GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Sherry Tan

Beta: Rabbitlyn

Quán thịt nướng của Trình Tụ bày hàng đối diện tiệm Karaoke, lấn hết hơn phân nửa lề đường, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếc ô màu xanh lam xiêu vẹo dựa tường, vài lỗ hổng trên tường đã được bịt lại bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy cuộn túi nilonbăng dính, vài miếng bạt đầy bụi phủ lên bàn ghế, lùng bùng như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọn núi nhỏ, dưới mặt đất dính đầy vết dầu mỡ, trơn trượt.

Trình Tụ kéo miếng bạt lên, lấy ghế nhựa ra, “Cô ngồi đây trước đi, tôi đi dọn dẹp đã.”

Lâm Hải Đường cũng không khách sáo, ngồi bên cạnh hút thuốc, nhìn Trình Tụ bận rộn tới lui, bày biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng quán, dọn tủ bảo quản, quầy nướng thịt, máy móc linh tinh.

Hôm qua không nhìn anh kĩ, nay lại có dịp nhìn anh ta dưới ánh nắng mặt trời, ấn tượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên chính là hóa ra anh cũng tạm được, không đến nỗi hỏng, tay áo xắn lên cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ ra làn da màu lúa mạch, làn da như được phết một lớp mỡ, trơn bóng, tóc tai râu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ria đều lởm chởm.

Trình Tụ cảm nhận được ánh mắt nóng rực của gái, nghiêng đầu nhìn cô, tầm mắt chạm nhau, lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên Lâm Hải Đường cảm thấy chân đứng không vững, nhanh chóng dời tầm mắt đi, hơi chột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạ, sao thì cái nhìn này của cô, giống như đang lột trần người đàn ông này ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.

Anh làm việc rất nhanh, chỉ trong chốc lát, chén dĩa linh tinh, bàn ghế các thứ đã bày biện ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắn trên vỉa hè.

Trình Tụ hỏi, “Muốn ăn gì?”

Thật ra Lâm Hải Đường đang đói bỏ mẹ ra, ngửi mùi dầu mỡ đã thấy thèm, nhưng khi thấy tủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấp đông trống toang hoác, cả cây rau cũng chưa thấy, cảm giác muốn ăn vơi đi một nửa.

Trình Tụ nhấc ghế dựa đặt đối diện cô, đặt mông ngồi xuống, lấy điếu thuốc ra châm lửa, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo tầm mắt cô, hiểu rõ, “Hàng đang về, sắp giao tới rồi.”

Lâm Hải Đường gật đầu, không chắc chắn hỏi thêm, “Anh mời tôi ăn thật à?” Hôm qua trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá như vậy, làm gì rộng rãi dữ vậy.

Trong làn khói thuốc, Trình Tụ cười cười, “Giảm giá.”

Tối qua, khi Lâm Hải Đường giữ lấy anh không buông, cũng nói y chang câu này, rít sâu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi rồi phun khói phì phèo vào mặt anh, Trình Tụ đen mặt.

“Đứa con gái nào theo anh thật xui xẻo, keo kiệt.” Lâm Hải Đường cũng không khách sáo, nhấn mạnh hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chữ “keo kiệt”, thật sự cho rằng anh ta mời cơm miễn phí.

Mặt Trình Tụ tất nhiên không thể đen thêm hơn nữa, liếc mắt đánh giá cô, không nói chuyện, bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thô ráp đen đúa xuyên qua làn khói,chuẩn xác cướp lấy điếu thuốc trên miệng Lâm Hải Đường, Lâm Hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đường không kịp phản ứng, Trình Tụ cầm lấy điếu thuốc nữ ngậm trong miệng rít mạnh một hơi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Chả vị gì.” Trình Tụ nếm vị, cũng không phản bác câu vừa rồi của cô, “Đềuđi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công, ai không cột chặt lưng quần để sống chứ, không phải thiếu tiền mới làm cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghề này hay sao?”

Anh không nói thẳng cái nghề này ra, nghề đứng đường cũng chẳng vinh hạnh gì.

Lâm Hải Đường buồn cười nhìn anh, “Anh đàn ông, thể cột chặt lưng quần, tôi đây đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bà, chúng ta không giống nhau.”

Trình Tụ cười đến đuôi mắt cũng nhăn lại, “Chỗ nào không giống nhau, tôi nhiều hơn một đôi mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái mũi haymột cái miệng?”

Anh dùng giọng điệu của giáo viên dạy GDCD, chặn miệng Lâm Hải Đường.

Lâm Hải Đường không cam lòng chịu thua, liếc mắt nhìn sang chỗ khác, tầm mắt của Trình Tụ cũng dời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, mắt anh dừng ở lạichỗ giữa hai chân đang mở ra, anh cảm thấy gái này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất cứ lúc nào cũng đều không biết xấu hổ.

Trình Tụ càng lớn mật hơn, hỏi, “Chỗ kia củađau lắm à?”

Vừa rồi anh nhận ra cô, do ngửi được mùi nước hoa rẻ tiền từ trên người cô, mùi chả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dễ ngửi gì, cô chỉ vừa quay mặt qua, không trang điểm đậm, trông xinh đẹp như đóa hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phù dung dại, anh còn ngỡ bản thân nhận nhầm người, nhưng cô nàng này rõ ràng lúc thấy anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã quay đầu chạy trối chết, thuốc cũng không dám mua, dáng đi khập khễnh, còn lấy một tay che © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mông.

Lúc đấy anh nhận ra nàng này đến phòng khám này lấy thuốc, nguyên nhân tám chín phần mười chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do anh ban tặng.

Khuôn mặt già của Lâm Hải Đường đỏ lên, tên đàn ông này hỏi thẳng thừng quá, không biết từ đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn ra được nữa, đồng thời, cũng hiểu do anh ta mời cơm cô rồi.

Trình Tụ cười, “Lát nữa ăn nhiều một chút, bồi bổ cơ thể.”

Lâm Hải Đường không rảnh lo chuyện mông đau nữa, đưa một chân nhắm ngay cẳng chân Trình Tụ đá mạnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trình Tụ phản ứng mau lẹ, lui mông dán sát vào ghế dựa, đá hụt.

Trình Tụ khó khăn tránh được một cú, “Cô mẹ dịu dàng một chút không được à?”

Bên đường vang lên một tiếng loa chói tai, chiếc xe ba bánh tàn tạ đánh võng qua lại như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 say xỉn, lăn bánh trên mặt đường xi măng lồi lõm, Lâm Hải Đường nhìn sang, xe chở hàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên xe chất đầy các loại rau dưa xanh tươi, mấy túi nhựa đựng thịt đã chế biến sẵn.

Người giao hàng là một anh chàng mặt nổi đầy mụn-tuổi-dậy-thì, tóc như bới, trên ống quần dính đầy bùn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất, dáng người hơi béo, Trình Tụ bước qua nói chuyện với anh ta.

Trình Tụ rút điếu thuốc cuối cùng trong hộp, đưa choKhánh Sinh.

Khánh Sinh nhận điếu thuốc, dắt lên dái tay, cười rộ lên lộ ra sự thật thà, da mặt lồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lõm, giống như một công trình tu sửa nửa vời, anh ta thuận thế liếc Lâm Hải Đường, cười hớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hở, “Anh Tụ, mấy ngày không gặp, đi đâu tìm đượcbạn gái đẹp như vậy!”

Trình Tụ không trả lời, đưa tay phải ấn mạnh lên đầu Khánh Sinh một cái, ý bảo không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi thì đừng hỏi, chẳng lẽ anh phải nói với anh ta rằng, cô gái kia là gái mại dâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối qua anh chơi à.

Khánh Sinh tuy một con người thành thật nhưng cũng hay thích dở mấy trò mánh khóe, quen biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trình Tụ hai năm,Trình Tụ mấy năm nay vẫn ngày ngày bày hàng, động vật giống cái bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người vốn ít, hiếm khi thấy được một động vật giống cái như vậy, thế lập tức ‘vạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm sâu, vạch sâu tìm trứng’, “Anh Tụ, giới thiệu một chút đi.”

Trình Tụ dùng tay chém vào gáy anh chàng, đau đến mức Khánh Sinh phải la oái oái lên.

“Nhanh dỡ hàng xuống cho ông, đừng nói nhiều.” Trình Tụ kêu.

Khánh Sinh che lại gáy, nghẹn trong lòng, chỉ một gái xinh đẹp thôi mà, hỏi một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không được, dùng một tay xách đống thịt chế biến sẵn lên, thả mạnh xuống đất.

Trình Tụ nhấn giọng, “Mày mẹnhẹ tay cái.”

Ánh mắt của Lâm Hải Đường dừng lại trên đống thịt, bụng sôi lên ùng ục, lướt mắt thể nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rõ đâu thịt dê, thịt nạc, thịt sườn, rất nhiều loại, đều đã được xiên sẵn, mấy loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết tên, ít khi ăn đồ nướng BBQ ở bên ngoài, vừa nặng mùi, vừa đắt muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết, bữa khuya của luôn màn thầu ăn với nước sôi để nguội, tuy nhạt nhẽo, nhưng tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiệm được tiền bạc.

Trình Tụ để thịt vào tủ bảo quản,Khánh Sinh dỡ xong hàng, đặt hai sọt rau xuống trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lâm Hải Đường, rồi đi hứng một chậu nước đầy chỗ vòi ngay góc tường, chuẩn bị rửa rau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Dư Khánh Sinh bỏ rau vào chậu, nhúng nước, ngước mắt đánh giá Lâm Hải Đường, cười hì hì, “Người đẹp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu thế, chưa gặp bao giờ.”

Lúc này, Lâm Hải Đường đã ngoan ngoãn nhưhọc trò ngày đầu gặp giáo viên, ngồi một cách đoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính, bày ra bộ dạng đám tàn thuốc dưới chân kia chẳng liên quan đến cô.

Lâm Hải Đường suy nghĩ, “Một chỗ rất xa, không nhớ ra.”

Khánh Sinh ‘í’ một tiếng, “Sao? lén chạy ra, nhà cũng quên luôn?”

Lâm Hải Đường đã năm năm không về nhà, ngoài ba năm ngồi tù, cầm mười vạn gửi về nhà, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữ lại cho mình đồng nào, chỉ dặn dò người trong nhà nếu thiếu tiền thì cứ tìm cô, liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạc với người nhà chỉ để gửi tiền, không muốn về nhà,lẽ sợ nghèo quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi, dùng tiền ngồi xe về quê cũng thấy đau lòng.

Khánh Sinh thấy im lặng, cho rằng bản thân đã chạm phải chỗ đau của cô, vội vảng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lảng sang chuyện khác, hiếuhỏi, “Cô là bạn gái của anh Trình à?”

Thật ranói thì, bạn gái trong miệng anh ta hai nghĩa, mộtbạn nữ của Trình Tụ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai là người phụ nữ của anh ta, mà Lâm Hải Đường đều không liên quan đến hai nghĩa này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

chỉ nói hai chữ, “Bạn bè.” Là bạn mới quen từ hôm qua, nói đúng hơn kiểu quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xác thịt.

Khánh Sinh vỗ đùi, “Trùng hợp thật, tôi cũng là bạn của anh Trình, tôi tênKhánh Sinh.”

Chưa quen biết được mười phút, đã xưng nhau bạn sao, cô đáp lại theo phép lịch sự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Lâm Hải Đường.”

Khánh Sinh quay đầu nhìn Trình Tụ, hạ giọng, “Người đẹp, lại trùng hợp nữa rồi, anh Tụ thích nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa Hải Đường.”

Lâm Hải Đường mặt đầy vạch đen, suýt chút nữa muốn nhảy cẫng lên mắng anh ta mở miệng nói bậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trình Tụ cũng nhưcảm ứng, quay đầu liếc hai người.

Khánh Sinh mở máy hát, vừa cắt rau vừa sán lại gần, không tìm được câu nào để bắt chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp,thế Lâm Hải Đường cũng trở nên nhàn rỗi,

“Sao quen với anh Tụ thế, phải do anh Tụ ‘Anh hùng cứu mỹ nhân’ không?”Khánh Sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười hi hi, điệu cười thật đáng khinh.

Đầu năm nay còn thịnh hành ‘Anh hùng cứu mỹ nhân’ à, Lâm Hải Đường hơi cúi người, lảng tránh câu hỏi của anh ta, “Nghe anh nói vậy, chắc là anh ấy đánh nhau giỏi lắm nhỉ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hơi Tàn, Hơi Tàn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hơi Tàn Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hơi Tàn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hơi Tàn full, Hơi Tàn online, read Hơi Tàn, Tha Sơn Chi Hậu Hơi Tàn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Hơi Tàn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc