GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Tiêu hơi tò mò nhìn xung quanh, cô không biếtrằng ở giữa trung tâm thành phố huyên náo lại có một góc nhỏ yên ắng như thếnày. Nó nằm ở một góc nhỏ trong trung tâm mua sắm, cách đó không xa là nhữnggiá sách la liệt, bày đủ các loại sách báo. Mùi hương ngọt ngào của bánh ngọtvà nồng nàn của cà phê phảng phất xung quanh, rất giống cảm giác mà Lục Nghiêmmang lại cho người khác: rất tư sản.

Thời Tiêu còn nhớ, lúc còn học đại học, Lục Nghiêm rấtthích các nhà văn nước ngoài như: Haruki Murakami, Franz © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kafka, thích cà phê vàrượu vang, thích nhạc jazz...là những thứ cảm thấy không thể hiểu nổi,thế mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta lại cùng đam mê. Học đến năm thứ ba, Lục Nghiêm đã có thể nóithành thạo tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh, tiếng Pháp,lẽ còn có cả tiếng Nhật nữa, bởi từngnhìn thấy anh “gặm” những cuốn sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 văn học Nhật.

Lúc ấy cả anh Hứa Minh Chương đều không túc xátrong trườngthuê một căn hộ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phỏng ngủ cách trường không xa. Hứa MinhChương thích những những thứ truyền thống, Lục Nghiêm thì ngược lại. Cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng,một người ưa truyền thống như Hứa Minh Chương sau khi tốt nghiệp lại ra nướcngoài du học, còn Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghiêm thì lại trong nước, hơn nữa còn trở thành mộtkiểm sát viên.

Kể ra thì đó cũng chẳng phải chuyện bất ngờ gì, bốcủa Hứa Minh Chương người trong ngành công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an, còn bố của Lục Nghiêm hìnhnhư cũng lãnh đạo viện kiểm sát đâu đó, nếu không hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đã chẳng thểlớn lên bên nhau. Nghe nói mẹ của Lục Nghiêm là một phiên dịch viên, lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáicốt cách sản trong anh chính bắt nguồn từ mẹ.

Thời Tiêu thu ánh mắt lại, ngẩng đầu thở dài: Rấtgiống phong cách của anh!”

- Cái gì?

Lục Nghiêm nhướng mày hỏi.

- Cảm giác nơi này rất hợp với anh!

Lục Nghiêm không nhịn được cười. Hứa Minh Chương lúcấy thường nói, Thời Tiêu của tôi là mộtnhóc ngốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghếch, tôi phải mua đồ ănsáng mang đến cho ấy, tôi phải ngồi giám sát cô ấy ăn sáng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi phải chở côấy đến thư viện, tôi phải giúp ấy đoán đề thi...

Lục Nghiêm không tài nào nhớ nổi, kể từ khi quen biếtThời Tiêu, Hứa Minh Chương tất cả bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái “phải” làm nữa, hơn nữa gầnnhư mỗi cái “phải” đềuliên quan đến Thời Tiêu. Kể từ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu trởthành bạn gái của Hứa Minh Chương, Lục Nghiêm đã trở thành một con “kì đà”,trên con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người hay đi bỗng xuất hiện một con nhóc. Cho điđâu, Hứa Minh Chương cũng dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo đi cùng.

Lục Nghiêm từng mắng Hứa Minh Chương trọng sắckhinh bạn, nhưng đến tận hôm nay, Lục Nghiêm mới hiểu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẽ đó không phải làtrọng sắc khinh bạn , yêu quá sâu sắc, Hứa Minh Chương đã thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng yêuvà yêu quá sâu sắc.

Hai người học cùng nhau từ hồi mẫu giáo lên tận đạihọc, dựa vào vẻ ngoài điển trai, tài năng cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với điều kiện gia đình vượttrội, xung quanh hai người không ít các gái để mắt đến. Thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí hồi cònhọc cấp ba, Hứa Minh Chương từng một mối tình đầu khá mông lung, nhưng sovới mối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình với Thời Tiêu thì chẳng là gì.

Quen với Thời Tiêu hoàn toàn một chuyện ngẫu nhiên.Nhưng cái gọitình yêu lại chẳng quy luật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì cả. Ngay từ cái lần ấy, HứaMinh Chương đã bị chìm đắm vào chuyện tình cảm này, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng còn sức lựcmà vùng vẫy. Và trong i Thời Tiêu vẫn còn chưa hiểu hết vấn đề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì đãtrở thành bạn gái danh chính ngôn thuận của Hứa Minh Chương, khiến cho cảtrường phải bàn tán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xôn xao.

Lúc ấy Thời Tiêu đang học kỳ thứ hai của năm nhất đạihọc. Trong học viện, cô không phải một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đẹp được xếp đầu bảng, nhưng cônhóc này cũng khá thú vị, tất cả những cậu sinh viên cưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cẩm Thời Tiêu cuốicùng đều bị “gãy cưa” bị thu nạp làm anh em, bằng hữu của cô nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Minh Chương thì tấn công trực tiếp luôn, ngay buổi tốihôm quen nhau, anh đã thẳng thừng “chiếm đoạt” nụ hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu của cô nhóc. Sau đóMinh Chương còn chia sẻ với Lục Nghiêm về cảm giác lúc ấy. Anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấu nổisự phấn khích trong lòng, nói: “Lục Nghiêm, tôi không nói ngoa đâu, lúc ấy tôicó cảm giác tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình như muốn bay ra ngoài, bay lên không trung rồi rơi bịchxuống đất. Lúc ấy tôi biết cả đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thể ấy thôi!”

Lục Nghiêm lúc ấy biết bạn thân của mình đã bị lún sâuvào chuyện tình cảm này thật sự, không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách thể cứu vãn được. Lúc đóanh đã nghĩ, chuyện của họ thể lâu bền mãi mãi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng đời chẳng ai biết đượcchữ “ngờ”, sau một thời gian yên ấm, Thời Tiêu đột nhiên thay lòng đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạ, cònHứa Minh Chương thì lên đường đi xa.

Lục Nghiêm lúc ấy nổi cơn thịnh nộ, túm lấy cổ áo củaHứa Minh Chương đã say mèm mà gào lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Mẹ kiếp, chẳng phải cậu bảo cả đời nàychỉ thể ta sao? Nếu đã như thế sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đi cướp lại, nếu đànông thì mau đi cướp lại đi!”

Hứa Minh Chương lúc ấy chẳng còn chút ý chí, chỉ biếtlẩm bẩm một câu: ấy không yêu tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, cô ấy không yêu tôi, tôi cướp lạicũng ý nghĩa gì?”, giọng nói cùng não nề, đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như cắt ruột gan... Đến tậnbây giờ, Lục Nghiêm vẫn còn nhớ như in từng cảnh tượng trong quá khứ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lúc ấytrong cơn tức giận, anh đã chạy một mạch đếntúc của Thời Tiêu, đạp cửa xôngvào, lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu ra ngoài, hỏi thẳng chuyện phảithay lòng đổi dạkhông. Lúc ấy Thời Tiêu đã lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lùng nói đúng. Lục Nghiêm đã vung tay cho cômột bạt tay trời giáng.

Lục Nghiêm còn nhớ lúc ấy mình đã ra tay rất mạnh, đếnnỗi tát Thời Tiêu xong, tay anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như dại.

Lục Nghiêm trong thức siết chặt bàn tay phải, lạnhlùng đưa mắt nhìn cô. nhóc ngày nào đã lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật rồi,so với vẻ non nớt lúcấy, dường như Thời Tiêu bây giờ đã chững chạc quyến hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều. Lục Nghiêmduỗi tay ra, cốc cà phê lên nhấp một ngụm: “Bánh xốp đây rất ngon, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thửđi!”

Thời Tiêu lắc đầu: “ Em nghĩ chắc anh không phải vìmuốn để em ăn bánh xốp nên mời em đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây!”

Lục Nghiêm thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt dò xétnhìn Thời Tiêu: Tôi không biết rốt cuộc bốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm qua đã xảy ra chuyện gì, giờnghĩ lại, thấy dường như mọi thứ không hợp với logic cho lắm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng giờ HứaMinh Chương đã về, hai người cũng gặp nhau rồi, vậy thì nói trắng đen ra cóphải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt hơn không, cần phải dùng cái cớ kết hôn rồi để lấp liếm cho xongchuyện. Tính cách của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hứa Minh Chương ra sao chẳng lẽcòn chưa rõ?càngnhư vậy, cậu ta càng không thể từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ. Đừng nói với tôi người đàn ông đưa đếnbệnh viện hôm ấy chính chồng nhé? Chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này hoang đường đỉnh điểm đấy.Hơn nữa tôi không thể không cảnh cáo cô, chohai người quen nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào,hãy tránh xa người ấy ra một chút, anh ta không phải loại tử tế đâu!”

- Không phải loại tử tế?

Đâylần đầu tiên Thời Tiêu nghe được lời đánh giánhư thế này về Diệp Trì từ miệng người khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Lục Nghiêm dựa lưng ra sau, ánh mắt thoáng vẻ châmchọc: “Có thể tôi đang ôm rơm nặng bụng rồi!”

Thời Tiêu không muốn bàn luận nhiều về Diệp Trì. Nóichuyện với Lục Nghiêm về Diệp Trì, cứ cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta vẻ gì đó khácthường. Thời Tiêu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn vào mặt anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “ LụcNghiêm, em thật sự đã kết hôn rồi!”

Lục Nghiêm ngây ra một hồi. Trước khi đến tìm ThờiTiêu, Lục Nghiêm dám chắc chỉ dùng do đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết hôn để lừa phỉnh Hứa MinhChương thôi, hơn nữa anh cũng đã hỏi hết đám đồng nghiệp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãnh đạo của ThờiTiêu, bọn họ đều quả quyết chưa lấy chồng.

Lục Nghiêm nghĩ rằng, nếu cả hai còn chưa kết hôn, nhưvậy vẫn còn cơ hội, thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã từng yêu nhau đến chết đi sống lại.

- Thời Tiêu, đây không phải trò đùa đâu!

Thời Tiêu cười như mếu: “ Thực ra những chuyện nàykhông hề quan trọng, thử hỏi những gia đình như gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đình các anh có thể chấpnhận một đứa con dâu xuất thân tầm thường như em không? Lục Nghiêm, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự lừagạt bản thân nữa. Em kết hôn hay không, không phải vấn đề, điểm này đángra anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải hiểu hơn em chứ?”

Lục Nghiêm bỗng ngây người ngạc nhiên,nhóc ngốcnghếch của ngày nào giờ đã trở nêncùng sắc sảo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Theo như những LụcNghiêm biết về bố mẹ Hứa Minh Chương, chuyện này quả thật không dễ dàng. NhưngLục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nghiêm luôn tin người niềm tin nhất định sẽ thành công, chỉ cần haingười kiên trì, cuối cùng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ ngày thành công, trên đời này làm gìcó bố mẹ nào thắng nổi con cái mình? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Mắt Lục Nghiêm đột nhiên sáng lên, anh thử thăm dòThời Tiêu:Hay bốn năm trước mẹ Hứa Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chương từng đến tìm cô?”

Thời Tiêu cúi đầu, nhớ lại một buổi chiều hoàng hônbốn năm trước, đúng vào thời gian nghỉ hè, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm thêm, vừa về đến chân cầuthang khu chung thì nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên đường.Gia đình sống chung của xưởng gang thép, trong một căn hộ kiểu cũ, lúcấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa được cải tạo hay di dời, những người sốngđây phần lớn đều lànhững công nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xưởng gang thép. vậy sự xuất hiện của chiếc xe hơi nàythật sự rất bắt mắt.

Thời Tiêu không nén được liếc mắt vài lần. Cửa kính xetừ từ hạ xuống, nhìn thấy ngồi trên ghế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau xemột phụ nữ rất xinh đẹp vàsang trọng, nhưng ánh mắt có vẻ khinh khỉnh, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìntừ đầu đến chânkhiến Thời Tiêu cảm giác vô cùng hèn mọnnhỏ bé.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Thời Tiêu đã biết mẹ HứaMinh Chương không hề thích mình, thậm chí thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóighét. Giờ nhớ lại ánhmắt ấy, vẫn còn thấy rùng mình.

Thời Tiêu thất thần hồi lâu, nghĩ một lát rồi quyếtđịnh không nói. chuyện xảy ra đã lâu rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ nói đến cũng chẳng còn ýnghĩa nữa. Lục Nghiêm không hỏi tiếp, thực ra trong khoảnh khắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thất thầncủa cô ban nãy, anh đã hiểu ra,chắc chắn mẹ Hứa Minh Chương đã đến tìm cô.Không cần nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng biết những lời mẹ Hứa Minh Chương đã nói sẽ khó nghe nhưthế nào. Trong mắt bố mẹ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ, tình yêu thật ra chỉmột thứ hết sức nựccười, không hề một chút giá trị so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với chuyện lợi ích hay môn đăng hộ đối,hoàn toàn không đáng để nhắc đến.

Điện thoại của Thời Tiêu đột nhiên đổ chuông, lấyđiện thoại trong túi ra,

- A lô, đang bên ngoài tòa nhà trung tâm thành phố,gần quan của Quyên Tử, lát nữa sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ăn cơm với ấy. Ừ! Ok! nghe giọngThời Tiêu vẻ trầm trầm, Diệp Trì biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã hết dỗi rồi. Thấy bảo đang ởgần tòa soạn của Quyên Tử nên anh nghĩ đang ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Quyên Tử, thế nên khônghỏi thêm, chỉ dặn đừng ăn mấy thứ linh tinh, rồi bảo đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa hàng lẩu tựchọn gần đó ăn, mùi vị cũng được cũng thích. Nghe thấy Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêuđồng ý, Diệp Trì mới cúp máy.

Hồ Quân ngồi đối diện liền rút một cây gậy đánh golfra, nói đùa: “ Diệp Trì, tôi nói thật cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đừng thấy khó nghe, cậu quản ThờiTiêu nhà cậu hơi bị nghiêm ngặt quá đấy, sắp bằng bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy đến nơi rồi! Cẩnthận kẻo áp bực sẽ phản kháng đấy! Hồi đó Đảng của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng giànhđược chính quyền nhờ thế đấy!”

- Im ngay!

Diệp Trì cầm trái bóng ném về phía Hồ Quân: Cậu rảnhrang thế thì mau xử tình hình giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông của thành phố ta đi, tắc đường đếnphát điên lên!”

Hồ Quân đẩy cây gậy đánh bóng ra, lạnh nhạt nói: Tắcđường cho đáng đời! Đi mẹ hết xe đạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi, cho khỏi tắc, đỡ phải nói tôi!”

Diệp Trì phì cười. Hồ Quân bỏ cây gậy xuống, đi đếnbên ghếpha, nằm thẳng cẳng xuống ghế, thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài: “Chỉ cậubiết thưởngthức! Hay tôi cũng từ chức, qua chỗ cậu kiếm miếng cơm nhỉ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng cần gìnhiều, cho tôi làm giám đốc thôi cũng được!”

Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài, nghĩ đến chuyện lầntrước: À phải rồi, cậu có quen mấy trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành phố vợ tôi tiếp hômtrước không?”

Hồ Quân ngồi bật dậy: Cái gì? Ngay cả chuyện này màcậu cũng ghen à? Thôi đủ rồi đấy Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì ạ, tôi thấy lo thay cho vợ cậu đấy!Nếu ngày nàoấy đi với thằng khác thật...” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Còn chưa nói hết, thấy mặt Diệp Trì đã sa sầm, ánh mắtsắc lạnh như dao, cứ như thể muốn ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tươi nuốt sống người khác ngay lập tức, HồQuân đành vội vàng im miệng:Thôi được rồi,tôi nói sai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng qua tôi chỉ đùathôi mà, cần nghiêm trọng hóa lên thế không? Thực ra thì trong ba thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhócấy cũng một người đáng lưu ý thật, con trai của cục phó cục công an, mớitước ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về đã được bố sắp xếp cho vào làm phòng điều tra kinh tế. Phóphòng Hứa năm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội thăng quan, con đường công danh của thằng nhóc ấychẳng khác nào được trải thảm đỏ. Nghe nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng giỏi, “thái hậu” nhà tôi đãnhắm thằng nhóc ấy rồi, đang bàn bạc, muốn vun vào cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhóc Đình Đình. Conmắt của “thái hậu” nhà tôi sắc bén thế nào cậu cũng biết rồi đấy. Người bìnhthường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn lâu mới lọt vào mắt bà ấy!”

Nói rồi Hồ Quân liếc sang Diệp Trì: “ Cậu chớ có nghĩvẩn vơ nữa! Vợ cậu cũng xinh đẹp, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa đến mức khuynh nước khuynh thành,đừng nhìn ai cũng thành tình địch như thế!”

Diệp Trì bật cười: Cút mẹ đi, cậu còn không đi làtôi lấy gậy đuổi ra đấy! Tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều việc phải làm, không rảnh rỗi ngồi tiếpcậu đâu!”

Hồ Quân ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy chuẩn bị rangoài, trước khi đi còn dặn dò: “ Đừng quên tối qua chỗ Đình Đình nhé, hôm naynhà hàng con bé khai trương, cậu không đi, sau này nó quấy nhiễu cậu thì đừngcó trách!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc