GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ánh mắt Cẩm Phong lướt một vòng quanh người Thời Tiêurồi lạnh lùng nói: “Dây chuyền đẹp thật!”

Diệp Trì hơi khựng người, giờ mới chú ý đến sợi dâychuyền nằm trên Thời Tiêu. Hôn nay Thời Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặc một chiếc áo lông cừu màuđen, để hở cái cổ thon nh

trắng ngần, lại được to điểm bởi sợi dây chuyềnbạch kim nên càng trở nên đẹp mắt. Nhưng Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám chắc từ trước đến giờ anhchưa từng nhìn thấy sợi dây chuyền này. Thực ra Thời Tiêu không thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đeo mấythứ này, không phải anh theo dõi cô, nhưng ngay cả nhẫn cưới thỉnh thoảng côvẫn quên đeo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy anh cảm thấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của sợi dâychuyền này.

Những ngón tay thon dài của Diệp Trì nhấc viên pha lêhình giọt nước lên tỉ mỉ quan sát: “Ở đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra thế?”

Thời Tiêu rất thành thật đáp: “Bạn em tặng!”

Mắt Diệp Trì khẽ nheo nheo, nhướng mày hỏi: “Bạn ư?Đàn ông à? Chính anh tiền bối hồi đại học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ban nãy em nói trong điện thoạiư?”

Thời Tiêu gật đầu. Mặt Diệp Trì lập tức sa sầm. Anhgiật mạnh sợi dây chuyền trên cổ cô, giơ cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay rồi ném thẳng vào thùng rác:“Không được đeo!”

Mặc dù sợ dây chuyền rất mảnh nhưng bị anh ta thẳngtay giật đứt như vậy cũng khiến cho cổ Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiêu hằn lên một vệt đỏ, cảmgiác hơi đau đau. Sau cơn sốc, Thời Tiêu đứng bật dậy, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Diệp Trì bằng ánhmắt tức giận. Diệp Trì cũng bực bội nhìn thẳng vào mắt cô, hai người trừngtrừng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau, chẳng ai chịu thua ai.

Mấy người ngồi quanh đây chẳng ai ngờ sẽ chuyện nhưvậy, ai cũng sững người. Hổi lâu sau mới định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần lại, Hồ Quân lên tiếng phávỡ không khí ngột ngạt này: “Nào nào, hôm nay em Phong về nước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn anh mời emcoi như để tiếp đãi bạn từ phương xa trở về! Diệp Trì, rượu ngon cậu mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đếnđâu, mang ra đây, chúng ta phải vui vẻ một bữa mới được! Chị dâu, còn đứng đấylàm gì?”

Thời Tiêu cắn chặt môi, hoàn toàn không đếm xỉa đến HồQuần. đi thẳng ra sọt rác nhặt sợi dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyền lên rồi đưa tay ra kéo cửa, bỏra ngoài.

- Mẹ kiếp!

Diệp Trì gầm lên rồi đứng bật dậy đuổi theo. Anh tabắt kịp Thời Tiêu ngoài cổng lớn,hung hãn kéo giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta lại, gầm lên: “Mẹkiếp, giở trò quái gì thế hả?”

Thời Tiêu nhếch môi cười, im lặng nhìn anh ta hồi lâurồi lên tiếng: “Diệp Trì, anh điên à, thả tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, thả ra!”

Vừa nói cô vừa cố sức giằng tay ra. Diệp Trì siết chặthai tay rồi ôm siết Thời Tiêu trong lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hít thở thật sâu, giọng nói đột nhiêndịu xuống, nghe như đang dỗ dành cô: “Thôi được rồi, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điên, anh sai rồi,như thế được chứ gì? Đưa sợi dây chuyền cho anh, ngày mai anh sẽ đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi làmlại cho em. Bà cô của tôi ơi, tại vì nhìn thấy vợ mình đeo sợi dây chuyền củagã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ông khác tặng nên anh thấy khó chịu trong lòng, nhất thời xúc động, emtha thứ cho anh lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này đi. Hôm nay em không được đi, em đi rồi chồng em cònmặt mũi nào nhìn anh em bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bè nữa. à…”

vậy mới nói, Hồ Quân nói rất đúng. Con người DiệpTrì để đạt được mục đích thường không từ bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ thủ đoạn nào, nói dễ nghe mộtchút biết “mềm nắn rắn buông”, nói khó nghe một chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “mặt dày”. Chỉ cóđiều cho đến hiện nay, anh ta “mềm” thì ít “rắn” thì nhiều.

Thực ra hành động ban nãy của Diệp Trì không phải làcố ý. Đột nhiên nhìn thấy trên cổ vợ mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sợi dây chuyền đàn ông kháctặng, lúc ấy máu nóng đâu bốc lên, anh chẳng chút nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngợi mà giật phắt sợidây ấy ra khỏi cổ cô. Lúc Thời Tiêu nổi giận thật rồi anh mới hốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoảng bừngtỉnh, nhận ra mình quá nóng nảy. Thời Tiêu chắc chắn không thể hiểu nổi. Cứ xemánh mắt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Diệp Trì ban nãy, chẳng khác nhìn một bệnh nhân tâm thần.

Thời Tiêu không biết được giới hạn chịu đựng của DiệpTrì, Diệp Trì cũng không muốn làm chết khiếp, khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khăn lắm mới lấy được mộtngười vợ hợp ý thế này, thương yêu còn chưa hết nữa là. Hơn nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô nhóc cònchưa mặc áo khoác, cứ thế chạy phăm phăm ra ngoài. Bên ngoài nhiệt độ dướikhông độ, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cẩn thận lại bị cảm lạnh, nếu vậy mình càng xót xa hơn.

Vội vàng đuổi theo rồi dỗ dành, Diệp Trì phải thừanhận, trước mặt nhóc này, anhngười thua cuộc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh không thắng nổi cô.Say này sẽ tìm hiểu cho rõ, rốt cuộc cái gã tiền bối chết tiệt kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đóng vai trògì đây?

Nói thật lòng Thời Tiêu cũng bị Diệp Trì làm cho sợchết khiếp. Vẻ mặt sầm sì của anh ta lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nãycùng xa lạ khác hẳn với DiệpTrì ngày thường, hơi đáng sợ, hơi nguy hiểm. Nhưng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta đuổi theo côra ngoài, nhận sai về mình, với tính cách kiêu ngạo của anh ta nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều lờingon ngọt như vậy rồi, nếu mình còn tiếp tục làm căng thì không hay lắm. Vớiđàn ông ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng diện, mình thật sự không nên hùng hổ bỏ đi như vậy. Do đócuối cùng Thời Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng theo anh quay lại.

Hồ Quân, Tả Hồng, Phong Cẩm Thành coi như chưa từngxảy ra chuyện gì, vẫn gọi món, rót rượu ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uống như bình thường.

Hôm nay bọn họ uống rượu vang do Diệp Trì mang đến.Diệp Trì sở thích sưu tập rượu vang, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này Thời Tiêu đã biết từ lâu bởi,trong nhà nguyên một cái tủ chuyên đựng các loại rượu vang. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thời Tiêu khônghiểu lắm nhưng với khả năng thưởng thức của Diệp Trì, chắc chắn giá những chairượu ấy đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không hề rẻ.

Con người Diệp Trì rất thích thưởng thức rượu, thỉnhthoảng còn bảo Thời Tiêu uống cùng. Cho uống rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, Thời Tiêu cũng mộthơi uống cạn. Lần nào Diệp Trì cũng bảo rằng chẳng khác “bón hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhài chotrâu ăn”. Thời Tiêu muốn nói, thực ra trâu đây thích ăn hoa nhà. Nhưng nhìnthấy dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nâng ly rượu vang sóng sánh, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ của PhongCẩm Phong, Thời Tiêu không thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thừa nhận đúng là từ ta toát lên một vẻđẹp sang trọng khó nói thành lời.

Thời Tiêu đặt đôi đũa trên tay xuống, uống hai ngụm nướcđậu nành, đưa mắt nhìn mọi người đang nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ, chợt nghĩ, nếu mìnhđi có thể họ sẽ nói chuyện càng vui vẻ và thoải mái.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình như Cẩm Phongnày đang cố tình thì phải, suốt buổi tối chỉ nói đến chuyện quá khứ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ, cốtình gạt sang một bên. Thời Tiêu mím môi, cúi đầu cười, thật không hiểu nổimột người phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ đã sớm thoát khỏi hàng ngũ những “cô gái nhỏ” như Cẩm Phongsaothể thoải mái một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu anh ơi, hai câu anh ơi, Thời Tiêu nghe mà thấymuốn sặc.

Chỉ điều, gạt bỏ hết những chuyện đó thì đây quảthật một gái đẹp, hơn nữa ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn mối quan hệ không mấy rõràng với Diệp Trì. Mặc hiện giờ đã biết Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã ngườivợ, nhưngđiều đó vẫn không thể ngăn được tình cảm ta dành cho Diệp Trì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thời Tiêu cảm giác mình ngồi ở đây như một ngườithừa, hơn nữa mang cái danh “bà Diệp” chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến cho người ta ghét.

Đợi cho đến khi xe Diệp Trì chìm khuất vào màn đêm,Phong Cẩm Thành mới nói: “Phong à, tối nay em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng nhìn thấy rồi đấy, Diệp Trìlà nghiêm túc, vậy em cũng nên buông tay đi. Dù gì em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không còn tuổihai mươi nữa, hy vọng em hãy dùng tưởng chín chắn, dùngtrí để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử vấnđề tình cảm, đừng cảm tính nữa!”. Không khí trong xe chìm vào im lặng, CẩmPhong ngoảnh đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi,đưa mắt nhìn ra ánh đèn mờ mờ bên ngoài đường, hồi lâu saumới nói: “Em cũng muốn buông tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng em không làm được! Tám năm rồi, em vẫnkhông làm được, phải làm sao đây?”

Phong Cẩm Thành không nén được tiếng thở dài. CẩmPhong rất ngang bướng, ngang bướng đến mức cố chấp. Thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lại đi yêu mộtngười cũng cố chấp y như mình. Diệp Trì thì… Phong Cẩm Thành lại nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đếnchuyện xảy ra này hôm nay. lẽ bản thân Diệp Trì cũng không phát hiện, anhyêu Thời Tiêu, yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức thể từ bỏ nguyên tắc của mình, chịu khuất phụctrước một người phụ nữ. Diệp Trì đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao giờ nổi cáu rồi lại nhẫn nhịn, xuốngnước làm hòa, dỗ dành với phụ nữ đâu! Nếutrước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây, đứa con gái nào dámlàm kiêu kiểu này với Diệp Trì,khi Diệp Trì đã cho mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái bạt tai rồi cũngnên. Thời Tiêu người đầu tiên… thể nói Diệp Trì là người đã đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua cả“rừng hoa đẹp”, thế nhưng anh lại chọn một bông hoa không bắt mắt nhất, chínhlà Thời Tiêu, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích thú mang về nhà, chăm chút từng ly từng đắm chìmtrong niềm hạnh phúc gia đình. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như hôm nay không phải tụ tập chào mừng CẩmPhong về nước, lẽ người ta còn nhà nấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cơm cho vợ cũng nên.

Thời Tiêu tắm xong bước ra đã thấy Diệp Trì đang quấnkhăn tắm ngang người, ngồi bên giường, hoáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghịch sợi dây chuyền đặt ởtrên tủ đầu giường. Thời Tiêu ném khăn lau tóc xuống, tiến lại gần: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Anh làm gìthế?”

Diệp Trì vội vàng xua tay: “Không, anh làm đâu!”

Nói rồi cười toe kiểu tội: “Anh đang xem liệu cóthể nối vào cho em không, coi như lấy công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuộc tội”.

Thời Tiêu trừng mắt: “Cảm ơn! Diệp thiếu gia ngày bậntrăm công nghìn việc, chút chuyện vặt này không dám làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phiền anh đâu!”

Nói rồi nhanh nhẹn cất vào trong hộp, mở ngăn kéora rồi cất vào trong. Thời Tiêu vừa đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì hai bên eo đã bị cánh tay củaDiệp Trì ôm chặt. Diệp Trì siết hai tay, kéo cô ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống đùi mình, bàn tayanh luồn qua chỗ hở trên khăn tắm vào bên trong, những ngón tay linh hoạt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹnhàng vuốt ve làn da mịn màng, trơn láng của Thời Tiêu, cằm anh vào vai cô,hơi thở anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên nóng nóng gấp gáp, khiến cảm thấy hơi ngưa ngứa. ThờiTiêu muốn tránh đi nhưng Diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trì đột nhiên cắn nhẹ vào tai rồi nhẹ nhàngliếm quanh vành tai.

Trong chuyện gối chăn, Thời Tiêu tự nhận thấy cho dùmình tu luyện cả trăm năm cũng không phải đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ của Diệp Trì. Diệp Trìhoàn toàn xứng đáng với cái danh “công tử đào hoa” đã tu luyện cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngàn năm, nổitiếng khắp gần xa, chẳng cần nghĩ cũng biết trước đây anh ta chơi bời ác liệtnhư thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào. Anh ta chỉ cần giở “một chiêu” vặt vãnh thôi cũng khiến cho ThờiTiêu không thể kháng cự.

Lúc vui vẻ, anh tathể hầu hạ bạn chu đáo; khikhông vui, anh ta cũng có thể dày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn đến mức bạn phải lạy lục van xin anhta tha mạng. Nhưng Diệp Trì của ngày hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ hơi nguy hiểm. Thời Tiêunhạy cảm thể “ngửi” thấy hơi thở đầy nguy hiểm của anh ta. Trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tránh là bảnnăng của Thời Tiêu.thử xoay người đẩy anh ta ra nhưng chẳng ngờ lại ngãnhào vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng anh.

Đầu gối Diệp Trì vừa tách ra, tay xoay nhẹ một vòng,người Thời Tiêu đã xoay tròn một vòng, nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngã ngồi xuống chân Diệp Trì.Những cảm giác rệt của Thời Tiêu đang chống lại thể cứng đờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô. Màcái thắt lưng của bộ trên người Thời Tiêu không biết đã tuột ra từ lúc nào, haivạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo phía trước đã mở ra…

Thời Tiêu ghét nhất là tư thế này. thế này khiếnchocảm giác bản thân mình trần trụi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút che đậy, đặc biệt khicái đèn chùm bằng pha trên trần phòng ngủ vẫn sáng trưng, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người gầnnhư khỏa thân, mọi thứ hiện mồn một dưới ánh đèn.

Thời Tiêu cảm thấy không thể nào quen được với chuyệnnày.thích việc hai thể quấn lấy nhau trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng tối. Nhưng hiện giờ côcó thể nhìn thấy rất ràng, thậm chí thể nhìn thấy bộ dạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình hiệnrõ trong đôi mắt đen láy của Diệp Trì, xa lạ phóng đãng.

Thời Tiêu nhắm mắt lại, lẩm bẩm: “Tắt đèn đi!”

Lồng ngực Diệp Trì rung lên, anh bật cười, tiếng cườiphảng phất sự quỷ quyệt: “Tại sao phải tắt đèn? Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích nhìn em như thế này,thật ràng. Em của anh, Thời Tiêu, em là của anh, em hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói đi…”

Cùng với giọng nói độc chiếm, bàn tay anh bắt đầu dòdẫm xuống dưới, những ngón tay bắt đầu trườn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầy linh hoạt, lúc lên lúcxuống, lúc ra lúc vào. Thời Tiêu làm sao chống lại được sự kích thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của DiệpTrì, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp, kèm theo đótiếng rên rỉ đầy nôn nóng,cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần như không thể chịu đựng được nữa.

Diệp Trì nhớ lại buổi tối ngày hôm nay, bỗng chốc lạithấy căm hận, lại càng giở nhiều trò khiêu khích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Thời Tiêu cuối cùng khôngchịu nỗi nữa, siết chặt nắm tay, đấm mạnh vào người Diệp Trì, răng cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt vàomôi, cắn mạnh đến suýt bật máu, nhưng quyết không nói nửa câu. Rõ ràng đã gầnđến giới hạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể run lên nhè nhẹ, thế nhưng bộ dạng vẫn ngang bướng khôngchịu khuất phục, khiến cho Diệp Trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa yêu vừa hận. Diệp Trì chợt mềm lòng,khẽ thở dài, xoay người một cái rồi đè Thời Tiêu xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với tay tắt cái đèn phalê trên trần nhà. Cùng với bóng đêm bao trùm, anh hăm hở “đi sâu” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào trong cơthể cô.

Diệp Trì lúc ở trên giường mãi mãi là ông vua, cònThời Tiêu chỉ biết tuân phục. Có lúc Thời Tiêu nghĩ, có lẽ bản chất của mình làmột kẻ hư hỏng, cho dù không hiểu Diệp Trì nhưng cô vẫn thoải mái lên giườngvới anh ta, ngoan ngoãn nằm dưới cơ thể anh ta, mặc cho anh ta thoải mái hànhsự. Hơn nữa dần dần cô cũng cảm thấy quen và bắt đầu sa lầy, giống như một lẻhút thuốc phiện, rõ ràng trong lòng không muốn nhưng lại không tài nào kiểmsoát được khao khát bản năng của mình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua, Hôn Nhân Đã Qua Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hôn Nhân Đã Qua Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hôn Nhân Đã Qua Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hôn Nhân Đã Qua full, Hôn Nhân Đã Qua online, read Hôn Nhân Đã Qua, Hân Hân Hướng Vinh Hôn Nhân Đã Qua

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Hôn Nhân Đã Qua

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc