GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Sherry Tan

Beta: Rabbitlyn

Ba giờ rạng sáng, Trình Tụ đi ra tiễn vị khách cuối cùng trong quán, dọn dẹp qua loa, vào lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, ngoài đường ngoại trừ mấy chiếc taxi thì chẳng còn bóng người nào cả, anh đi bộ mất tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa tiếng mới về đến căn hộ mình thuê, đã là tháng mười, cơn gió lạnh như cắt vào xương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bị từng lưỡi dao bằng băng gọt mài vào tận xương, anh hứng từng cơn gió, châm thuốc nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải đánh lửa vài lần mới bật được lửa.

Anh hút vào một hơi, rồi nhả ra một vòng khói thuốc đẹp, làn gió thổi qua, vòng khói tan mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạng, trong mắt như bị phủ lên một tấm vách ngăn, ánh sáng từ đèn đường không thể soi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, anh xoa xoa chỗ mu bàn tay bị bỏng bởi ngọn lửa, nơi đó đang nổi lên một bọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước màu vàng, vừa ngứa vừa đau, hiệu thuốc đã đóng cửa từ sớm, anh đành phải cố chịu đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tối, chờ sáng mai ngủ dậy đi mua thuốc.

Mới chỉ cuối thu đầu đông thôi buổi tối đã giăng đầy sương mù, từ góc kia bỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái bóng bước đến gần, chỉ cách có mấy mét thôi nhưng vẫn không nhìn ai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không khí khô hanh, khiến cho cổ họng cũng khô theo khi hít vào, khi quán karaoke đối diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên kia đường sắp đóng cửa thì bên này anh cũng tính tiền xong bill cuối cùng trong ngày, đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người bàn kia đã uống hết một két bia, uống như không muốn sống, lúc tính tiền cũng mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hào phóng, ném ba tờ Mao gia gia lên mặt anh, mùi tiền xộc vào mũi.

Hôm nay quán đắt khách, túi quần nhét đầy tiền, vui vẻ bước đi trên vỉa hè, chỗ anh thuê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một khu chuột vừa bẩn vừa lộn xộn, hoàn toàn đối lập với tòa cao ốc sáng đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sạch sẽ bên cạnh, vừa bước vào khu này, lướt mắt qua đã thấy chữ “dỡ bỏ” được phun sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ sậm trên vách tường, vừaràng lại chói mắt, chả hiểu sao quá trình dỡ bỏ di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dời mấy hộ dân đây lại chậm chạp một cáchlạ, mỗi năm dỡ được mấy nhà, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho cùng thì đều do tiền bồi thường của nhà nước không được như mong muốn của người dân, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên chắc cũng vì thếtranh chấp qua lại, chẳng ai nhường ai.

Thế nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng đến việc Trình Tụ bày hàng quán ra buôn bán, nếu chỗ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày bị dỡ bỏ, anh cùng lắm thì kiếm một cái khác, bắt đầu một cuộc sống ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành phố mới, đầu năm nay, mấy công việc phụ hồ cũng kiếm ra một khoản tiền, không chết đói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được.

Bên trong khu chuột mấy nhà vẫn sáng đèn, con hẻm tối mờ mờ, đèn đường chớp tắt liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồi, phía nhà nước không kêu ai xuống sửa chữa, nơi này giống như một vùng ven bị quên lãng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố níu kéo chút hơi tàn mà tồn tại.

Con hẻm nhỏ tối như đòi mạng, Trình Tụ đành phải mượn chút ánh sáng từ di động, sốngchỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này chủ yếu toàn dân làm công cả, tiền thuê rẻ bèo, tất nhiên môi trường xung quanh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kém, rác rưởi trong nhà đều ném ra từ đường cửa sổ, cả con đường chất đầy rác rến, hôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thối đến đòi mạng.

Đi qua cửa của một tòa nhà, hộp đèn màu hồng bên ngoài sáng trưng, có một cô nàng trang điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậm mặc váy đứng trước cửa, lộ ra một đôi chân nhỏ trắng nõn, đứng trong gió lạnh run lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bần bật, nàng từ rất xa đã thấy anh bước đến, ánh mắt sáng rỡ nhìn anh chằm chằm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bước lên chào hàng: “Anh trai, thuật em tốt lắm, đảm bảo anh vừa lòng.”

Trình Tụ cắn khớp hàm, môi nở nụ cười nghiền ngẫm, liếc nhìn bộ ngực củanàng, đồi núi nhấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhô, cô nàng trang điểm khá đậm, dày cộm, bộ dạng giống như ma nữ, thể chết người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta.

nàng đứng trong gió lạnh bao lâu, đến lúc này đây mới gặp một gã, thế nên mới giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sói đói chụp lấy con mồi, tiếc không thể lập tức xông lên, đôi môi đỏ hơi chu lên, chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động đưa tay ra đặt lên eo anh, vuốt ve qua lớp quần áo.

Hạ thân Trình Tụ trở nên căng thẳng, hít một hơi lạnh, híp mắt, nhìn chằm chằm nàng, hỏi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu: “Giá?”

nàng cũng không buông tay,biết bọn đàn ông thích cái gì, đơn giản thích thể hiện phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ trên giường,nở nụ cười giả lả: “Không đắt, em chỉ thu anh 100 thôi.”

Trình Tụ tắt n*ng, con mẹ nó, còn nhiều hơn số tiền ông đây bán buôn cả tối mới kiếm được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chi bằng đi mua con hầm canh ăn bổ thân thể còn hời hơn, chứ lên giường với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta, đã tốn tiền lại còn mệt người.

Trình Tụ lui về phía sau mấy bước, tuy anh phản ứng mạnh, nhưng anh đây tiếc tiền hơn, ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với ta vài giờ thôi, phải bán bao nhiêu que nướng mới lại được số tiền này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Em giảm giá cho anh mà.” nàng không bỏ cuộc, lắc mông đi qua, không nói câu nào liền dán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên người Trình Tụ, nắm lấy tay áo anh.

Còn vụ giảm giá nữa cơ à, Trình Tụ lơ phất phơ, “Nay tôi không mang tiền.”

Tất nhiên nàng không tin, tầm mắt di chuyển đến túi quần của Trình Tụ, “Vậy cưng nhét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong túi đó? Định lừa bà, cưng còn non lắm.”

Trình Tụ thật sự rất non, mới hai mươi, còn chưa tốt nghiệp trung học, học lớp 11 đã bỏ học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi làm, làm việc vặt ở công trường xây dựng, cũng từng làm bảo vệ, tờ giấy khen duy nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đời chính tờ khen thưởng của công ty địa ốc vinh danh anh đã bắt được trộm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn được anh cất giữ đến bây giờ, từ đầu xuân năm nay thì bắt đầu bày quán bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 que nướng, cuộc sống thể coi là tạm ổn, ít nhất không cần phải chịu cảnh màn trời chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất, nàng trước mắt đây là kẻ già đời hơn anh, lúc nãy đã tiện tay sờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sờ túi tiền của anh, cái mũi còn thính hơn cả chó, đánh hơi được luôn cả mùi tiền.

Trình Tụ bị bóc mẽ, trên mặt cũng không vẻ bất ngờ, vẫn cợt nhả như cũ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Chị gái à, chị cho tôi tiền đi, tôi để chị chơi tôi.”

Khi anh nói ra lời này, hàng chân mày cong lên, bộ dạng vốn lạnh lùng bởi luồng ánh sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồng tỏa ra từ cái hộp đèn khiến anh trở nên dịu dàng ít nhiều, lộ ra tinh thần phấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chấn bồng bột,sau lưng anh hòa vào đêm tối,khiến anh chút u tối, nếugặp anh chàng trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuổi này sớm mấy năm, lẽ sẽ tự nguyện lên giường với anh luôn rồi, sao loại đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông đẹp trai được như anh cũng không nhiều lắm, nhưng người làm cái nghề như cô, làm sao tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được sự liên quan với tiền bạc chứ, bảo móc tiền ra không cửa.

Hồi nãy Trình Tụ đã thực sự bịnàng làm dậy ham muốn, hạ thể căng ra, nhưng cả hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều những con quỷ keo kiệt, nói đến chuyện tiền bạc lập tức tổn thương tình cảm, cùng lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì anh về nhà tự xử một lúc vậy.

“Giảm giá, 50!”nàng vẫn không bỏ cuộc, hai tay chống nạnh, ngẩng cao đầu nhìn anh, kèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chót.

Trình Tụ vuốt cằm, thu lại nụ cười, ngước mắt nhìn cô, trong mắt không còn chút ấm áp nào, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khuôn mặt như kết một lớp băng mỏng, cả người lạnh lẽo: “Giá cuối, 20!”

Trình Tụ trả giá giống hệt mấy người mua hàng ở chợ, mà món hàng anh ta mua chính cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 củ cải trắng, tròng mắt của gái suýt chút nữa rớt ra, chưa từng thấy tên đàn ông nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13da mặt dày như vậy, cuối cùng anh ta chơi hay cô chơi anh ta vậy? Trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tụ thấy cô gái do dự, định quay người bước đi, nhưng đã quyết định, giữ chặt anh: “Thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 10 tệ.”

Tối nay ra đây tìm khách, có thể kiếm được kèo làm ăn tốt lắm rồi, nhưng do ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày ngủ không đủ, tối lại ra đây quá muộn, đợi một lúc lâu mới vớt được tên đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi về khuya như vậy, đứng thì cũng đứng hết ngày rồi, tiền ít cũng không sao, ngày mai© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền để húp cháo đủ, nhưng thật sựchưa từng thấy ai keo kiệt hết mức như tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, 30 tệ, thật sự quá ít.

Tầm mắt của Trình Tụ chuyển từ mặt đất sang chỗ gái, từ trong họng nhè ra một chữ: “Được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

gái bước lên bắt lấy tay anh, lại bị Trình Tụ giãy ra, hai tay anh chắp ra sau lưng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi bất ngờ hành động của anh, quay đầu nhướng mày: “Lên lầu.”

Trình Tụ nhìn một vòng xung quanh, hẻm nhỏ gió lùa từng cơn cùng với bức tường sơn đen kịt, nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái bóng cũng không có, anh nắm lấy vaiquay người lại, đẩy đến bức tường của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lối đi lên lầu, đưa tay chạm vào làn da trắng nõn của giống như chạm vào một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớp băng mỏng, cảm giác lạnh lẽo xuyên qua từng ngón tay, khiến ham muốn của anh giảm đi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nửa.

Cô không ngờ anh lại gấp gáp đến như vậy, tầm giờ này vẫn thỉnh thoảng sẽ có ít người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua, cũng không khỏi thẹn thùng, nếu thật sự để người ta thấy, thì thật sự mất hết mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mũi, đồng thời, trong lòng lại dâng lên một cơn kích động ác, làm tình bên ngoài như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế này, nghĩ đã thấy kích thích.

gái đã bày xongthế, nhếch mông, cười nịnh nọt: “Nhanh lên nào.”

Ngay thời điểm mấu chốt, Trình Tụ cởi thắt lưng ra, so với người khác thì gầy hơn nhưng cũng rắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc hơn, dây lưng cũng khá cũ, quấn quanh eo hai vòng, không dễtháo ra, anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nóng nảy theo, bật ra hai chữ: “Mẹ nó.”

Cô gái cũng bước lên giúp anh, đầu khóa dây lưng bị kẹt, “Bà đây lần đầu tiên gặp phải thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ông không biết cởi quần đấy.”

Trình Tụ cười, nói lảng sang chuyện khác, “Bà chị, không thì tôi dùng tay nhé?”

nàng cũng cười theo, mắng: “Lưu manh.”

Cuối cùng thì đầu khóa bằng đồng cũng mở ra được, Trình Tụ chậm chạp kéo quần tụt xuống đầu gối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quần lót in hình nhân vật hoạt hình cậu bọt biển, cười cợt: “Vẫn còn trẻ con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dữ hà.”

Đùi Trình Tụ bị phơi bày trước gió, một cơn gió lạnh thổi qua, không khỏi nổi da gà, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kêu lên một tiếng, nũng nịu dụ dỗ, “Quỷ sứ hà, em muốn.”

Ngọn lửa trong mắt anh như muốn đốt người nhưng anh lại mở miệng ra hỏi một câu mất mẹ nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứng, “Có bao không?” Làm cái nghề này, tiếp khách nhiều, tất nhiên dễ nhiễm bệnh, anh còn trẻ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, không thểham muốn nhất thời, ảnh hưởng đến tuổi già sau này được.

Đôi mắt của nàng tối sầm lại, quay đầu, không còn kiên nhẫn gân cổ hét lên, “Mẹanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm không thì bảo?”

Giọng của nàng như phát ra từ lồng ngực, cực vang dội trong con hẻm nhỏ, còn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vọng lại.

Trình Tụ bị hét vào mặt nên sững người lại, đứng nghệt ra, sau đó đẩy rồi đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên bức tường lạnh băng, không làm bước dạo đầu đâm thẳng vào.

cắn chặt môi dưới, cố gắng không để bản thân phát ra âm thanh nào, lớp đất trên tường bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô cào vài đường.

“Kêu lên cho ông.” Trình Tụ lấy tay bóp cằm cô, đầu cô nghiêng về một bên, lòng bàn tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quẹt phải một vết son đỏ.

nàng vẫn im lặng, Trình Tụ cử động mạnh hơn, sức lực trên lưng vĩnh viễn dùng không hết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái giống như đám bèo bị gió cuốn trôi, như mới vừa vớt lên từ dưới nước.

Nửa tiếng đồng hồ, xong việc, quá trình khá đau khổ, gái dựa vào tường, hai chân không nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được run lên, Trình Tụ cũng đã kéo quần lên, gái chụp lấy dâu lưng của anh, sợ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ chạy, đôi mắt lóe lên: “Tiền.”

Trình Tụ thấy sắc mặt nàng không được tốt cho lắm, nhớ đến chuyện vừa rồi, chắc lẽ do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình làm mạnh tay quá chăng, mềm lòng, móc 50 tệ từ trong túi ra đưa cho cô, cô gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nắm chặt tờ tiền, từ từ ngồi xổm xuống, tóc tai xù.

Trình Tụ cũng không vội bỏ đi, thấy cô ngồi một lúc lâu không nhúc nhích thế nắm lấy đoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữa cánh tay cô, kéo cả người đứng dậy, “Tôi đưa về nhà.”

nàng ngẩng đầu nhìn anh, mặt mày càng lúc càng tái nhợt, nói một từ: “Thuốc lá.”

Trình Tụ nghiêng nửa người, giữ lấy thể mềm như bông của cô, chớp mắt: “Đi ra ngoài không mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo.”

“Lại lừa nữa, trên người chú em không phải chỉ mùi que nướng đâu, còn mùi thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.” Tuy rằng mùi que nướng đã át đi một phần mùi thuốc lá, mùi khói đó tuy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn nồng nữa, nhưng mũi rất thính, vẫn ngửi ra được mùi vị nhàn nhạt đó.

“Mũi chó.” Trình Tụ theo bản năng dùng tay quẹt qua mũi một cái, lôi từ túi quần sau ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hộp thuốc bẹp dúm, rút một điếu đưa cô, lại phát hiện chỉ nhìn chằm chằm mũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân của mình, một nửa khuôn mặt bị che khuất bởi bóng đêm.

“Này.”

Anh châm điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ bốc lên, đoạn điếu thuốc đến cạnh môi cô, cuộc vui điên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuồng vừa nãy đã xóa đi mất lớp son môi diễm lệ kia, mà đôi môi lúc này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lộ ra bờ môi mỏng màu hồng nhạt trơn mềm, giống như màu kẹo dâu.

Cô vừa há miệng muốn ngậm lấy thì Trình Tụ lại giống như có ma quỷ xui khiến, ném mạnh điếu thuốc xuống đất rồi dẫm mạnh vài cái, mơ hồ nói, “Là phụ nữ, nên hút ít thôi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hơi Tàn, Hơi Tàn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hơi Tàn Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hơi Tàn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hơi Tàn full, Hơi Tàn online, read Hơi Tàn, Tha Sơn Chi Hậu Hơi Tàn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Hơi Tàn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc