GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Từ Tam Á trở về cũng đã sắp hết năm, cơ quan Thời Tiêubắt đầu phát thưởng cuối năm. Mặc dù Thời Tiêu mới đến chưa đầy một tháng nhưngcũng được “vụ mùa lớn”.

Thời Tiêu cũng cảm thấy hơi phấn khởi, lúc trước làmviệcbộ phận kế hoạch hóa gia đình, đã chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu thì thôi, đến Tết,quà cáp người ta phát cho bạn toànnhững thứ người khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã chọn chán chê rồicòn thừa lại, đâu gi

ng như bây giờ, Thời Tiêu chẳng phải bận tâm chuyệngì, thậm chí còn người mang đến tận nhà cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô.

Nhưng sau khi kích động, Thời Tiêu thực sự chútlúng túng. Chỗ “củi gạo dầu muối” này, nhà cô thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự không dùng hết. Anh chàngDiệp Trì cực kỳ kỹ tính, gạo phải ăn chất hữu cơ, rau phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loại không cóchất hóa học gây hại, sao, những đồ ăn này đều do Tiểu Lưu cách mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày lạicho người mang đến.

Trừ phi thật cần thiết, nếu không Diệp Trì chẳng baogiờ đụng đến những thứ người khác mua. Nói thật lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng rất ngon. ThờiTiêu vốn không phải người kén ăn, nhưng ăn quen gạo nhà rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng thấygạo của nhà ăn khó nuốt, thói quen đúng là một điều đáng sợ!

Nhìn đống đồ ngồn ngộn này, Thời Tiêu nhíu mày, đămchiêu suy nghĩ nên làm thế nào? Chị Điền liền nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình nói: “Thời Tiêu à, látnữa lãương nhà chị lái xe đến, hay để anh chị chở giúp em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nhà nhé!”

Chị Điền này cũng ranh mãnh lắm, ai chẳng biết ThờiTiêu hiện giờ là chị dâu của phó thị trưởng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con dâu trưởng của nhà họ Diệp,thường ngày muốn tiếp cận Thời Tiêu không cơ hội, vừa chộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được thời coliền thể hiện ngay.

Thời Tiêu vội vang từ chối, ngần này thứ mang về nhà,sau lại mang đi thì càng thêm phiền phức. Ngẫm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ hồi lâu, gọi luôn choQuyên Tử. Bố mẹ Quyên Tử bố mẹ Thời Tiêu đều công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhân trong phân xưởng,hai nhà lại gần nhau, quan hệ khá thân thiết, Quyên Tử lại thuê nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoàimột mình, những đồ này mà chia cho ba nhà cũng chẳng còn lại bao.

Chẳng ngờ lúc đến, Quyên Tử còn dẫn theo một “cửu vạn”,chính Tả Hồng. Thời Tiêu không khỏi bối rối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh chàng Tả Hồng nàyngườithế nào mà Quyên Tử dám sai bảo như thế?

Tình huống ngại ngùng nhất vẫn còn phía sau. Lúc TảHồng xắn tay áo vác bao gạo lên, đúng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy phó chánh án Chu của tòa án đi qua,vội vàng chạy đến đỡ lấy. Đường đường một phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chánh án của tòa án, thế màlại phải vác bao gạo ấy ra khỏi tòa nhà văn phòng, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất hình tượng. TảHồng hoàn toàn chẳng mất chút sức lực nào, chẳng bao lâu sau, mấy nhân viên củatòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 án thường ngày mặt mũi vẫn lầm khó gần đều chạy đến phòng hành chính bêđồ xuống xe, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khách khí nói làm vậyvinh hạnh của bọn họ.

Thời Tiêu ngồi trên xe của Quyên Tử, tay chống cằm,cảm thấy mình vừa làm một chuyện hết sức ngu xuẩn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại sao lại quên mất QuyênTử là một người coi trời bằng vung chứ?

Quyên Tử ngồi ở ghế phụ lại còn vui vẻ nói: “Tả thiếugia giỏi thật, quen biết rộng thế!”

Tả Hồng xoay lăng, rẽ lên đường vành đai hai, đắcchí nói: “Chứ còn gì! Phó chánh án Chu ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nãy chính lính của bố anh ngàytrước, đã mấy năm không gặp rồi, leo cũng nhanh gớm. Quyên Tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta thay xenhé, con xe này già giá yếu quá rồi!”

Quyên Tử trừng mắt: “Đừng thể hiện anh là đại giatrước mặt dân thường chúng tôi, chiếc xe này trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 góp, còn chưa trả hết tiềnđấy!”

- Anh tặng em một chiếc, thế nào?

- Stop ngay, chúng ta chẳng qua chỉ bạn bìnhthường, đừng thân thiết quá! Hơn nữa chị đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại thù bọn nhà giàu! nói đicũng phải nói lại, Thời Tiêu, lúc đầu cậu thi vào làm công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức, tớ còn bảo cậudở hơi, không ngờ làm công chức cũng ngon thế! Những thứ này hai nhà chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 taăn nửa năm cũng chưa chắc đã hết, tiết kiệm được ối tiền! Các cụ chắc mừnglắm đấy! À © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải rồi, tớ không nhìn rõ, bộ phận của cậu bộ phận thế?

- Cụ cải cách phát triển, phòng hành chính!

Tả hồng một tay móc thuốc trong túi ra, vừa ngậmvào miệng, còn chưa kịp châm lên đã bị Quyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử nhanh tay giật lấy, ném rangoài cửa sổ: “No smoking!”

- Được rồi, được rồi! tổ ơi, anh không hút làđược chứ gì. Thời Tiêu làm bộ phận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó chỗ ngon nhất trong ủy ban thành phốđấy, màu nhiều lắm, chuyện này em không hiểu đâu… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

sau khi chuyển hết cho hai nhà, chỗ còn lại chuyểnsang chung nơi Quyên Tử đang ở. Xong việc, Tả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hồng thậm chí chưa kịp uốngngụm nước đã bị Quyên Tử đuổi về. Thời Tiêu đứng cạnh nhìnthấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngại thay.

Căn hộ Quyên Tử ở một căn chung hai phòng ngủ,nói chung cũng không đắt lắm. Có một phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ để dành cho Thời Tiêu thỉnhthoảng đến ở. Kể từ lúc Thời Tiêu lấy chồng, căn phòng ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn để trống.

Quyên Tửhai cốc phê ra, đưa cho Thời Tiêu mộtcốc. đón lấy rồi cười bảo: “Cậu với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tả Hồng thân nhau như thế từ khi nàovậy?phải đã làm chuyện vụng trộm gì sau lưng tớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hả?”

Quyên Tử phì cười: “Anh ta bám tớ từ hai tháng nay,tâm địa của anh ta này đã đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị ra từ lâu rồi, chuyện vụng trộm thì hiệnnay chưa có, tương lai nếuthì tớ chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta thôi!”

Thời Tiêu suýt chút nữa thì phun hếtphê ra ngoài,nhưng ngẫm nghĩ lại cũng thấy lý. Quyên Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Thời Tiêu hồi lâu, nói chẳngchút thiện cảm: “Gần đây cuộc sống vợ chồng vẻ hòa hợp nhỉ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn mặt cậuhồng hào thế kia, lần trước một tờ báocải đã xếp hạng các đại gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổitiếng về chuyện đó, người đứng đầu chính Diệp thiếu gia nhà cậu đấy! Thếnào, tiết lộ cho chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em nghe xem nào, một tối mấy lần?”

Thời Tiêu đỏ bừng mặt, lườm Quyên Tử một cái rồi cúiđầu nhìn đồng hồ để che đi vẻ thẹn thùng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Tớ phải đi đây, hôm nay phải về nhàăn cơm, tớ phải về sớm một chút!”

Đi ra chỗ thay giày,liền ngẩng đầu nhìn Quyên Tử:“Tả Hồng vợ chưa cưới rồi, Diệp Trì nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sang năm sẽ cưới!”

Quyên Tử ngẩn người rồi gật đầu: “Tớ biết, cậu đừnglo!”

Quyên Tử đứng bên cửa sổ, nhìn theo cái bóng của ThờiTiêubên dưới, đột nhiên cảm giác đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thật khó dự đoán. Hồi đó côthực sự tin rằng Hứa Minh Chương sẽ chân mệnh thiên tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô bạn mình,nhưng nào ngờ trên đời này còn một Diệp Trì. Ngoài ra, ấy cũng lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắngquá rồi,lúc này làm còn tâm trí đâu dành cho chuyện đó. Đàn ông với tiềnđều© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lũ khốn kiếp như nhau.

quan đã cho nghĩ tết, Diệp phu nhân “ra lệnh” chohai con trai cùng hai nàng dâu chuyển về nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở, đây cũng quy định của nhà họDiệp. Do vậy nhà họ Diệp năm nay còn đông vui hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm ngoái. Tâm trạng của bàDiệp vui lắm, hai con trai, hai con dâu, cộng thêm với cháu gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 An An ởchung một nhà, vui biết mấy!

Thời Tiêu cũng bị sốc nặng, phát hiện ra bản thân đúnglà một kẻ vô dụng đúng nghĩa, ngay cả một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giảng viên đại học như Lâm Yến cũngbiết nấu nướng, còn chẳng biết làm gì. Cũng may Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm Yến nhữngphụ nữ dịu dàng tâm lý, không hề soi mói hay chỉ trích này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nọ.

Nhưng Thời Tiêu cũngsở trường của mình, ngồi chơicùng với An An, cho chơi điện tử, xếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình, làm bài tập nghỉ tết… Cô đềulàm tốt, Diệp An An cũng thích Thời Tiêu lắm, thường ngày không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu nghe lờimẹ Lâm Yến, nhưngnói một câu là con nghe ngay.

Chẳng trách Diệp phu nhân thường nói, Thời Tiêu códuyên với trẻ con.

Phòng của Diệp Trì tầng hai, hôm Thời Tiêu DiệpTrì chuyển đến, cảm thấy nơi này dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “căn cứ mật” của Diệp Trì.Diệp Trì rất giỏi, tất cả bằng khen từ nhỏ đến lớn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đều được Diệp cấtgiữ cẩn thận trong ngăn kéo bàn.

Diệp Trì từ nhỏ đã rất nghịch ngợ nhìn những bức ảnhđen trắng đã bị ngòe thời gian© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết ngay. Diệp Trì của thường ngày vôcùng giỏi giang lịch sự, khi anh mặc quần áo quân đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng cùng oai phongvà mạnh mẽ, chẳng kém gì người cha tướng quân của mình.

Diệp chỉ vào bức ảnh Diệp Trì mặc quân phục nói:“Tiểu Diệp hồi đó trong quân đội biểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện rất tốt, sau buộc phải xuất ngũđi du học,chuyện nàybố con nổi cơn lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đình, nói nếu nó dám chạy, sẽbắn bỏ như bắn quân đào ngũ!”

Nghĩ đến cảnh tượng lúc ấy, Diệp liền lắc đầu. ThờiTiêu dương nhiên biết về sau Diệp Trì vẫn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 du học, vậy hỏi: “Cuốicùng bố lại đồng ý ạ?”

Diệp cười: “Hai cha con chẳng ai chịu nhường ai,cuối cùng ông Hồ đành phải ra mặt, lúc ấy bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con mới miễn cưỡng đồng ý để TiểuDiệp xuất ngũ, nhưng đây lại trở thành niềm tiếc nuối suốt đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của bố con. Ôngấy nói nếu để Tiểu Diệp tiếp tục làm lính, không biết chừng sau này còn mạnhmẽ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyết đoán, giỏi giang, suy nghĩ kín kẽ hơn cả ông ấy, thằng này tàicầm quân bẩm sinh!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu cũng thầm nghĩ vậy, một Diệp Trì thích chiphối, kiểm soát biết đâu càng thích hợp với việc cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quân.

Tiếng pháo nổ vào buổi sáng đã đánh thức Thời Tiêu. Côvừa mở mắt ra đã giật nảy mình. Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tay chống đầu, nằm nghiêng ngườinhìn với nụ cười hết sức tinh quái, tay kia xách bộ đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chơi của An An, làcái máy chạy bằng pin, chỉ cần ấn nút sẽ phát ra tiếng pháo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi đùngđoàng.

Thời Tiêu chớp chớp mắt, vẫn còn chút ngái ngủ, đangđịnh ngồi dậy thì bị Diệp Trì đè xuống giường, dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng hôn cắn nhẹ lên môirồi thì thầm vào tai cô: “Tiêu Tiêu, chúng ta sinh một đứa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé!”

Thời Tiêu bỗng tỉnh táo hẳn,thể đột nhiên cứng đờ.

Diệp Trì hơi hơi ngẩng đầu kéo rộng khoảng cách ra mộtchút, nheo nheo mắt nhìn cô: “Thế nào? Không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hả?”

Đôi hàng mi của Thời Tiêu khẽ cụp xuống, hàng mi dàikhẽ rung rinh, đôi môi cắn chặt, tìm cách© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tránh vấn đề này. Nhưng Diệp Trìnào để hội tránh, anh rút cánh tay đang© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới gáy ra, nhẹnhàng nâng cằm Thời Tiêu lên, ép cô phải mở mắt raanh:

- Hả?

Giọng điệu mặc rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến chongười khác không dám từ chối.

Thời Tiêu nhắm mắt lại rồi lại mở ra: “Diệp Trì, emthật sự chưa sẵn sàng, cho em thêm chút thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian được không?”

Ánh mắt Diệp Trì lướt trên mặt cô hồi lâu rồi độtnhiên anh bật cười. Bàn tay luồn vào trong chăn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu vuốt ve làn da mượt màtrên eo Thời Tiêu, chậm rãi đi xuống phần bụng dưới bằng phẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, hơi dừnglại một chút rồi tiếp tục xuống dưới, tiến vào giữa hai chân cô…

Thời Tiêu bắt đầu thở gấp, khép chặt hai đùi lại, kẹpchặt tay của Diệp Trì rồi lấy tay đẩy anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra.

Diệp Trì ghé vào tai cô, thì thầm: “Đã lâu như vậy rồimà vẫn còn chưa quen sao? Tiêu Tiêu ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào, thả tay anh ra! Ngoan…”

Vừa thì thầm anh vừa cắn nhẹ vào vành tai của cô, mentheo cổ rồi trượt xuống, chui hẳn vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăn. Cái lưỡi ngang ngược thả sứchoành hành trên người cô, chẳng mấy chốc, Thời Tiêu đã phải giương cờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng đầuhàng, thả lỏng người ra, đắm mình vào cảm giác khoan khoái không thể thoát rađược. Lần này Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì không đeo bao.

Đấy chính Diệp Trì, lúc nào muốn chiều bạn thì cóthể nâng bạn lên tận mây xanh, nhưng một khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã quyết định chuyệnsẽ khôngcho phép có bất cứ sự phản kháng nào. Anh nói anh muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con, Thời Tiêu sẽphải ngoan ngoãn chấp nhận.

Thời Tiêu vì chuyện này mà mấy hôm liền làm mặt lạnhvới Diệp Trì. Anh thản nhiên đối mặt, vì thói xấu này của cô là do anh chiềuquá mà ra.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc