời Tiêu vẫn cảm thấy không mấy dễ chịu nhưng dạ dàyđã ổn hơn nhiều.nằm ườn trên ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 pha, đắp một cái chăn mỏng trên người,mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiếng tivi ồn ào dường như chẳng ảnh hưởng đến cô.Cô thất thần nhìn nhưng không biết đang nhìn cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, nghĩ cái gì? Diệp Trì nhìntheo ánh mắt của cô, hôm nay thời tiết thực sự rất đẹp, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bầu trời cao trongxanh được điểm mấy đám mây trắng bông lững lờ trôi. Từ góc nhìn của Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trìcòn thể nhìn thấy dòng xe cộ tấp nậpbên dưới.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Diệp Trìđịnh thần lại, hướng ánh mắt vào Thời Tiêu. Điện thoại đổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuông mấy tiếng,Thời Tiêu mới chậm rãi cúi đầu nhìn, sau đó hơi ngẩn ra, nhưng không nghe, chỉdán chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt vào màn hình.

Diệp Trì nhíu mày, đứng dậy lại gần, cầm điện thoạilên lướt qua, ánh mắt chợt sa sầm, ngồi xuống bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạnh Thời Tiêu, nhìn cô dườngnhư đang xét, lạichút như đang suy đoán: “Hứa Minh Chương,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghekhông?”

Thời Tiêu chợt thấy hốt hoảng,ức lần trướcvẫn còn quá rệt. Đó mới chỉ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta suy đoán rằngvới Hứa Minh Chươnglà người tình cũ, lần này... Trong mắt Thời Tiêu thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự sợ hãi khiến DiệpTrì lại lần nữa cùng hối hận thấy mình đúng điên rồi. Hứa Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chương,nhìn thấy ba chữ này, Diệp Trì chợt phát hiện ra bản thân mình vẫnmột ngọnlửa không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trấn áptrong lòng. Nhất khi anh nhìn thấy phản ứng của ThờiTiêu, cho thế nào, Hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Minh Chương hiện giờ ảnh hưởng lớn nhất đến cô, điềunày khiến Diệp Trì không khỏi khó chịu. Thời Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn chặt môi, nhìn anh chằmchằm, người co rúm lại, giống hệt như một con mèo nhỏ hoảng sợ, khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai nhìncũng phải thấy động lòng thương.

Diệp Trì bỗng thấy mềm lòng, khẽ thở dài rồi tắt máyluôn, sau đó ném điện thoại lên thảm: “Mai anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đổi số cho em. Tiêu Tiêu, nghelời anh đừng gặp lại hắn, đừng nhớ hắn cúi đầu hôn lên môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô, hơi thở ấm nóng,nhè nhẹ phả vào mũi cô, mang theo mùi thuốc lá thơm thơm lướt qua bờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi cô,mặt cô, rồi ra sau tai cô, tiếng thì thầm vang lên: “Đừng nhớ tới hắn, em làTiêu Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của anh, em là của anh...”

Đầu lưỡi đưa vào trong lỗ tai cô, luồn lách như mộtcon rắn. Thời Tiêu rùng mình, lấy tay chống vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngực Diệp Trì, đẩy anh ta ra.Vì đẩy quá mạnh, Diệp Trì lại không đề phòng nên bị hất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngã ngửa ra đất,trông khá thê thảm.

Thời Tiêu chớp chớp mắt, vội vàng cúi gằm mặt xuống,không dám nhìn anh, vẻ e dè như một chú chim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ.

Mặt Diệp Trì chợt sa sầm mặt xuống, nhưng nhìn thấy vẻsợ hãi của Thời Tiêu, anh lại không khỏi phì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười. Mình đáng sợ đến thế sao?Nghĩ kĩ lại thì hôm ấy anh chỉ ép buộc một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi, chẳng lẽ cả đờinày sẽ không được đụng vào nữa?

Tối hôm qua Thời Tiêu đã như vậy rồi, nằm trên giườngmà cố tình nằm cách xa anh ra, nằm sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra mé giường, đến mức suýt nữa rơi từtrên giường xuống đất. Chẳng qua chỉ một cái giường, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữa còn bị côngăn đôi, khoảng cách đủ đến cả tấc, chẳng ai chạm vào ai cả.

Diệp Trì lúc ấy dở khóc dở cười, nhưng Diệp Trì là aichứ? Mặc trong lòng muốn dỗ dành cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thuận theo cô nhưng gì cũng cógiới hạn. Vợ chồng ngủ chung trên một cái giường nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách xa nhau như vậyđâu được?

Hơn nữa Diệp Trì lại thói quen ôm Thời Tiêu đi ngủ,cảm giác mềm mại và dễ chịu khó nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành lời. Đợt mới kết hôn hai người vìchuyện này mà cãi cọ không ít, Thời Tiêu thường thói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen ôm gối đi ngủ,nhưng Diệp Trì cứ một mực đòi ôm cô, kiểu ôm gọn lỏn trong lòng, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay đặtdưới cổ Thời Tiêu, một tay ôm vào eo cô, kẹp chặt hai chân trong chân mình,ôm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như nhện ôm trứng.

Thời Tiêu gần như chẳng thể động đậy, đương nhiên côthấy rất khó chịu, nhiều lần phản khángkhông được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cuối cùng Diệp Trì liềnnhét cái gối vào lòng cô, còn mình thì vẫn ôm vợ chặt cứng như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vậy là ThờiTiêu phản kháng cũng chẳng ăn thua.

Cứ như vậy một thời gian dài, cuối cùng Thời Tiêu cũngbắt đầu quen, nhất trong khoảng thời gian vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữa thu, trời chuyển lạnh,ngủ trong vòng tay của Diệp Trì lạicùng ấm áp an toàn.

Diệp Trì thể tạm thời không động đến cô, bởi côvẫn phản kháng vẫn hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong lòng, bởi thế làm mình làm mẩy.Diệp Trì thể tạm thời thuận theo cô, nhưng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phân chia cái giường ngủ á,đừng hòng! Diệp Trì chẳng nói nửa lời, vươn tay ra ôm chặt lấy Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu.

Thời Tiêu vẫn vùng vẫy như một con trâu điên. Đượcthôi, Diệp Trì đã cách trị cô. Anh cúi đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đè chặt môi mình vào môi cô,trước khi cô kịp phản ứng lại thì đầu lưỡi anh đã đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong. Thời Tiêu cóbực mình thế nào cũng không nhẫn tâm cắn, thật sự không dám, đành phải đểDiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì muốn làm thì làm. Diệp Trì hài lòng thả ra, còn thì thầm vào taicô đe dọa: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Em còn động đậy nữa anh không kiềm chế được đâu đấy!”

Tay Diệp Trì trượt xuống dưới, ôm lấy eo cô kéo lạigần mình. Thời Tiêu nằm yên không dám động đậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp Trì khẽ cười đắc chí, mởmiệng chọc tức: “Em vùng vẫy đi nhóc con, chẳng phải em muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình làm mẩyvới anh sao, sao không vùng vẫy nữa đi!”

Thời Tiêu ức chế nhưng vẫn không dám động đậy, bởi côbiết Diệp Trì, anh takiềm chế được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân không động đến cô thì đã làthánh nhân rồi, mình còn chọc giận anh ta nữa thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hậu quả thật khó lường. Vìvậy mới nói con người anh ta cực nham hiểm.

Diệp Trì nhìn chằm chằm hồi lâu, sắc mặt thay đổiliên tục, rồi đột nhiên lao vào như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con báo vồ mồi, đè chặt Thời Tiêuxuống dưới, hôn lên môilần nữa, tay cũng lần xuống dưới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luồn vào trong áo,nhẹ nhàng vuốt ve làn da eo Thời Tiêu, rồi tiếp tục trượt xuống, trượt xuốngnữa... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu tức điên lên, phát hiện ra ý đồ của anh taliền bắt đầu phản ứng dữ dội, hai chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẹp chặt lại, nhất quyết không để DiệpTrì đi vào “ranh giới”. Thế nhưng Diệp Trì lại thuộc lòng tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả những điểmnhạy cảm trên người cô. Nếu Diệp Trì đã muốn trị cô, Thời Tiêu chưa bao giờlà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối thủ của anh, chẳng mấy chốc đã đầu hàng để anh đạt được mục đích.Những ngón tay thon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài lần vào trong, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi trượt xuốngcái cổ trắng ngần, cảm giác nhồn nhột như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiến bò rất khó diễn tả.

Thời Tiêu không kiểm soát được những phản ứng của cơthể, miệng rên lên khe khẽ, Diệp Trì hôn men theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cổ xuống bên dưới thể cô..

Sau khi bị kích thích, toàn thân Thời Tiêu như nổi gaiốc, mặt đỏ bừng lên nhưng đôi mắt vẫn khép chặt. Diệp Trì gian ác bắt đầu táchhai chân cô ra, ghé vào tai cô thì thầm: “Có dễ chịu không? Chồng em đã hầu hạem như thế rồi... Vợ à, em tha thứ cho anh một lần có được không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc