GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Có lẽ bởi vì tối hôm trước ăn mặc quyến rũ quá nên hômsau Thời Tiêu ốm thật, đầu đau như búa bổ, đau họng, nghẹn mũi, sổ mũi, chảynước mắt,… dấu hiệu của bệnh cảm cúm, không thể không gọi điện xin nghỉ làm,trong lòng cô lại thầm thở phào.

Nói thực lòng, giờ bảo tiếp tục đối diện với HứaMinh Chương,tự thấy mình không đủ dũng khí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nữa, Thời Tiêu cười khổ,biết đâu sau tối qua, anh ấy càng thêm hận cô. Xét cho cùng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ đầu đến cuốiđều không phải lỗi của anh ấy, cũng không phải lỗi của cô, lẽ tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dosố phận của hai người đều đã được an bài từ trước rồi.

Thời Tiêu không tin vào số mệnh, nhưng đến ngày hômnay, thật sự có hơi tin. xụt xịt mũi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy giấy ăn xì mũi rất to, đúng lúcDiệp Trì bước vào, nhìn thấy bộ dạng xấu này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13liền bật cười. Điểm nàycủa vợ anh đáng yêu nhất, chẳng hề biết làm bộ làm tịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả.

Cứ lấy ngay chuyện xì mũi ra nói, anh sống ba mươitư năm nay, chưa có gái nào làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy trước mặt anh, bao gồm cả Cẩm Phong lúccòn nhỏ. Nhưng Diệp Trì cảm thấy vợ anh làm vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật đáng yêu. Mũi đỏ lên, mắtcũng đỏ, trông thật tội nghiệp, giống hệt như một con thỏ non ngơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngác.

Anh nhoẻn miệng cười, lại gần cô, áp sát trán mình vàotrán cô để đo nhiệt độ, cô hơi sốt. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cúi đầu hôn lên mũi cô: "Ăn cơmxong anh sẽ đưa em đi khám!"

Thời Tiêu lại rút một tờ giấy ăn ra, mũi rồi nóigiọng nghèn nghẹt: "Em không đi đâu, em uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuốc rồi, nghỉ ngơi vài ngàylà khỏi thôi

Diệp Trì nâng mặt Thời Tiêu lên, trong ánh mắt đen láythoáng qua một chút dịu dàng: "Sợ tiêm chứ gì?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu mặt đỏ bừng, ngoảnh mặt đi không thèm nhìnanh. Diệp Trì khẽ cười, ôm vào lòng, nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vỗ vào lưnggiống như đangdỗ dàng trẻ con: "Anh đưa em đi gặp chú Phan, chú ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh nghiệm, đảmbảo không đau chút nào, được không?"

Trái tim Thời Tiêu chợt ấm áp, nước mắt trào ra. Côcòn nhớ trước đây từng đọc một bài viết, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó nói, con gái lúc ốm yếu làyếu đuối nhất, nếu như lúc nào đàn ông đối xử tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với họ, anh ta đã thành côngđược quá nửa.

Vùi đầu vào trong lồng ngực thoang thoảng hương thơmnhẹ nhàng của Diệp Trì, đột nhiên Thời Tiêu chẳng muốn động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậy, mặc cho cơnmưa ngoài kiađiên cuồng như thế nào, chỉ cần núp trong vòng tay của ngườiđàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông này, tất cả mọi thứ đều sẽ yên ổn.

Trái tim Diệp Trì như muốn tan ra, mặc kể từ lúckết hôn, Thời Tiêu chưa từng từ chối những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cử chỉ thân mật của anh, nhưng chodù hai thể quấn lấy nhau chặt đến đâu, Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng có thể cảm nhận đượckhoảng cách giữa hai người. Thứ cảm giác này chỉ thể cảm nhận chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thểnói thành lời. Nhưng giờ mặc chỉ ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, hai cánhtay nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luồn qua nách anh, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh, nhưng Diệp Trì thểcảm nhận được rất ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự yếu đuối dựa dẫm trào ra từ trong tim cô. DiệpTrì chợt nảy ra ý nghĩ hết sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoang đường đó là, nên cứ như thế này mãi mãi,cho đến khi chết đi thì tuyệt biết mấy.

Nói thực lòng, đến giờ Diệp Trì không thể hiểu nổi vớitính cách cứng nhắc nhát gan như Thời Tiêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao đột nhiên lại có dũng khíkết hôn chớp nhoáng như vậy. Anh biếtlúc ấy hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết anh,mặc dù những tin đồn về anh ngập tràn các mặt báo, cuộc sống riêng thểnói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ăn chơi sa dọa. nhóc này lại chẳng buồn để tâm đến những bài báo, tạpchí mang tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thị trường ấy. Đây cũng chính nguyên nhân khiến anh kinh ngạckhi biếttốt nghiệp trường quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thương mại. Ngôi trường ấy rất nổi tiếng,những sinh viên tốt nghiệp đây đều những người tài của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13hội, thể màkhông hiểu Thời Tiêu đã "chui" vào trường ấy kiểu gì?

Nghĩ đến đây, Diệp Trì không nén nổi tò mò, liền hỏiThời Tiêu.ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ bất mãn: "Cái gì? Emdựa vào thực lực của mình vào đó đấy! Hồi ấy thành tích của em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn được trườngcấp ba viết lên băng rôn, treo trước cổng trường cho các đàn em học hỏi nữanhé. Hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học cấp ba, em học sinh xuất sắc nhất của trường đấy!"

Nói rồi cô lại xụt xịt mũi.

Diệp Trì không nhịn được cười, chìa cho một tờ giấyăn: "Thôi được rồi, vợ anh học sinh xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắc, một cán bộ kế hoạch hóagia đình tài đức vẹn toàn,tưởng tiến bộ…"

Thời Tiêu vung tay đấm vào người Diệp Trì, tức tốinói: "Rõ ràng anh không tin, còn cười nhạo em. Được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, nữa em sẽ lấybằng khen hồi học cấp ba ra cho anh xem, để xem anh còn dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tinkhông!"

Diệp Trì ômđứng dậy, đi ra ngoài: "Anh tin,anh tin được chứ gì! Xuống ăn sáng thôi, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nấu cháo rồi. Ăn xong anh đưaen đi bệnh viện, em sốt thật rồi!"

- Anh đặt em xuống, em tự đi được, cứ ôm em suốt thếlàm gì, em có phải trẻ con đâu! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Diệp Trì nhướng mày: "Cưng à, anh thích ôm đấy,ai cấm được nào?"

Thời Tiêu trừng mắt: "Đúng là mặt dày!"

- Anh mặt dày đấy, mặt dày trước vợ anh mà, đâu aibiết đâu?

Nói rồi Diệp Trì ghé vào tai Thời Tiêu thì thầm mộtcâu càng "mặt dày" hơn. Mặt Thời Tiêu đỏ bừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên, tức tối đấm anhmấy cái, miệng la lên: "Đồ mặt dày, mặt dày!"

Vốn từ vựng của nghèo nàn quá, khiến cho Diệp Trìkhông nhịn được cười.

Thời Tiêu ăn không nhiều, họng đau, cứ nuốt nướcbọt cũng thấy đau chứ đừng nói ăn cháo, phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn đúng cực hình. Ăn đượcmấy miếng, sống chết gì cũng không chịu ăn nữa. Diệp Trì đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải đi hâmnóng sữa cho cô, bảo uống rồi vội vàng đưa đến bệnh viện Nhân Dân.

Chú Phan từng gặp qua Thời Tiêu một lần, lần trước côvà Diệp Trì đến chỗ chứ Phan ăn cơm, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm ấy chú lại đi kiểm tra sức khỏec Diệp tướng quân. Chú Phan thể coi người thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nhà, đối với việcDiệp Trì đột ngột lấy vợ, ông vẫn cảm thấy khó tin được.

Ông còn nhớ mấy tháng trước, hội quán, vẫn còn thấyDiệp Trì ôm hôn một cô gái cùng xinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp nào đó, thế sao mới chớp mắt đãlấy vợ rồi, hơn nữa lại còn một gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng ngây thơ thuần khiết nữa chứ?

Chú Phan rất ấn tượng với Thời Tiêu, nói thực lòng,mới đầu ông cũng thấy lo chobé. Với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản tính phong lưu của Diệp Trì, thậtkhó nói trước được điều gì.

Thế nhưng hôm này thấy bộ dạng lo lắng của Diệp Trì,cái vẻ ung dung thường ngày bỗng chốc biến mất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay ôm chặt vợ bước vào phòng,luôn miệng bảo ông xem giúp bệnh tình ra làm sao. Nói thật lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chú Phan mớiđầu cũng bị Diệp Trì làm cho phát hoảng, tưởng rằng Thời Tiêu bị mắc bệnh gìghê gớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm. Kiểm tra rồi mời biết chẳng qua chỉ là bị cảm cúm với viêm amidanmà thôi. Thấy thế chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Phan liền không nhịn được cười. đơn xong, chú Phanthấy Diệp Trì dịu dàng dặn vợ lại đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chờ anh ta rồi mới ra ngoài đi muathuốc.

Diệp Trì ra ngoài rồi, chú Phan mới mỉm cười nói:"Thằng nhóc này thay đổi nhiều thật! Đều nhờ công lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cháu đấy!"

Thời Tiêu ngây người, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt hiềntừ của chú Phan, mặt mày ngơ ngạc không hiểu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm sao. Chú Phan vỗ vỗ vaiThời Tiêu, không nói thêm.

Lấy thuốc xong, hai người ra khỏi phòng khám. Lúc đingang qua phòng cấp cứu, trước mặt có một người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông hối hả chạy vào. ThờiTiêu cúi đầu nên không để ý. Lúc đi ngang qua, người ấy hơi khựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại rồi cấttiếng gọi: "Thời Tiêu…"

Diệp Trì ôm Thời Tiêu quay lại nhìn, đối phương đã lạigần, đưa mặt nhìn Diệp Trì rồi quay sang nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu, vẻ mặt chút kinhngạc châm chọc: "Quả nhiên cô, tôi còn tưởng mình nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhầm ngườicơ. Xem ra cô sống cũng tốt đấy chứ nhỉ!"

Thời Tiêu hơi khựng lại,Lục Nghiêm, anh em kếtnghĩa với Hứa Minh Chương, hồi đó không ít lần làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ đà cản mũi hai người. Saukhi chuyện đó xảy ra, Hứa Minh Chương thì chẳng làm gì, trong khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lục Nghiêmlại "tặng" cho một bạt tai. Thời Tiêu không để bụng chuyện cái tátấy, dù gì anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Hứa Minh Chương cũng giao tình thân thiết. Về sau HứaMinh Chương ngoài, cũng không gặp lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lục Nghiêm nữa. Thế hôm nay tình côlại gặp anh ta đây, đúng quá bất ngờ.

Diệp Trì hơi nhíu mày, ánh mắt sắc nhọn xét đànông trước mắt. Mặc dù mặc đồng phục màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen của viện kiểm sát nhưng toàn thânlại toát lên vẻ bất cần, khinh khỉnh. Vẻ khinh khỉnh này Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì chẳng còn lạlẫm gì. Những người trong giới của anh đều cái vẻ này,vậy anh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thểnhận ra ngay hai người họ từng quen biết nhưng không mấy tình cảm. Hơn nữa ánhmắt người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông này nhìn Thời Tiêu dường nhưchút châm chọc bất mãn.Thời Tiêu cắn chặt môi rồi chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi: "Chào anh Lục, lâu lắm khônggặp!"

Lục Nghiêm nhướng mày: "Đúng là lâu lắm khônggặp! Tôi cứ tưởng cả đời này tôi không gặp lại nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem ra sống cũng tốtđấy chứ!"

Mặt Thời Tiêu chợt biến sắc:

- Anh đến đây thăm bệnh nhân à?

Lục Nghiêm nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang DiệpTrì đứng bên cạnh, chậm rãi nói: "Ừ, một người bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới nhập viện!"

Ngồi vào xe, Diệp Trì thắt dây an toàn cho Thời Tiêu,khẽ cười: "Xem ra thời đại học của em cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thú vị phết nhỉ, nói thực lòng,anh không ngờ đấy!"

Thời Tiêu khẽ nhíu mày, nhìn anh vẻ cảnh giác:"Anh nói thế ý hả?"

- Anh chẳng ý cả, chỉ hơi thôi, trưa nayem muốn ăn gì?

Các dây thần kinh của Thời Tiêu chợt chùng xuống, cókhẽ nhắm mắt lại, lắc đầu. Diệp Trì vuốt ve khuôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt cô, dịu dàng dỗ dành:"Anh nhớem thích ăn mỳ Ý, để anh làm cho em ăn nhé!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu mở mắt, không kiềm chế được liếc nhìn anh.Một người đàn ông thế này dịu giọng dỗ dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, thật sự khiến người ta khómà từ chối. Thế nên cô liền gật đầu.

Diệp Trì mỉm cười, nghiêng người hôn lên trán cô, ấmáp dịu dàng. Cảm giác này nhanh chóng truyền từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trán vào tim cô, giống nhưmột viên sỏi nhỏ ném vào giữa làn nước yên tĩnh, tạo nên những gợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sóng lăntăn.

Thời Tiêu xin nghỉ ba ngày, công thêm với hai ngàycuối tuần nữa tròn năm ngày. Diệp Trì nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm đủ năm ngày, việc côngty đều mang về nhà làm. Thời Tiêu cũng dần phát hiện ra, hóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra công việc củaDiệp Trì lại bận rộn như vậy.

Mặc cứ nói biết Diệp Trì làm ăn lớn, nhưngthường ngày rất ít khi tiếp xúc với công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc của anh, hay nói cách khác,Thời Tiêu chưa bao giờ để ý đến những chuyện này. Trong ấn tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, DiệpTrìnhững người bạn của anh ta một đám dựa vào thanh thế của cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ănchơi, đàn đúm.

Do vậy, lúc ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ trong thưphòng, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Diệp Trì lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họp qua webcam, hơi bấtngờ, giống hiện như ấn tượng đầu tiên của về anh, cao quý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ung dung, nhưngvẫn toát lên sự sắc bén quyết đoán.

Khoảng khắc ấy Thời Tiêu biết rằng, sự thành công củaanh hoàn toàn không phải do ngẫu nhiên. Dường như chỉ trong khoảng khắc, ThờiTiêu cảm thấy mình như biết thêm một người đàn ông khác. Ở trước mặt cô, DiệpTrì vô cùng dịu dàng và quan tâm, thậm chí yêu chiều cô một cách không cónguyên tắc. Nhưng ở trước mặt nhân viên, anh lại vô cùng sắc lạnh, quyết đoán,chẳng chút nhượng bộ. Diệp Trì độc đoán, gần như chẳng bao giờ để ý đến suynghĩ của người khác, chỉ làm theo ý mình. Thời Tiêu đột nhiên nghĩ, mình hấptấp lấy người đàn ông này là may mắn hay bất hạnh?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc