GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Tiêu ghét nhất là gì? Ghét nhất là bị uy hiếp, đedọa! Bốn năm trước, mẹ Hứa Minh Chương đã dùng chiêu này để ép buộc cô từ bỏtình yêu của mình. Bốn năm sau, Diệp Trì cũng dùng chính thủ đoạn này để ép côbuộc phải theo anh ta về nhà.

Nhà? Trong tim Thời Tiêu, có lẽ lúc đầuchỉ coimình một khách nhờ, nhưng cũng từng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một thời gian thực sự coi đây lànhà của mình.

Nhà cái gì? Còn nhớ trong một cuốn tiểu thuyết đãnói, nhà nơi mọi người đối xử chân thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với nhau, nhà một chuyến đi xatừ

lúc đầu xanh cho đến khi đầu bạc. Nhà trạm dừngchân của cuộc đời, cũng bến cảng tránh bão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chúng ta.

Diệp Trì từng mang lại hơi ấm cho cô, gần như đã ủ ấmtrái tim lạnh giá bao nhiêu năm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô. Nhưng giờ anh đang uy hiếp cô, dùngQuyên Tử để uy hiếp cô.

Nếu nói đến những người Thời Tiêu quan tâm nhất, ngoàibố mẹ thì chỉQuyên Tử. Qua đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng nhận thức mới về sự bỉ ổi củaDiệp Trì, hoặc cũng thể loại người như anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã quen với việc đe dọa ngườikhác, bởi đe dọahiệu quả, nắm trong tay quyền lực thao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túng trời đất, cóthể khiến cho những dân thường thấp cổ họng nhưphải tuân theo mệnh lệnhcủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta.

Lúc Diệp Trì cúi xuống thì thầm đe dọa bên tai cô,Thời Tiêu chợt hiểu ra, muốn ly hôn nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13không thể, chỉ cần Diệp Trìkhông đồng ý, cả đời này anh ta vẫn bị buộc chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy nhau.

Tri nhân tri diện bất tri tâm, Thời Tiêu giờ nghĩ lạimới thấy hồi đầu mình đã nghĩ quá đơn giản. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giờ nghĩ lại thấy chuyện chia taytrong hòa bình với Diệp Trìđiều hoang tưởng.

Thời Tiêu nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa kính, mộtbuổi chiều hoàng hôn của mùa xuân, những chồi non đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhú lên trên cành, khôngkhí phảng phất chút ẩm ướt được nhuộm vàng bởi hoàng hôn.

đã đoán sai, Diệp Trì đã quen với việc đe dọa, thậmchí còn thích đe dọa người khác. Bởi vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đe dọa khiến cho mọi chuyện đơn giảnhơn nhiều. Cái đê tiện chứ? Trong từ điển của anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, chỉ cần thể đạtđược một cách nhanh chóng, chuyện đê tiện đến đâu cũng chỉ bình thường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anhta đã nắm được điểm yếu của cô. Anh thậm chí còn hiểu hơn chính bản thân cô,tính tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của quá lạnh lùng, anh đã nâng niu cô, chiều chuộng cô như vậy màcô vẫn nói đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi. Mặc lạnh lùng nhưng vẫn rất trọng tình, chỉ cầnngười khác có bản lĩnh “cắm rễ” trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng cô, thể cả đời này sẽ khôngbao giờ quên, trọng tình trọng nghĩa, giống như Quyên Tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như gã Hứa MinhChương kia.

Diệp Trì khẽ ngoảnh đầu nhìn sang cô: sắc mặt xanhxao, những cơn gió lạnh bên ngoài thổi vào mặt cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm bay những lọn tóc maimềm mại, để lộ ra cái tai trắng ngần, giống như một miếng ngọc tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảo. Nơiđây chính khu vực nhạy cảm của cô, anh biết lắm chứ, lần nào anh cũng mơnman, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liếm láp, khiến cho không khỏi rạo rực, bị kích thích rồi sẽ ngoanngoãn để mặc anh hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự. Thời Tiêu lúc ấy khiến cho anh thể lên tận trờihái sao xuống cho cô.

Nhưng đó chỉdục vọng, Diệp Trì thu ánh mắt lại, từđáy mắt ánh lên vẻ ảm đạm người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác khó phát giác ra, cuối cùng anh cũnghiểu ra, đó chẳng qua chỉ dục vọng, thứ mà trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây anh háo hức theo đuổi,nhưng giờ đột nhiên anh lại cảm thấy tẻ nhạt, vị. Cái anh cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình yêu,anh muốn tình yêu của Thời Tiêu, muốn trái tim trong lồng ngực của khắctên anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ khắc tên anh. phải yêu anh, buộc phải yêu anh.

Con người Diệp Trì không đạt được mục đích thì quyếtkhông chịu thua, chuyện làm ăn cũng thế, chuyện tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu cũng vậy.

Chiếc xe đỗ vào bãi, tắt máy, Diệp Trì còn chưa rútchìa khóa ra thì Thời Tiêu đã đẩy cửa xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ra. Anh cũng mặc kệ, chỉ cần côtheo anh về nhà thì mọi chuyện đều dễ nói.

Đồ đạc của Thời Tiêu vẫn chỗ Quyên Tử. Cô đi lên cầuthang trước, lúc Diệp Trì rút chìa khóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì đã lên cầu thang rồi. Anh áingại lắc đầu, lại làm mình làm mẩy đây mà!

Diệp Trì chẳng giận cũng chẳng sốt ruột, chỉ chậm rãiđi lên thang máy. Thang máy vừa mở đã nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu đứng ngoài cửa, cúiđầu, mái tóc dài xõa xuống, che mất khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể nhìnđược vẻ mặt của cô. dựa lưng vào tường, chân giẫm giẫm liên tục vào những ôgạch men © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới sàn, giống hệt như một đứa nhóc chơi chán rồi về đến nhà mới pháthiện ra quên mang chìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khóa, khiến cho người lớn tức không được bực chẳngxong.

Diệp Trì đi đến đứng trước mặt cô, không buồn mở cửamà đưa hai tay nâng đầu cô lên. Anh phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng sức bởi đang dỗi, một mựckhông chịu nghe theo lời anh. Bị Diệp Trì nâng mặt lên, Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu không thểkhông nhìn thẳng vào mặt anh ta. Hai người đứng rất gần nhau, hơi thở của anhphả vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt cô. Thời Tiêu bất lực nhắm chặt mắt lại, không thèm nhìn Diệp Trì.Anh khẽ cười, cúi xuống, nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàng hôn vào đôi môi anh đang nhớ cồn cào.

Anh không nôn nóng, chỉ đặt lên môi Thời Tiêu một nụhôn, rồi một nụ hôn nữa… giống như chuồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuồn đậu nước, nhẹ nhàng và dịudàng.

Thời Tiêu không khỏi sởn gai ốc sợ hãi, đối với nhữnghành động thân mật của Diệp Trì, bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bản năng phản kháng. Đêm ấy đã đểlại ức sâu đậm với cô, nhưng phản kháng sẽ mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại điều gì? Thời Tiêu càngthêm sợ hãi. nhắm chặt mắt lại để mặc cho anh hôn, hết cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đến cái khác,cảm giác anh đã dừng lại, hồi lâu không động tĩnh gì, Thời Tiêu thử mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt,vô tình bắt gặp đúng ánh mắc của anh. cứng đờ người như một tên binh bịbắt giữ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Trì nhìn rất lâu, lâu đến mức cái đèn cảm ứngâm thanh trên trần nhà đã tắt rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vẫn nhìn cô. Cùng với tiếng nói củaanh vang lên, cái đèn liền bật sáng trở lại: “Tiêu Tiêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em không thắng đượcanh đâu em biết không? Từ nhỏ đến lớn, chẳng ai thắng được Diệp Trì này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờem mới hối hận không thấy quá muộn hay sao? Hồi đó em đã dây vào anh, đã lấyanh rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế thì cả đời này em sẽ của anh, của Diệp Trì này. Nói thế nàonhỉ, sống thì nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung giường, chết nằm chung một mộ. vậy nếu ý nghĩkhác, tốt nhất em nên từ bỏ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm! Vô ích thôi!”

Diệp Trì thả ra, lấy chùm chìa khóa của cô trongtúi quần ra, đặt vào tay cô.

- Giờ thì mở cửa đi, chúng ta về nhà thôi!

Nói thực lòng, Thời Tiêu thật sự muốn vứt chùm chìakhóa ấy vào mặt anh ta. Người đàn ông này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liêm sỉ, bỉ ổi, độc đoán,hoàn toàn không biết tôn trọng người khác, ý muốn của người khác đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải thựchiện theo ý anh ta.

Nhưng biết Diệp Trì người nói được làm được. Cảđời này sẽ bị ràng buộc với anh ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trừ phi anh ta chán trước, từ bỏ trước,muốn ly hôn với cô. Thời Tiêu đứng yên nhìn anh ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọn lửa tức giận như đangnhảy nhót trong đôi mắt. Diệp Trì mỉm cười, ôm vào lòng, nắm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn taycô, cắm chìa khóa vào rồi mở cửa, kéo vào bên trong. hơi bừa bãi, bêncạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tủ đựng giày một chậu cây bị ném vỡ, cây bị bật cả rễ, đất rải ra khắpnhà.

Diệp Trì cúi xuống ôm vào nhà: “Lát nữa anh sẽ xửlý em!”

Thời Tiêu vùng vẫy vài cái bị Diệp Trì đánh vào mông.Anh cúi xuống thì thầm: “Em còn chống cự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữaanh không nhịn được nữa đâuđấy!”

Thời Tiêu nhạy cảm nhận ra bộ phận nào đóbên dướicơ thể anh ta đang cứng lên. Cô cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt môi, cụp mi xuống, không thèm nhìn anhta.

Người đàn ông này không bao giờ che giấu dục vọng củamình, hơn nữa chỉ cần anh ta muốn nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định phải cho bằng được, Thời Tiêuhiểu rất điều này, nhưng hiện giờ cô vẫn còn cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ám ảnh với chuyện này.

Diệp Trì cũng biết điều đó. Trên đường đi anh đã nghĩ,dùThời Tiêu cũng không giống như những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn anh từng chung đụng,cô giống như là một bông hồng được lớn lên trong lồng kính, chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng trải quasương gió, cho trước anh một Hứa Minh Chương, nhưng lần đầu tiên của làdành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh, vẫn còn non nớt, anh thể nhận ra được điều đó rất ràng.

Tối hôm ấy anh thực sự quá tức giận, bị cơn ghen tuônggặm nhấm đến phát điên lên. Lúc ấy anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã nghĩ, hóa rakhông chỉ thuộc vềmình, cái thể bên dưới mình đã từng thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người đàn ông khác. Cóthể họ đã hôn hít, sờ soạng, hoặc có thể…

Diệp Trì không phải kẻ ngốc, đã lâu như vậy vẫnchưa quên được một người đàn ông, vậy thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn hai người đã từng rất thânmật. Không cần nghĩ cũngthể đoán ra, mặc vẫn giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được “cái màng” mỏngmanh kia, nhưng những chuyện thân mật khác, lẽ hai người cũng chẳng thiếu,dùhọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đã yêu nhau.

Yêu nhau, đây điềuDiệp Trì cảm thấy khó chịunhất. đã từng yêu, thể giờ trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn yêu. Hứa Minh Chương thì càngkhỏi phải nói rồi, chỉ cần thấy ánh mắt anh ta nhìn Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu là có thể biếtanh ta yêu biết nhường nào, lưu luyến biết bao nhiêu.

Thực ra Diệp Trì cũng rất sợ, nếu như hai người họ yêunhau thế thì anh ngăn cản họ nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13gì? vậy anh phải điều tra, phải làmrõ chuyện quá khứ của hai người, biết địch biết ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trăm trậnăm thắng. Diệp Trìtôn thờ câu nói này, hơn nữa anh ta cũng rất muốn biết nếu như Hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Minh Chươngđã không thể từ bỏ, vậy tại sao hồi ấy lại chia tay?

Trước mắt, quan trọng nhất vẫn Thời Tiêu.ràngcuộc bạo hành đêm qua đã để lại “di chứng” cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Nếu nói Diệp Trì có điềuphải hối hận thì đây đúngđiều khiến anh hối hận nhất. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như biết khôngthể gạt bỏ chuyện cũ, lúc ấy chết tức anh cũng tuyệt đối không làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưvậy. Diệp Trì thở dài, đặt Thời Tiêu lên giường, xoa xoa đầu cô: “Anh đi chuẩnbị nước tắm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, em tắm rửa trước, anh xuống nhà nấu cơm, vẫn còn canh gà,anh nấu cho em ít nhé!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu nhìn thấy Diệp Trì như thế này chợt thấytrong lòng khó chịu. Cô tự nhủ mình không thể mềm lòng. Cô ngoảnh đầu nhìn rangoài cửa sổ, những căn nhà ở bên ngoài đều đã tắt đèn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc